(Đã dịch) Dương Thần - Chương 295:
Hồng Dịch tuyệt đối không ngờ dược lực của Địa Nguyên Linh Đan lại mạnh mẽ đến mức ấy. Sau hai canh giờ, khi dược lực phát tác, cả cơ thể hắn nóng bừng như bị lửa thiêu, mồ hôi tuôn ra như tắm, thậm chí máu cũng rỉ qua các lỗ chân lông.
Loại đan dược cường hãn bá đạo này quả đúng là thứ "thuốc hổ lang" thường được nhắc đến trong y đạo, với dược lực cực mạnh khiến người dùng phải "thoát thai hoán huyết".
Lúc trước, khi phục dụng toàn bộ Nguyên Tẫn Thiên Châu trên biển, Hồng Dịch vốn đã cho rằng đó là thứ có dược lực mạnh mẽ nhất. Thế nhưng giờ đây, so với viên Địa Nguyên Linh Đan này, Nguyên Tẫn Thiên Châu quả thực chẳng đáng là gì cả.
Lại một canh giờ nữa trôi qua.
Mồ hôi và máu tuôn ra từ cơ thể Hồng Dịch càng lúc càng nhiều, đông lại trên da thịt thành một lớp vỏ máu cứng rắn. Toàn bộ thân thể hắn giờ đây tựa như bị bao bọc trong một cái kén bằng máu.
Sự thống khổ không thể sánh bằng, chẳng khác nào bị hàng trăm ngàn lưỡi đao bổ xẻ. Hồng Dịch thậm chí còn nghi ngờ rằng cho dù nuốt một cân thạch tín vào bụng cũng không đau đớn đến mức này.
Nỗi đau đớn tột cùng như vậy không phải là thứ mà con người bình thường có thể chịu đựng nổi.
Mặc dù tâm trí Hồng Dịch vô cùng kiên định, sớm đã siêu thoát sinh tử, nhưng hắn cũng không ngờ rằng lại đau đớn đến nhường này. Hơn nữa, đây không còn là lúc để tôi luyện tâm trí nữa, mà là hành hạ bản thân. Vì thế, hắn định cho thần hồn xuất ra ngoài, để mặc thể xác tự mình tiếp nhận sự cải tạo của Địa Nguyên Linh Đan.
Thế nhưng, tình huống ngoài ý muốn lại xảy ra.
Dược lực của Địa Nguyên Linh Đan bất ngờ hút chặt lấy thần hồn, khiến thần hồn không tài nào thoát khỏi thể xác. Hơn nữa, nó còn chuyển hóa thần hồn lực của Hồng Dịch thành khí huyết, bổ sung cho lượng khí huyết thất thoát trong cơ thể. Việc dùng thần hồn hóa thành khí huyết, tạo nên xu thế dung hợp, thậm chí là dung hợp triệt để giữa linh hồn và thể xác.
"Hừ, viên đan dược của Thái Thượng đạo quả nhiên thật thần kỳ." Hồng Dịch tự nhủ, làm sao hắn có thể để tình huống này xảy ra được.
Thần hồn của hắn cường đại vô cùng, áp lực từ một viên đan dược nhỏ nhoi sao có thể trói buộc hắn? Chỉ cần khẽ động một chút, thần hồn liền thoát khỏi sự kiềm chế, bay ra ngoài.
Thần hồn hóa thành hình người, đưa mắt nhìn về phía thân thể mình đang bị bao bọc trong kén máu, quả thực khiến hắn giật mình.
"A Dịch sao lại như vậy? Đây có phải là độc dược không? Muội chưa từng thấy loại đan dược nào khi phục dụng mà thân thể lại phát sinh tình huống như thế này." Đại Kim Chu nhìn thấy Hồng Dịch bị bọc trong kén máu, mọi hơi thở dường như đều mất hẳn, giọng nói không khỏi run rẩy.
"Không phải độc dược đâu. Huynh sao có thể dùng dược vật bừa bãi được chứ? Chẳng qua là viên đan dược này thực sự quá bá đạo, chỉ có loại cao thủ đỉnh cấp đại tông sư đã đạt linh nhục hợp nhất, với cơ thể cường hãn, mới có thể phục dụng. Nếu người tu đạo dùng thì lập tức sẽ chết ngay." Hồng Dịch nhìn thân thể của bản thân, lạnh lùng nói.
