(Đã dịch) Dương Thần - Chương 290:
Chiến thần với hình dáng con người cuồn cuộn xông ra từ thân thể thái giám Tiểu Diệp Từ, nơi Hồng Dịch đang phụ thể. Một luồng khí tức điên cuồng, tinh thuần, dũng mãnh, hào hùng trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ Khôn Nguyên Cung.
Pho tượng chiến thần này ban đầu vốn là một ma tượng toàn thân đen kịt, trên đầu có hai chiếc sừng dài hình xoắn ốc. Nhưng giờ đây, nó hiển hóa thành một người với thân hình cao lớn, dong dỏng, toàn thân màu cổ đồng.
Trên thân pho tượng hình người này, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, từng thớ thịt hiện rõ mồn một. Những đường nét cơ thể tuyệt mỹ không gì sánh được, tựa như tuyệt phẩm thần kỳ do nhà điêu khắc vĩ đại nhất thiên hạ tạo nên.
Pho tượng chiến thần này dường như không mang màu sắc huyền ảo của tâm linh, chẳng giống những ma thần hóa thành từ khói mây, mà vô cùng rõ ràng, chân thật, toát ra huyết khí dương cương dữ dội.
Ngay khi chiến thần vừa hiện diện, ngay cả Cơ Thường Nguyệt cũng cảm thấy luồng khí dương cương bức người tản ra từ nó, chẳng khác nào đang đối đầu với một thánh giả đỉnh cấp.
Đồng thời, tông chủ Chính Nhất đạo còn có một cảm giác rằng cường giả đỉnh cấp võ thánh này là một tồn tại chỉ còn nửa bước chân nữa sẽ tiến vào cảnh giới nhân tiên.
Loại khí tức đỉnh cấp võ thánh này không phải khí tức mà võ thánh thông thường có thể sánh kịp, nó đã thuộc về khí tức của các bậc đao thánh như Công Dương Ngu, hay tứ đại thiên vương võ thánh của Đại Thiện Tự.
Thực lực của một võ thánh bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá cảnh giới nhân tiên như thế này cũng đủ sức thu thập ba đến năm cao thủ võ thánh sơ cấp như Ngô đại quản gia.
Tuy nhiên, pho tượng chiến thần với đường nét chân thực rõ ràng không gì sánh được này lại không có ngũ quan. Khuôn mặt chỉ là một mảng ánh sáng mờ mịt, ảo ảo, khiến người ta chỉ cảm thấy giống như một phiến ngọc không tì vết, nhưng trong khí thế cũng chỉ để lộ một kẽ hở vô cùng nhỏ bé.
– A! Âm dương chuyển hóa! Hồn phách trao đổi! Linh nhục không phân biệt! Thượng cổ chiến thần! Ngươi là chân nhân của Vu Quỷ đạo! Không ngờ ngươi có thể luyện đạo thuật của Vu Quỷ đạo đến mức độ linh nhục không phân biệt được! Chỉ cần tiến thêm một bước nữa là có thể chuyển hóa giữa thực thể và hư vô, trở thành một tồn tại giống như Cửu Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ! Đây là đã thoát ly ma đạo, tiến nhập chính đạo. Vì sao lại muốn giúp đỡ yêu quái Hương Hồ vương này?
Với toàn thân trần truồng, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm cự chùy, ngũ quan phẳng lì, vừa thấy vậy, Cơ Thường Nguyệt liền biến sắc, quát to một tiếng.
Cùng lúc đó, cây cự chùy trong tay chiến thần vung lên, nện thẳng xuống Đại Minh Bảo Kính của hắn!
Coong!
Như một cây gỗ lớn đập vào Cảnh Dương chuông, cự chùy va chạm với Bảo Kính phát ra một tiếng vang làm rung chuyển cả trời đất, cả Khôn Nguyên Cung tựa như đang run lên bần bật.
Rắc rắc rắc rắc!
Đại Minh Bảo Kính lấp lánh ánh sáng, sau cú nện này, trên mặt kính lập tức xuất hiện vô số vết nứt tựa như màng nhện, rồi không ngừng mở rộng.
– Không ổn! Phân cách hai thế giới!
Vào thời điểm cự chùy nện xuống Bảo Kính, Cơ Thường Nguyệt đột nhiên giơ tay lên. Trong thoáng chốc, toàn bộ bên ngoài Khôn Nguyên Cung trở thành một mảnh hỗn độn, không thể nhìn thấy bất cứ cảnh vật gì.
