Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 322:

Mộng Thần Cơ muốn cướp đoạt máu Tà Thần để luyện bảy viên Thiên Nguyên Thần Đan! Điều này quả thực là kinh thiên động địa! Nếu một ngày nào đó hắn luyện thành công, thiên hạ sẽ có thêm ngay bảy vị đại nhân tiên! Đây quả thực là một lực lượng có thể khiến trời đất nghiêng ngả. Bảy vị đại nhân tiên liên hợp lại, chỉ cần lôi kéo một thế lực nào đó là có thể phá vỡ vương triều Đại Kiền, dù Hồng Huyền Cơ hay Kiền đế hiện giờ có lợi hại đến mấy cũng hoàn toàn vô tác dụng.

Trong Lục Liễu sơn trang.

Sắc trời đã sáng rõ, tiếng chim hót ríu rít vang lên không ngớt. Buổi sáng mùa xuân, những chú chim nhỏ đã thức dậy, bay đi tìm sâu ăn. Trên bầu trời, vài cánh én bay tới bay lui, trong miệng còn ngậm những viên bùn tròn, bay xuống dưới mái hiên để đắp tổ ấm của mình.

Hồng Dịch đứng dưới mái hiên, nhìn những cánh én nhỏ bay tới bay lui trên bầu trời, chốc chốc lại lướt qua mặt hồ xa xa. Mặt hồ phẳng lặng yên ả không chút gợn sóng, trông hệt như một chiếc gương khổng lồ. Mỗi khi một bóng én lướt qua, mặt hồ lại khẽ rung rinh, tựa như bị một lưỡi dao sắc lướt nhẹ qua.

Én xuân lướt nước, tự nhiên, lưu sướng không gì sánh được.

Một luồng ý cảnh võ học bỗng dâng lên trong tâm trí Hồng Dịch.

Tuy nhiên, Hồng Dịch không bắt chước động tác én xuân lướt nước. Hắn chỉ lưu giữ loại ý cảnh vừa mới xuất hiện trong lòng, sau đó tỉ mỉ vun đắp cho nó lớn mạnh.

Làm văn chương cần phải ấp ủ, võ đạo tự nhiên cũng phải dần dần tích lũy.

Đêm hôm qua, sau khi đến Vinh Châu giết thánh giả Đạo Phu, đoạt bảo vật, lúc trở về Hồng Dịch nhanh chóng thu xếp mọi việc. Tiễn Nguyên Phi trở về hoàng cung, hai người hàn huyên một hồi rồi trời cũng tảng sáng.

Lúc này, đối với việc đoạt được máu Tà Thần cùng Minh Thần Luyện Hồn Lục, Hồng Dịch không còn cảm giác hưng phấn như ban đầu. Trái lại, hắn cảm thấy có chút lo lắng, giống như sắp có họa lớn giáng từ trên trời xuống.

Tin tức do Tô Mộc tiết lộ quả thật khiến người khác nghe mà giật mình! Tựa như một viễn cảnh vô cùng đáng sợ.

– Quả thật ta chưa từng nhìn thấy Thiên Nguyên Thần Đan, cũng không biết phương pháp luyện loại thần đan này thế nào. Thế nhưng đây là thứ linh đan cướp đoạt tạo hóa của trời đất. Cho dù Mộng Thần Cơ cường đại như vậy cũng không thể thoáng chốc mà luyện thành. Hơn nữa, người phục dụng thứ thần đan này nhất định phải là đỉnh cấp Võ Thánh. Người thường chắc chắn không thể dùng được.

Hồng Dịch nghe Thiện Ngân Sa nói liền khẽ thở dài.

– Nhân tiên cũng không phải là rau cải trắng. Hiện giờ, khắp thiên hạ này cũng chỉ có Hồng Huyền Cơ là Nhân Tiên. Ngoài ra, cường giả đỉnh cấp Võ Thánh cũng chỉ có vài người. Đám thanh niên tài năng mà Mộng Thần Cơ bồi dưỡng nhất định không nằm trong số đó. Võ Thánh đỉnh cấp, đâu dễ dàng luyện thành như vậy. Huống chi, Mộng Thần Cơ còn muốn tiêu diệt Tinh Nguyên Thần Miếu. Dù có đoạt được máu Tà Thần đi chăng nữa thì việc luyện Thiên Nguyên Thần Đan cũng không phải là chuyện đơn giản. Tinh Nguyên Thần Miếu cũng không phải muốn diệt là có thể diệt được. Tô Mộc nói như vậy chẳng qua cũng chỉ để tăng thêm khí thế cho bản thân mà thôi.