"Đương nhiên, nếu như loại cao thủ phụ thể đại thành như Chu Đại tiên sinh, khi dùng thứ dược vật này, muốn bảo trụ thân thể không bị hủy diệt thì chỉ còn cách để linh nhục hợp nhất, biến thành Võ Thánh, về sau không còn bất cứ năng lực sử dụng đạo thuật nào nữa. Mới vừa rồi huynh cũng cảm thấy thần hồn của bản thân như bị dược lực hút lấy, có xu hướng dung hợp hoàn toàn với thể xác."
"Vậy thì làm sao bây giờ? A Dịch? C��� để vậy thì thể xác này phế đi sao? Như vậy huynh bắt buộc phải thi giải chuyển thế rồi!" Đại Kim Chu lo lắng nói, thân thể xoay tới xoay lui không yên.
"Không sao đâu. Cơ thể của huynh cực kỳ cường hãn, hơn nữa còn lĩnh ngộ qua một chút cảnh giới vô pháp vô niệm, trải qua sự rèn luyện của Điện Quang Diệu Thể thuật, có thể sánh ngang với đỉnh cấp Đại Tông Sư. Hiện giờ viên đan dược này đang thay đổi toàn bộ máu huyết trong cơ thể huynh, sau đó cốt tủy bắt đầu khởi động, tái tạo lại máu huyết." Hồng Dịch lắc đầu, rồi đưa tay giữ lấy thân thể Đại Kim Chu, không cho nàng xoay tới xoay lui nữa.
"Cơ thể của ta rất có khả năng sẽ suy yếu một thời gian. Loại dược vật này quả thực quá mức bá đạo, ngay cả Võ Thánh cũng có thể luyện thành. Trong thế gian này sao lại có loại chuyện như vậy chứ?"
Hồng Dịch biết, bản thân sau khi phục dụng xong viên đan dược này e rằng sẽ bị suy yếu một thời gian, thậm chí có khi còn yếu ớt hơn cả người bình thường. Suy nghĩ một lát, hắn liền nhận thấy máu huyết toàn thân gần như thoát hết ra ngoài, sau đó tủy xương một lần nữa tái tạo lại máu. Đây chính là một việc cực kỳ lớn đối với thân thể, thay đổi máu huyết. Người bình thường tiếp nhận việc này thì lập tức chết ngay. Cho dù là cao thủ Tiên thiên đỉnh cấp, thậm chí là Đại Tông Sư cũng không thể chịu nổi.
Nếu như hiện giờ mang viên Địa Nguyên Linh Đan này đưa cho Xích Truy Dương phục dụng, thì chắc chắn Xích Truy Dương lập tức chết thẳng cẳng.
Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng biết, sau khi thân thể trải qua một đợt suy yếu thì sẽ từ từ cường tráng trở lại, thân thể càng thêm rắn chắc, máu huyết tỏa ra mùi thơm ngát, tiến nhập Thánh cảnh. Điều này có thể nói là không đạp đổ thì không thể xây dựng lại được.
"Đây cũng không là gì. Lúc thần hồn độ lôi kiếp xong có khi còn suy yếu hơn nhiều, chẳng khác nào đèn tàn trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt." Đột nhiên Thiện Ngân Sa thở dài một tiếng, dùng một giọng điệu khó hiểu, vừa mang chút hy vọng, hưng phấn, lại pha chút sợ hãi nói.
"Đó là nguyên nhân vì sao quỷ tiên trong thiên hạ cực kỳ nhiều thế nhưng rất ít kẻ dám độ lôi kiếp. Hoặc là trong lúc vượt lôi kiếp, thần hồn quá suy yếu, không chịu nổi bất cứ sự tác động nào, từ đó mà trực tiếp bị tiêu diệt. Cho dù là quỷ tiên có thiên tư đi chăng nữa, thần niệm ngưng tụ âm khí đến cực điểm đi chăng nữa, một khi hứng chịu sét đánh thì sẽ lập tức tử vong. Chính vì điều này mà các đại cao thủ mới dám truy sát Mộng Thần Cơ trên biển. Mộng Thần Cơ độ lôi kiếp lần thứ tám, không biết sẽ suy yếu đến mức nào, đấy chính là lúc tốt nhất để giết chết hắn."
"Mỗi bước mỗi gian nan, sự sống chết trước mắt không thể lường trước được." Hồng Dịch nghe Thiện Ngân Sa nói liền thở dài.
