(Đã dịch) Dương Thần - Chương 311:
Ha ha, ha ha. Thiên Thất Chuyển, công phu ẩn tàng linh hồn vào cây cỏ, quả xứng danh tuyệt kỹ. Thảo nào Kim Chu pháp vương có thể tung hoành thiên hạ, sở trường đánh lén mà chưa từng ai phát hiện ra. Thế nhưng ngươi lại cho rằng có thể đánh lén được ta sao?
Rầm.
Tảng đá sau lưng Hồng Dịch bỗng nhiên nứt ra. Tiếp đó, một luồng sức mạnh cuồn cuộn, mãnh liệt vô cùng vô tận tuôn trào. Trong hư không, một pho tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát bỗng nhiên hiện hình, pho tượng này chỉ lớn hơn nắm tay người thường một chút, vừa xuất hiện liền lập tức tấn công Hồng Dịch.
Ầm ầm.
Thân Hồng Dịch liền tan biến, thần niệm dương cương nổ tung, tứ tán khắp nơi, trông cứ như vừa bị một đòn đánh trọng thương.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc thần niệm phân tán khắp nơi, trên không trung, cách vị trí Hồng Dịch đứng lúc nãy mười trượng, thân ảnh hắn lại ngưng tụ như cũ, vẫn là dáng hình thiếu niên trí thức, mặc y phục, khuôn mặt mơ hồ khó nhận ra, hoàn toàn không mang khí tức đạo sĩ.
Thân Hồng Dịch hiện giờ do thần hồn hóa thân mà thành, ngoại trừ diện mạo không phải của chính hắn, thì toàn bộ khí chất toát ra đều mơ hồ tương tự như thực thể.
Hồng Dịch bất thình lình bị đánh lén một đòn, thần niệm lập tức nổ tung, thế nhưng ngay lập tức ngưng tụ lại, chẳng hề hấn gì. Đứng giữa không trung, hắn vung một tay lên, bảy vầng hào quang sau gáy mãnh liệt ngưng tụ.
Cách cách cách cách!
Bảy vầng hào quang biến thành một bàn tay khổng lồ bảy màu, giáng xuống đầy uy lực.
- Phiên chuyển Tu Di!
Dưới một kích dữ dội của Chân Không Đại Thủ Ấn, Đại Uy Thiên Long Bồ Tát từng tấc từng tấc tan rã, nhưng đúng lúc ấy, một giọng the thé đột nhiên cất lên.
Ầm Ầm!
Từ bốn phương tám hướng, một luồng thần niệm cực kỳ cường đại lần thứ hai ngưng tụ. Những vết nứt trên thân Đại Uy Thiên Long Bồ Tát liền biến mất, cả cơ thể tràn trề sức mạnh, rồi bật ra tiếng Phật hống hùng hồn. Từng thớ cơ bắp trên thân Bồ Tát đều bộc phát kim quang mãnh liệt, tựa như đích thân Bồ Tát giáng thế.
Mặt đất trong đạo quán phát ra những tiếng "rắc rắc" liên hồi, sau đó xuất hiện nhiều vết nứt loang lổ. Màn ánh sáng bao phủ bên ngoài cũng khẽ rung lên. Tiếng bạo hống của Đại Uy Thiên Long Bồ Tát dường như muốn kéo cả đạo quán, vốn đã tách biệt khỏi đại thiên thế giới, trở về vị trí cũ.
Vù vù!
Chân Không Đại Thủ Ấn và chưởng của Đại Uy Thiên Long Bồ Tát va chạm mãnh liệt, một luồng kình phong dữ dội bùng phát. Luồng cuồng phong này dường như ngưng tụ thành thực chất.
Cả không gian như bị một bàn tay khổng lồ vô hình túm l��y mấy cây đại thụ trong sân, nhổ bật gốc, cuốn lên không trung, rồi nghiền nát thành vô số mảnh gỗ, lả tả rơi xuống đất.
Uy thế của cú va chạm vừa rồi quả là kinh thiên động địa.
- Hả? Không ngờ có thể tế luyện Đại Uy Thiên Long Bồ Tát đạt đến trình độ này, thật lợi hại.
Hồng Dịch dừng lại giữa không trung. Trong khoảnh khắc vừa rồi, Chân Không Đại Thủ Ấn cũng bị nghiền nát, hóa thành những đốm sáng nhiều màu, rồi ngưng tụ lại thành bảy vầng hào quang sau gáy hắn.