– Cũng có thể là như vậy.

Thiện Ngân Sa nói.

– Hiện giờ tuy rằng Tô Mộc đã nói thẳng ra như vậy, thế nhưng tên tuổi của Mộng Thần Cơ quá lớn, không thể không lo trước hậu quả về sau.

– Bốn thanh niên anh tài tuấn tú, kỳ tài ngút trời. Thật ra ta cũng cảm thấy có chút hứng thú, muốn xem rốt cuộc bọn họ là hạng người gì? Người mà Mộng Thần Cơ muốn bồi dưỡng nhất định không phải là kẻ tầm thường.

Khuôn mặt của Hồng Dịch lộ ra vẻ trầm tư, tựa như đang suy ngẫm thứ gì đó.

– Bảy viên Thiên Nguyên Thần Đan. Bản thân Mộng Thần Cơ một viên, Tô Mộc một viên, Vô Địch hầu một viên. Bốn tên thanh niên anh tài tuấn tú kia mỗi người một viên! Tổng cộng vừa đủ bảy viên!

– Đúng rồi, Tô Mộc hiện giờ đã biết thân phận của chàng là một cao thủ đạo thuật, nàng ta lại ủng hộ Vô Địch hầu, không biết liệu nàng ta có tiết lộ bí mật của chàng cho Vô Địch hầu biết không nhỉ? Nếu cứ như vậy, chuyện chàng lên Ngọc Long sơn cướp Ưu Lô Lai Đặc sẽ không thể che giấu được nữa! Với trí tuệ của Vô Địch hầu, hắn nhất định sẽ đoán ra là chàng đã làm.

Thiện Ngân Sa cả kinh nói.

– Tô Mộc chắc hẳn sẽ không gặp mặt Vô Địch hầu. Lẽ nào nàng ta không biết rằng Vô Địch hầu muốn thu nàng ta làm tiểu thiếp sao? Huống hồ hiện giờ Thái Thượng Đạo đang ủng hộ Vô Địch hầu, nhưng lại muốn chiếm thế thượng phong, hoàn toàn không muốn trở thành kẻ hầu hạ hắn. Nữ nhân Tô Mộc này, vào thời điểm cuối cùng trước khi rời đi nói những lời như vậy, ngẫm lại cũng có chút biết điều. Thân phận của ta hẳn sẽ còn được giữ kín thêm một thời gian, tuy nhiên cũng không thể che giấu được mãi.

Hồng Dịch nhìn chằm chằm vào thân hình những cánh én xuân đang lướt qua mặt hồ, hít vào một luồng không khí trong lành, lồng ngực tràn ngập hơi thở mát lành, sảng khoái của khí trời buổi sớm.

– Chúng ta khi nào đến Chân Cương môn ở Nguyên Đột? Cuộc tranh đoạt chức vị chưởng môn của thánh địa này e rằng hiện giờ đã tiến vào tình cảnh như lửa bỏng dầu sôi. Vô Địch hầu cũng đã xuất phát rồi, đến lúc đó nếu để hắn đắc thủ, thực lực của hắn sẽ thực sự tăng vọt đến mức không ai có thể tưởng tượng được.

Thiện Ngân Sa nói.

– Một thánh địa như Nguyên Đột Chân Cương môn không phải dễ dàng nắm giữ như vậy. Trong đó cao thủ như mây lại còn có vài Lôi Kiếp cao thủ. Khắp vùng băng tuyết hoang vu còn có vô số cường giả bản lĩnh cao cường ẩn cư. Tin tức Chân Cương môn phát sinh biến cố vừa truyền ra, khẳng định bọn họ sẽ xuất hiện. Hiện giờ ta trước hết vẫn phải yên lặng theo dõi thời cuộc, thời gian tới sẽ tiếp tục tu luyện thêm một thời gian. Sau khi khoa cử kết thúc sẽ tiến về Chân Cương môn, thời gian cũng không còn nhiều.

Hồng Dịch vặn người, khẽ nhún hai vai, xoay người lại, gọi nha hoàn mang tới hai chén trà mật ong. Hắn đưa cho Thiện Ngân Sa một chén, cầm trong tay một chén, uống một ngụm, nhấp nháp trong miệng.

– Hơn nữa, ta còn có một dự cảm, trong khoa thi lần này, rất có thể sẽ đụng độ với một trong những thanh niên anh tài tuấn tú mà Mộng Thần Cơ bồi dưỡng! Hừm, ta ngược lại muốn xem, thanh niên anh tài mà Mộng Thần Cơ bồi dưỡng, rốt cục là hạng người gì.

Sau khi uống trà xong, rửa tay chân, trở lại thư phòng, Hồng Dịch đốt một nén hương, lặng lẽ ngồi một lúc, sau đó đột nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Tia sáng này trông giống hệt như ánh kiếm, chặt đứt tất cả mọi tạp niệm, toàn bộ thần niệm đều tiến vào một cảnh giới yên tĩnh phẳng lặng như mặt nước.

– Hồng Dịch, Trảm Niệm pháp này của chàng đã tu luyện đến cảnh giới thiên chuy bách luyện rồi.

Thiện Ngân Sa nhìn thấy Hồng Dịch trong lúc tĩnh tọa, mở mắt chặt đứt mọi tạp niệm, đạt tới trạng thái tinh thần sáng suốt trong trẻo, liền nói.

– Loại pháp môn tĩnh tọa đọc sách, một kiếm chặt đứt mọi tạp niệm này, khi còn nhỏ ta đã bắt đầu luyện tập rồi, là do chính mẫu thân của ta dạy. Lúc đó ta cho rằng, đây chỉ là một việc nhỏ, về sau mới biết đây là một đại học vấn của người đọc sách. Trước khi đọc sách, tắm gội đốt hương, tĩnh tọa diệt trừ tạp niệm, khi đó đọc sách nghiền ngẫm kinh nghĩa sẽ trở nên rõ ràng gấp mười lần. Hiện giờ, ngay cả các đại nho, sĩ phu trong triều đình, trước khi đọc sách cũng khó có thể làm được như vậy.

Hồng Dịch bình tĩnh trả lời, sau đó mở thanh đồng điển tịch Minh Thần Luyện Hồn Lục ra.

Vù!

Ngay khi Hồng Dịch chạm vào trang bìa của Minh Thần Luyện Hồn Lục, đột nhiên liền phát hiện ra nó không ngờ lại nặng nề không gì sánh được, khó có thể mở ra.

– Hả?

Thần niệm của Hồng Dịch khẽ động, từ phía trên bỗng xuất hiện một luồng ánh sáng bảy màu lướt xuống, mãnh liệt lật mở trang sách.

Rắc rắc!

Trang bìa của quyển sách liền khẽ nhấc lên, sau đó từ bên trong lập tức tuôn ra một luồng ánh sáng chói mắt, hơn nữa còn mang theo khí tức nồng đậm của lưu huỳnh, hỏa diễm, dung nham cùng với tiếng gào thét của ngàn vạn quỷ hồn.

Cùng lúc đó, trong mắt của Thiện Ngân Sa và Hồng Dịch bỗng nhiên cảm thấy cảnh vật xung quanh chợt biến ảo rõ rệt, hóa thành thế giới dung nham dưới địa ngục. Trước mắt bỗng xuất hiện một pho tượng Minh Thần, toàn thân mặc một chiếc áo choàng đen nhánh, ngay cả khuôn mặt cũng bị che kín, chỉ để lộ ra đôi mắt xanh biếc giống hệt như lửa lân tinh.

Tôn Minh Thần này trong tay cầm một thanh giáo dài màu trắng, trên thân giáo lóe lên vô số phù văn, từ đó đều tản ra khí tức của tử vong.

Thấy luồng khí tức này, người ta liền cảm thấy bản thân như bị kéo vào trong vực sâu của tử vong.

Điệp điệp điệp điệp, điệp điệp điệp điệp.

Một loạt những tiếng cười bén nhọn truyền vào tai của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa.

Thanh âm cao vút này so với đao kiếm còn sắc bén hơn rất nhiều, đâm thẳng vào từng luồng thần niệm trong cơ thể, cho dù tai điếc cũng không cách nào ngăn cản được.

– Tiếng gào thét của Minh Thần!

Thiện Ngân Sa biến sắc!

– Trên quyển Minh Thần Luyện Hồn Lục này có gia trì thần chú, nếu không phải do ��ích thân thánh giả Đạo Phu mở ra thì không ai có thể mở được quyển sách này. Cho dù miễn cưỡng mở ra, sẽ phải hứng chịu sự công kích của phân thân Minh Thần! Tiếng gào thét của Minh Thần, thanh âm có thể trực tiếp rút linh hồn của người ra, sau đó tiêu diệt! So với Linh Hồn Qua Toàn của chàng còn kinh khủng hơn nhiều! Cẩn thận, đừng để phân thân của Minh Thần từ trong hư không hiện ra.