Hiện giờ thân thể của hắn hư nhược vô cùng, e rằng kể cả một đứa trẻ cũng có thể đánh ngã hắn. Hoàn toàn khác biệt với bản thân trước lúc phục dụng linh đan. Nghe Thiện Ngân Sa nói rằng sau khi vượt qua lôi kiếp, thần hồn còn suy yếu hơn nhiều, nếu đúng là như vậy thì quả thật rất kinh khủng.
Trước đây, Hồng Dịch chưa từng vượt qua lôi kiếp. Trong sách vở cũng không nói về chuyện độ lôi kiếp của tiền nhân, dường như độ lôi kiếp là một quá trình vô cùng đáng sợ, những người vượt qua được đều không muốn nhắc lại nữa. Lời của Ngân Sa, Hồng Dịch không thể không tin. Một yêu tiên chuyên tu Thần Tiêu đạo Lôi Pháp, một vị đạo lữ cùng sinh cùng tử của mình, lời nói tất nhiên không thể coi nhẹ được.
"Lúc đầu ta còn cho rằng bằng vào thực lực hiện giờ của bản thân thì có thể độ liên tiếp hai lần lôi kiếp. Thế nhưng lúc này mới chỉ phục dụng Địa Nguyên Linh Đan mà đã suy yếu thế này, khi độ lôi kiếp thần hồn còn suy yếu hơn nữa, xem ra phải chuẩn bị lại kế hoạch thật chu đáo mới được." Hồng Dịch thầm nhủ, trong tâm càng thêm chờ mong, muốn biết xem lôi kiếp, thứ kinh khủng nhất đối với người tu đạo trong thiên hạ, cuối cùng có hình dáng ra sao?
Lão thiên gia giáng sấm sét xuống đầu người, rốt cuộc có gì đặc sắc hay không? Khoảnh khắc sinh tử đó là khủng bố hay là thích thú, tất cả đều phải đợi đến mùa xuân, khi khí sấm xuân vang lên.
Liên tiếp mấy ngày sau khi phục dụng Địa Nguyên Linh Đan, thân thể của Hồng Dịch cực kỳ suy yếu. Nhất là khi toàn bộ máu huyết trong cơ thể bị dược lực đẩy hết ra ngoài. Khi thần hồn trở về thể xác, hắn lập tức cảm nhận thấy thân thể hư nhược đến cùng cực, yếu ớt đến nỗi không chịu nổi sức nặng của y phục trên người.
Trước đây, ở trong bút ký, Hồng Dịch cũng từng đọc qua về những người yếu đuối như vậy, nhưng không ngờ rằng bản thân mình cũng có lúc lâm vào tình trạng tương tự.
Tuy nhiên, hắn cũng không quá để tâm đến chuyện này. Hàng ngày hắn tu dưỡng trong Lục Liễu trang, thỉnh thoảng để một nhóm nô bộc, võ sĩ, kỵ binh, mang kiệu đến, bản thân ngồi trong cỗ kiệu ấm áp, để người khênh đi khắp nơi thưởng tuyết ngâm thơ, quả thật vô cùng hài lòng.
Nô tỳ đứng xung quanh, kỵ binh hộ vệ xếp thành hàng, ngồi trên kiệu lớn ấm áp, đi khắp nơi thưởng tuyết – thứ cuộc sống của một đại quý tộc mà Hồng Dịch từng hướng tới, cuối cùng cũng được nếm trải.
Tu dưỡng chừng một tháng, thân thể của Hồng Dịch mới dần dần trở nên cường tráng. Hắn hoàn to��n biến thành một con người khác. Khi hai mắt lóe lên, trong mật thất tối tăm, người đứng đối diện có thể cảm nhận hai mắt hắn tựa như hai vì sao lấp lánh, thật sự đạt tới cảnh giới hư không sinh điện.
Hơn nữa, trên cơ thể hắn cũng hiện rõ những múi thịt góc cạnh, những đường nét hoàn mỹ, lưu chuyển một cách tự nhiên, chẳng khác nào dòng suối chảy trong khe núi.
Người ngoài nhìn vào có thể cảm thấy thứ khí tức sắc bén tinh hãn vốn có lúc này đã được ẩn tàng vào bên trong huyệt khiếu. Thoạt nhìn, Hồng Dịch càng lúc càng giống với một thư sinh trí thức, thế nhưng trong thân thể của hắn ẩn chứa một lực lượng kinh khủng. Đồng thời, mỗi một lần hắn hô hấp, từ miệng tản ra một mùi thơm ngát, nước bọt tiết ra từ lưỡi có hương thơm tựa như mật ong. Toàn bộ cơ thể bất cứ lúc nào cũng cảm thấy thoải mái dễ chịu vô cùng.