- Ha ha ha ha. Nghe nói Chân Không Đại Thủ Ấn là tuyệt kỹ số một của Đại Thiện tự, giết thần đánh tiên, sở hướng vô địch. Thế nhưng đó là khi luyện thành chín đạo thần linh, tụ tập thành Bất Hủ Nguyên Thần, kết hợp cùng bản mệnh thần hồn. Ngươi mới chỉ luyện thành bảy đạo thần linh, so với Bất Hủ Nguyên Thần còn cách xa vạn dặm, chỉ bấy nhiêu mà cũng muốn đánh ta ư? Vậy ta sẽ phá tan Chân Không Đại Thủ Ấn của ngươi! Khiến ngươi trong bảy bảy bốn mươi chín ngày không thể thi triển đạo thuật.
Khi Đại Uy Thiên Long Bồ Tát và Chân Không Đại Thủ Ấn cùng lúc biến mất, giọng the thé kia lại cất lên.
Lúc này, trong sân xuất hiện một lão giả thân mặc áo vàng kim, mái tóc vàng óng, trên đầu đội một chiếc mũ miện màu vàng kim. Lão giả này có khuôn mặt âm trầm, khóe miệng khẽ nhếch cười, thân thể lay động bất định, tựa như có thể thuấn di biến mất bất cứ lúc nào, khiến kẻ khác khó lòng nhận ra rốt cuộc đó có phải là thực thân của lão hay không.
Không sai, lão giả này chính là một trong thiên hạ bát đại yêu tiên, xếp thứ tư, nổi danh đánh lén, tung hoành thiên hạ, không ai có thể làm gì được lão, Kim Chu pháp vương.
- Ồ? Kim Chu pháp vương, ngươi cho rằng có thể phá được Chân Không Đại Thủ Ấn của ta sao?
Hồng Dịch vẫn lơ lửng giữa không trung, nhìn chằm chằm Kim Chu pháp vương vừa bất thình lình đánh lén hắn, rồi hờ hững nói.
Tiếp đó, trên đầu hắn bỗng lóe lên những kinh văn Phạm xướng, tựa như tiếng chuông thức tỉnh nhân thế.
Bảy vầng hào quang sau gáy hắn, khi bị Kim Chu pháp vương đánh nát ban nãy, vốn đã cực kỳ ảm đạm, tựa hồ có thể biến mất trong hư không. Thế nhưng khi một đoạn kinh văn màu vàng kim được ngâm tụng, bảy vầng hào quang ấy lại sáng rực lên, ngay lập tức hồi phục lại lực lượng ban đầu.
- Kim Chu pháp vương, ngươi vừa bảo rằng trong bảy bảy bốn chín ngày ta không thể sử dụng lại Chân Không Đại Thủ Ấn sao? Vậy ta sẽ thi triển cho ngươi thấy, tiêu diệt cái phân thân này của ngươi đây.
Năm ngón tay Hồng Dịch xòe ra, vươn thẳng về phía trước. Lập tức, một chiêu Chân Không Đại Thủ Ấn phóng thẳng tới phân thân của Kim Chu pháp vương. Bàn tay này dù kích thước nhỏ hơn lúc nãy một chút, uy lực lại tăng gấp đôi.
Tất nhiên Hồng Dịch đã nhận ra thân thể này của Kim Chu pháp vương không phải chân thân của lão.
Bằng vào tính cách của Kim Chu pháp vương thì làm sao lão có thể để lộ chân thân thật sự của mình trước mặt địch nhân.
Hồng Dịch muốn hủy diệt phân thân này của lão chẳng qua cũng chỉ để tiêu hao thực lực đối phương mà thôi.
Tuy rằng Kim Chu pháp vương là gia gia của Đại Kim Chu, thế nhưng hiện giờ đối phương lại đánh lén mình, không đánh cho lão ta bớt kiêu ngạo thì làm sao khiến lão ta trung thành với mình được?
- Sao có thể như vậy?! Sao có thể như vậy?! Vừa rồi rõ ràng ta đã đánh tan Chân Không Đại Thủ Ấn, phá hủy bảy tôn thần linh của ngươi rồi. Ngươi làm sao có thể ngưng tụ lại được như thế. Chuyện này không thể nào xảy ra được.
Kim Chu pháp vương nhìn thấy Chân Không Đại Thủ Ấn lần thứ hai ngưng tụ rồi giáng xuống, ánh mắt lộ ra vẻ khó tin.
- Hạo Thiên Cương Phong.
Đúng lúc này, Ưu Lộ Lai Đặc đột nhiên giơ Hạo Thiên Phiến trong tay lên, quạt mạnh xuống một cái.
