Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 305:

Ngay lúc Hoàng thượng giá lâm, Hồng Dịch bất ngờ toàn lực phóng thích huyết khí bản thân, luồng tinh khí ấy tựa như khói sói, xông thẳng lên trời cao! Rõ ràng đây là sự phô diễn toàn lực, thể hiện thực lực chân chính của một Võ Thánh.

Tuy rằng hiện tượng "tinh khí lang yên" hung mãnh như thế này chỉ có Võ Thánh đỉnh cấp mới đạt được, mà tu vi võ đạo hiện giờ của Hồng Dịch cùng lắm chỉ là Võ Thánh sơ cấp, khí huyết bản thân về cơ bản không thể tạo ra hiện tượng tinh khí lang yên của một Võ Thánh đỉnh cấp!

Thế nhưng giờ đây, Hồng Dịch đã luyện thành Chiến Thần Ma Kinh, lại dùng pháp môn Tinh Nguyên Thượng Thai, đưa chiến thần tồn tại trong Não Thần huyệt khiếu, dung hợp vào huyết khí của bản thân. Bằng vào sự hỗn hợp giữa khí huyết chiến thần và một lượng lớn chân võ quyền ý, đương nhiên có thể tạo thành cảnh giới nửa thật nửa giả như vậy.

Lần này, khi vừa phóng xuất võ đạo quyền ý của bản thân, Hồng Dịch liền lập tức thu lại, khí huyết nội liễm, tồn tại trong huyệt khiếu. Cả người lập tức trở nên bình thường, khí chất nội liễm, không hề lộ vẻ tinh thần ra ngoài, nom chẳng khác gì một thư sinh yếu ớt.

Thế nhưng hơn mười võ cử nhân đứng bên cạnh hắn đều tỏ ra vô cùng khiếp sợ, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ.

Điều này càng thể hiện sự đáng sợ của Hồng Dịch. Tinh khí phóng ra ngoài tựa khói sói, xông thẳng lên trời cao, nói phóng là phóng, nói thu là thu, thu phóng tùy tâm, quả thực đã đạt tới cảnh giới "thần hóa".

Hơn một nghìn võ cử nhân có mặt ở đây, ai mà chẳng là nhân vật lỗi lạc, tinh thông võ đạo? Đương nhiên bọn họ hiểu hành động vừa rồi của Hồng Dịch thể hiện điều gì!

Đây chính là thực lực của Võ Thánh đỉnh cấp!

Trong toàn bộ lãnh thổ Đại Kiền, cao thủ Đại Tông Sư đỉnh cấp có rất nhiều, có lẽ ngay cả cảnh giới Bán Võ Thánh – tức là tâm linh hoặc thể xác đã chạm đến cảnh giới Thánh – cũng không ít.

Còn về dạng cao thủ Võ Thánh sơ cấp, cả thể xác lẫn tâm linh đều đột phá như Ngô đại quản gia, Phong công công, tuy rằng ít, thế nhưng cũng không hiếm như phượng mao lân giác.

Tuy nhiên, Võ Thánh đỉnh cấp lại hoàn toàn khác biệt.

Tiêu chí của Võ Thánh đỉnh cấp chính là tinh khí như khói sói, xông thẳng lên trời. Quỷ Tiên nhìn thấy cũng phải tránh xa từ rất lâu. Cảnh giới như vậy cũng nói lên rằng, người này chỉ còn cách cảnh giới Nhân Tiên vỏn vẹn một bước.

Nói một cách khác, những cường giả như vậy mới có hy vọng tiến nhập vào cảnh giới Nhân Tiên. Loại Võ Thánh này mới có thể được xưng là Thánh Nhân thực thụ, đủ sức trấn áp vận m���nh quốc gia, còn những người khác cùng lắm chỉ là Thánh Nhân giả mà thôi.

Tròn hai mươi năm qua, trong Đại Kiền chỉ có ba người như vậy. Một là Hồng Huyền Cơ, một là Thần Uy vương Dương Thác, ngoài ra còn có Vô Địch hầu.

Hiện giờ đã xuất hiện thêm một người nữa.

Như vậy sao có thể không khiến đám người ở đây không khiếp sợ được?

Lúc này, không chỉ riêng hơn một nghìn võ cử nhân, mà ngay cả đám vương công quý tộc đứng hai bên cũng cảm thấy khiếp sợ đến cực độ, tất cả đều đứng bật dậy, nhìn về phía Hồng Dịch đang đứng giữa sân.

