(Đã dịch) Dương Thần - Chương 32:
Tằng ma ma này là người hầu cận lâu năm và cũng là của hồi môn của Triệu phu nhân, nên thân phận chẳng hề tầm thường. Tại sao tối rồi mà lại rón rén bên ngoài hiên phòng ta, lại còn cùng mấy ả nha hoàn kia bàn chuyện theo dõi ta nữa chứ? Quả nhiên Triệu phu nhân cũng chẳng có lòng tốt, nhưng ta có gì đáng giá mà để mụ ta cho người theo dõi kỹ càng như vậy? Thôi thì nhân tiện nghe xem các nàng đang nói chuyện gì.
Vừa xuất hồn khỏi xác, Hồng Dịch đã bắt gặp những chuyện như vậy, trong lòng hắn cười lạnh rồi khẽ lướt tới gần. Hắn rất muốn nhìn xem một thư sinh nhỏ bé như hắn rốt cuộc có gì đáng giá mà khiến Triệu phu nhân phải coi trọng đến mức phái cả tâm phúc bên cạnh mình ra tay?
“Ngửa đầu ba thước có thần minh. Xảo trá lừa bịp ắt sẽ sợ quỷ thần hay biết. Những lời này không phải là không có đạo lý.”
Hồng Dịch thầm nghĩ, việc hồn phách mình xuất xác cũng coi như là quỷ thần. Lần đầu tiên hắn nghe được chuyện Hồng Quế tính kế với mình, lần thứ hai chợt nghe được mưu đồ của Tằng ma ma và đám nha hoàn. Quả thực đúng như lời trong sách đã miêu tả vô cùng chính xác: “Ngửa đầu ba thước sẽ có thần minh.”
– Hắn hiện tại đang ngồi trên giường, chẳng biết là ngủ hay đang làm gì, cũng không thấy hắn luyện võ.
Nha hoàn nghe xong câu hỏi của Tằng ma ma liền vội vàng trả lời những điều mình quan sát được. Đương nhiên không sót một lời nào, đều lọt vào tai Hồng Dịch.
– Ừ, các ngươi cần phải chú ý sát sao mọi động tĩnh của hắn. Bất cứ tin tức bất thường nào, phải báo lại ta ngay để ta bẩm báo phu nhân. Tìm cơ hội lục soát quần áo, sách vở của hắn, xem có vật gì khác lạ không. Các ngươi đều là những nha hoàn khôn khéo, về khoản này chắc ta không cần nói nhiều đâu nhỉ?
– Tằng ma ma, người cứ yên tâm đi. Nô tỳ cam đoan dù hắn có rụng một sợi tóc, nô tỳ cũng sẽ hay biết mà bẩm báo cho người.
Nha hoàn liếc nhanh vào trong phòng, rồi khôn khéo nói.
– Lục soát đồ của ta? May mắn là Võ kinh ta đều đã xem qua rồi thiêu hủy. Còn bản Di Đà Kinh thì phải chú ý. Nếu để bọn tiểu nhân này biết được thì hậu hoạn khôn lường.
Trong lòng Hồng Dịch khẽ động, chợt thấy may mắn.
Dù hắn vốn là người cẩn trọng, nhưng bốn nha hoàn hầu hạ hắn hằng ngày đều có lòng dạ khó lường. Chỉ cần một chút sơ sẩy, Di Đà Kinh sẽ thật sự bị phát hiện. Tuy nhiên, nay đã nghe được chuyện này, hắn càng phải tỉnh táo. Hồng Dịch đương nhiên sẽ âm thầm đề phòng.
– Bắt đầu từ hôm nay, mỗi tháng các ngươi được tăng lên mười lượng bạc.
Tằng ma ma lại nói.
– Đa tạ phu nhân ban thưởng!
Nha hoàn vội vàng cảm ơn Triệu phu nhân. Mặc dù Triệu phu nhân không có ở đây nhưng nàng ta vẫn bày tỏ thái độ vô cùng cung kính.
– Nhưng mà nô tỳ xem thần thái tiểu tử đó dường như không định ở lâu trong Hầu phủ. Tháng sau chính là kỳ thi khoa cử. Nếu đỗ Cử nhân sẽ thành lão gia, hắn ắt sẽ dọn ra ngoài. Vậy đến lúc đó phải làm sao? Nghe nói tài văn chương của hắn cũng có vài phần. Nói vậy, hắn hẳn cũng khá tự tin vào kỳ thi này.
– Ngươi rất khôn khéo. Đến tâm tư của hắn mà ngươi cũng nhìn ra được. Trở về ta sẽ bẩm báo lại cho phu nhân ban thưởng hậu hĩnh cho ngươi.
Tằng ma ma khen một câu rồi giọng chuyển sang lạnh lẽo:
– Ta đương nhiên sẽ không để hắn thi đỗ. Hắn có tài văn chương thì sao chứ…
– Có cần nô tỳ động tay động chân vào thức ăn của hắn không? Để hắn không thể tham gia khoa cử được.
– Không cần! Điều đó rất dễ lộ sơ hở. Mà ngược lại, mỗi bữa ngươi phải hầu hạ hắn ăn ngon uống ngon, để không ai nhận ra bất cứ điều gì bất thường.
Tằng ma ma với vẻ mặt âm trầm quỷ dị, bật cười khùng khục:
– Hắc hắc… Ta tự khắc có cách. Kỳ thi khoa cử còn có một tháng nữa. Tháng này, đêm nào hắn cũng bị ác mộng hành hạ, oan hồn quấn thân, Thần hồn bị tổn thương nặng nề, xem thử hắn làm sao mà còn thi cử được nữa!
Đêm trăng u ám. Trên nền đêm trăng u ám, khuôn mặt Tằng ma ma trở nên âm trầm quỷ dị, làm nổi bật vẻ “đẹp” tựa yêu quỷ của mụ. Nha hoàn nhìn thấy thần sắc đó thì giật nảy mình.
– Ngươi đi đi! Đừng để hắn phát hiện bất cứ nghi vấn gì. Tiểu tử này cũng rất thông minh, không phải hạng tầm thường. Từ việc hắn dám lén kết giao với Trấn Nam công chúa, có thể thấy hắn là người có tâm cơ thâm trầm.
Tằng ma ma vẫy vẫy tay.
– Nô tỳ sẽ chú ý.
Nha hoàn gật gật đầu, nhẹ nhàng trở vào phòng.
– Hắn luyện võ, ta xem chỉ mới đến bước Cân Nhục, vẫn còn rất thô thiển. Với chút khí huyết đó, khi đối mặt với sự mê hoặc của Thần hồn thì cũng chẳng ăn thua gì. Nhưng nếu cứ để hắn tiếp tục tu luyện, lâu ngày khí huyết sẽ trở nên vững chắc, e là đến lúc đó khó lòng trấn áp được hắn nữa. Được rồi, trước hết cứ để hắn gặp ác mộng trong một tháng, khiến Thần hồn hắn kinh động, bị tổn thương.
Hơn nữa, việc quỷ không hay thần không biết mà làm tổn thương tới Thần hồn hắn như thế thì ai còn có thể làm khó được ta nữa?
Chờ sau khi các nha hoàn đã vào nhà, Tằng ma ma âm hiểm lẩm bẩm cười một mình rồi đi tới một góc bí ẩn phía sau ngọn giả sơn ngồi xuống, nhắm hai mắt lại.
– “Ân?”
Hồng Dịch vừa nhìn đã biết những gì Tằng ma ma đang nghĩ tới. Xuất xác!
Mới vừa rồi nhìn vẻ mặt đắc ý lúc lẩm bẩm của Tằng ma ma, Hồng Dịch hiểu rằng mụ ta muốn khiến mình đêm đêm gặp ác mộng, làm tổn thương Thần hồn của mình. Rõ ràng đối phương là một người tu luyện Thần hồn thuật.
“Yêu nhân! Không ngờ dám đến làm tổn hại tới ta! Không nói đến việc ta hiện đang tu luyện Tiên đạo, cho dù lúc ta chưa tu luyện thì với một thân chính khí, không thẹn với lương tâm, không lừa bịp xảo trá, trong lòng luôn chứa sự chính trực của thánh hiền thì ngươi làm sao có thể mê hoặc được ta?”
Trong lòng Hồng Dịch dâng lên một cỗ lửa giận không thể kiềm chế được.
Hồng Dịch mặc dù tu luyện Thần hồn đã đạt được chút thành tựu. Thần hồn đã có thể Dạ du, thậm chí có thể Nhật du. Vốn dựa vào khả năng này cũng có thể làm không ít chuyện trái phép, nhưng Hồng Dịch chưa từng làm. Hắn tu luyện Thần hồn, thường du ngoạn để quen với việc “xuất hồn”, nhiều nhất cũng chỉ là xem Hồng Tuyết Kiều luyện quyền. Đó cũng là chuyện thường tình.
Cùng là tu luyện Thần hồn, nhưng nếu mượn năng lực xuất xác để giả thần giả quỷ, không chút liêm sỉ, đó chính là Tà đạo, là Yêu nhân. Nhưng nếu có thể quản thúc được bản thân, một lòng làm cho Thần hồn lớn mạnh, du ngoạn khắp trời đất, đó chính là Tiên đạo, là Chính đạo.
Hồng Dịch từ nhỏ đã đọc sách nên phi thường hiểu rõ điểm phân biệt này. Nên nhìn thấy thứ tiểu nhân, quỷ mị này, trong lòng Hồng Dịch càng thống hận và khinh bỉ hơn.
