(Đã dịch) Dương Thần - Chương 293:
Lại là Vô Địch hầu, sao chỗ nào cũng gặp cái tên này thế nhỉ!
Hồng Dịch vừa nghe vậy, ban đầu giật mình, sau đó khẽ nhíu mày suy nghĩ.
Cứ mỗi khi nghe ba chữ “Vô Địch hầu” là Hồng Dịch lại cảm thấy ngán tận cổ, bởi cái tên này dường như xuất hiện ở mọi lúc, mọi nơi. Tên hầu gia trẻ tuổi ấy cứ như thần thánh, biết cách biến hóa thành trăm ngàn phân thân, nhúng tay vào mọi lĩnh vực.
Dù ngán ngẩm là thế, nhưng sâu thẳm trong lòng Hồng Dịch vẫn không khỏi ngạc nhiên. Phải biết rằng cảnh giới vô pháp vô niệm là thứ gần như chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.
Đây là một loại cảnh giới thuần túy và huyền diệu, không thể dễ dàng lĩnh ngộ được. Ngay cả Hồng Dịch cũng không biết vì sao năm đó mình lại có thể bước vào cảnh giới này.
Về cơ bản, cảnh giới này không có bất kỳ đạo lý hay phương pháp tu luyện rõ ràng nào, tóm lại là một trạng thái kỳ lạ khó tả.
Có cao thủ cả đời không thể đạt đến trạng thái này.
Cũng có người bình thường, trong lúc vô tình, ngơ ngác lại đạt đến trạng thái này, sau đó khi tỉnh lại, lần sau không tài nào trở lại được trạng thái ấy.
Đây là một cảnh giới không có đạo lý, không có căn cứ, là cảnh giới bất định, khó nắm bắt nhất trong thiên hạ.
– May mà hai kẻ này đều là người tu luyện võ đạo, cơ hội đạt đến cảnh giới vô pháp vô niệm lớn hơn nhiều, nếu không thì quả thật vô cùng đáng sợ.
Trong Đấu Phật Bút Lục cũng như những chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng trong Võ Kinh đều từng nói rằng lão đã đạt đến cảnh giới như vậy. Vả lại, với kiến thức của một người tu đạo, Hồng Dịch biết rằng, kết hợp với việc luyện võ của Đại Thiện Tự qua nhiều năm, người luyện võ có khả năng đạt đến cảnh giới này cao hơn hẳn người tu đạo.
Trong số người luyện võ ngẫu nhiên đạt được cảnh giới vô pháp vô niệm, mười vạn người mới có một. Còn người tu đạo, có khi cả trăm vạn người mới có được một. Đại Thiện Tự thành lập được mấy nghìn năm mà cũng chỉ có hai, ba người đạt được cảnh giới vô pháp vô niệm.
– Vô Địch hầu chắc chắn là tu võ đạo, nếu không thì Mộng Thần Cơ cũng không ủng hộ hắn lên làm hoàng đế. Hồng Huyền Cơ cũng là tu luyện võ đạo, bởi lẽ ta đã từng giao thủ với hắn.
Hồng Dịch thầm nghĩ.
– Công tử nói Vô Địch hầu sao? Thế nào, chẳng lẽ công tử từng gặp qua hắn rồi?
Thấy Hồng Dịch vừa nghe ba chữ “Vô Địch hầu” liền khẽ nhíu mày, Nguyên Phi liền hỏi.
– Đúng vậy, lúc ở Xuất Vân quốc, tại hạ từng gặp qua hắn. Tên này còn có ý đồ với Ngân Sa, thật là đáng ghét. Vả lại, kẻ này trấn thủ biên cương, đến cả Thần Ưng Vương cũng phải quy phục, thật không đơn giản.
Bất cứ nam nhân nào cũng không có hảo cảm với kẻ có ý đồ với nữ nhân của mình, đương nhiên Hồng Dịch cũng không phải là ngoại lệ.
– Ồ?
