(Đã dịch) Dương Thần - Chương 320:
Đây là Trụ Cực Thần Chung sao? Trên đời này, chỉ vài thứ mới đủ sức đẩy ta vào chỗ hủy diệt. Thứ nhất là Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới. Thứ hai là khi Trụ Cực chuông và Thái Vũ tháp hợp nhất, rồi dùng Cửu Hỏa Viêm Long luyện hóa thần hồn ta. Ngoài ra, một đòn toàn lực từ Nhân Tiên hoặc bị Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm chém xuống cũng có thể. Không ngờ ngày hôm nay ta lại gặp phải một cục diện như vậy! Đáng tiếc, Tô Mộc ngươi cũng chỉ là Tô Mộc, Cửu Hỏa Viêm Long cũng chỉ có một con! Làm sao có thể giết chết ta được!
Hồng Dịch bị Tô Mộc thừa cơ dùng Trụ Cực chuông bao vây, lập tức cảm thấy trời đất tối sầm lại, thời gian như ngừng trôi, mọi thần niệm cũng đình trệ. Âm thanh của Trụ Cực chuông so với bên ngoài thì ứ đọng ngân dài gấp mười lần.
- Ha ha ha ha. Tuy rằng ngươi chấn nát Hỏa đan của ta, thế nhưng ta có thể ngưng kết lại một lần nữa. Để ta cho ngươi mở rộng tầm mắt, nếm thử sự lợi hại của ngọn lửa Thái Dương Thần Mang. Ở trong Trụ Cực chuông, uy lực hỏa diễm của ta có thể phát huy tới mức cao nhất! Đáng tiếc, đáng tiếc, hôm nay ngươi sẽ phải chết ở nơi này!
Cửu Hỏa Viêm Long cười vang, tiếng cười len lỏi vào từng sợi thần niệm của Hồng Dịch.
Cùng lúc đó, một cỗ khí tức nóng cháy bỗng nhiên từ phía bên trong thần chuông bốc lên hừng hực. Vô số ngọn lửa sáng chói bắt đầu thiêu đốt. Những ngọn lửa này không phải là ngọn lửa tự nhiên bập bùng, mà là từng luồng sáng chói lòa, bé li ti như sợi chỉ, sắc bén tựa mũi châm. Mỗi luồng sáng tựa một cây kim.
- Gom lửa thành mũi nhọn! Thảo nào gọi là Thái Dương Thần Mang (Mang là mũi nhọn).
Hồng Dịch cảm thấy thần niệm vận chuyển không linh hoạt, lại thấy một sợi Thái Dương Thần Mang phóng tới, trong lòng khẽ động. Hắn biết đây là cảnh giới cực hạn của lửa, mỗi sợi thần mang đều do vô số hỏa diễm ngưng luyện mà thành, uy lực khó lường.
Quả nhiên, khi hắn dốc sức vận chuyển thần niệm hòng phá vỡ sự trói buộc của Trụ Cực chuông, một sợi Thái Dương Thần Mang đã bắn thẳng vào linh hồn hắn.
Sợi Thái Dương Thần Mang lóng lánh như cây ngân châm, vừa chạm đến linh hồn Hồng Dịch lập tức khiến từng tia thần niệm của hắn đau đớn tột cùng. Sau đó, nó bùng nổ mãnh liệt, hóa thành hàng nghìn đốm lửa bạc li ti sáng rực, bao vây thần niệm Hồng Dịch và tiếp tục công phá lần thứ hai.
Ầm ầm ầm! Ầm ầm ầm!
Một sợi Thái Dương Thần Mang vừa tiếp xúc với linh hồn liền lập tức phát nổ. Uy lực của vụ nổ này không thua kém gì Bạo Viêm Thần Phù kiếm. Sức công phá của vụ nổ khiến linh hồn Hồng Dịch lập tức vỡ tung, từng tia thần niệm đều không thể tập hợp lại một chỗ.
- Quá Khứ, Vị Lai. Vận chuyển không ngừng. Công đức Như Lai, niệm niệm thông suốt. Vị Lai linh động. Không thể mài mòn.
Trong khoảnh khắc bị Thái Dương Thần Mang bắn tới, Hồng Dịch liền thấy Cửu Hỏa Viêm Long quả thật rất lợi hại. Nếu thần niệm hắn không vô cùng cứng rắn, lại thêm đã vượt qua lôi kiếp, e rằng lần này thần hồn sẽ bị Thái Dương Thần Mang tiêu diệt.
