Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 313:

- Người đâu cả rồi?

- Sao có thể như vậy được?

Khi màn ánh sáng ngăn cách hai thế giới biến mất, ánh trăng óng ánh lại lan tỏa khắp mặt đất, cả đất trời như trở lại vẻ thanh tĩnh vốn có. Trên Ngọc Long sơn, từng cơn gió nhẹ thoảng qua, từ xa xa truyền lại tiếng thông reo vi vút không ngừng. Trăng thanh gió mát thông reo, quả thực là cảnh đẹp chốn nhân gian.

Ai có thể ngờ rằng, mới chỉ ít phút trước, tại một đạo quán nằm sâu trong lòng Ngọc Long sơn này đã xảy ra một cuộc chiến kinh thiên động địa đến nhường này.

Màn ngăn cách hai thế giới của Hồng Dịch khi nãy đã cắt đứt toàn bộ mối liên hệ giữa khu vực đỉnh núi này với thế giới bên ngoài. Bất cứ ai cũng không thể phát hiện được những sự việc diễn ra ở đây, ngay cả cao thủ cấp Võ Thánh cũng khó lòng tìm ra bất kỳ manh mối nào.

Lúc này, trước sân chỉ còn lại hai quỷ tiên của Phương Tiên đạo là Tiêu Ảm Nhiên và Tiêu Vân Phong.

Về căn bản, Phương Tiên đạo cũng chỉ có hai vị đại quỷ tiên này mà thôi. Đạo phái này tuy sở trường luyện đan, luyện khí, chế tạo cơ quan, nhưng đối với việc tu luyện đạo thuật, tuy cũng có kiến giải nhưng lại không tinh thâm, khó mà tu luyện tới Lôi Kiếp, thậm chí cảnh giới Quỷ Tiên cũng cần phải có cơ duyên xảo hợp mới có thể lĩnh ngộ được.

Lúc này, hai vị đại cao thủ nhìn nhau thất thần, cả người ngây dại, trông chẳng khác gì vừa trải qua một cơn động đất cực mạnh. Họ đồng loạt m��� miệng hỏi đối phương, sau đó lại chìm vào im lặng.

- Phải làm sao bây giờ? Phải làm thế nào bây giờ? Vô Địch hầu đem nữ nhân của hắn giao cho chúng ta bảo vệ, thế nhưng hiện giờ chẳng những không bảo vệ được, mà ngay cả Thần Ưng Vương cũng bị giết rồi! Đường đường là Thần Ưng Vương, là một trong bát đại yêu tiên của thiên hạ, đạo thuật không kém chúng ta là bao, không ngờ lại cứ thế bị giết chết dễ như bóp nát một quả trứng gà!

Im lặng một hồi lâu, Tiêu Vân Phong mới khàn khàn nói. Giọng nói này chẳng khác nào một con gà trống vừa mới bị kinh sợ đến cực độ.

- Có thể thấy rõ, tên cao thủ này là kẻ thù không đội trời chung với Vô Địch hầu, lai lịch của hắn không rõ ràng. Hiện giờ chúng ta bị cuốn vào cuộc chiến này, nếu không cẩn thận thì cũng sẽ bị tiêu diệt. Sư thúc, hiện giờ nên làm thế nào đây? Người này tu luyện Quá Khứ Di Đà Kinh của Đại Thiện Tự, điều này chứng tỏ rằng cao thủ Đại Thiện Tự một lần nữa xuất thế! Có nên báo cho triều đình biết hay không?

Triều đình Đại Kiền có một quyển s��� chuyên dùng để quản lý các loại giáo phái trong thiên hạ, gọi là Lộc Tịch Tự. Các đạo sĩ đều phải được triều đình cấp phép mới được phép hành động, nếu không sẽ bị quy là yêu nhân, ai bắt được sẽ được trọng thưởng.

Hiện giờ xảy ra việc lớn như vậy, thân là tông chủ Phương Tiên đạo, một đạo phái được triều đình sắc phong, cách tốt nhất là phải nhanh chóng báo cáo triều đình.

- Chưởng môn sư điệt, ngươi điên rồi sao?

Tiêu Vân Phong nói.

- Chuyện này chúng ta tốt nhất không nên nhúng tay vào. Nếu không sẽ bị đối phương trả thù, khó thoát khỏi độc thủ! Việc này là của Vô Địch hầu, chúng ta tuyệt đối không được xen vào!

- Vì sao? Vô Địch hầu là người thừa mệnh trời, là chủ nhân Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, ngày sau sẽ trở thành nhân vật sánh ngang với Thánh Hoàng thượng cổ. Phương Tiên đạo chúng ta đi theo hắn rất có thể sẽ trở thành thánh địa một phương.

Tiêu Ảm Nhiên lẩm bẩm nói.

- Ta chỉ sợ rằng chúng ta còn chưa trở thành thánh địa thì đã bị tiêu diệt thành tro bụi rồi. Hơn nữa Vô Địch hầu luôn b��o vệ nữ nhân của mình, đối với chúng ta thực chất không hề coi trọng. Ngươi xem đấy, cái chết của Tiêu Thiểu Nam có liên quan không ít đến Ngân Sa Vương, thế nhưng hắn có đòi lại công đạo cho chúng ta đâu? Ngược lại còn muốn có được vị Ngân Sa Vương mỹ lệ kia.

Thanh âm của Tiêu Vân Phong hạ giọng cực thấp, sợ người khác nghe thấy.

- Nếu đã thế, ta cần phải cân nhắc thật kỹ mối quan hệ giữa Vô Địch hầu và Phương Tiên đạo! Chuyện này chúng ta sẽ không thông báo cho Vô Địch hầu nữa. Đến hoàng cung thôi, giúp Thái Hậu luyện Trường Thọ Đan, tuyệt đối không được đề cập đến việc này. Vô Địch hầu có tức giận cũng chỉ gửi thư trách mắng chúng ta mà thôi, hắn không dám chạy đến hoàng cung truy sát chúng ta đâu!

Tiêu Ảm Nhiên trầm tư một lúc rồi nói.

- Ừ, mượn dịp giúp Thái Hậu luyện Trường Thọ Đan để tránh qua đợt phong ba này.

Tiêu Vân Phong gật đầu nói.

...................

- Đây là đâu?

Trong màn ánh sáng trong suốt và óng ánh, Dao Nguyệt Như, Dao Nguyệt Đình đồng loạt hạ xuống. Sự trói buộc trên người hai tỷ muội này đã biến mất, bọn họ vừa hạ xuống liền khiến mặt đất khẽ lăn tăn gợn sóng.

- Muội muội, đây là Tiểu Thiên Thế Giới! Là một Tiểu Thiên Thế Giới rất ổn định! Phải có pháp lực vô cùng thần thông mới có thể tạo ra một Tiểu Thiên Thế Giới như thế này.

Dao Nguyệt Đình vung tay lên, xung quanh thân thể bỗng xuất hiện một tầng ánh trăng dày đặc, cả hai nàng trông giống như được một khối cầu ánh trăng ngưng tụ bảo vệ, cực kỳ kiên cố.

Đây là một loại đạo thuật phòng hộ vô cùng cao thâm của Dao Trì phái, Thái Âm Huyền Tinh Thần Tráo, thu thập ánh trăng mà luyện thành. Khi luyện đến Đại Thành, không gì có thể xuyên thủng, ngay cả pháp thuật cũng khó lòng phá hủy.

Ngay khi bị luồng thần niệm dương cương bao phủ, Dao Nguyệt Đình, vị Quỷ Tiên thiên tài của Dao Trì phái này liền lập tức thi triển đạo thuật, đem bản thân và Dao Nguyệt Như ẩn vào bên trong, tránh bị đạo thuật của đối phương gây thương tổn.

Các nàng thật ra cũng muốn phá vỡ sự trói buộc để trốn thoát, thế nhưng thần niệm của Hồng Dịch vô cùng cứng rắn, mọi công kích đều không có tác dụng.

- Đúng vậy, nơi này chính là Tiểu Thiên Thế Giới. Nếu như ta đoán không sai, đây chính là không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại của Đại Thiện Tự.

Phía sau hai người là Ưu Lộ Lai Đặc và Thạch Địch Vương Tử, ngoài ra còn có cả một lão giả âm khí nồng đậm, Kim Chu Pháp Vương.

Tuy nhiên tên Kim Chu Pháp Vương này dễ dàng nhận ra chỉ là một phân thân, sáu phân thân khác đã trốn thoát, không biết đang ở đâu. Rõ ràng lão cáo già Kim Chu Pháp Vương này vĩnh viễn không bao giờ để cho kẻ khác nắm được thân thể chân chính của mình.

- Kim Chu Pháp Vương không hổ danh là Kim Chu Pháp Vương. Đối với đạo thuật cũng biết khá nhiều đấy, không ngờ lại có thể nhận ra được đây là không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại.

Thanh âm của Hồng Dịch vang lên.

Năm người tập trung nhìn về phía trước. Từ trong không gian mờ ảo ánh sáng bỗng xuất hiện một thiếu niên thư sinh, thân mặc cẩm y, đầu đội ngân quan, trên ngân quan có đính một viên trân châu sáng rực, anh tuấn phi phàm.

Đây chính là hình dáng do thần hồn của Hồng Dịch biến hóa thành.

Lúc này toàn bộ không gian bên trong Càn Khôn Bố Đại đều bị những màn ánh sáng bao phủ, cảnh vật trở nên mơ hồ mông lung, không thể nhìn thấy rõ bất cứ điều gì, chẳng khác nào làn sương mù dày đặc mỗi buổi sớm mai.

Ngay cả kẻ có bản lĩnh cao cường như Kim Chu Pháp Vương cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn xa khoảng bốn, năm dặm, xa hơn nữa thần niệm cũng không thể quan sát được.

Ban nãy, trong nháy mắt Hồng Dịch đã thi triển bản lĩnh thần thông của mình, dùng thần niệm cuốn cả năm người bay lên không trung, sau đó tống vào trong Càn Khôn Bố Đại.

Tuy nhiên trong Càn Khôn Bố Đại có rất nhiều bí mật, ví dụ như núi vàng, núi bạc, hay pháp đàn mà Thiện Ngân Sa đang tu luyện, những thứ này đều không để cho đám người kia nhìn thấy. Vì thế Hồng Dịch sử dụng đạo thuật, phong tỏa một khu vực có chu vi khoảng bốn, năm dặm ở bên trong Càn Khôn Bố Đại, ngăn cách với toàn bộ không gian rộng lớn mấy trăm dặm của Càn Khôn Bố Đại.

- Kim Chu Pháp Vương, ngươi đúng là xa xỉ thật đấy, không ngờ có thể để cái phân thân này của ngươi bị ta hút vào trong Càn Khôn Bố Đại. Ngươi nên biết rằng một khi hóa thân này bị tiêu diệt, thực lực của ngươi sẽ bị tổn thương không hề nhẹ đâu. Lẽ ra với thực lực của ngươi thì ngươi đã có thể chạy trốn được rồi.

Trong làn sương mù ánh sáng, Hồng Dịch quay về phía Kim Chu Pháp Vương nói.

- Bản vương muốn xem thử rốt cuộc ngươi là ai? Trong tay không ngờ lại có được Càn Khôn Bố Đại? Kiện bảo vật này năm ngoái đột nhiên biến mất ở Mãng Hoang, không biết kẻ nào đoạt được, khiến ta chịu rất nhiều oan ức. Ta muốn nhìn xem kẻ đã hãm hại ta rốt cuộc là loại nhân vật nào. Để đạt mục đích này, ta không tiếc mà chấp nhận mất đi một hóa thân này. Huống hồ thần hồn lực của ta đã cường đại đến mức có thể ngưng tụ thiên lôi, mất đi một hóa thân cũng vừa vặn giảm bớt chút âm khí.

Kim Chu Pháp Vương trợn mắt nhìn chòng chọc về phía Hồng Dịch.

Lúc này trên tay Hồng Dịch đang cầm một cây quạt bằng lông vũ, đây chính là bổn mạng pháp bảo của Khổng Tước Vương, Hạo Thiên Phiến.

Vừa nãy Hạo Thiên Phiến hứng trọn một đao của Hồng Dịch, sau đó bị hắn dùng thần niệm hút đi, tự nhiên liền trở thành vật trong tay Hồng Dịch.

Lúc này Hồng Dịch đầu đội ngân quan, thân mặc cẩm y, tay cầm quạt lông, quả thực cũng có chút phong vị của "Vũ Phiến Luân Cân" (hình ảnh của thư sinh trí thức).

- Thần Ưng Vương là một phế vật, bị Vô Địch hầu thu phục cũng không có gì kỳ quái. Thế nhưng Kim Chu Pháp Vương ngươi là một kẻ quỷ bí khó lường, bằng vào Thiên Độn Thất Chuyển, hóa thành bảy phân thân, tung hoành đông tây nam bắc, không ai có thể thực sự giết chết được ngươi, vì sao ngươi lại nghe theo mệnh lệnh của Vô Địch hầu như vậy?

Hồng Dịch lại hỏi Kim Chu Pháp Vương.

- Vô Địch hầu tuy lợi hại, thế nhưng ta không phải nghe lệnh của hắn, chẳng qua chỉ cảm thấy rất hứng thú với hắn mà thôi. Huống hồ Kiền Đế hạ chiếu để ta đại diện cho quốc gia Nhu Nhiên đến đây, chẳng qua Ưu Lộ Lai Đặc là công chúa của Nhu Nhiên chúng ta, ta có trách nhiệm phải đi theo bảo vệ nàng.

Ánh mắt của Kim Chu Pháp Vương lóe lên đầy vẻ trấn định. Lão ta đương nhiên có lý do để trấn định, tuyệt đối không thể để lãng phí một hóa thân này được.

Sau đó lão ta đổi chủ đề, đưa tay chỉ về phía Dao Nguyệt Như và Dao Nguyệt Đình nói.

- Hai thiếu nữ này là nữ nhi của Hồng Huyền Cơ, ngươi bắt giữ bọn họ như vậy chẳng khác nào đắc tội với Hồng Huyền Cơ! Một khi hắn muốn giết ngươi, cho dù đạo thuật của ngươi có cao thâm đến đâu cũng khó thoát thân. Nhân Tiên thu liễm khí tức, xuất quỷ nhập thần, Quỷ Tiên khó phát hiện ra được. Hơn nữa Hồng Huyền Cơ đã dung hợp Tạo Hóa Thiên Kinh và Thái Thượng Đan Kinh làm một, đột phá bình chướng, tiến bộ thần tốc, e rằng phấn toái chân không cũng không phải là không có khả năng. Đến lúc đó, cho dù ngươi có trốn ở trong Tiểu Thiên Thế Giới của Càn Khôn Bố Đại, dưới một quyền của hắn thì cái Tiểu Thiên Thế Giới này cũng khó tránh khỏi bị đánh thủng! Tốt nhất ngươi không nên chọc giận hắn!

- Hồng Huyền Cơ sao? Ta cũng từng giao thủ qua với hắn. Tuy rằng hắn khá lợi hại, thế nhưng cũng chẳng làm gì được ta cả!

Hồng Dịch lãnh đạm cười, hoàn toàn không để ý đến sự uy hiếp của Kim Chu Pháp Vương.

- Hơn nữa ta cùng hai thiếu nữ này cũng có chút quan hệ, không hề có ý định làm tổn thương các nàng. Chỉ cần các nàng đáp ứng ta một điều, tuyệt đối không giúp đỡ Vô Địch hầu nữa, ta tự nhiên sẽ thả các nàng ra.

- Rốt cuộc ngươi là ai? Kim Chu Pháp Vương ta tung hoành thiên hạ đã nhiều năm cũng chưa từng nghe qua tên tuổi ngươi. Theo lý mà nói, bằng vào đạo thuật của ngươi thì hẳn đã sớm vang danh thiên hạ rồi chứ?

Kim Chu Pháp Vương lại cất giọng hỏi.

- Ta là ai cũng không quan trọng. Hơn nữa, Kim Chu Pháp Vương, ta cũng không định tiêu diệt cái hóa thân này của ngươi, chẳng qua chỉ muốn cùng ngươi kết thành liên minh, cùng nhau làm đại sự mà thôi.

Hồng Dịch nói.

- Đại sự gì?

- Lúc này Chân Cương môn đang hỗn loạn, thế lực khắp các nơi đang rục rịch hành động. Ta cùng Hương Hồ Vương, Bạch Viên Vương, Ngân Sa Vương kết thành liên minh, trợ giúp Bạch Viên Vương đoạt chức chưởng môn. Nếu như ngươi có thể tham gia vào liên minh này, lúc Bạch Viên Vương đoạt được ngôi vị chưởng môn thì toàn bộ đạo thuật, pháp bảo, các loại tài nguyên của Thánh địa này sẽ không thiếu phần của ngươi.

Hồng Dịch nói xong liền chuyển ánh mắt về phía Dao Nguyệt Như, Dao Nguyệt Đình.

- Hai vị cô nương đều là thiên tài, một người tu luyện thành Quỷ Tiên, một người tiến nhập vào cảnh giới Võ Thánh, tính ra cũng là một trợ lực không tồi, không biết ý hai cô nương ra sao?

- Nếu như chúng ta không đồng ý thì sao nào?

Dao Nguyệt Như đột nhiên cười một tiếng rồi nói.

Đôi tỷ muội Dao Nguyệt Đình, Dao Nguyệt Như này là hai đóa hoa rực rỡ của Dao Trì phái, Dao Nguyệt Đình lạnh lùng tựa như ánh trăng, còn Dao Nguyệt Như có vẻ tương đối ôn nhu, xinh đẹp hơn.

Điều này Hồng Dịch cũng cảm nhận được khi cùng nàng giao chiến một năm về trước.

- Không đồng ý sao?

Hồng Dịch cười cười. Sau đó bất thình lình vung tay ra! Giữa hư không đột nhiên có một luồng ánh sáng chiếu thẳng xuống, giáng thẳng vào Thái Âm Huyền Tinh Thần Tráo.

Xoạc!

Rắc rắc!

Chiếc lồng ánh sáng kiên cố tưởng chừng không gì phá được này trong nháy mắt nát vụn.

Dao Nguyệt Đình biến sắc, cặp đồng tử chợt lóe lên, nhìn chằm chằm về phía Hồng Dịch, mở miệng nói ra hai chữ:

- Lợi hại!

- Nếu không đồng ý thì chớ trách ta khiến hai ngươi táng thân nơi này! Tiếp đó sẽ tiêu diệt toàn bộ Dao Trì phái, chó gà không tha, để các ngươi thấy được thủ đoạn của bản chân nhân ra sao!

Hồng Dịch chậm rãi nói.

Tuy rằng đây chẳng qua chỉ là lời đe dọa của Hồng Dịch, thế nhưng hắn lại dùng pháp lực vô biên của mình phối hợp với lời nói, quả thực khiến người nghe cảm thấy hắn thực sự sẽ làm như vậy!

- Coi như ngươi lợi hại.

Dao Nguyệt Như lấy ngón tay khẽ khều khóe mắt, sau đó buông thõng tay xuống.