Nguyên Phi nghe xong cũng khẽ gật đầu, nói:
– Tên Vô Địch hầu này ta cũng biết. Thần Ưng Vương, người có địa vị cao hơn cả ta, cũng đã quy phục hắn. Ta và Tử Nhạc đã để mắt tới hắn từ lâu rồi! Dường như hắn là kẻ hiếu sắc, đến nay đã có hơn hai mươi, ba mươi nữ tử vừa xinh đẹp vừa lợi hại ở bên cạnh hắn, ngay cả Nhu Nhiên công chúa Ưu Lộ Lai Đặc cũng đã trở thành nữ nhân của hắn rồi. Vậy mà hắn còn dám có ý đồ với Ngân Sa Vương ư? Xem ra kẻ này là một kẻ khó đối phó đấy, công tử phải cẩn thận một chút. Ta nghe Bạch Tử Nhạc nói, hắn còn từng dám có ý đồ với Thiên Xà Vương Tinh Mâu!
– Cái gì? Ngay cả Thiên Xà Vương Tinh Mâu mà hắn cũng dám có ý đồ sao? Chẳng lẽ hắn chán sống rồi sao?
Hồng Dịch khẽ quát một tiếng.
Thiên Xà Vương Tinh Mâu có pháp lực vô biên, hơn nữa đạo lữ của nàng ta, Huyền Thiên quán chủ, là một nhân vật còn lợi hại hơn cả Khổng Tước Vương, là lãnh tụ của một đại thánh địa.
– Chẳng lẽ Thiên Xà Vương và Huyền Thiên quán chủ trong lúc truy sát Mộng Thần Cơ cũng thụ thương hay sao? Từ đó mà bị Vô Địch hầu chiếm tiện nghi?
Bỗng nhiên Hồng Dịch liên tưởng đến việc môn chủ Chân Cương Môn Bạch Phụng Tiên bị trọng thương đến nỗi phải thi giải chuyển thế.
– Chắc là không đâu, khi cặp đạo lữ này liên thủ, Mộng Thần Cơ tuy rằng có thể áp chế được nhưng khó lòng giết chết. Nếu như Huyền Thiên quán chủ và Thiên Xà Vương muốn bỏ chạy thì ngay cả trước mặt Mộng Thần Cơ cũng có thể trốn thoát được. Hơn nữa nếu như hai người này bị trọng thương thì có lẽ sẽ xảy ra chuyện động trời, khiến Vân Mông chấn động, mà đến giờ Vân Mông vẫn bình yên vô sự. Huyền Thiên quán chủ tu luyện Huyền Thiên Ám Hắc Lục. Pho tượng Huyền Thiên đạo tôn này là nguồn cội của hắc ám, đạo thuật cực kỳ huyền diệu, năm đó từng cứng đối cứng, áp đảo Khổng Tước Vương, đâu có thể dễ dàng gặp chuyện không may. Nếu quả thực hắn yếu đuối như vậy thì đã sớm bị Mộng Thần Cơ tiêu diệt rồi. Hơn nữa chuyện Vô Địch hầu có ý đồ với Thiên Xà Vương xảy ra trước đó mấy ngày.
– Hoàng thượng Dương Bàn là người thế nào?
Bỗng nhiên Hồng Dịch hỏi.
Đối với người muốn làm thượng cổ thánh hoàng, muốn khôi phục khí tượng triều đình như thời thượng cổ, Hồng Dịch cũng cảm thấy tò mò, hắn muốn biết tâm tư của đế vương.
Nói một cách khác, biết được tâm tư của Kiền đế, đối với việc thi cử sau này của Hồng Dịch hay việc phò tá Ngọc thân vương đều có lợi ích rất lớn.
Ít nhất là trong cuộc thi đình chọn trạng nguyên, bài thi là do đích thân hoàng đế chấm thi văn chương, chính vì vậy việc thăm dò tâm tư của đế vương rất cần thiết.