Trong khoảnh khắc này, thần niệm của Hồng Dịch khẽ động, vận chuyển Quá Khứ, Vị Lai, dung hợp hai luồng thần niệm khổng lồ này lại một chỗ. Toàn bộ thần niệm đột nhiên thoát khỏi sự trói buộc của Trụ Cực chuông, ngưng tụ thành thân thể một pho Đại Phật.
Một Quá Khứ Đại Phật khổng lồ ngồi thẳng trong lòng Trụ Cực chuông. Toàn thân pho tượng khoác áo cà sa vàng kim lấp lánh, gương mặt không chút biến sắc, dường như chẳng hề bận tâm đến công kích bên ngoài.
Người ngồi bất động. Vĩnh hằng bất biến.
Khi linh hồn Hồng Dịch hóa thân thành Quá Khứ Đại Phật đã hoàn toàn đạt tới một trạng thái bất sinh bất diệt.
Đặc biệt, phía sau gáy pho tượng Đại Phật này lại có luồng hào quang bảy màu, khiến ý cảnh vĩnh hằng bất biến của Quá Khứ Đại Phật lại được bổ trợ thêm lực lượng của Vị Lai.
Pho tượng Đại Phật vừa ngưng tụ thành hình, bất kể Thái Dương Thần Mang bắn phá, bùng nổ dữ dội đến đâu, cũng chỉ làm trầy xước chút da thịt bên ngoài, nhưng ngay lập tức liền ngưng tụ trở lại.
- Đáng tiếc, Vị Lai Vô Sinh Kinh của ta có được chỉ là bản không đầy đủ từ Vô Sinh lão mẫu, hoàn toàn thiếu sót, kinh nghĩa không viên mãn. Thế nên, khi kết hợp lực lượng Quá Khứ Vị Lai, vẫn không đạt được mức độ linh thông như ý. Nếu không phải là như vậy, nếu như ta có được bản đầy đủ của Vị Lai Vô Sinh Kinh thì mười Tô Mộc cũng không phải đối thủ của ta! Thậm chí sẽ không bị Trụ Cực chuông trói buộc, chỉ cần vung tay cũng đủ sức đập chết Cửu Hỏa Viêm Long.
Đột nhiên, Hồng Dịch cảm thấy bản thân đạt đến một loại ý cảnh vô cùng dễ chịu.
Đây là một chân lý ý cảnh đạt được khi Quá Khứ, Vị Lai kết hợp.
Bản thân hóa thành Quá Khứ Đại Phật, mang hào quang Vị Lai đặt sau gáy, cấp tốc vận chuyển – điều này trước đây Hồng Dịch chưa từng thử qua. Thế nhưng hiện giờ vừa sử dụng, loáng thoáng hắn tựa hồ thấu cảm được sự huyền ảo bên trong hàm nghĩa của hai luồng thần niệm Quá Khứ, Vị Lai.
Dường như hắn đã thấu hiểu một phần đạo lý của sự siêu thoát.
Trong sự bạo tạc dữ dội của Thái Dương Thần Mang, luồng hào quang cũng bị chấn động mãnh liệt. Dần dần, từ trong vầng hào quang ấy, những sợi tơ ánh sáng bảy màu nhỏ xíu hòa vào thân thể Quá Khứ Đại Phật, không thể tách rời, không thể thoát ly.
Đây là kinh nghĩa của Quá Khứ và Vị Lai đang có xu thế dung hợp tương hỗ lẫn nhau.
Trong lúc dung hợp, ánh sáng của bảy vòng hào quang phía sau gáy Đại Phật nhất thời sáng rực lên. Trên khuôn mặt Hồng Dịch hiện ra một nét biểu cảm an bình tường hòa không gì sánh được.
- Công tử thực sự tu luyện Quá Khứ Di Đà Kinh của Đại Thiện Tự sao? Không những thế mà ngay cả Vị Lai Vô Sinh Kinh cũng luyện đến mức độ ngưng luyện bảy tầng nguyên thần.
Thấy Hồng Dịch biến thành Quá Khứ Đại Phật, hào quang sau gáy dần dung hợp trong lòng Trụ Cực chuông, Tô Mộc chợt cất tiếng.
Giọng nói vốn hờ hững lạnh nhạt của vị Thái Thượng đạo thánh nữ này, giờ đây rõ ràng lộ vẻ kinh ngạc.
- Năm đó, đến cả Phương trượng Đại Thiện tự đã vượt qua bốn lần lôi kiếp, dù không luyện Vị Lai Vô Sinh Kinh, cuối cùng vẫn bị Trụ Cực chuông cùng Cửu Hỏa Viêm Long luyện hóa mà chết. Hiện giờ ngươi mới chỉ vượt qua một lần lôi kiếp, hơn nữa lại luyện một bản Vị Lai Vô Sinh Kinh không đầy đủ, chẳng lẽ ngươi còn nghĩ có thể thoát ra khỏi nơi đây sao?
