Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 332:

Kỳ thi khoa cử lần này của triều đình Đại Kiền, mặc dù có rất nhiều cử tử mang trong lòng hùng tâm tráng chí, muốn giữa chín nghìn thí sinh trổ hết tài năng, một bước đoạt lấy ngôi trạng nguyên, độc chiếm vị trí đứng đầu. Thế nhưng do trong trường thi đột nhiên xảy ra dị tượng bách thánh tề minh, những ngọn lửa nhiệt huyết ấy chợt lụi tàn, tan biến hết khí thế. Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Ý thức được điều đó, bọn họ cũng chỉ còn cách dồn hết sức làm một áng văn có giá trị, cố gắng vớt vát một suất tiến sĩ.

Lúc này, trong trường thi, sau khi bài văn của Hồng Dịch được niêm phong, dị tượng bách thánh tề minh qua đi, mọi thứ trở lại sự tĩnh lặng vốn có.

Những pho thánh tượng của thượng cổ chư tử cũng đều phục hồi lại vẻ tĩnh mịch như ban đầu, thoạt nhìn chẳng khác nào những pho tượng đất thông thường.

Ngay sau đó, triều đình cũng liên tiếp nhận được tấu chương do các vị quan giám khảo đồng loạt dâng lên. Nội dung các tấu chương đều ca ngợi rằng văn chương của Hồng Dịch đã khiến chư tử thánh hiền chấn động, đây chính là sự kiện văn đàn thịnh đại năm trăm năm mới có một lần.

Triều đình liền ban lệnh, đưa thẳng bài thi của Hồng Dịch lên kim điện để hoàng đế ngự lãm.

Sau khi hoàng đế xem xong, liền hạ thánh chỉ, trực tiếp chọn Hồng Dịch đứng đầu hội thi. Thánh chỉ ghi rõ, sau khi khoa thi kết thúc và danh sách những người đỗ đạt được niêm yết, Hồng Dịch cùng các tiến sĩ khác sẽ được triệu kiến thánh thượng tại kim điện.

Khi loạt thánh chỉ này ban xuống, toàn triều rung động, văn võ đại thần lúc đầu chìm trong mơ hồ, nhưng thoáng chốc liền nhận ra sự hợp lý.

Ba ngày thi hội kết thúc, chín nghìn cử tử nối đuôi nhau rời trường thi, chờ đợi kết quả niêm yết. Tuy nhiên, rất nhiều người đều mặt mày ủ rũ, bởi lẽ họ đã chẳng còn nhiều hy vọng vào kỳ thi này nữa. Hoàng thượng đã hạ chỉ tuyên chọn Hồng Dịch làm người đứng đầu, chỉ còn chờ ngày được triệu kiến tại kim điện. Một áng văn kinh động bách thánh, có lẽ đã đủ để đỗ trạng nguyên rồi.

Việc này hoàn toàn không còn gì phải bàn cãi nữa.

Không ai dám không phục áng văn chương đã khiến thượng cổ chư tử chấn động. Không phục nghĩa là đại nghịch bất đạo, là trái với đạo lý của thượng cổ chư tử.

Cùng với việc cuộc thi kết thúc, chuyện bách thánh tề minh trong trường thi cũng nhanh chóng lan truyền ra bên ngoài. Từ hào môn, thế gia đến giới sĩ lâm trong ngoài triều đình, ai ai cũng biết đến chuyện này.

Trong các trà quán lớn nhỏ, từ miệng những người kể chuyện, diễn hí khúc, mại ngh�� (làm xiếc, múa võ, ca hát) đều miêu tả Hồng Dịch tài hoa ra sao, ánh sáng văn chương tỏa ra bốn phía, xông thẳng trời cao.

Thậm chí còn có nhiều người nói rằng Hồng Dịch là văn tinh giáng thế, là thượng cổ chư tử chuyển thế, nói chung là đủ mọi lời đồn đại khác nhau.

Trong một thời gian ngắn, toàn bộ Ngọc Kinh thành, khắp mọi nơi đều lấy Hồng Dịch làm tâm điểm bàn luận. Quả thực chẳng khác nào Vô Địch Hầu trước kia đã gây náo động dư luận.

Cách đây không lâu, Vô Địch Hầu đại thắng Vân Mông trên biển, bắt giữ trấn quốc hạm Mông Thần của Vân Mông, chặt hơn vạn thủ cấp, bắt giữ hai vạn tù binh, khiến cho trời rung đất chuyển. Khi đó, mấy trăm vạn dân chúng Ngọc Kinh thành cũng từng bàn tán xôn xao, vang trời.

Thế nhưng sự kiện văn chương của Hồng Dịch vừa bùng nổ, dư luận liền tức khắc chuyển hướng.

Dù sao, suốt nhiều triều đại, những thịnh sự văn đàn thường gây tiếng vang lớn hơn nhiều so với việc võ tướng khai cương khoách thổ (đánh giặc mở rộng biên giới lãnh thổ).

Tuy nhiên, mọi biến động này ở Ngọc Kinh thành cũng chẳng hề ảnh hưởng đến Hồng Dịch.

Hồng Dịch, người đang là tâm điểm của mọi lời bàn tán trong dư luận, hiện đang lặng lẽ trong Lục Liễu sơn trang, nhìn Ngọc Thân vương luyện võ.

- Hồng Dịch, thật không ngờ, danh tiếng hiện giờ của thế huynh đã vang dội đến mức này. Trong giới văn đàn, sĩ lâm, uy vọng đã tăng cao. Hiện giờ có rất nhiều đại nho, thậm chí cả các vị đại học sĩ nho môn từng từ chức, ẩn cư trong thư khố hoàng gia để nghiên cứu sử sách, đều muốn bái kiến huynh đấy.

Ngọc Thân vương mặc bộ thường phục, đứng trong luyện võ trường, vừa đi quyền, vừa trò chuyện với Hồng Dịch.

- Hai ngày này tại hạ cũng nhận được không ít bái thiếp của các đại nho, tuy nhiên đều đã từ chối hết.

Hồng Dịch khẽ mỉm cười.

- Ồ? Tại sao vậy? Lúc này chính là lúc huynh cần phải nhân lúc thanh danh đang lên để kết giao với giới văn sĩ, giúp tăng uy vọng và thế lực của bản thân đấy!

Ngọc Thân vương ngạc nhiên.

- Huynh cứ từ chối bái thiếp như vậy, lỡ các vị đại nho này cho rằng thế huynh tỏ vẻ thanh cao, e rằng sẽ hơi phiền phức đấy!

- Không sao, đối với những người này, tại hạ đều tự tay viết hồi thiếp, giải thích rằng công danh tại hạ lúc này chưa xác định, chưa đề danh trên bảng vàng. Sau này, khi có thông báo đỗ trạng nguyên, tại hạ sẽ quay lại đáp lễ. Mỗi hồi thiếp đều kèm theo chút đồ vật hiếm lạ, đảm bảo họ sẽ hài lòng, tuyệt đối không cho rằng tại hạ tỏ vẻ thanh cao, khó gần!

Hồng Dịch ung dung nói.

- Vương gia, tại hạ giết chết thánh giả Đạo Phu, lấy được máu Tà Thần, đưa Vương gia dùng để phục dụng, thế nhưng tại sao bây giờ Vương gia vẫn mãi chưa đột phá được cảnh giới Võ Thánh vậy?

- Ôi! Đạo của thánh giả, quả là khó đạt được! Ta sau khi dùng máu Tà Thần, tu dưỡng ba ngày, tinh thần sung mãn, thể chất tăng cường gấp đôi, thế nhưng đúng là khó có thể nắm giữ khối tinh thần ẩn chứa trong máu Tà Thần để dung hợp với ý niệm võ đạo của bản thân, không cách nào bước vào thánh cảnh được.

Ngọc Thân vương thở dài đáp.

- Ồ? Thì ra là vậy.

Hồng Dịch liếc mắt đã hiểu ngay Ngọc Thân vương gặp phải vấn đề nan giải giống như Tiểu Mục. Tinh thần võ đạo của Vương gia và thần niệm chiến thần trong máu Tà Thần không thể dung hợp làm một.

Nếu như chỉ cần dung hợp một chút, tâm linh lập tức tiến vào thánh cảnh, trở thành bán th��nh cường giả.

- Vương gia có muốn tại hạ trợ giúp một tay không?

Hồng Dịch hỏi.

- Giúp ta?

Ngọc Thân vương nghi hoặc hỏi lại.

- Tại hạ có biện pháp, tuy nhiên cửa ải quan trọng này vốn phải do tự Vương gia đột phá. Tại hạ giúp Vương gia, tuy có thể giúp Vương gia vượt qua bước khó khăn này, thế nhưng chẳng có lợi gì cho tu vi sau này.

- Ta hiện giờ đang có rất nhiều phiền toái bủa vây, cảm thấy thế lực bản thân quá yếu kém, không có thời gian để chuyên tâm đột phá. Mỗi ngày đều phải đối phó với đám quan viên trong triều, hơn nữa còn phải đoán ý phụ hoàng, suy nghĩ mưu kế sách lược. Khiến tinh lực tản mác, không thể tập trung. Bản thân ta cũng không dám mong tiến bộ hơn sau này, chỉ cần đột phá Võ Thánh đã là quá tốt rồi.

Ngọc Thân vương thở dài một tiếng.

- Nếu đã vậy thì được rồi!

Hồng Dịch nhẹ nhàng vung tay, một luồng thần niệm trong suốt như kim cương từ mi tâm bay ra. Lúc này, thần niệm của Hồng Dịch dường như có chút khác biệt.

Luồng thần niệm vốn dĩ có hình tứ diện, giờ đây lóe lên một tầng tinh mang óng ánh tựa thiểm điện, phát ra chùm hào quang mỏng như sợi tơ! Chùm hào quang nhỏ như kim châm ấy lóe lên lấp lánh, sáng trắng như tuyết, khiến thần niệm trông hệt như được vô số sợi thái dương thần mang của Cửu Hỏa Viêm Long gia trì.

Lúc đầu, mỗi luồng thần niệm của Hồng Dịch tuy đều có hình tứ diện, trong suốt óng ánh như kim cương, nhưng lại không phát ra ánh hào quang. Vậy mà lúc này, trên thần niệm lại tản ra vầng ánh sáng, cho thấy nó ẩn chứa một lực lượng cường đại.

Mỗi tia thần niệm của Hồng Dịch đều trở nên cường đại, cứng rắn hơn trước rất nhiều.

Điều này là do trong trường thi, khi áng văn chương kia được viết ra, toàn bộ thần niệm của Hồng Dịch đã trải qua vô số lần gột rửa, khiến cho ý niệm trong thần niệm càng trở nên sáng rõ, sinh ra tinh mang!

Lúc này, linh hồn của hắn có thể nói đã dung hợp toàn bộ đạo thuật bản thân: Quá Khứ kinh, bản Vị Lai Vô Sinh kinh không trọn vẹn, Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp, Chiến Thần Ma Kinh, thậm chí cả Minh Thần Luyện Hồn Lục và bản Nhân Hương Quyển trong Thiên Hương Tam Quyển do Nguyên Phi đưa cho. Tất cả đều hòa làm một.

Những sợi ánh sáng trên luồng thần niệm thường xuyên lóe lên lấp lánh, luyện hóa tạp niệm.

- Hồng Dịch, đây là... thần niệm của thế huynh đã luyện đến cảnh giới "Niệm Sinh Điện Mang"! Ta từng xem điển tịch trong thư khố hoàng gia, có nói rằng cao thủ đạo thuật khi vượt qua lôi kiếp lần thứ hai, trải qua tẩy luyện của tinh hoa sấm sét, nhờ thần thông cực đại của đất trời mà mỗi tia thần niệm trở nên trong suốt lóng lánh, phát ra những tia lửa điện tựa kim châm! Một khi đạt được cảnh giới này, linh hồn của thế huynh sẽ không bị bất cứ thứ gì nhiễm bẩn, cũng không bị tạp niệm nào thôn phệ! Chẳng lẽ thế huynh đã vượt qua lần lôi kiếp thứ hai rồi sao! Điều này... khó tin quá!

Ngọc Thân vương thấy luồng thần niệm bay ra từ mi tâm Hồng Dịch lại phát tán những sợi ánh sáng, lập tức kinh ngạc nói.

- Ồ? Thần niệm trong đầu trong suốt óng ánh, tiếp đó phát ra những tia hào quang tựa điện mang, đây là hiện tượng chỉ xảy ra khi thần hồn vượt qua hai lần lôi kiếp sao?

Hồng Dịch nghe xong, trong lòng thầm suy nghĩ.

Bản thân hắn chưa hề vượt qua lần lôi kiếp thứ hai, thế mà thần niệm lại phát ra điện mang, bởi vậy khó tránh khỏi phải suy tư.

- Trong thư khố hoàng gia có rất nhiều điển tịch à?

- Thế thì thấm vào đâu. Trong nội khố mới thực sự có nhiều đạo thư được phong ấn. Thậm chí còn có cả đạo thư do đích thân thượng cổ thánh hoàng và thượng cổ chư tử viết! Đáng tiếc, chỉ có phụ hoàng được xem, ngoài ra, ta nghe đồn rằng Hồng Huyền Cơ cũng được phép vào đọc.

- Ngay cả người cũng không thể vào xem ư? Đạo thuật do thượng cổ thánh hoàng, thượng cổ chư tử đích thân viết sao?

Hồng Dịch khẽ động tâm. Trong khoảnh khắc tâm động ấy, luồng thần niệm đang lao tới dường như loáng thoáng dính phải chút tạp niệm đen, xám. Thế nhưng những tạp niệm này vừa xuất hiện liền bị tinh quang luyện hóa ngay lập tức.

- Được rồi, vậy tại hạ sẽ giúp Vương gia một tay, mang ý niệm của máu Tà Thần cùng võ đạo tinh thần của Vương gia dung hợp làm một! Còn việc có thể tiến vào cảnh giới Võ Thánh hay không đều do tự Vương gia nỗ lực, việc này tại hạ cũng không cách nào can thiệp được.

Nói xong, luồng thần niệm trong suốt ấy của Hồng Dịch liền vùn vụt lao thẳng vào cơ thể Ngọc Thân vương.

- Thật nhiều tạp niệm!

Hồng Dịch tiến vào cơ thể Ngọc Thân vương, vừa tiếp cận linh hồn, hắn lập tức chỉ có một cảm nhận duy nhất.

Khắp nơi đều vô cùng u ám, tối tăm mờ mịt, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì khác!

Khoảng không gian đen như mực, u ám mờ mịt, khắp nơi tràn ngập tạp niệm, mưu mô quỷ kế. So với linh hồn của Tiểu Mục thì linh hồn của Ngọc Thân vương có tạp niệm nhiều gấp chục lần!

Nếu như nói linh hồn của Tiểu Mục là một tấm gương phủ đầy bụi, thì linh hồn của Ngọc Thân vương là một tấm gương bị vùi trong hố phân.

Hồng Dịch thậm chí cảm thấy thần niệm của mình cũng bị những tạp niệm này làm ô uế.

Thế nhưng còn may, những tia tinh mang trên thần niệm của Hồng Dịch, lúc này, càng trở nên sáng rực hơn bao giờ hết. Luồng sương mù đen xám do tạp niệm ngưng tụ kia, lập tức bị tinh mang luyện hóa. Sau đó, Hồng Dịch tìm thấy một khối cầu hoàng kim, đó chính là võ đạo ý niệm.

Mặc dù ở trong màn sương đen, khối cầu hoàng kim ấy vẫn lóe lên ánh sáng chói chang khổng lồ, cực kỳ ngưng luyện, không hề bị tạp niệm xâm nhập.

- Võ đạo ý niệm của Ngọc Thân vương quả nhiên cường đại, không hổ là đỉnh cấp đại tông sư.

Hồng Dịch thầm nghĩ. Sau đó, giữa màn sương mù tạp niệm nồng đậm, hắn liền phát hiện ra thần niệm của máu Tà Thần.

Luồng thần niệm của hắn khẽ động, nhanh chóng bao vây lấy thần niệm của máu Tà Thần, rồi hướng thẳng về phía võ đạo ý niệm mà mãnh liệt lao tới.

Ầm ầm!

Hai cỗ thần niệm thoáng chốc kết hợp làm một, nhất thời, ánh sáng từ khối cầu ý niệm võ đạo hoàng kim bỗng trở nên rực rỡ, xóa tan bóng tối xung quanh! Toàn bộ tạp niệm bị cuốn trôi cuồn cuộn, giống như sương mù gặp ánh mặt trời.

Thần niệm của Hồng Dịch liền nhanh chóng rời khỏi linh hồn của Ngọc Thân vương.

Trong phút chốc, khuôn mặt Ngọc Thân vương giãn ra, nhắm mắt cảm nhận, tựa như nắng hạn gặp mưa rào. Khí chất cả người biến đổi, mang theo vẻ phiêu dật xuất trần cùng uy nghiêm. So với trước đây, khí chất của Ngọc Thân vương lúc này hoàn toàn khác biệt.

- Tốt! Tốt! