(Đã dịch) Dương Thần - Chương 315:
"Thật lợi hại!"
Lúc Hồng Huyền Cơ tung một quyền đánh nát thần hồn của thanh niên Tây Vực tuấn tú kia, ánh mắt hắn khẽ lóe lên, cả con hẻm lập tức ngập tràn một thứ uy nghiêm vô cùng tận.
Ban đầu trong con ngõ này vốn có vài ba con chó, mèo, thế nhưng khi ánh mắt Hồng Huyền Cơ vừa lóe lên, bỗng chốc như có một thứ gì đó bất ngờ giáng xuống không gian, tựa đại họa ập đến.
Rất nhiều luồng khí tức thần niệm tựa như lưu hoàng chợt ngập tràn toàn bộ con hẻm. Bên tai Hồng Huyền Cơ loáng thoáng nghe thấy tiếng trớ chú mãnh liệt.
Đây chính là thần niệm vừa mới bị đánh nổ tung, đang kịch liệt ngưng tụ thành hình trở lại.
"Hừ!"
Hồng Huyền Cơ hừ lạnh một tiếng. Sóng âm lan tỏa ra bốn phía, sau đó hắn nắm tay thành quyền, đưa ngang ra trước, năm ngón tay vừa xòe ra trong nháy mắt liền khép lại, tựa như một bánh xe không ngừng xoay tròn.
Năm ngón tay hắn chuyển động càng lúc càng nhanh, quả thật chẳng khác nào sao rơi chớp giật, bất cứ ai cũng không thể bắt kịp tốc độ chuyển động của hắn.
Không gian xung quanh năm ngón tay hắn loáng thoáng xuất hiện những vết nứt, như bị xé toạc theo từng chuyển động.
Sau đó, hắn thu quyền lại, lập tức một cỗ kình phong dữ dội từ nắm đấm của hắn bắn ra.
Không khí trong con hẻm nhỏ lúc này tựa như những dòng chảy ngầm cuồn cuộn dưới đáy biển, không gian chấn động dữ dội. Bốn phía con hẻm, những mảng tường vôi đồng loạt phát ra tiếng rắc rắc.
Sau khi luồng gió chấn động dữ dội mang theo thứ uy nghiêm vô cùng tận này cuốn qua, cả con hẻm trở nên tĩnh lặng không gì sánh được, tựa như không còn thứ sinh vật nào sống sót.
Luồng khí tức lưu hoàng cực nóng do thần hồn của tên thanh niên tuấn tú Tây Vực kia tỏa ra cũng biến mất hoàn toàn.
Bầu trời trở nên ôn hòa, ánh trăng sáng tỏ lại chiếu xuống mặt đất. Con đường lớn của Ngọc Kinh vẫn tấp nập ngựa xe, người đến kẻ đi liên miên không ngớt, vẻ phồn thịnh tràn đầy sức sống.
Hồng Huyền Cơ thu liễm khí tức trên người, sau đó đứng trong con hẻm một lúc lâu.
"Hầu gia."
Đột nhiên, bên ngoài con hẻm xuất hiện một tên thái giám.
Tên thái giám này mặc một bộ áo bào xanh, lưng cúi xuống cực thấp, bên cạnh không có một ai, và cất tiếng the thé như vịt đực.
"Hả? Vương Thao? Ai cho phép ngươi tự tiện ra khỏi hoàng thành? Thái giám ra khỏi hoàng thành đều phải có sự cho phép! Lúc này khoa thi sắp tới, toàn thành đều là sĩ tử, ngươi thân là một thái giám lại ra ngoài hoàng cung như vậy, nếu để kẻ khác thấy được thì khó tránh khỏi bị chê cười."
Hồng Huyền Cơ chỉ cần liếc mắt đã biết đây là đại công công hầu hạ Kiền đế, đại tổng quản lục cung, thậm chí còn là công công trông coi nội khố, Vương Thao.
Hắn chính là thái giám quyền lực bậc nhất trong hoàng thành.
Hơn nữa tên thái giám này cũng là kẻ có võ công thâm sâu khó lường, mạnh hơn nhiều so với Phong công công hay thái giám Âm Liên Hoa.
Tên thái giám Vương Thao này xuất thân từ một đại thế gia, Vương gia. Vốn dĩ hắn là con cháu của thế gia, thế nhưng bởi vì là thứ tử, bị gia tộc xa lánh, hãm hại, vì vậy trong cơn giận dữ đã tiến cung làm thái giám, giành được sự tín nhiệm tuyệt đối của Kiền đế.
Hồng Huyền Cơ không mấy ưa thích tên thái giám này.
"Dạ. Đây là lão nô tuân theo sự phân phó của hoàng thượng đến hỏi Hầu gia một câu, vừa rồi có chuyện gì khiến cho Hầu gia đột nhiên rời khỏi hoàng cung."
Thái giám Vương Thao nhìn Hồng Huyền Cơ một cái rồi cúi đầu thật sâu xuống.
Tuy rằng là đại tổng quản lục cung, nắm giữ trong tay mấy vạn thái giám, cung nữ nội cung, ngay cả các phi tần, quý phi cũng phải tìm cách lấy lòng hắn, thế nhưng trước mặt Hồng Huyền Cơ, tên thái giám Vương Thao này vẫn hết mực cẩn trọng.
Dù sao trong luật pháp của triều đình Đại Kiền, Hồng Huyền Cơ thân là đại thần Nội Các, là người đứng đầu, cai quản mọi đại thần, có quyền giáo huấn mọi thái giám, nghiêm cấm thái giám tham gia triều chính, đồng thời cũng cực nghiêm cấm thái giám ra khỏi hoàng cung.
Càng quan trọng hơn nữa, thực lực bản thân của Hồng Huyền Cơ đã cường đại đến cảnh giới sức mạnh phi thường.
"Sự việc lớn như thế này, ta sẽ tự mình trở về bẩm báo cho hoàng thượng. Ngươi về trước đi."
Hồng Huyền Cơ lạnh lùng nói.
"Xin nghe theo sự phân phó của Hầu gia."
Đại thái giám Vương Thao cung kính cúi người xuống, lặng lẽ rời khỏi con hẻm. Trên đường trở về hoàng thành, lúc vị thái giám này ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ tràn ngập sự khiếp sợ tột độ.
"Nhân Tiên! Nhân Tiên quả nhiên cường đại! Luồng khí tức vừa lượn lờ trên bầu trời, ẩn chứa mùi vị lưu hoàng, e rằng đây chính là đại tế t��� Đạo Phu của Tinh Nguyên Thần miếu! Vị đại tế tự này tuy ngoài mặt có vẻ như thế, nhưng thực ra đã vượt qua lôi kiếp, hai mươi năm trước từng thi giải chuyển thế. Hiện giờ thân thể đã hoàn mỹ, pháp lực lại càng thêm cao cường, không ngờ chỉ với một quyền của Hồng Huyền Cơ lại lập tức bị tiêu diệt! Động tác của Hồng Huyền Cơ ta cũng không nhìn thấy rõ lắm! Tuy nhiên đạo thuật của Tinh Nguyên Thần miếu vô cùng cao thâm, thần hồn bị diệt, thân thể không chết, tinh huyết nguyên khí giúp chuyển hóa. Khi nãy có lẽ chỉ là một phân thân của thánh giả Đạo Phu mà thôi. Thế nhưng bị tiêu diệt như vậy cũng khiến cho thực lực của hắn ít nhất cũng tổn hại đến năm thành công lực. Nghe nói các đại tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu đều có mang theo máu Tà Thần. Nếu như ta đoạt được một giọt máu Tà Thần, cải thiện thân thể, tu luyện thành Nhân Tiên thì sẽ đạt được ước vọng. Nhưng biết tìm thân thể thực sự của thánh giả Đạo Phu ở đâu đây? Nếu như tìm thấy được, giết luôn thể, như vậy lợi cả đôi đường. Hiện giờ việc trước mắt phải tìm được người trợ giúp. Nguyên Phi nương nương thâm sâu khó lường, mấy ngày trước đây dám chống lại hoàng hậu, hơn nữa còn giành chiến thắng đầy thuyết phục. Người khác có thể không biết chuyện gì xảy ra trong Khôn Nguyên cung, thế nhưng ta lại biết rõ tường tận. Hay là thử tìm Nguyên Phi nương nương, hợp tác tìm ra chân thân của tên đại tế tự Đạo Phu này, giết chết hắn, như vậy cũng có thể tạo cho Nguyên Phi nương nương một ân tình."
Con ngươi của đại thái giám Vương Thao đảo liên hồi, sau đó quay sang nói với một tên tiểu thái giám ở bên cạnh.
"Ngươi, đến thư phòng của ta, mang một bộ bạch ngọc khắc hình kỳ lân, phượng hoàng, cùng ba mươi can Thiên Hương du, năm viên Cửu Chuyển Tạo Hóa Đại Kim Đan do Phương Tiên đạo biếu tặng cho bản công công, đem đến dâng cho Nguyên Phi nương nương. Nói là bản công công kính biếu nương nương chút lễ mọn, một lát sau bản công công sẽ tự mình đến thỉnh an Nguyên Phi nương nương."
"Dạ."
Đám thái giám quỳ xuống rồi vội vàng tản đi.
Trong hoàng cung, vị đại tổng quản lục cung này có thế lực lớn nhất.
………..
"Chết tiệt! Nhân Tiên! Tên Hồng Huyền Cơ này không ngờ lại tu luyện thành Nhân Tiên! Đánh nát hơn phân nửa thần hồn của ta! Đây là thần hồn ta đã vô cùng vất vả mới tu luyện thành. Hơn nữa đã tu luyện đến cảnh giới thứ tám của Minh Thần Quyết, chuyển hóa thần niệm thành khí tức lưu huỳnh cực nóng của Địa Ngục Minh Thần trong truyền thuyết, chỉ thiếu một bước nữa là có thể đại thành! Không ngờ lại bị Hồng Huyền Cơ một quyền phá tan tành!"
Lúc này, ở trong một tòa trang viên nằm phía tây Ngọc Kinh thành, cách Ngọc Kinh bốn, năm trăm dặm, thánh giả Đạo Phu, đại tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu, kẻ mới vừa bị Hồng Huyền Cơ một quyền đánh nát thần hồn, đang mặc một bộ y phục tơ lụa, có dáng dấp không khác gì các thương nhân từ Hồ tộc đến Đại Kiền buôn bán.
Phía nam của Ngọc Kinh là Trung Châu, phương bắc là Tuyết Châu, phương đông là Yến Châu, qua Yến Châu là Thanh Châu. Còn phía tây là Vinh Châu, qua Vinh Châu là Khánh Châu, nối tiếp Khánh Châu là Xích Châu.
Cách Xích Châu ước chừng vài nghìn dặm là một vùng đất hoang vu trải đầy cát. Vùng đất hoang vu đầy cát trải dài mấy nghìn dặm này lại nằm sát biên giới, đây là nơi có vô số binh lính Đại Kiền đóng quân nhằm ngăn chặn sự xâm lược của Hỏa La quốc.
Một tuyến đường dài cả vạn dặm này cũng là con đường giao thương của các đoàn thương nhân buôn bán tơ lụa, đồ gốm sứ, trà…
Đại Kiền vận chuyển rất nhiều tơ lụa, gốm sứ, trà lá, muối, sắt đến Tây Vực buôn bán. Còn thương nhân Tây Vực lại mang bảo thạch, ngọc thạch, hương liệu, da lông, ngựa, từ dược liệu quý hiếm cho tới cả nữ nhân, nô lệ, tất thảy đều được vận chuyển đến Đại Kiền để buôn bán.
Trong phủ đệ của rất nhiều sĩ phu, quý tộc Đại Kiền đều có nuôi dưỡng những hồ cơ xinh đẹp tóc nâu, mắt vàng làm tỳ thiếp, như một thứ để khoe khoang với bằng hữu.
Ngựa của Hỏa La quốc ở Tây Vực lại càng được rất nhiều sĩ phu, quý tộc yêu thích. Có rất nhiều danh mã phải bỏ ra ngàn vàng mới có thể sở hữu được.
Đó là nguyên nhân vì sao trên con đường trải dài hơn vạn dặm này, tại không ít châu, tỉnh, phủ, huyện đều có các trang viên của Hồ thương. Nhất là từ khi Vô Địch hầu tung hoành khắp vùng thảo nguyên phía đông thì số lượng các thương đội từ Tây Vực đến Đại Kiền tăng lên không ít.
Lúc này, đại tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu, thánh giả Đạo Phu đang ở trong một tòa trang viên của H��� thương tại Vinh Châu.
Tòa Hồ thương trang viên này được Thiên Cơ Thương Hành bảo hộ, hàng năm đều nộp cho Thiên Cơ Thương Hành một khoản lương thực, da lông, vàng bạc khổng lồ như phí bảo hộ.
Do đó kể cả là quan lại cũng khó có thể điều tra ra manh mối của hắn.
Thiên Cơ Thương Hành, cơ nghiệp của Vô Địch hầu, còn ai dám đến điều tra đây?
Thân thể của thánh giả Đạo Phu ẩn mình dưới sự bảo hộ của đám Hồ thương thuộc Thiên Cơ Thương Hành, hưởng thụ mọi sự ưu đãi, đồng thời dùng thần hồn xuất xác, truy sát Kim Chu pháp vương.
Một lò đốt hương thơm ngào ngạt, thánh giả Đạo Phu ngồi trên một tấm thảm dệt bằng lông Dương Đà trắng toát. Hắn là một trong bốn đại tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu, hai mươi năm trước thi giải chuyển thế, lựa chọn một thai nhi có tố chất cơ thể cực tốt, vì thế hiện có vẻ ngoài tuấn tú khôi ngô dị thường.
Trước mặt hắn bày ra ba viên đá thủy tinh, bên trong mỗi viên đá thủy tinh có phong ấn một giọt máu đỏ tươi đều mang vẻ yêu dị!
Nếu như có Hồng Dịch ở đây thì chắc hẳn sẽ nhận ra, thứ được phong ấn bên trong những viên đá thủy tinh này chính là vô thượng linh dược, chỉ đứng sau Thiên Nguyên Thần Đan, máu Tà Thần!
Cũng chỉ có đại tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu, những nhân vật có địa vị chỉ dưới giáo hoàng thì mới có thể có được những thứ này.
Hơn nữa ở chính giữa ba viên đá thủy tinh này lại đặt một quyển thư tịch.
Quyển thư tịch này cũng chỉ có vài trang, thế nhưng lại cực kỳ dày. Hình như mỗi một trang đều là do sắt thép đúc thành, tạo cho người ta cảm giác "đan thư thiết khoán", cho thấy đây là một quyển sách cổ xưa vô cùng.
Ở trên bìa của thư tịch là một pho tượng hình người trông cực kỳ sống động, toàn thân mặc một chiếc áo choàng đen nhánh, đứng thẳng trong hư không, phía dưới chân hắn là một biển lửa dung nham vô tận.
Thấp thoáng trong biển lửa dung nham, dường như có vô số linh hồn đang quằn quại rên la.
Nhìn hình ảnh cực kỳ sống động như thế này, bất cứ ai nhìn thấy cũng cảm thấy bản thân giống như bị nhấn chìm vào biển lửa lưu huỳnh vô tận, cả tâm hồn lẫn thể xác chìm trong sự tuyệt vọng, khủng bố tột cùng.
Cỗ khí tức này chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ.
"Tử Vong"
"May mà ta mang theo bản Minh Thần Luyện Hồn Lục này bên người. Ngoài quyển này đang nằm trong tay ta, còn ba quyển khác nằm riêng rẽ tại ba đại tế tự của ba thần điện, bản chính thì giáo hoàng đang nắm giữ. Nếu có thể tập hợp lại thì sẽ hợp thành bí điển trấn giáo Tinh Huyết Nguyên Khí Tập. Nếu không phải như vậy thì e rằng lại phải lãng phí một báu vật vô giá là máu Tà Thần này mất thôi. Đại tế tự chúng ta, mỗi người chỉ có thể sở hữu năm giọt máu Tà Thần, giáo hoàng đại nhân cũng chỉ có thể nắm giữ hai mươi giọt. Suốt quá trình tu luyện đến đây, ta chỉ còn có ba giọt này, không thể lãng phí được."
Sắc mặt của thánh giả Đạo Phu lúc này vô cùng nhợt nhạt. Hắn dùng một ngón tay chạm lên bề mặt của bản điển tịch màu xanh đen kia.
Ù ù!
Pho tượng Minh Thần phía trên điển tịch như thể sống lại. Một ngọn lửa mang theo mùi lưu hoàng đậm đặc cùng khí tức tử vong từ địa ngục lan tỏa ra b���n phía.
Từ trong thân thể của thánh giả Đạo Phu, một luồng thần niệm yếu ớt từ từ thoát ra. Rất dễ nhận thấy thần hồn của hắn mới vừa bị trọng thương rất nghiêm trọng, lúc này so với thần hồn của đại kim chu còn yếu ớt hơn nhiều, thậm chí còn kém hơn bất cứ cao thủ Quỷ Tiên nào.
Thế nhưng khi luồng thần niệm này vừa tiếp xúc với cỗ khí tức do Minh Thần phát ra, mỗi một tia thần niệm lập tức trở nên mạnh mẽ hẳn lên.
Tuy không mạnh mẽ như ban đầu, thế nhưng xem ra cũng miễn cưỡng khôi phục được gần một nửa lực lượng.
..................
Trong Ngọc Kinh thành.
Phía đông hoàng cung.
Thái tử ngồi trên đại điện, hàng lông mày hơi nhíu lại. Ở phía dưới hắn là đại thái giám Âm Liên Hoa.
"Thái tử gia, vừa rồi kẻ nào lớn mật như vậy? Thần niệm lại dám lượn lờ hơn nửa canh giờ phía trên Ngọc Kinh thành? Hành động trắng trợn, không kiêng nể bất kỳ ai?"
Âm Liên Hoa nói.
"Thế nhưng kẻ này quả thật rất mạnh, bên trong thần niệm lại ẩn chứa một cỗ khí tức nóng rực, e rằng đây chính là một vị Chân Nhân tuyệt đỉnh đã vượt qua lôi kiếp. Chẳng lẽ đây là cao thủ thần bí ngày đó xuất hiện trong phủ Ngọc thân vương?"
"Không phải. Tên cao thủ thần bí xuất hiện trong phủ của Ngọc thân vương cũng không có lá gan lớn như vậy, tuyệt đối không dám dùng thần niệm lượn lờ khắp toàn bộ Ngọc Kinh thành trong suốt nửa canh giờ. Kẻ vừa rồi chắc hẳn tu luyện Minh Thần Pháp Quyết của Tinh Nguyên Thần miếu, bên trong thần niệm có ẩn chứa khí tức tử vong cùng mùi vị lưu hoàng của địa ngục. Có lẽ đây là đại tế tự Minh Thần điện của Tinh Nguyên Thần miếu, thánh giả Đạo Phu."
Phía sau gáy của thái tử Dương Nguyên, bảy luồng hào quang chợt lóe lên.
"Hồng Huyền Cơ vừa ra khỏi cung."
Âm Liên Hoa nói.
"Ồ? Chắc thần hồn của tên đại tế tự kia đã bị tiêu diệt rồi. Tuy nhiên đạo thuật của Tinh Nguyên Thần miếu vô cùng cao thâm, e rằng tên đại tế tự này còn chưa chết. Thân thể hắn cũng có thể ẩn mình tại một trong các châu phủ bên ngoài Ngọc Kinh thành. Ngươi lập tức đi điều tra đi! Nắm rõ tình hình các nơi hắn có thể ẩn náu, sau đó báo lại cho ta biết! Tên Đạo Phu này mang theo không ít thứ có giá trị trên người, ta muốn nhân cơ hội hắn trọng thương để lấy tính mạng của hắn!"
……….
Bên ngoài Ngọc Kinh thành, trong phòng sách của một học viện.
Một lão giả râu tóc bạc phơ đang đứng. Lão giả này tuy đã già thế nhưng tinh thần sáng láng, tay cầm thanh bảo kiếm của sĩ phu, khẽ múa, thân hình tuy rằng chậm rãi, thế nhưng mỗi một chiêu thức khi xuất ra lại như nước chảy mây trôi, liên miên không dứt, đầu mũi kiếm như có một khối cầu vô hình bao phủ.
Lão giả này chính là đại tông sư văn đàn, Tạ Văn Uyên. Có thể nhận thấy vị đại học giả này, tinh thần và học vấn cao thâm, thế nhưng vẫn không lãng quên đạo lý rèn luyện thân thể cường tráng của sĩ phu, hàm dưỡng võ nghệ cũng đạt tới cảnh giới cao siêu.
"Hả? Có yêu nghiệt Tây Vực gây loạn, Ngươi hãy mời các lão gia chủ của vài thế gia đến đây, lên kế hoạch cho đám đệ tử môn hạ rèn luyện thêm."
"Dạ!"
Một nho sinh đứng bên cạnh liền cúi người xuống đáp.
……………
"Cho gọi phó tổng quản Chính Nhất đạo đến đây!"
Ở một nơi khác trong Ngọc Kinh thành, tông chủ Chính Nhất đạo Cơ Thường Nguyệt quay sang nói với đại tổng quản Trương Bá Hằng.
…………….
"Kẻ này là ai? Sao lại có lá gan lớn như vậy? Lại dám dùng thần niệm lượn lờ quanh Ngọc Kinh thành suốt nửa giờ! Muốn chết hay sao? Ngay cả ta mỗi lần xuất hồn đều hết sức cẩn thận, thần niệm chui xuống lòng đất cũng chỉ dám lướt qua trong thoáng chốc, tuyệt đối không dám lượn lờ suốt nửa canh giờ như vậy. Chắc hẳn Nguyên phi cũng có thể cảm nhận thấy được? Ta âm thầm tiến cung hỏi nàng một chút, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hồng Huyền Cơ chắc cũng cảm ứng được điều này."
Đúng lúc này, trong Lục Liễu sơn trang, Hồng Dịch cùng Thiện Ngân Sa ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Truyen.free xin cảm ơn bạn đã đọc đến cuối, chúc bạn có những phút giây giải trí tuyệt vời.