Tình huống như vậy chẳng khác nào toàn bộ Khôn Nguyên Cung trong chớp mắt bị cách ly với đại thiên thế giới, bị cắt đứt mối liên hệ với thế giới hiện thực.
Đây là một đạo thuật huyền diệu vô cùng, so với hư không ảo ảnh còn cao minh hơn rất nhiều! Vào lúc này, Khôn Nguyên Cung gần như đã trở thành một tiểu thiên thế giới riêng biệt, giống như thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại.
Nếu có thái giám đứng bên ngoài Khôn Nguyên Cung nhìn vào thì sẽ phát hiện ra rằng, toàn bộ Khôn Nguyên Cung lúc này đã biến mất vô thanh vô tức, không có bất cứ động tĩnh hay dấu vết nào, giống như trên thế giới này chưa từng tồn tại Khôn Nguyên Cung vậy.
Tuy nhiên lúc này, tất cả thái giám trong cung hay ngoài cung đều được lệnh nghiêm cấm đến gần khu vực này, bất kể Khôn Nguyên Cung phát sinh việc gì, đều phải coi như không nghe thấy, không nhìn thấy.
Chiêu thức Lưỡng Giới Phân Cách của Cơ Thường Nguyệt chính là cắt đứt tất cả mối liên hệ giữa Khôn Nguyên Cung và toàn bộ đại thiên thế giới. Hồng Dịch biết đây không phải là hư không ảo ảnh, bởi lẽ hắn biết rằng, khi chiến thần của hắn vừa xuất hiện đã gây ra động tĩnh vô cùng lớn, rất có khả năng khiến cho toàn bộ hoàng thành kinh động, khi đó sự việc sẽ trở nên lớn hơn nhiều.
Hơn nữa, nếu thi triển hư không ảo ảnh thì rất dễ bị phá vỡ, đồng thời Nguyên Phi vẫn có thể chạy thoát được. Thế nhưng với một chiêu Lưỡng Giới Phân Cách này, Nguyên Phi muốn chạy cũng không có chỗ để chạy.
Điều này cũng giống như việc người bị nhốt vào trong Càn Khôn Bố Đại, thì làm sao có thể phá vỡ tấm màn chắn thoát ra ngoài được?
Tấm màn phân cách hai thế giới này đương nhiên cũng chỉ là phân cách mà thôi, không phải là một tiểu thiên thế giới thực sự được sáng tạo ra, còn thua rất xa sự tinh diệu của thế giới bên trong Càn Khôn Bố Đại. Tuy vậy, bằng vào đạo thuật của Nguyên Phi, muốn thoát ra khỏi nơi này cũng vô cùng khó khăn.
Kế hoạch lần này là phong ấn đạo hành của Nguyên Phi, khiến vị Hương Hồ vương này trở về nguyên hình: trực tiếp triệu kiến nàng đến đây, sau đó dùng Đại Minh Bảo Kính chế trụ, vô thanh vô tức hoàn thành chuyện này.
Nếu gây ra động tĩnh quá lớn cũng không phải là điều tốt.
– Đại Minh Bảo Kính, giám lãm nguyên thần! Chế khước vạn ma, phong sơn chiếu hà!
Sau khi thi triển đạo thuật phân cách hai thế giới, tông chủ Chính Nhất đạo Cơ Thường Nguyệt không ngờ dùng nhất tâm nhị dụng, từ miệng thốt ra một câu linh ngôn. Nhất thời, từ trên tuyệt phẩm Bảo Kính loé lên ánh sáng rực rỡ, vốn đ�� có những vết nứt giống như mạng nhện, trong thoáng chốc liền nhanh chóng được tu bổ lại.
Đồng thời, ánh sáng từ trên Đại Minh Bảo Kính chiếu thẳng lên chiến thần do Hồng Dịch hóa thân thành.
Nhất thời, pho tượng chiến thần này trở nên chậm chạp, giống như bị một loại sức mạnh vô hình áp chế vậy.
– Quả nhiên chiếc Đại Minh Bảo Kính này có ẩn chứa sự chấn nhiếp, kìm hãm và cả sự thấu đáo trong đó!