Một luồng gió xoáy cực mạnh từ mũi quạt bộc phát bay ra. Luồng gió xoáy này tựa đen chẳng phải đen, tựa vàng chẳng phải vàng, màu sắc tựa hồ pha trộn cả ngũ hành. Tiếp đó, một tiếng vang lớn, cực kỳ giống tiếng ngọc lưu ly vỡ vụn, từ trong luồng gió truyền ra. Luồng gió này vừa xuất hiện liền lao thẳng về phía trước, tấn công thẳng vào thân chiến thần.
Chiến thần liền gầm lên một tiếng dữ dội, vươn tay chụp lấy luồng Hạo Thiên Cương Phong này.
Trong lúc hai bên đang giao tranh giữa không trung, cây quạt trong tay Ưu Lộ Lai Đặc lại tiếp tục phát ra một luồng Hạo Thiên Cương Phong khác. Hai luồng gió kết hợp thành một vòng cung hình chữ "S", xoắn chặt vào nhau, rồi nghiền nát cơ thể chiến thần.
Ưu Lộ Lai Đặc lại tiếp tục quạt thêm một cái nữa.
Hai luồng Hạo Thiên Cương Phong kia lập tức mãnh liệt lao thẳng về phía Hồng Dịch tấn công.
- Hả? Loại gió này không phải là gió xoáy mà Hạnh Vũ Tiên từng sử dụng lúc ở trên biển hay sao? Tuy nhiên, uy lực lúc này so với khi ấy quả là một trời một vực, không ngờ lại có thể nghiền nát chiến thần của ta. Mặc dù không sánh bằng Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm, nhưng uy lực lại lớn hơn Hám Thiên cung, Vô Cực tiễn rất nhiều. Quả không hổ danh là bản mệnh pháp bảo của Khổng Tước vương, được chế tác từ lông đuôi chân thân của y trước khi thi giải chuyển thế.
Từ lời của Dao Nguyệt Đình ban nãy, Hồng Dịch biết được cây quạt trong tay Ưu Lộ Lai Đặc chính là pháp bảo bản mệnh Hạo Thiên Phiến của Khổng Tước vương. Hồng Dịch có thể khẳng định cây quạt này được chế luyện từ lông đuôi của Khổng Tước vương.
Đạo tôn mà Ngũ Hành đạo quán thờ phụng, quan tưởng chính là Hạo Thiên Đạo Tôn.
- Linh Hồn Qua Toàn!
Đối mặt với hai luồng Hạo Thiên Cương Phong đang lao đến, Hồng Dịch không hề do dự, lập tức quan tưởng năm đại ma thần, nghiền nát chúng thành từng mảnh, rồi ngưng tụ thành một vòng lốc xoáy linh hồn khổng lồ, lao thẳng tới đối chọi với Hạo Thiên Cương Phong.
Hai luồng lực lượng va chạm với nhau, lập tức biến mất.
- Bằng vào lực lượng lôi kiếp của ta, nghiền nát năm đại ma thần, tế luyện thành Linh Hồn Qua Toàn như vậy mà cũng chỉ ngang ngửa với luồng gió kia thôi sao? Hạo Thiên Phiến quả nhiên là lợi hại. Thế nhưng pháp lực của Ưu Lộ Lai Đặc lại quá thấp.
Hồng Dịch bắt thủ ấn, trên thân hắn mơ hồ hiện ra một thanh trường cung và năm mũi tên.
Đây chính là Hám Thiên cung, Vô Cực tiễn của Đạo Thần đạo.
Tuy rằng trước đây bị Hồng Huyền Cơ hủy đi bốn mũi nhưng uy lực của kiện pháp bảo này vẫn cường đại như cũ.
Hám Thiên cung bị Hồng Dịch kéo căng, ngay lập tức năm mũi Vô Cực tiễn được bắn ra, phân biệt nhắm về năm mục tiêu là Dao Nguyệt Đình, Dao Nguyệt Như, Thần Ưng Vương, Tiêu Ảm Nhiên, Tiêu Vân Phong.
Thân Hồng Dịch hiện giờ do vô số luồng thần niệm ngưng tụ mà thành. Lần này hắn đến Ngọc Long sơn cũng mang theo Hám Thi��n cung và Vô Cực tiễn bên mình, để có thứ đối phó khi có chuyện bất trắc xảy ra.
- Hám Thiên cung, Vô Cực tiễn.
Nhìn thấy năm mũi tên mãnh liệt bắn ra, Tiêu Ảm Nhiên và Tiêu Vân Phong lập tức biến sắc mặt, nhanh chóng vung tay lên. Hai tia sáng huyết hồng phóng vụt lên, bổ thẳng xuống, vừa vặn chặn ngang mũi Vô Cực tiễn. Hai bên va chạm giữa không trung phát ra một loạt tiếng kim loại chói tai.