Giọng cổ xưa của Cửu Hỏa Viêm Long cũng vang lên.
- Địa Hỏa Thần Mang!
Thấy Thái Dương Thần Mang không làm tổn thương được Hồng Dịch, Cửu Hỏa Viêm Long đột nhiên ha ha cười lớn.
Thái Dương Thần Mang lóng lánh bạc liền biến đổi. Giữa luồng lửa bạc bỗng xuất hiện một loạt sợi châm nhọn màu xích ám (đỏ sẫm) hỗn loạn.
Một sáng bạc, một đỏ sẫm. Hai loại thần mang, mỗi hai sợi lửa kết thành một tổ, quấn lại vào nhau, lần thứ hai mãnh liệt bắn tới thân thể Hồng Dịch. Uy lực vụ nổ nhất thời tăng thêm một phần.
Thế nhưng thân thể Hồng Dịch vẫn sừng sững bất động như cũ.
Vầng hào quang sau gáy như được bổ sung một lượng lớn dược lực, phình to lên điên cuồng. Cuối cùng nó bao bọc hoàn toàn lấy thân thể, bất cứ hỏa diễm nào chạm phải vầng hào quang này đều như trâu đất xuống biển, không để lại chút vết tích.
- Vạn Tinh Hỏa Mang!
Thấy cảnh tượng đó, Cửu Hỏa Viêm Long đột nhiên ngâm lên một tiếng thật dài, hóa thân thành vô số sợi lửa đa sắc, trong thoáng chốc tràn ngập toàn bộ không gian bên trong Trụ Cực chuông.
Cùng lúc đó, bên trong Trụ Cực chuông bỗng vang lên một loạt tiếng chuông ngân liên miên không ngớt.
- Hả?
Cảm nhận được sự uy hiếp cường liệt, cuối cùng tại khoảnh khắc này Hồng Dịch cũng mở mắt, nhanh chóng giơ hai tay lên, kết thành một pháp ấn.
Trong pháp ấn này, ngón giữa và ngón cái chụm lại thành vòng tròn.
Đây chính là thủ ấn của Công Đức Phật.
Công Đức Phật cũng chính là một hóa thân của Hiện Thế Phật.
Thủ ấn này chính là một thủ ấn của Công Đức Phật.
Hóa thân Quá Khứ Phật kết thủ ấn Hiện Thế Phật, phía sau gáy là hào quang Vị Lai Phật.
Tại thời khắc này, Quá Khứ, Hiện Tại, Tương Lai, đã hoàn toàn tiếp nối nhau.
Hồng Dịch nắm giữ sợi dây xuyên suốt thời gian.
Trụ Cực chuông, Thái Vũ tháp, lúc này cũng không thể trói buộc được hắn.
Đến lúc cuối cùng khi Hồng Dịch kết thành pháp ấn xong, ánh sáng của vầng hào quang phía sau gáy lần thứ hai sáng rực lên, đè ép Vạn Hỏa Tinh Mang. Sau đó pháp ấn đột nhiên chấn động, từ trong miệng Hồng Dịch bộc phát ra một âm tiết cổ quái, "Trá" (吒).
Toàn bộ không gian bên trong Trụ Cực chuông bỗng nhiên nát vụn. Loạt tiếng chuông đang liên tục ngân vang bất thình lình tắc tịt. Mọi âm thanh biến mất trong chốc lát. Sau đó, dưới ánh mắt vui mừng khôn xiết của Thiện Ngân Sa, Nguyên Phi, Đại Kim Chu đứng bên ngoài, Trụ Cực Thần Chung cực lớn vỡ vụn từ bên trong. Thân thể Tô Mộc lập tức được luồng kiếm khí xanh thẳm bao phủ, bay ngược hơn mười dặm mới dừng lại.
Còn Cửu Hỏa Viêm Long, vào lúc thần chuông bị phá nát, lần thứ hai phát ra một tiếng long ngâm đau đớn.
- Ngươi còn muốn chạy sao?
Một tiếng quát bỗng nhiên truyền đến. Khi Trụ Cực chuông nứt vỡ mãnh liệt giữa không trung, một cảnh tượng cả đời khó quên hiện ra trước mắt những người chứng kiến.
Quá Khứ Đại Phật, do toàn bộ linh hồn Hồng Dịch hóa thân thành, bỗng nhiên đứng thẳng dậy. Chiều cao hơn mười trượng, vầng hào quang bảy màu sau gáy, uy mãnh vô biên. Một tay Người vươn ra nắm lấy cổ con rồng lửa, tay kia giữ chặt lưng rồng, trong khi toàn thân bị rồng lửa quấn chặt.