Không một ai không nhìn thấy hắn. Vừa nãy khi hắn phóng thích tinh khí, tất cả võ cử nhân xung quanh đều liên tục lùi ra phía sau, có thể nói hiện giờ xung quanh hắn là một không gian hoàn toàn trống trải, chẳng khác nào hạc đứng giữa bầy gà.

- Hả? Sao có thể như vậy được? Võ đạo của hắn không ngờ lại tiến triển đến trình độ này rồi sao? Ba tháng trước ở Xuất Vân quốc, rõ ràng hắn mới ở cảnh giới Đại Tông Sư. Vì sao chỉ trong ba tháng ngắn ngủi lại đạt tới thành tựu Võ Thánh đỉnh cấp như vậy? Gần như sánh ngang với ta? Không thể nào! Lẽ nào luyện thể thuật của Thần Tiêu đạo lại có thể lợi hại đến thế sao? Tuy nhiên nghe đồn rằng pháp môn Điện Quang Diệu Thể thuật này chính là một trong những môn thiên cổ tuyệt pháp, chắc cũng là sự thật. Thế nhưng kể cả ngươi có là Võ Thánh đỉnh cấp thì chẳng qua cũng chỉ là hạng chó gà. Một phế vật được Ngân Sa vương vỗ béo như ngươi thì có thể làm nên trò trống gì?

Ánh mắt của Vô Địch hầu lập lòe nhưng hắn không hề đứng dậy, chỉ khẽ gõ gõ hai tay lên thành ghế, ánh mắt vẫn găm chặt vào Hồng Dịch.

Mãi cho đến khi Kiền đế Dương Bàn giá lâm, Vô Địch hầu mới rời khỏi chỗ ngồi, cùng với đám vương công quý tộc đứng dậy hành lễ.

- Bình thân!

Kiền đế Dương Bàn mỉm cười ra hiệu cho các quý tộc đứng dậy. Ánh mắt Người sau đó lướt qua Vô Địch hầu, ẩn chứa một tia ưu tư phức tạp.

Sau khi tia ưu tư phức tạp này biến mất, Kiền đế Dương Bàn đưa mắt nhìn xa xăm, hướng về Hồng Dịch đang đứng giữa sân.

Nhìn Hồng Dịch, trên khuôn mặt của Kiền đế hiện lên một tia mừng rỡ.

Trong ánh mắt của Vô Địch hầu hiện lên một tia cười khẩy, sau đó ánh mắt hắn nhìn chằm chằm lên khuôn mặt của Nguyên Phi ở phía sau Kiền đế.

Ngày hôm nay Nguyên Phi cũng theo Kiền đế đến đây.

Thế nhưng Nguyên Phi hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Vô Địch hầu, hàng lông mi hé lộ vẻ khinh thường, sau đó cũng giống như Hoàng đế, đưa ánh mắt nhìn về phía Hồng Dịch đang đứng ở giữa sân, vành môi khẽ cong lên, thể hiện sự kinh ngạc xen lẫn trìu mến, toát ra một thần thái kiều diễm mê hoặc lòng người.

Hôm nay Nguyên Phi mặc một bộ sa y trắng như tuyết, trên y phục có gắn theo ngọc bội, tiếng ngọc bội leng keng vang lên, trong suốt như băng ngọc, tựa những viên minh châu điểm xuyết trên nền tuyết trắng, vừa thoát tục lại vừa như tiên nữ giáng trần, toát lên một vẻ quyến rũ động lòng người.

- Hoàng thượng!

Thượng thư Bộ Binh, Lễ bộ Thị Lang lúc này đã chạy đến nơi, quỳ xuống trước mặt Kiền đế.

- Đại Kiền ta đặt trọng văn để chọn hiền tài, trị thiên hạ, nhưng muốn bảo vệ bờ cõi quốc gia thì nhất định phải có võ bị binh sự hùng mạnh. Hiện nay Hỏa La quốc đang có những động thái bất thường, đóng quân ở biên giới Tây Vực, A Dục vương của họ ắt hẳn đang mưu đồ xâm phạm Thiên triều ta! Trẫm tất phải bắt hắn làm tù binh, chém đầu bêu xác ở ngọ môn. Hôm nay tổ chức khoa võ cử, Trẫm đích thân đến đây quan sát chính là muốn chấn hưng võ phong Đại Kiền ta!

Nhìn thấy toàn bộ võ trường trở nên yên tĩnh, Kiền đế Dương Bàn mới chậm rãi cất lời. Từng câu từng chữ của Người tựa như thanh âm đất trời, vang vọng khắp võ trường, ngân nga bất tận.

Âm thanh như vậy khiến cho người người cảm thấy mỗi câu mỗi chữ của Kiền đế Dương Bàn tựa như vật thể thực chất, có linh tính, có sinh mệnh riêng, đang nhảy múa linh động giữa không gian.

- Ngôn xuất pháp tùy! Được lắm!

Hồng Dịch nghe thấy thanh âm của Kiền đế, trong lòng khẽ động. Bằng vào tu vi đã vượt qua một lần lôi kiếp của hắn, hiện giờ vốn đã đứng vào hàng tuyệt đỉnh cao thủ đạo thuật trong thiên hạ! Luận về khả năng thực chiến thì hoàn toàn không e sợ cường giả tung hoành ngang dọc như Khổng Tước vương. Vậy mà lúc này, khi nghe được thứ thanh âm này, trong lòng cũng không kìm được phải rung động. Thanh âm do Kiền đế phát ra tựa như thể hiện một thứ ý cảnh "Ngôn xuất pháp tùy, khống chế cả thiên địa!"

Đạo thuật một khi tu luyện đến trình độ như thế này, về cơ bản không cần xuất khiếu thần hồn. Trong lúc phát ngôn, trong âm thanh cũng mang theo một cỗ lực lượng cường đại của thần niệm, trực tiếp ngưng tụ nguyên khí trong hư không, hình thành các loại đạo pháp, chỉ cần phán ngươi chết thì ngươi phải chết, bảo ngươi vong thì ngươi phải vong.

- E rằng đạo thuật của vị Kiền đế này còn vượt trên cả Khổng Tước vương! Không biết ta và Người giao thủ thì có mấy phần thắng đây?

Lẽ ra, bằng vào bản lĩnh thần thông của Quỷ Tiên thì không thể nhìn ra chiều sâu tu vi của Kiền đế, chỉ coi Người là một vị đế vương bình thường. Thế nhưng với tu vi hiện giờ của Hồng Dịch, có thể nói đạo thuật của hắn trong giới tu tiên trong thiên hạ là cực kỳ cao thâm, gần như là tồn tại đứng đầu thiên hạ, cũng có thể nhìn ra được chút manh mối về Kiền đế.

Thế nhưng Hồng Dịch vẫn không cách nào nhìn thấu tu vi của Kiền đế. Tuy nhiên, những điều mà thanh âm của Kiền đế hé lộ cũng không thể hù dọa được Hồng Dịch.

- Vừa nãy khi ta phóng thích khí tức ra ngoài liền lập tức thu lại, ta tin rằng trong khoảnh khắc đó Kiền đế đã biết là của ai, thế nhưng cũng không thể đoán rõ bản chất đạo thuật của mình, chỉ cho rằng ta là một cường giả tu võ, linh nhục hợp nhất mà thôi.

Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.

- Tuy nhiên vừa rồi ta phóng xuất tinh khí một cách mãnh liệt như vậy, chắc chắn sẽ khiến cho Kiền đế cảm thấy coi trọng, đồng thời khiến đám võ thánh sơ cấp do Vô Địch hầu cài cắm phải khiếp sợ. Tiếp theo ta phải tham gia đọ sức giành võ trạng nguyên, nếu không, sẽ khó lòng thu phục được bọn chúng.

Hồng Dịch vừa rồi phóng thích khí tức mãnh liệt, một là để gây sự chú ý của Kiền đế, hai là làm đám võ thánh sơ cấp do Vô Địch hầu cài cắm tranh đoạt võ trạng nguyên cảm thấy khiếp sợ.

Thủ hạ của Vô Địch hầu, mỗi tên đều là kẻ sát nhân khát máu, là những cao thủ võ đạo tàn nhẫn, tay nhuốm máu vô số oan hồn. Bọn chúng là cao thủ linh nhục hợp nhất, tâm chí kiên cường, lấy giết chóc mà xưng hùng. Những kẻ như vậy, tâm linh kiên cố, không hề dao động, chẳng khác nào đám ma quỷ tu la khát máu người. Sau khi được phục dụng Địa Nguyên Linh Đan, lại càng thoát thai hoán cốt, biến thành võ thánh chân chính, cực kỳ khó đối phó.