Trong nháy mắt, Hồng Dịch biết được chân nghĩa của chiếc Đại Minh Bảo Kính này, biết được ý niệm ngưng luyện bên trong là gì!
Trời cao như gương, gương sáng treo trên cao, soi rõ vạn vật, chấn nhiếp vạn vật, kìm hãm vạn vật!
Gương sáng trên cao tựa như thiên nhãn!
Trên công đường thường treo một chiếc gương lớn. Người dưới tấm gương, bất kể là quan hay dân, trong lòng đều có một cảm giác giống như bị "trời" nhìn thấu, bị một luồng chấn nhiếp, áp chế vô hình, nhất cử nhất động dường như đều bị đạo trời nhìn thấu triệt!
Đây là gương sáng treo cao!
Là đạo thuật thượng thừa, là đạo của thần tiên!
Đạo thuật của Thái Thượng đạo, vì sao có thể ngưng luyện ra Thái Vũ Tháp? Đó là bởi vì nó thấu triệt không gian. Vì sao lại ngưng luyện ra Trụ Cực Chuông? Đó là bởi vì nó thấu triệt thời gian.
Những pháp khí nguyên thần như chuông, tháp, kính này cũng không phải muốn ngưng luyện là ngưng luyện được. Phía sau chúng đều đại biểu cho một loại đạo lý, ý niệm vô cùng thâm thúy. Chỉ khi thấu triệt những đạo lý này, tôi luyện thành những ý niệm đó, dựa theo pháp thuật, thì mới có thể ngưng luyện ra được và sở hữu uy lực lớn đến như vậy.
Mỗi một loại đạo thuật đều phải như vậy! Muốn học một môn đạo thuật thì phải minh bạch, hiểu rõ "đạo" và "lý" ẩn chứa phía sau nó.
Đạo thuật, đạo thuật, không tu đạo thì sẽ không có thuật.
Hồng Dịch lúc này, cảnh giới không còn như lúc thường. Ngay khi ánh sáng từ Đại Minh Bảo Kính bắn tới thân thể của chiến thần, hắn liền cảm nhận được một luồng lực chấn nhiếp, kìm hãm cường đại ập tới, khiến cho cử động của chiến thần trở nên chậm chạp, giống như bị sa vào vũng bùn. Hắn lập tức biết được môn pháp thuật Đại Minh Bảo Kính này là do thần niệm nào ngưng luyện mà thành.
Bằng vào đạo thuật Đại Minh Bảo Kính này, Cơ Thường Nguyệt cũng đủ khiến cho Nguyên Phi bị kinh sợ.
Gương sáng treo cao, chấn nhiếp yêu tà, câu nói này cũng không phải là không có căn cứ.
Tuy nhiên, việc pho tượng chiến thần này bị chế trụ cũng không có nghĩa là cả người Hồng Dịch bị chế trụ, chấn nhiếp. Pho tượng chiến thần này chẳng qua chỉ là đạo lý mà hắn vừa lĩnh ngộ được, ngưng tụ thành hình mà thôi.
Thần hồn thực sự của hắn vẫn còn ở bên trong thân thể của thái giám Tiểu Diệp Tử này.
Trong khi Cơ Thường Nguyệt kìm hãm, áp chế chiến thần, Hồng Dịch cười ha ha một tiếng, rồi đột nhiên một cơn lốc xoáy linh hồn phủ xuống phía trên Đại Minh Bảo Kính.
Thoáng chốc, lốc xoáy linh hồn hút sạch tất cả lực lượng vô hình, cuốn cả Đại Minh Bảo Kính vào bên trong, nuốt chửng toàn bộ. Từ bên trong vòng lốc xoáy lập tức vang lên những tiếng rắc rắc rắc rắc, phảng phất như Bảo Kính đang bị nghiền nát vậy!
Đỡ!
Ngay trong lúc hai người đang đấu pháp, tên thái giám tử bào Phong công công đang đứng bên cạnh hoàng hậu liền trực tiếp lao tới. Một luồng kình phong hùng hậu, huyết khí dương cương mãnh liệt cuồn cuộn ập về phía Hồng Dịch.
– Hừ!
Khi tên thái giám tử bào này bất thình lình công kích, chiến thần lập tức gầm lên dữ dội, nắm đấm vung lên, chặn lại sự công kích của tên cường giả võ thánh Phong công công.
Trong thoáng chốc, quyền ảnh tán loạn, cước ảnh giao nhau, chớp động liên hồi, giao đấu dữ dội.