– Ân?
Lúc Hồng Dịch trong lòng còn đang tức giận thì Tằng ma ma ngồi định thần dưới đất dường như cảm giác được cái gì đó, liền khẽ mở mắt, nhìn về phía này.
Hồng Dịch lập tức nghiêng người trở về phòng, đưa Thần hồn quy vị, đồng thời thân thể nằm xuống chợp mắt. Hắn rất muốn nhìn xem Tằng ma ma này rốt cuộc muốn đối phó với hắn ra sao.
Võ công của đối phương cao hơn Hồng Dịch rất nhiều, nên nếu muốn hại mình thì Hồng Dịch cũng không thể không đề phòng cẩn thận.
– Mới vừa rồi chẳng lẽ là ảo giác? Dường như có du hồn nhìn trộm ta? Đáng tiếc ta còn chưa luyện tới Tiên Thiên Võ Sư cảnh giới, nếu không với khí huyết mạnh mẽ cũng đủ để thấy rõ bất cứ du hồn hay âm thần nào.
Tằng ma ma không phát hiện ra cái gì. Đôi mắt u ám lại khép hờ, chìm vào cảnh giới Quan tưởng.
Ước chừng qua hai canh giờ, trong Hầu phủ cũng trở lại yên tĩnh, đêm khuya tĩnh mịch. Đỉnh đầu Tằng ma ma khẽ động, sau đó hô hấp và tiếng tim đập của mụ đều ngừng lại. Hiển nhiên là Thần hồn đã xuất xác ra khỏi cơ thể.
Cùng lúc đó, Hồng Dịch đang nằm chợp mắt thì đột nhiên trong tai nghe được tiếng gió vù vù, thổi vào cánh cửa tạo ra âm thanh xào xạc như tiếng quỷ khóc. Đồng thời ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào bên trong, tạo thành hình dáng một vật gì đó đang vặn vẹo bò trên mặt đất, như muốn giãy dụa đứng dậy!
Gió thổi, cái bóng vặn vẹo dưới ánh trăng như đang bò trên mặt đất, muốn giãy dụa đứng dậy! Loại cảm giác này quả thực là quỷ dị. Thật sự muốn hù dọa, đánh tan lòng can đảm của người khác.
“Đây là Mê Thần thuật ư?”
Trong lòng Hồng Dịch hiểu rằng mắt mình chưa mở thì làm sao có thể nhìn thấy ánh trăng vặn vẹo trong phòng? Cái này khẳng định là ảo giác. Nhưng mà loại ảo giác này thật quá chân thật. Cả người như lạc vào một cảnh giới kỳ lạ. Nếu không biết rõ sự tình, không có sự phòng bị thì căn bản không thể phân biệt được thật giả.
Trong lòng Hồng Dịch hiểu rõ điều đó, nên muốn mở mắt nhìn xem rốt cuộc là cái dạng gì. Nhưng mà, đột nhiên trong lúc đó, hắn lại không ngờ rằng mình không thể khống chế được tay chân, mà căn bản cũng không thể mở nổi mắt.
Giống như người bị giam hãm trong cơn ác mộng, rõ ràng biết mộng là giả nhưng vẫn không thể tỉnh lại. Loại cảm giác này thật sự là: bất lực, khủng hoảng.
“Hư không rộng lớn. Ta ngồi ở trung tâm. Trong nháy mắt trăm ngàn đời trôi qua. Hết thảy mọi thứ đều là không.”
Hồng Dịch cũng không hoang mang. Hắn tu luyện Di Đà Kinh nên những ảo giác hắn t���ng trải qua trước kia còn lợi hại hơn cái này rất nhiều. Trong lòng hắn cười lạnh lùng rồi đột nhiên đắm chìm vào trong cảnh giới, hòa mình vào pho Di Đà Phật.
Trong hư không, một vầng sáng mạnh mẽ tỏa ra!
Hồng Dịch cảm giác Thần hồn mình như muốn nhảy vọt ra ngoài. Toàn thân kim quang mãnh liệt tựa như mặt trời chói chang như muốn thiêu đốt toàn bộ quỷ ảnh trong phòng.
Hồng Dịch mở hai mắt. Ánh trăng vẫn chiếu xuống qua khe cửa sổ. Một sự yên tĩnh đến lạ thường. Và nơi đây nào có quỷ ảnh, tiếng gió, hay ánh sáng màu vàng nào. Toàn bộ những điều vừa rồi đều là ảo giác do Thần hồn đấu pháp tạo ra.
Cùng lúc đó, tai Hồng Dịch nghe thấy từ ngọn giả sơn bên ngoài phòng khách truyền đến một tiếng thét thê lương, như tiếng một dã thú bị thương vọng lại.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.