- Ưu Lộ Lai Đặc công chúa, ý của cô nương thế nào?

Hồng Dịch nhìn chằm chằm về phía Ưu Lộ Lai Đặc.

- Tuy nói rằng xuất giá tòng phu, theo chồng theo chồng, thế nhưng bản chân nhân có thể nhận ra được thân xử nữ của cô nương còn chưa mất. Điều này cho thấy khi ở cùng Vô Địch hầu, tuy rằng có bị hắn chiếm một chút tiện nghi, thế nhưng cũng không phải là hoàn toàn. Dường như cô nương cũng không có lý do gì để bảo vệ cho hắn. Huống hồ phong tục nhân tình nơi thảo nguyên bản chân nhân cũng có biết đôi chút, hoàn toàn không phải là lề thói xuất giá tòng phu như vậy. Tên Vô Địch hầu này là kẻ hoang dâm vô sỉ, hễ là mỹ nữ đều muốn thu về dưới trướng mình, với tính cách như vậy chắc hẳn cô nương cũng hiểu rõ chứ. Ta nhận thấy hiện giờ cô nương quay đầu vẫn còn kịp, trở về làm Tang Ti, làm thú một sừng thánh khiết của thảo nguyên, khiến cho tâm linh thông suốt, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?

- Hầu gia thâm sâu khó lường, vẫn ẩn giấu thực lực chưa hiển lộ ra bên ngoài, không ai có thể nhìn rõ được. Nếu như ta phản bội người, lửa giận của người không ai có thể tiếp nhận được đâu.

Ưu Lộ Lai Đặc công chúa lặng lẽ nói.

- Hừ! Lần này Chân Cương môn tranh đoạt chức chưởng môn, tất nhiên sẽ có kẻ đoạt lấy tính mạng của hắn! Tuy nhiên ta thấy cô nương hiện giờ đang ở giữa sự đắn đo, nếu vậy thì tạm thời ở lại trong Tiểu Thiên Thế Giới này, cân nhắc cho thật kỹ. Còn hai người các nàng tạm thời cũng ở lại trong này vài ngày đi.

Hồng Dịch quay sang nói với Dao Nguyệt Đình, Dao Nguyệt Như.

- Chuyện ăn uống của chúng ta thì sao đây?

Bỗng nhiên Dao Nguyệt Như cất giọng hỏi.

- Trong Tiểu Thiên Thế Giới của Càn Khôn Bố Đại này không có bất cứ thứ gì, lẽ nào ngươi muốn bỏ đói chúng ta sao?

- Không thành vấn đề!

Hồng Dịch liền vung tay lên. Cảnh vật lập tức biến đổi, một tòa nhà liền xuất hiện trước mặt mọi người.

- Tòa nhà này tuy rằng là do thần niệm hóa thành nhưng so với thực chất không hề khác biệt, các ngươi cứ vào trong đó ở, còn về chuyện ăn uống, đương nhiên sẽ có tỳ nữ nha hoàn hầu hạ các ngươi. Tuy nhiên các ngươi cũng không nên có vọng tưởng làm bất cứ điều gì. Trước hết cứ ở lại đây vài ngày đi, hiện giờ bản chân nhân còn có việc cần giải quyết.

- Còn bản vương thì sao?

Kim Chu Pháp Vương nheo mắt lại nói.

- Kim Chu Pháp Vương không cần vội vàng. Ta sẽ cho ngươi nhìn qua vài thứ.

Hồng Dịch lại vung tay lên, nhất thời không gian biến ảo. Kim Chu Pháp Vương được chuyển tới một góc khác của Càn Khôn Bố Đại.

- Hì hì, không ngờ gia gia cũng bị tóm vào đây!

Ngay khi phân thân kia của Kim Chu Pháp Vương bị chuyển đến một không gian khác, đột nhiên thanh âm của Đại Kim Chu liền vang lên.

Bản văn này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free