Hai luồng sáng huyết hồng này chính là Nguyên Dương kiếm của Tiêu Ảm Nhiên và Đan Đỉnh kiếm của Tiêu Vân Phong. Hai thanh kiếm này đều do Huyết Văn cương chế luyện mà thành, nên mới có thể chống cự lại uy thế của Vô Cực tiễn.
- Nguyệt Như cẩn thận!
Dao Nguyệt Đình và Dao Nguyệt Như đối mặt với hai mũi Vô Cực tiễn này liền cảm thấy trước mắt như có vô số quỷ khóc thần gào thét, không gian chỉ còn trắng đen, thần hồn chao đảo, âm dương hỗn loạn. Trong mắt đôi tỷ muội, hai cặp đồng tử chợt lóe sáng. Dao Nguyệt Đình vung hai tay lên như múa, ngưng tụ ánh trăng thành một chiếc khiên sáng, chặn lại công kích của Vô Cực tiễn.
- Là phương pháp ngưng tụ ánh trăng. Nghe nói thứ mà Dao Trì phái tu luyện chính là Thái Âm Thiên Sinh Thần Chương và Thái Âm Luyện Hình pháp. Trong đó cũng có đạo thuật ngưng tụ ánh trăng.
Sau khi bắn ra năm mũi tên, Hồng Dịch cũng không ra tay độc thủ với hai tỷ muội Dao Nguyệt Như, Dao Nguyệt Đình.
Ánh mắt của hắn lúc này hạ xuống Thần Ưng Vương.
- Ưu Lộ Lai Đặc, chạy mau.
Chân Không Đại Thủ Ấn một lần nữa giáng xuống. Kim Chu pháp vương khẽ động, cả người biến thành một luồng gió, rồi bao lấy Ưu Lộ Lai Đặc và Thạch Địch Vương tử, né tránh công kích của Chân Không Đại Thủ Ấn.
Ưu Lộ Lai Đặc nhìn thấy Chân Không Đại Thủ Ấn vừa giáng xuống đất tạo thành một cái hố lớn, đất đá bay tứ tung. Đang định quạt một cái, xuất ra một luồng Hạo Thiên Cương Phong hòng phá hủy Chân Không Đại Thủ Ấn của Hồng Dịch thì tai nàng truyền đến tiếng của Kim Chu pháp vương.
- Quốc sư, vì sao?
- Người này chỉ sợ rằng đã luyện thành thần pháp số một của Đại Thiện tự, Quá Khứ Di Đà Kinh. Bản tính chân như của hắn đã bất động bất biến, như thể đã dung nhập vào quá khứ. Vì thế mới có thể thật sự khống chế được Chân Không Đại Thủ Ấn như vậy. Nếu như hắn còn chưa vượt qua lôi kiếp thì ta còn có thể ứng phó. Thế nhưng hiện giờ rõ ràng hắn đã vượt qua lôi kiếp, thôn phệ ý niệm thiên địa, cực kỳ lợi hại. Bất kể đánh hắn như thế nào hắn cũng có thể sống lại như cũ, về cơ bản đã là một tồn tại bất diệt. Hạo Thiên Phiến của công chúa tuy rằng cường đại thế nhưng cũng không đủ để đối phó với hắn. Kể cả là Khổng Tước vương cũng không thể giết chết được hắn. Một khi cùng hắn đấu pháp, sẽ bị sự hồi sinh không ngừng của hắn làm tiêu hao lực lượng. Trừ phi hai vợ chồng Thiên Xà Vương và Huyền Thiên quán chủ liên thủ, dùng Hắc Ám Mạn Đà La Thai Tàng Đại Kết Giới phong ấn hắn; hoặc Mộng Thần Cơ dùng Trụ Cực chuông nhốt hắn lại, sau đó dùng Cửu Hỏa Viêm Long luyện chín chín tám mươi mốt ngày, may ra mới có thể đốt hắn thành tro bụi. Hoặc có thể bằng vào lực lượng Nhân Tiên của Hồng Huyền Cơ, phát huy toàn bộ uy lực, cũng có thể một kích giết chết hắn. Hiện giờ, dù chúng ta liên thủ cũng chỉ tạm thời đối phó được với hắn mà thôi. Thế nhưng sớm muộn gì cũng sẽ bị sự phục sinh liên tục của hắn mà giết chết. Phải chạy thôi!
Ưu Lộ Lai Đặc nghe thấy lời này của Kim Chu pháp vương, trong lòng kinh sợ tột cùng.
Ngay cả khuôn mặt vốn lạnh lùng bất biến của Thạch Địch Vương tử cũng phải biến sắc.
- Chỉ có Hắc Ám Mạn Đà La Thai Tàng Đại Kết Giới mới có thể phong ấn được hắn sao? Đây chính là đại trận vô thượng dùng để phong ấn những thượng cổ ma thần như Đại Phá Hoại Thần, Hắc Thiên Ma Thần đấy.
- Muốn chạy sao? Hiện giờ ta đã sử dụng thuật phân cách hai giới, cho dù Kim Chu pháp vương ngươi có thần thông đến đâu, muốn phá màn phong tỏa của ta để thoát ra ngoài cũng phí công vô ích mà thôi. Chẳng qua ta còn muốn tiện tay giết Thần Ưng Vương, lập uy.
Nhìn thấy Kim Chu pháp vương cuốn Ưu Lộ Lai Đặc bay đi, Hồng Dịch liền biết lão cáo già Kim Chu pháp vương muốn tìm nơi phát ra đạo thuật của mình, từ đó hắn liền đưa ra quyết định sáng suốt.
Vốn dĩ Hồng Dịch cho rằng còn phải trải qua một phen khổ chiến với đám người này, thế nhưng Kim Chu pháp vương lại là kẻ đầu tiên có ý định bỏ chạy, điều đó khiến hắn giảm bớt không ít áp lực.
Thần niệm vừa động, lập tức một pho tượng chiến thần liền bay vút lên trời cao, chặn lại Kim Chu pháp vương.
Cùng lúc đó, Chân Không Đại Thủ Ấn cũng không đánh về phía Ưu Lộ Lai Đặc nữa. Thần niệm hắn vừa chuyển, bàn tay khổng lồ liền nhắm thẳng vào Thần Ưng Vương lao tới.
Lần này Hồng Dịch thi triển toàn bộ lực lượng. Cùng lúc Chân Không Đại Thủ Ấn công kích đối phương, thân hắn liền tản ra, hình thành năm đại ma thần, nghiền nát chúng, rồi ngưng tụ thành một vòng lốc xoáy linh hồn, bao phủ khắp đỉnh núi.
Một chiêu Linh Hồn Qua Toàn được Hồng Dịch dốc toàn bộ lực lượng thi triển, uy lực lớn đến không thể tưởng tượng nổi.
- Không ổn!
Chân Không Đại Thủ Ấn vừa giáng xuống, Thần Ưng Vương khẽ động thân, một bộ y phục lông chim lập tức bao phủ lấy cơ thể hắn. Đây là kiện hộ thân pháp bảo gia truyền của hắn, Kim Ưng Thiên Y.
Y phục này vừa phủ lên cơ thể, lập tức bộc phát muôn vạn tia kim quang chói lọi.
Trong kim quang, một con đại bàng khổng lồ vàng óng hiện ra, hung hăng cản lại công kích của Chân Không Đại Thủ Ấn.
Thế nhưng lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch lúc này đã hoàn toàn hình thành. Con đại bàng vàng óng này chợt lóe sáng, sau đó toàn bộ thân thể liền biến thành những sợi lông vàng óng, biến mất một cách kỳ quái.
Sau đó Chân Không Đại Thủ Ấn lao tới.
Tựa như một quả trứng bị bóp nát, toàn bộ thân thể Thần Ưng Vương trực tiếp bị bóp nát, huyết nhục bắn tung tóe, rơi vương vãi khắp đất.
- Thần hồn cũng muốn chạy sao?
Thân thể bị nổ tung, vô số luồng thần niệm mãnh liệt lập tức bay ra khỏi thân thể. Thế nhưng Chân Không Đại Thủ Ấn liền vươn ra, chộp lấy hư không một cái. Rất nhiều đốm sáng rực rỡ bay ra, mỗi đốm đuổi theo một luồng thần niệm, rồi chộp lấy, thu về trong đại thủ ấn. Trong lòng bàn tay khổng lồ bảy màu, thần hồn đầy vẻ thống khổ của Thần Ưng Vương hiện ra.
Ngay cả thần hồn thuần dương c��a Đại Kim Chu còn bị lực lượng tín ngưỡng cuồng nhiệt trong Chân Không Đại Thủ Ấn mài mòn, huống chi là thần hồn không có thuần dương lực như Thần Ưng Vương.
- Kim Chu pháp vương, nếu ngươi rời đi, ta sẽ truy sát ngươi khắp chân trời góc bể, khiến ngươi có kết cục như Thần Ưng Vương. Còn không mau xuống đây sao?
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.