– Con kiến hôi này cũng dám đánh lén ta sao?
Nguyên Phi thấy tình huống như vậy liền hừ lạnh một tiếng. Cùng lúc đó, phía trước thân thể nàng tuôn ra một tầng vỏ trứng bằng băng tinh, bao phủ lấy thân thể nàng, bảo hộ nàng ở bên trong.
Còn bên ngoài, hai quyền một cước đã đánh vào vỏ trứng bằng băng tinh khiến cho hạt băng bay tứ tung khắp nơi.
Đó là tên cao thủ đại tông sư đỉnh cấp Tiểu Ngạo công công, thừa cơ đánh lén Nguyên Phi.
– Băng Phách Hàn Triều!
Sau khi tự bảo hộ bản thân, toàn bộ băng tinh trên người Nguyên Phi đều phóng về phía Tiểu Ngạo công công.
Thân thủ của Tiểu Ngạo công công không ngờ lại cực kỳ mẫn tiệp, linh hoạt như chuột. Hắn thân thể nằm sấp xuống, vù một tiếng! Lăn ra ngoài hơn hai mươi bước chân, tránh toàn bộ băng tinh đang lao tới, đồng thời tung một chưởng về phía hậu tâm của chiến thần đang giao đấu với Phong công công.
– Tiểu Ngạo, không nên nhúng tay vào!
Nhận thấy Tiểu Ngạo công công lén tập kích chiến thần, Phong công công rống lên một tiếng giận dữ kinh thiên động địa.
Thế nhưng đã muộn!
Phụt!
Chiến thần gần như không cần nhìn, lập tức đập một chùy về phía sau lưng, xuất ra một chiêu thức mang theo luồng khí tức hùng hậu, bao phủ cả đất trời, trực tiếp từ trên cao nện mạnh xuống. Chùy ảnh loé lên, bao phủ bốn phía, cho dù Tiểu Ngạo công công có làm thế nào cũng không thể tránh được.
– A! Lôi Ngục Đao Kinh, Thiên Địa Hồng Lô!
Tiểu Ngạo công công bị chùy ảnh bao phủ, hai tay xoay ngoắt lại, trong nháy mắt đỡ liên tiếp ba chùy. Khí tức trong cơ thể liền bị chấn động dữ dội, phải thổ khí mà gầm lên một tiếng, sau đó toàn lực thi triển ra thân pháp, cả người giống như một con chuột khổng lồ vô cùng linh hoạt, lăn ra ngoài.
– Linh Thử Cổn Du Oa!
Tiểu Ngạo công công thi triển ra bản lĩnh đặc biệt của mình, môn cực hạn thân pháp, Linh Thử Cổn Du Oa!
Truyền thuyết kể rằng, một lão chuột già linh mẫn đến cực điểm, trong chảo dầu đang sôi sùng sục liền lăn lên lộn xuống thoát ra ngoài, không hề bị tổn thương chút nào! Đây là một loại thân pháp cực kỳ mẫn tiệp, linh hoạt!
Tuy nhiên hiện giờ loại thân pháp này đứng trước Thiên Địa Hồng Lô cũng bị mất đi hiệu quả.
Lăn được ba vòng thì, phụt! Một chùy từ trên trời nện thẳng xuống, bổ vào chính giữa thân thể của Tiểu Ngạo công công.
Trong nháy mắt huyết nhục bắn tung tóe!
Một cao thủ võ đạo đại tông sư bị một chùy đập nát thành thịt vụn! Máu thịt cùng các mảnh xương văng vãi khắp nơi.
Đã nhìn không ra hình người nữa rồi!
– Tiếc thật! Loại tuyệt thế thân pháp này không biết có bị thất truyền không! Tiểu Ngạo công công này dường như chưa luyện thành! Nếu luyện thành thì quả thực có thể thoát khỏi chiêu Thiên Địa Hồng Lô này!
Đối với một kẻ tinh thông võ đạo như Hồng Dịch, môn thân pháp Linh Thử Cổn Du Oa vừa rồi, chỉ cần nhìn qua liền biết ngay rằng, đây là một môn võ học cực cao, không hề dưới Lôi Ngục Đao Kinh.
Lôi Ngục Đao Kinh, tên gọi tuy rằng to lớn, thoạt nhìn rất khí thế, nhưng võ công thực sự bên trong lại không hoa lệ xứng với tên gọi, trái lại còn giản dị không chút khoa trương.
– Nếu thân pháp này được nhân tiên thi triển ra thì cho dù trong chảo dầu sôi sùng sục, e rằng cũng khó có thể chạm được vào cơ thể! Nếu ta học được chiêu này thì rất có lợi cho võ đạo. Không biết trong Tạo Hóa Thiên Kinh có tuyệt thế thân pháp này hay không.
Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.
Rầm!
Tuy rằng một chùy của chiến thần đã đập nát Tiểu Ngạo công công thành bánh thịt, thế nhưng cũng lộ ra sơ hở, lập tức bị tên thái giám tử bào Phong công công thừa cơ công kích. Thân thể của hắn khẽ cúi xuống, không ngờ lại là môn thân pháp Linh Thử Cổn Du Oa ban nãy, vọt đến dưới nách của chiến thần, tung nhanh một chưởng. Chiến thần bị trúng một chưởng mãnh liệt, liền lập tức rung lên dữ dội.
– Tạo Hóa Diệt Thần Chưởng!
Ngay khi chưởng vừa bắn trúng, thái giám tử bào Phong công công lập tức dùng lực lượng toàn thân, điên cuồng hét lên một tiếng! Thanh âm phối hợp với quyền thế, trông như một con voi đang giận dữ rống lên!
Lấy thân thể hắn làm trung tâm, một vòng sóng không khí, sóng âm lan tỏa ra bốn phía.
Rắc rắc, rắc rắc. Pho tượng chiến thần này hứng trọn một chưởng, toàn thân rung lên, sau đó bắt đầu tan rã, từng khối máu thịt rơi xuống mặt đất. Trên mặt đất văng vãi những mảnh tay chân bị gãy đoạn của chiến thần, ngoài ra còn có cả đầu lâu, xương trắng, máu thịt bầy nhầy, trông thấy mà kinh tâm, khủng bố, chẳng khác nào địa ngục nơi trần gian.
Pho tượng chiến thần này dường như được tạo nên từ chính máu thịt thật sự!
– Ha ha ha, ha ha!
Thái giám tử bào Phong công công thi triển tuyệt thế thân pháp Linh Thử Cổn Du Oa, thừa cơ đánh nát chiến thần, nhịn không được cất tiếng cười ha ha. Sau đó, hắn hút một hơi khí, toàn thân vận khởi, tiếp tục tích súc lực lượng! Thân thể khẽ động, chẳng khác nào một con chuột linh hoạt, xông thẳng về phía Nguyên Phi.
Nguyên Phi liền vung tay lên, lập tức trước mặt nàng xuất hiện vài bức tường băng!
Thế nhưng!
Ầm ầm ầm ầm!
Những bức tường băng này đều bị Phong công công chấn vỡ!
Đạo thuật phòng hộ của Nguyên Phi dưới sự oanh kích dữ dội của Phong công công không ngờ lại không có chút tác dụng nào.
– Hương Hồ vương, đạo thuật của ngươi trước mặt ta dường như không có công hiệu thì phải! Để ta bắt được ngươi, khiến ngươi chịu nhận tội trước hoàng hậu nương nương!
Trong mấy nhịp hô hấp, sau khi phá nát vài bức tường băng, Phong công công liền vươn tay chụp lấy cổ của Nguyên Phi.
Thế nhưng Nguyên Phi cũng không né tránh, mà dùng một ánh mắt thương hại nhìn Phong công công!
– Cẩn thận!
Đúng lúc này Cơ Thường Nguyệt cất tiếng nhắc nhở.
Thế nhưng đã muộn, sau lưng Phong công công lập tức bị một bàn tay lớn nắm lấy, không thể cựa quậy được! Hắn vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía sau là phần cánh tay còn lại bị chặt đứt ban nãy của chiến thần đang nắm lấy hậu tâm của hắn.
Sau ��ó, bộ xương của chiến thần cùng từng khối máu thịt vương vãi trên mặt đất đều bay lên không trung, ngưng tụ thành hình, hóa thành chiến thần tuyệt mỹ ban nãy.
Chiến thần nắm lấy hậu tâm của hắn, nhấc hắn lên khỏi mặt đất, gầm lên một tiếng điên cuồng rồi mãnh liệt xé ra!
Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free.