– Ta thấy rồi! Tuy nhiên tiếng gào thét của Minh Thần này cũng không thể thương tổn chúng ta!

Trong nháy mắt Hồng Dịch vung tay lên, thi triển đạo thuật phân cách hai thế giới, ngăn cách toàn bộ không gian bên trong phòng với thế giới bên ngoài.

Lúc này Hồng Dịch liền nhìn thấy pho tượng Minh Thần kia càng ngày càng trở nên rõ ràng, tiếng gào thét cũng càng lúc càng lớn.

Tình huống như vậy thật giống như Minh Thần từ trong một thế giới khác đang muốn phá vỡ màn chắn ngăn cách với đại thiên thế giới, trực tiếp giáng lâm xuống thế giới này.

– Ta đã sớm đoán trước, trên quyển sách này có gia trì một loại thần chú giống như ở trên Vô Thường kiếm. Chỉ cần cưỡng ép mở ra, phân thân của Minh Thần sẽ giáng lâm. Tôn Minh Thần này chắc hẳn là do sự thờ cúng của rất nhiều tín đồ Tinh Nguyên Thần Miếu mà ngưng tụ thành. Quả nhiên rất cường đại! Thần niệm trong đó so với thần lực của bảy vị thần linh còn mạnh hơn nhiều, cuồng nhiệt hơn nhiều! Đây mới thực sự là tín ngưỡng hương hỏa thuần túy, chân chính.

Hồng Dịch nhìn thấy Minh Thần càng ngày càng trở nên rõ ràng, liền khẽ cười.

– Chàng muốn làm gì!

Thiện Ngân Sa hơi sửng sốt.

– Chân Không Đại Thủ Ấn của ta còn thiếu hai đạo thần linh nữa chưa luyện thành! Ta cũng không thể nào làm giống như đám tà giáo kia, bỏ ra vài chục năm, thu thập hương hỏa tín ngưỡng để luyện thành chín vị đại thần, sau đó luyện tiếp đến Bất Hủ Nguyên Thần. Lúc này vừa vặn có phân thân của Minh Thần này, có thể để ta sử dụng! Ta phải bắt hắn hàng phục! Luyện hóa hắn, bắt hắn tiến vào trong Chân Không Đại Thủ Ấn, trở thành chủ thần của ta! Khiến hắn hóa thành một vòng ánh sáng phía sau gáy của ta! Sau khi luyện hóa được Minh Thần, đạo thuật của ta sẽ trở nên cường đại hơn, khi đó có thể luyện hóa được phù chú mà Nạp Lan Yến La gia trì trên Vô Thường kiếm, dẫn động ba mươi sáu đạo thần chú của Đại Phá Hư thần, khiến cho phân thân của Đại Phá Hư thần xuất hiện, sau đó lập tức luyện hóa, biến hắn trở thành vòng ánh sáng thứ chín. Lúc ấy Chân Không Đại Thủ Ấn sẽ đạt tới cảnh giới giống như Thái tử Dương Nguyên đạt Bất Hủ Nguyên Thần, không, phải nói là vượt xa hắn rất nhiều.

– Nhưng mà! Minh Thần này là một thần linh có ý thức riêng của bản thân đấy! Làm sao có thể luyện hóa được! Bảy tôn thần linh của chàng tuy rằng đều có ý thức riêng của mình, thế nhưng Minh Thần còn cường đại hơn rất nhiều! Lỡ như không luyện hóa được thì sẽ không hay chút nào! Cho dù miễn cưỡng hàng phục được thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể gây loạn! Ngược lại sẽ khiến cho Chân Không Đại Thủ Ấn của chàng khó mà thi triển, không tuân theo sự điều khiển của chàng. Như vậy cũng không ổn chút nào!

– Không thử một lần thì sao có thể biết chắc được?

Hồng D���ch nói.

Nhưng đúng lúc này.

Rắc rắc rắc rắc rắc rắc.

Một loạt âm thanh giống như gương vỡ từ trong không gian vang lên. Cả một khoảng hư không bỗng nhiên vỡ vụn thành nhiều mảnh, rồi tan biến vào hư vô. Tôn Minh Thần này cuối cùng cũng hiện ra.

– Các ngươi theo ta xuống địa ngục thôi!

Một luồng thần niệm cực kỳ cường đại tràn ngập trong linh hồn của Thiện Ngân Sa và Hồng Dịch.

Hồng Dịch mỉm cười, bất thình lình xuất thủ!

Bản dịch này, cùng với hành trình mà nó kể lại, là món quà từ truyen.free gửi đến độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free