Hình ảnh Đại Phật bắt rồng!
- Cửu Hỏa Viêm Long! Chẳng phải ngươi muốn luyện hóa ta sao? Hiện giờ lại bị ta bắt sống, để xem ngươi làm cách nào có thể chạy thoát đây?
Giọng Hồng Dịch cuồn cuộn vang lên, uy nghiêm trầm trọng, trực tiếp xuyên qua Quá Khứ, Hiện Tại, Tương Lai.
- Thật lợi hại! Cửu Hỏa Viêm Long dù chỉ một con, thế nhưng ngay cả cao thủ Lôi Kiếp cũng khó bề đối phó! Không ngờ, lại bị Hồng Dịch bắt sống như vậy! Ngay cả đạo thuật của Tử Nhạc cũng khó trấn áp được một con Cửu Hỏa Viêm Long! Hiện giờ Hồng Dịch lại làm được điều đó, hơn nữa còn phá vỡ thần chuông mà đi ra! Thật quá mạnh mẽ! Hồng Dịch sao lại lợi hại đến mức này chứ!
Lúc này, Nguyên Phi chứng kiến thần hồn của Hồng Dịch hiển hóa, Đại Phật bắt rồng lửa, tâm hồn chấn động! Một sự chấn động không gì sánh được!
Cửu Hỏa Viêm Long là rồng lửa do Giáo chủ Thái Thượng đạo từ trong hư không sáng tạo ra, uy lực không gì sánh được. Chỉ cần là một con viêm long thì kể cả cao thủ Lôi Kiếp cũng chưa chắc đã đối phó lại được.
Nói một cách khác, một con viêm long đã tương đương một cường giả Lôi Kiếp. Chín con viêm long tương đương chín cao thủ Lôi Kiếp. Chín rồng cùng xuất hiện, hóa thành Thiên Hỏa Đại Trận, có thể luyện hóa tất cả ma thần quỷ vật.
Đừng thấy nhân số của Thái Thượng đạo ít ỏi như vậy, thế nhưng chỉ cần chín con viêm long này cũng đã lợi hại hơn rất nhiều so với bất cứ thánh địa nào.
Bất cứ thánh địa nào cũng sẽ không có đến chín cao thủ Lôi Kiếp!
Kể cả Tinh Nguyên Thần miếu cũng chỉ có năm cường giả Lôi Kiếp! Hơn nữa, tất cả đều mượn lực lượng máu Tà Thần mới vượt qua lôi kiếp. Nếu dựa vào bản lĩnh thực sự của bản thân, sẽ không có nhiều đến thế.
Một con viêm long, nếu xếp vào hàng ngũ Bát Đại Yêu Tiên thiên hạ, ít nhất cũng vượt xa Bạch Viên Vương!
Quả thật rất lợi hại!
Mộng Thần Cơ tung hoành thiên hạ suốt mấy trăm năm, đã từng có vô số cao thủ đều chết dưới ngọn lửa của Cửu Hỏa Viêm Long. Vô số cao thủ thiên hạ vừa nghe bốn chữ Cửu Hỏa Viêm Long đều biến sắc, hận không thể trốn từ Đại Thiên Thế Giới này vào Tiểu Thiên Thế Giới.
Bốn chữ Cửu Hỏa Viêm Long này, trong lòng của rất nhiều cao thủ tu đạo gần như đã trở thành ác mộng, trở thành một tồn tại tựa như Thượng Đế Thần Vương.
Thậm chí có cao thủ, rõ ràng bản thân có khả năng chiến thắng một con viêm long, thế nhưng vẫn không hề dám động thủ. Nếu quả thật động thủ, lập tức sẽ bị Mộng Thần Cơ truy sát, trốn nơi nào cũng đều phải chết.
Thế nhưng lúc này, một Cửu Hỏa Viêm Long vô địch không ai sánh được lại bị Hồng Dịch tóm chặt lấy! Không cách nào cựa quậy!
Khung cảnh như vậy khiến cho tâm linh của vị Hương Hồ vương Nguyên Phi này chấn động, kinh sợ đến tột cùng.
- Tô Mộc! Cô nương không ph���i là đối thủ của ta.
Hồng Dịch quay về phía Tô Mộc rồi nói. Hắn một tay tóm lấy cổ rồng, một tay giữ chặt lưng rồng, mặc cho Cửu Hỏa Viêm Long phẫn nộ ngâm lên, quấn chặt lấy thân thể Đại Phật, hắn vẫn không hề lưu tâm, mà quay về phía Tô Mộc đang được luồng kiếm khí xanh thẳm bao phủ đứng ở xa xa.