Cho dù hiện giờ bằng vào cảnh giới võ đạo thì Hồng Dịch cũng không sợ những kẻ này, thế nhưng nếu như thực sự xảy ra giao đấu, thu phục một người đã khó, huống chi lại nhiều người đến thế?

Lúc này bản thân phóng xuất ra khí tức, thể hiện thực lực nửa thật nửa giả của một Võ Thánh đỉnh cấp, về mặt tâm lý cơ bản đã trấn áp được đám người kia, đến khi thực sự giao đấu, bọn chúng sẽ không còn đáng sợ nữa, phần thắng của mình sẽ cao hơn nhiều.

Trong cuộc thi võ lần này, tuy nói rằng cao thủ như mây, thế nhưng đối với Hồng Dịch mà nói, đối thủ thực sự đáng gờm nhất chỉ có mấy tên thủ hạ của Vô Địch hầu, ngoài ra còn có vài đệ tử của các thế gia vọng tộc.

Vốn dĩ cuộc thi võ chọn tiến sĩ, quốc gia dù trọng thị, nhưng không đến mức đích thân Hoàng đế phải ngự giá. Thậm chí đám vương công quý tộc cũng sẽ không đến đây quan sát, hơn nữa đám con cháu của những vương công quý tộc này muốn vào quân đội cũng chẳng cần thi cử, chỉ một tiếng nói là có thể an bài.

Những thí sinh tham gia cuộc thi võ đều là những người thân mang võ nghệ, thế nhưng ít khi có người xuất thân từ các hào môn thế gia hoặc từ giới quyền quý công khanh.

Tuy nhiên lần này triều đình muốn xuất binh chinh phạt Hỏa La, muốn từ trong cuộc thi võ tìm kiếm tướng tài, đồng thời xóa bỏ sự thâm nhập của các thế gia, hào môn vào quân đội.

Đó cũng là nguyên nhân vì sao khiến cho giới quyền quý công khanh phải chống lại, mang một số cao thủ võ đạo của mình đến đây, thi đậu võ tiến sĩ, tất cả đều nhằm chống đối triều đình.

Đây là sự chống đối hợp tình hợp lý, ngay cả Hoàng đế cũng không thể làm gì được.

Hoàng đế ngươi muốn đánh phá hào môn thế gia chúng ta, muốn độc chiếm quan viên triều đình, vậy thì chúng ta ngay từ trong khoa khảo sẽ sắp xếp toàn bộ những nhân tài ưu tú của gia tộc vào triều chính. Ngay cả văn tiến sĩ, võ tiến sĩ cũng là đệ tử của hào môn thế gia chúng ta, khiến Hoàng đế dù muốn dùng nhân tài cho triều đình cũng chỉ có thể tự mình dùng người của mình mà thôi.

Đây là một loại đối kháng ngấm ngầm.

Từ sớm Hồng Dịch đã nhìn thấy rõ ràng mọi việc.

Hắn phụ trợ Ngọc thân vương, vốn lúc đầu hắn cho rằng không có kẽ hở để luồn lách. Thế nhưng với xu thế trước mắt của triều đình, phong ba sắp nổi, các hào môn thế gia cùng triều đình đang ngấm ngầm đối đầu, như vậy hắn có thể chớp thời cơ mà vùng lên.

- Bắt đầu đi!

Sau khi nói xong, Kiền đế phất tay một cái, sau đó ngồi xuống long ỷ. Vị Thiên tử Đại Kiền này, người có quyền lực tối cao trong thiên hạ, ánh mắt vẫn dán chặt vào Hồng Dịch.

Quan viên Lễ bộ cùng Thượng thư Bộ Binh liền lui xuống. Sau đó bốn phía diễn võ trường trong khu săn bắn đều vang lên hồi trống da trâu tựa sấm rền.

Trời đất rung chuyển, tiếng trống nổi lên bốn phương, khiến cho máu huyết trong người sục sôi, tạo nên bầu không khí cuồng nhiệt, đậm mùi tanh nồng của chiến trường.

Hơn một nghìn võ cử nhân, mỗi người đều được phát một con Bảo Hoàng Câu, một thanh Trảm Mã Đao, một cây Thiết Mộc Ô Cốt Thần Cung loại tốt nhất cùng một bó tên.

Quan ải thứ nhất của cuộc thi võ chính là cưỡi ngựa, bắn cung.