Đồng thời, Hồng Dịch cũng cảm nhận được lượng máu mới được tái tạo trong cơ thể trở nên ngưng trọng, thế nhưng lại thông suốt, lưu chuyển dễ dàng hơn rất nhiều. Nhắm mắt cảm nhận, hắn có thể thấy được máu trong cơ thể bất ngờ tỏa ra thứ ánh sáng màu bạc lấp lánh, trông chẳng khác nào thủy ngân đang lưu chuyển.
Cùng lúc đó, Hồng Dịch cũng cảm nhận thấy xương cốt toàn thân, từng tấc từng tấc trở nên trắng nõn, tủy xương trở nên bàng bạc tựa như sương trắng, không có bất cứ thứ tạp chất gì.
Trước đây, xương cốt cũng như tủy xương trong cơ thể của hắn, tuy rằng cũng đã rất tinh thuần, thế nhưng vẫn có màu xanh biếc, không được tinh khiết như hiện giờ.
"Đây chẳng phải là luyện tủy như sương, luyện huyết hống tương của cảnh giới Võ Thánh hay sao?" Cảm nhận được sự biến hóa của thân thể, càng lúc càng cường đại, sinh cơ dạt dào, thậm chí Hồng Dịch còn tưởng rằng tay chân của bản thân nếu bị người khác chặt đứt thì lập tức có thể mọc lại như cũ.
Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng biết đây chỉ là một loại cảm giác mà thôi. Nếu như thật sự bị người khác chặt tay chặt chân, thì hoàn toàn không có khả năng mọc lại được. Loại năng lực này chỉ có cao thủ Nhân Tiên, tu vi cực kỳ cao thâm mới có được.
Trong Đấu Phật Bút Lục của Ấn Nguyệt hòa thượng có ghi lại rằng, loại cao thủ Nhân Tiên có tu vi cực kỳ cao thâm này có năng lực tái sinh tay chân bị đứt, nghĩa là cho dù bị người khác chặt đứt tay đứt chân thì cũng có khả năng mọc lại một lần nữa. Nói một cách khác, một người tàn tật nếu như luyện thành Nhân Tiên thì những bộ phận bị thiếu của hắn cũng có thể mọc lại như cũ.
Sự cường đại về sinh cơ của Nhân Tiên vượt xa mọi tưởng tượng.
"Cũng đến lúc mang toàn bộ phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu trong một phần ba bản Hiện Thế Như Lai Kinh ra tu luyện. Không biết sau khi tu luyện hết các huyệt khiếu này thì tu vi của ta sẽ tiến đến trình độ nào nhỉ?"
Sau một tháng, tuyết lớn cũng ngừng rơi, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi khắp vạn vật, khí trời trở nên ấm hơn nhiều. Khắp nơi tràn ngập hơi thở của mùa xuân, một vài cành lá khô héo cũng hé nở những nụ hoa mới. Đây là lúc mùa đông qua đi, mùa xuân lại tới.
Cùng lúc đó, dịp Tết Âm lịch cuối năm của Đại Kiền cũng đã tới. Mùa đông năm thứ sáu mươi mốt Đại Kiền là một mùa đông cực kỳ lạnh giá. Thế nhưng khi tháng chạp qua đi, Tết Âm lịch đến, khí trời trở nên vô cùng náo nhiệt. Khắp nơi đều là khách du xuân. Trong mùa Tết Âm lịch này, trong ngoài Ngọc Kinh thành đều rất nhộn nhịp đông vui.
Khí trời giá rét qua đi, Tết Âm lịch ấm áp lại tới, tựa hồ khiến cho sự cường thịnh của triều đình Đại Kiền càng được nâng cao thêm một phần.
Trong toàn bộ Lục Liễu sơn trang đều được treo hồng đăng, khắp nơi giăng hoa rực rỡ, mấy trăm nô bộc ai cũng tỏ ra hưng phấn hồ hởi, người người được mặc quần áo mới, túi tiền rủng rỉnh, chứa đầy ngân lượng. Theo tiền lệ, vào Tết Âm lịch, những nô bộc nhất đẳng của Lục Liễu trang đều được thưởng hai mươi lượng bạc trắng, một bộ quần áo mới, một đôi giày mới.
Mấy ngày gần đây, khi thân thể của Hồng Dịch hoàn toàn khôi phục, hắn liền nhờ Mộ Dung Yến mang toàn bộ công báo mới nhất trong triều đình về, ngoài ra còn từ Ngọc Thân Vương thu thập tin tức của các đại quý tộc trong Ngọc Kinh thành. Mọi loại tin tức phức tạp, rắc rối đều được tổng hợp lại. Thậm chí ngay cả tin tức tình báo của những thượng cổ thế gia ở Thiên Châu, hậu nhân của những gia tộc thánh hiền cũng đều được thu gom lại một chỗ để nghiên cứu.
Ví dụ như Cơ gia ở Khánh Châu, Chu gia ở Âm Châu, Trình gia ở Tuyết Châu, Long gia ở Húc Châu, tất cả đều được Hồng Dịch lưu tâm.
Đương nhiên, tư liệu nhiều nhất chính là về Vô Địch hầu. Dường như cuối cùng Thái tử cũng chịu thỏa hiệp, cung cấp cho Ngọc Thân Vương một ít tin tức tình báo của Vô Địch hầu. Ngoài ra cũng mang bản sao chép Tạo Hóa Thiên Kinh đưa cho Ngọc Thân Vương.
Đương nhiên, Ngọc Thân Vương khi chưa đủ bộ thì vẫn còn đang thương lượng với Thái tử, cũng chưa thả Vô Sinh lão mẫu ra, vẫn giữ bà ta ở lại phủ đệ.
Thế nhưng Thái tử cũng không sai người cưỡng đoạt phạm nhân. Nguyên Phi ở trong cung cũng bình an vô sự. Hoàng hậu thì biệt vô âm tín, không có động tĩnh gì cả. Tất cả hoàng quý phi, phi tử còn lại dường như cũng không biết một tháng trước ở Khôn Nguyên cung đã xảy ra chuyện gì.
"Công tử, Tinh Nhẫn đại sư đã trở về."
Hiện giờ Hồng Dịch đang ở trong phòng nghiên cứu những công báo gửi lên triều đình. Hắn phát hiện ra Kiền Đế Dương Bàn đã đi đến Tuyết Châu, gặp gỡ các tộc trưởng của các bộ lạc phương bắc. Ngoài ra, ở vùng biên giới Sa Châu, Hỏa La quốc đang rục rịch hành động, dường như đang huy động quân sự với quy mô lớn, toàn quân triều đình vẫn phòng thủ giữ vững chiến tuyến.
Ngoài ra còn có tin tức báo rằng Tuần phủ Thủy Dương tỉnh ở Nam Châu, Hồng Khang, bị bệnh nặng, tạm thời từ chức. Chức Tuần phủ Thủy Dương tỉnh do Lễ bộ Thị lang triều đình là Phạm Văn Thượng nhậm chức.
Việc Hồng Khang bệnh nặng từ chức, Hồng Dịch biết rất rõ nguyên nhân. Việc này là do thần hồn của hắn gây nên, biến tên Tuần phủ Thủy Dương tỉnh làm nhiều việc ác này trở thành kẻ đần độn.
Việc này dường như cũng không gây sóng gió gì lớn trong triều đình. Tuy nhiên, những lời bàn luận ngấm ngầm trong đó nhất định sẽ không ít, chẳng qua là Hồng Dịch không thể biết được.
"Hồng Dịch, công tử tiến nhập vào Thánh cảnh rồi sao? Sao có thể như vậy được?" Đây là câu nói đầu tiên của Tinh Nhẫn hòa thượng lúc nhìn thấy Hồng Dịch sau khi trở về.
"Tinh Nhẫn đại sư, đại sư bị sao vậy? Dường như thụ thương cũng không nhẹ đấy." Hồng Dịch sau khi nhìn thấy Tinh Nhẫn hòa thượng cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Tinh Nhẫn hòa thượng đi chặn giết xe vận chuyển vàng bạc từ Nam Châu đến Võ Ôn Hầu phủ ở Ngọc Kinh, thế nhưng lúc này trở về với hai tay trống không, trên người còn có một vài vết thương khiến người ta không khỏi giật mình.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nơi những câu chuyện được kể lại bằng tất cả tâm huyết.