- Công tử không chỉ luyện Quá Khứ Kinh, mà còn luyện cả Vị Lai Kinh. Hơn nữa vừa rồi khi công tử bị ta vây khốn trong thần chuông, công tử còn kết ra một pháp ấn. Đó là thứ ấn gì vậy? Nếu như ta đoán không sai chắc hẳn đó là Tuệ Quyền Ấn của Hiện Thế Phật, nắm giữ lực lượng của Hiện Tại. Chẳng lẽ ngay cả Hiện Thế Như Lai Kinh cũng nằm trong tay công tử rồi sao?
Khuôn mặt của Tô Mộc vẫn không hề thay đổi, nhìn Hồng Dịch rồi nói.
- Tô Mộc cô nương, cô nương đi đi. Minh Thần Luyện Hồn Lục cùng ba giọt máu Tà Thần đều đã bị ta đoạt lấy rồi. Hiện giờ cô nương cũng không có lực lượng để cướp lấy từ trong tay ta đâu. Nếu cô nương vẫn không phục, sau này chúng ta tái chiến?
Hồng Dịch cũng không trả lời câu hỏi của Tô Mộc.
- Ta chưa từng nghĩ công tử lại tu luyện đến cảnh giới này. Xem ra, sẽ có một ngày Tông chủ đích thân chủ động đến gặp mặt công tử. Thực lực của công tử đã đủ tư cách để Tông chủ đích thân động thủ rồi.
Tô Mộc nói.
Lời này vừa nói ra, bất kể là Thiện Ngân Sa hay bản thân Nguyên Phi, sắc mặt đều kịch liệt biến đổi!
Lời này của Tô Mộc ý tứ rất rõ ràng! Hồng Dịch hiện giờ đã đủ tư cách khiến cho Mộng Thần Cơ ra tay! Hay nói một cách khác, sẽ có một ngày đích thân Mộng Thần Cơ sẽ đến đây, cùng Hồng Dịch giao thủ!
Hồng Dịch hiện giờ tuy cường đại, nhưng so với Giáo chủ Thái Thượng đạo – thiên hạ đệ nhất nhân đã hùng bá từ rất lâu – vẫn còn rất xa mới sánh kịp.
Hồng Dịch hiện giờ tuy đã vượt qua một lần Lôi Kiếp, nói về thủ đoạn đạo thuật hay sức chiến đấu cũng hoàn toàn sánh ngang với cao thủ vượt qua hai, thậm chí ba lần Lôi Kiếp.
Thế nhưng so với nhân vật đã vượt qua tám lần Lôi Kiếp, có đến chín Đại Hóa Thân như Mộng Thần Cơ, về cơ bản không thể với tới được.
- Ngươi còn muốn chạy sao?
Đột nhiên Thiện Ngân Sa cười nhạt một tiếng, hai tay vươn ra co lại thành trảo, một tấm lưới lửa điện lập tức ngưng tụ thành hình. Sau đó phủ về phía Thánh giả Đạo Phu.
Thần hồn của Thánh giả Đạo Phu vừa bị Hồng Dịch một chiêu chấn nát. Chân Không Đại Thủ Ấn lợi hại không gì sánh được. Hắn không luyện Quá Khứ Kinh như Hồng Dịch, nên không thể lập tức khôi phục. Vì vậy, hắn phải gắng gượng nửa ngày trời mới miễn cưỡng ngưng tụ lại được thần niệm. Thế nhưng, linh hồn vừa rồi bị Chân Không Đại Thủ Ấn đánh trọng thương, thực lực hiện giờ chỉ còn lại một phần ba so với lúc bình thường.
Thần niệm vừa ngưng tụ lại thành hình liền bị một trảo của Thiện Ngân Sa bổ tới. Toàn bộ thần niệm lập tức tê dại, thần hồn vô lực, thoáng chốc bị lưới điện bao lấy, hút vào Càn Khôn Bố Đại.
Trong khi đó thần niệm của Nguyên Phi khẽ động, đem Pháp Huyết Thần Thảm cùng thi thể của Thánh giả Đạo Phu nằm trên mặt đất cuốn lên không trung.
Đến lúc này, vị Đại Tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu, vô số pháp bảo, linh dược, thậm chí cả thân thể và linh hồn, toàn bộ đều bị đoàn người Hồng Dịch đoạt lấy, không chừa lại một chút cặn bã nào.
Nội dung này được biên tập và xuất bản dưới bản quyền của truyen.free.