Nguyên Phi thân là hoàng quý phi, là phi tử được hoàng đế sủng ái, có thể nói là người bên gối, nhất định sẽ hiểu rõ được tâm tư của Kiền đế Dương Bàn.
Tuy không biết vì sao Nguyên Phi là một yêu tiên tung hoành thiên hạ lại chịu làm hoàng quý phi ở Đại Kiền, ẩn mình trong cung cấm, thế nhưng nếu như hoàng đế đã biết Nguyên Phi là hồ tiên mà vẫn không ra tay đối phó với nàng thì cũng có thể thấy được rằng, trong lòng Kiền đế có một sự sủng ái phi thường với Nguyên Phi.
Đây cũng là lẽ thường tình của con người, nếu như Hồng Dịch là hoàng đế, đối với một nữ tử như Nguyên Phi, chắc chắn cũng cảm thấy yêu mến ái mộ nàng, bất kể nàng là người hay yêu.
Trong các loại tiểu thuyết, chí quái, bút ký từ lâu đã lưu truyền nhiều giai thoại giữa hồ tiên và con người.
Hồng Dịch cũng biết, có rất nhiều người đọc sách đều thích đến các ngôi miếu đổ nát để ngâm thơ, với mong muốn gặp được một vị hồ tiên, cùng nàng sánh đôi, phong lưu một đêm, được như thế cũng không hối tiếc kiếp này.
– Công tử muốn nói đến Kiền đế Dương Bàn sao? Người này ta cũng không thể nhìn thấu. Mỗi lần đến phòng của ta cũng chỉ là trò chuyện, sau đó ngồi luyện khí, cùng ta bàn luận về một số điều tâm đắc khi tu luyện, ngoài ra không hề có hành động nào khác. Về quốc gia đại sự, chính vụ, hắn chưa bao giờ nói với ta một lời, dường như mỗi lần tìm đến ta đều là để tâm sự, giải tỏa muộn phiền.
Nguyên Phi dùng một ngữ khí bình tĩnh nói.
– Cái gì? Lẽ nào vị hoàng đế này là thái giám sao, còn có thể ngồi trước mỹ nhân mà lòng không động hay sao? Coi như hắn là bậc chính nhân quân tử đi chăng nữa thì cũng chưa từng nghe thấy bất cứ chính nhân quân tử nào lại thờ ơ với thê tử của mình đến thế.
Đối với điều này Hồng Dịch thực sự cảm thấy kinh ngạc.
Cho dù là chính nhân quân tử, khi đối mặt với vợ mình mà vẫn tỏ ra chính nhân quân tử thì đúng là kẻ ngốc. Nếu không phải là thái giám thì chắc chắn là có tu luyện Thái Thượng vong tình.
Cho dù là tên đại nho cổ hủ nhất của phái lý học, trước mặt thê tử của mình mà không có bất cứ hành động thân mật nào thì e rằng còn mắc vào tội bất hiếu, không có con nối dõi.
Còn về bản thân Hồng Dịch, tuy rằng hiện giờ cùng Thiện Ngân Sa vẫn chưa có gì xảy ra, đó là do cả hai người đều bận tu luyện, không thể tùy tiện hao tổn nguyên khí tinh huyết của thân thể. Tuy nhiên ngày thường, khi cùng luyện võ cũng có chút thân mật, không giống như những gì Nguyên Phi miêu tả về Kiền đế Dương Bàn, chỉ là tâm sự, trò chuyện, bàn luận về việc luyện khí và vận huyết, hay những thứ tương tự.
Đây không phải là chuyện của vợ chồng, mà thực sự là cuộc trò chuyện của hai vị tiên hữu.