Ở xa xa phía trước là một khoảng rừng táo dại. Cây táo dại là loại cây bụi gai, ở phía bên ngoài khoảng rừng này là một khu vực đầm lầy, trong ao có dựng rất nhiều bia tập bắn, số hiệu của mỗi thí sinh đều ứng với số đánh dấu trên mỗi bia ngắm.

Quan ải thứ nhất của cuộc thi chính là thí sinh phải cưỡi ngựa, phóng xuyên qua khu rừng táo dại này, đến khu vực đầm lầy bên ngoài, dừng lại ở cự ly năm trăm bước, ngồi trên lưng ngựa bắn trúng hồng tâm, rồi nhanh chóng trở về.

- Đây là nơi mà các đệ tử hoàng gia thường luyện tập cưỡi ngựa bắn cung sao? Rừng táo dại này, con người khó mà xuyên qua nổi, bảo cưỡi ngựa phóng qua chẳng phải sẽ khiến toàn thân đầm đìa máu sao?

Hồng Dịch nhìn rừng táo dại rậm rạp trước mắt, toàn bộ đều là bụi gai sắc bén, ánh mặt hơi lóe lên.

Rừng cây táo dại kết thành một bức tường gai góc, ở bên ngoài trường thi của cuộc thi văn cũng có một vòng bảo vệ như vậy.

Còn bức tường gai góc ở bãi săn bắn của hoàng gia Đại Kiền này kéo dài đến hơn mười dặm, trong đó cũng có rất nhiều khe hở, đủ cho một nghìn kỵ binh tiến nhập vào bên trong. Mảnh rừng này cũng là nơi mà đệ tử hoàng thất thường xuyên dùng để luyện tập cưỡi ngựa bắn cung. Hiện giờ tạm thời được sử dụng phục vụ cho cuộc thi võ.

- Chỉ riêng một bức tường gai góc này e rằng cũng khiến cho không ít người bị loại đây. Bất kể là hạng cao thủ gì, một khi tiến vào trong đó đều phải bảo vệ ngựa và cung của mình, đồng thời phải nhanh chóng vượt qua. Muốn vậy, người và ngựa phải hợp nhất.

Hồng Dịch chớp chớp mắt nhìn về phía bức tường gai góc.

Đột nhiên, tiếng trống ngừng lại!

- Mã nhi à mã nhi, tuy rằng ngươi không phải là Truy Điện của ta, thế nhưng cũng tạm thời chấp nhận được.

Hồng Dịch nghiêng người, nhanh chóng lên ngựa, hai tay đặt lên đầu ngựa, lập tức một luồng thần niệm cường liệt tiến vào thân thể của con Bảo Hoàng Câu ở bên dưới.

Hí!

Bảo Hoàng Câu bốn vó tung lên, hóa thành một chiếc bóng, vùn vụt lao thẳng vào trong bức tường gai.

Cùng lúc đó hơn một nghìn con ngựa đều ào ào nhằm thẳng vào bức tường gai phóng đi.

- Hả?

Kiền đế nhìn Hồng Dịch một người một ngựa dẫn đầu phóng về phía trước, tiến vào trong bức tường gai, trong lòng khẽ động, ngón tay khẽ cựa, giữa hàng mi thoáng hiện một tia dị sắc.

- Nguyên Phi, Hồng Dịch cưỡi ngựa dẫn đầu xông vào bức tường gai kia, nàng nói xem lần này hắn có thể đoạt được văn võ trạng nguyên không? Hồng Huyền Cơ có một thứ tử như vậy, quả nhiên có thể kế thừa y bát của ông ta!

- Văn võ trạng nguyên đều do Hoàng thượng định đoạt, Hoàng thượng nói ai được thì kẻ đó chắc chắn sẽ được.

Nguyên Phi nói.

- Không phải như thế, đại điển quốc gia, Trẫm cũng không thể tự ý làm theo cảm tính được, nếu không sao có thể khiến cho thiên hạ tin phục được?

Hai mắt của Kiền đế khẽ đóng lại, sau đó mở ra.

- Truyền chỉ cho Lễ bộ, gia phong Mộng Băng Vân làm Nghi Nam Quân, ban đất Nam Châu, quan phủ lập miếu thờ phụng! Trẫm phong Mộng Băng Vân là thần!

Kiền đế nói xong liền ngẩng đầu lên nhìn bầu trời!

Độc giả có thể tìm đọc bản dịch hoàn chỉnh của tác phẩm này tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free