– Hắn đã biết ta là Hương Hồ Vương, chắc chắn cũng không dám làm điều xằng bậy. Tuy nhiên Kiền đế Dương Bàn và Hồng Huyền Cơ đều là một dạng người giống nhau, quân vương như thế nào thì thần tử như thế ấy, thâm sâu khó lường, ta cũng khó lòng nhìn thấu. Mỗi lần cùng ta bàn luận đạo thuật, qua lời hắn nói, ta cảm thấy tu vi của người này chắc chắn cũng phá vỡ bình chướng sinh tử, luyện thành Quỷ Tiên. Tuy nhiên hắn chưa bao giờ thi triển đạo thuật trước mặt ta nên cũng không biết được hắn đã vượt qua lôi kiếp hay chưa.
Nguyên Phi lắc đầu nói.
– Hoàng thượng Dương Bàn nhất định là cao thủ, đây là chuyện không cần phải nghi ngờ, có lẽ còn chẳng kém Huyền Thiên quán chủ, Khổng Tước Vương, hay giáo hoàng của Tinh Nguyên Thần miếu, thậm chí còn nhỉnh hơn đôi chút! Nếu không, hắn đã sớm bị Mộng Thần Cơ tiêu diệt, và cũng sẽ không có nhiều người đi theo hắn đến thế! Hoàng thượng đã muốn giống như thượng cổ thánh hoàng thì làm sao có thể thiếu lực lượng được? Thượng cổ thánh hoàng đều là dương thần thần tiên cả.
Trên khuôn mặt của Hồng Dịch thể hiện rõ suy nghĩ của mình.
Hoàng đế không có lực lượng thì không phải là hoàng đế. Trong lịch sử cũng từng xuất hiện một vị hoàng đế không tu võ, không tu đạo, thế nhưng ngay sau đó liền bị quyền thần hạ thủ hoặc là do đám thái giám đoạt quyền lực.
Tuy rằng người đọc sách phải trung với vua, phải lấy thân báo quốc, thế nhưng ngoài một vài kẻ ngu trung, phần lớn thần tử đều mang dị tâm.
Thần tử hoàn toàn trung thành, tận tâm với hoàng đế, mấy trăm cũng khó gặp.
Cho dù có một kẻ trung thần như vậy, một lòng phò tá quân vương, thế nhưng quân vương lại bất lực, thì trung thần cũng sẽ dần dần sinh ra dị tâm, tư tưởng cũng sẽ dần đổi khác.
Lực lượng là nền tảng của đại nghĩa. Có lực lượng thì mọi dị tâm trong lòng thuộc hạ sẽ tự động tiêu tan, ai nấy đều trung thành, tận tâm với hoàng đế.
Hồng Dịch và Nguyên Phi nói chuyện với nhau mãi cho đến khi bên ngoài Thiên Hương Cư nghe tiếng thái giám điểm canh báo canh ba thì Hồng Dịch mới đứng dậy, quyết định trở về.
Hiện giờ hắn rời đi thì sự an toàn của Nguyên Phi cũng không đáng lo ngại, dù sao hoàng hậu không biết hắn là ai, cũng không thể biết khi nào hắn không ở bên cạnh nàng.
Trong cuộc trò chuyện này, Hồng Dịch đã tiết lộ cho Nguyên Phi biết bí mật về Tinh Nguyên Thượng Thai, Thượng Cảnh Bát Thần, Cốc Thần Nhất Khiếu, Địa Cực Nhị Khiếu.
Những phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu này chắc chắn sẽ giúp võ đạo của Nguyên Phi tiến bộ vượt bậc! Cộng với Hóa Tửu Trừu Nguyên đại pháp của Tinh Nguyên Thần miếu, dùng huyết phách để rèn đúc thần hồn, cũng sẽ giúp đạo thuật của nàng tiến bộ nhanh chóng.
Còn về phần Quá Khứ Kinh, Hồng Dịch tạm thời không nói cho Nguyên Phi biết. Dù sao Ngân Sa là đạo lữ của hắn, khi đó ở Mãng Hoang cùng nhau đoạt bảo, cùng chung hoạn nạn, kề vai sát cánh. Còn Nguyên Phi tuy rằng là bằng hữu, thế nhưng dù sao cũng không thân thiết đến mức cùng sống cùng chết như đạo lữ, thê tử.
Hồng Dịch vốn trọng ân tình, coi nhẹ sống chết. Nguyên Phi đã có ơn với hắn, nếu như có thể thường xuyên tới đây, Hồng Dịch cũng muốn đem Quá Khứ Kinh truyền lại cho Nguyên Phi. Tuy nhiên Quá Khứ Kinh là kinh văn của Đại Thiện Tự, Tinh Nhẫn hòa thượng cũng không muốn truyền ra bên ngoài, về phương diện này Hồng Dịch cũng có chút cố kỵ.
Dùng đồ vật của người khác để báo đáp ân tình thật không phải là một điều hay.
Tuy nhiên hiện giờ Hồng Dịch đã truyền hết phương pháp ngưng luyện mười đại huyệt khiếu cho Nguyên Phi, đây cũng đã là một phần bí tịch tuyệt thế rồi.
Tuy rằng không đủ để "dũng tuyền tương báo", tuy nhiên Hồng Dịch đã quyết tâm, nếu việc đoạt vị của Bạch Tử Nhạc gặp khó khăn thì bản thân hắn sẽ đến Chân Cương Môn trợ giúp Tử Nhạc.
Ân nghĩa lớn lao như vậy mới xứng đáng được gọi là Dũng Tuyền Tương Báo.
– Địa Cực Nhị Khiếu? Hai khiếu Địa Cực này còn gọi là "Thần Túc Thông", là một trong những bí điển tối cao của Đại Thiện Tự, đồng thời cũng là huyệt khiếu duy nhất khi tu luyện thành có thể cảm ứng với các vì tinh tú. Bởi lẽ ngôi sao ứng với huyệt khiếu này nằm ngay dưới lòng đất, cực kỳ gần gũi với con người! Một khi luyện thành môn Thần Túc Thông này thì ta cũng không sợ cao thủ võ đạo áp sát thân thể công kích nữa! Thân thể chỉ cần chớp mắt đã có thể thoái lui ngay lập tức.
Khi Nguyên Phi bắt đầu nghe Hồng Dịch nói về Thượng Cảnh Bát Thần và Cốc Thần Nhất Khiếu cũng chỉ khẽ động lòng một chút, thế nhưng khi nghe đến Địa Cực Nhị Khiếu thì trong lòng quả thực giật nảy mình.
Người tu luyện đạo thuật kiêng kỵ nhất chính là bị cao thủ võ đạo tiếp cận cơ thể.
Thế nhưng khi tu luyện thành công hai huyệt khiếu Địa Cực này thì hoàn toàn có thể tránh né, thoái lui. Phương pháp tu luyện hai huyệt khiếu Địa Cực này chính là thứ võ học mà ai ai cũng mơ ước.
Quan trọng hơn chính là hai huyệt khiếu Địa Cực này có thể cảm nhận cảnh giới Nhân Tiên, có thể dùng huyệt khiếu để liên hệ cảm ứng với tinh tú. Điều này đối với sự đột phá tu vi sau này có một lợi ích cực lớn.
– Nghe nói phương pháp Thần Túc Thông này được ghi chép trong Hiện Thế Như Lai Kinh, lẽ nào công tử có được Hiện Thế Như Lai Kinh? Sao có thể! Tử Nhạc tìm kiếm suốt nhiều năm như vậy, đã cẩn thận tra tìm, cuối cùng cũng biết được rằng, năm đó, khi Đại Thiện Tự bị tiêu diệt, Hiện Thế Như Lai Kinh được chia làm ba phần, thượng, trung, hạ, cất giấu trong các tiểu thiên thế giới do con người tạo ra. Có lẽ công tử có được một trong ba phần đó.
Nguyên Phi vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi nói.
– Hả? Hiện Thế Như Lai Kinh bị chia làm ba phần sao?
Hồng Dịch cả kinh.
– Xem ra không phải ta có được nửa bộ, đó chỉ là một phần ba mà thôi.
Hồng Dịch nghe Nguyên Phi nói vậy, liền biết vị Hương Hồ Vương thông minh này đã đoán ra điều gì đó, vì thế cũng không giấu giếm nữa, bèn kể lại chuyện vô tình tìm được nửa bản Hiện Thế Như Lai Kinh, ghi chép phương pháp ngưng luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu, được cất giấu trong bức tượng Phật công đức cà sa.
Hắn vốn không thích nói dối bạn bè, nếu là chuyện không thể nói, hắn sẽ lập tức từ chối thẳng thừng.
Nguyên Phi nhìn Hồng Dịch, trong ánh mắt lộ ra ánh nhìn phức tạp, nàng ngừng một lát rồi khẽ nói.
– Phương pháp ngưng luyện một trăm lẻ tám huyệt khiếu này thật sự quá trọng đại, là bộ kinh văn thần kỳ của võ đạo, không thể tùy tiện nói cho người khác. Công tử lại dễ dàng nói cho ta biết như vậy sao? Công tử nên biết rằng đây chính là bộ thần kinh của giới võ đạo trong thiên hạ đấy!
– Tại hạ và Nguyên Phi cô nương quen biết đã lâu, có gì phải giấu giếm đâu?
Hồng Dịch cười cười.
– Nguyên Phi cô nương có ân tái tạo với tại hạ, cho dù truyền toàn bộ quyển kinh văn này cho cô nương cũng chẳng thành vấn đề. Ban nãy tại hạ không đề cập đến là do bản thân cũng chưa luyện thành mà thôi, nói ra cũng có phần dọa người.
– Quả thật là dọa người.
Nguyên Phi nói:
– Một bộ thần kinh võ đạo như vậy mà ta lại dễ dàng tiếp nhận sự truyền thụ của công tử đến thế, nếu không sau này ta sẽ mắc ân tình lớn của công tử, về sau sẽ không biết báo đáp thế nào đây. Ngày đêm lo nghĩ sẽ cản trở tu vi tâm linh của ta. Hơn nữa ta cũng không thể bắt chước Ngân Sa Vương, lấy thân báo đ��p công tử được. Hay là chờ Tử Nhạc lấy được Cự Linh Cương Đạo Thư, đến lúc đó hai bên trao đổi để xem qua được không?
Nếu như là địch nhân thì có thể trực tiếp cướp lấy, thế nhưng là bằng hữu, khi nhận được sự trợ giúp lớn như vậy mà không báo đáp được, quả thật sẽ khiến đầu óc lúc nào cũng lo lắng, ý niệm không thông suốt, ảnh hưởng rất xấu đến tu vi đạo thuật. Trừ phi bản thân là người bạc bẽo lãnh đạm, tất nhiên, một kẻ bạc bẽo thì không thể kết giao bạn bè sinh tử.
– Cái gì mà lấy thân báo đáp cho ta.
Hồng Dịch vừa nghe câu này của Nguyên Phi liền suýt ngã khỏi ghế, cả thân thể do thần hồn ngưng tụ thành chìm sâu vào trong mặt đất.
Sau đó từ phía trên văng vẳng truyền đến tiếng cười trong trẻo tựa như chuông bạc của Nguyên Phi, hắn khẽ thở dài một tiếng.
– Đúng rồi, tên Hồng Hi này, sáng hôm nay ta đã tát hắn một cái vào mặt, chắc chắn hắn sẽ trăm phương ngàn kế tìm cách trả thù. Nhất là lúc trước ta thể hiện ra thực lực của một đại tông sư, không phải là cao thủ Lôi Kiếp, như vậy xem ra cũng không thể uy hiếp được hắn. Hắn dám chắc sẽ đào bới phần mộ tổ tiên để trả thù, thế nhưng phần mộ tổ tiên của ta chính là phần mộ của Hồng gia, dù có là hai Hồng Hi cũng không dám động đến. Tuy nhiên còn phần mộ của mẫu thân ta! Hừ! May mà ta đề phòng trước, đã đưa tro cốt mẫu thân lên, hiện giờ không còn thứ gì để kẻ khác uy hiếp nữa.
Quật phần mộ của tổ tiên, bới móc xương cốt của tổ tiên, rải tro cốt đi là phương pháp trả thù tàn nhẫn nhất.
Tâm tư của Hồng Dịch rất tinh tế, đương nhiên sẽ không chừa lại sơ hở để kẻ khác trả thù, chính vì thế mà trước đó hắn đã chuyển tro cốt của mẫu thân đi.
– Hay là đi xem Hồng Hi ra sao, để xem hắn trả thù ta thế nào! Hừ! Mặc dù hiện giờ đang ở trong Ngọc Kinh Thành, ta không thể giết chết hắn, cũng không thể xử lý như với Hồng Khang ở Nam Châu, nếu không sẽ gây ra náo động quá lớn, khó lòng thu xếp ổn thỏa. Thế nhưng ta muốn ngó qua xem rốt cuộc hắn mưu tính điều gì để đối phó ta!
Hồng Dịch từ trong hoàng cung đi ra, trong đầu nhớ lại sự việc sáng nay đã tát Hồng Hi một cái vào mặt.
Một cái bạt tai này tuy rằng khiến cho hắn cảm thấy sảng khoái, thế nhưng đối phương chắc chắn sẽ tìm cách trả thù. Vì thế Hồng Dịch liền quyết định đến Thần Cơ Doanh ở ngoài thành xem xét một phen.
Thần hồn của hắn chấn động nhẹ, biến thành một luồng gió ấm, ẩn mình trong cái lạnh cắt da của gió tuyết, lao nhanh ra ngoài thành.
Lúc này sắc trời đã hửng sáng, Hồng Dịch và Nguyên Phi đã nói chuyện suốt một đêm.
Bên ngoài thành, trong phủ đệ của Thần Cơ Doanh – một trong năm đại ngự lâm quân – Hồng Hi đang lặng lẽ ngồi trong mật thất sâu nhất.
Trước mặt Hồng Hi là Địa Nguyên Linh Đan được phong ấn trong một viên đá thủy tinh.
Đây chính là thứ Vô Địch hầu sai Ưu Lộ Lai Đặc công chúa để lại cho hắn.
Đây là một gian mật thất cực kỳ bí mật, nằm sâu dưới đất, tuy nhiên trong mật thất không khí lại vô cùng trong lành, dễ dàng nhận ra có một lối thông gió bí mật dẫn lên trên.
Bên ngoài mật thất có tầng tầng lớp lớp trọng binh canh gác, gác明 gác ám, ám khí, trọng nỗ, bẫy rập giăng đầy, cho dù là Võ Thánh tiến vào cũng chỉ có đường chết!
– Địa Nguyên Linh Đan! Vô Địch hầu lại có thể hào phóng đến thế! Không ngờ lại tặng cho ta thứ trân bảo có một không hai trong thiên hạ này! Tuy nhiên nghe nói thứ Địa Nguyên Linh Đan này chỉ có Thái Thượng Đạo mới có thể luyện chế ra, vì sao Vô Địch hầu lại có được nhỉ? Hay là nói chuyện này cho phụ thân nhỉ?
Hồng Hi nhìn Địa Nguyên Linh Đan, lẩm bẩm nói.
– Mặc kệ nhiều như vậy làm gì! Trước hết ta cứ dùng đã, thay đổi toàn bộ máu huyết trên người, thân thể tiến vào Thánh Cảnh!
Ngay khi Hồng Hi vươn tay cầm lấy viên đá thủy tinh thì một luồng gió ấm áp từ lối thông gió bí mật thổi tới.
Những câu chuyện độc đáo, chỉ có tại truyen.free, sẽ làm bạn say mê không ngừng.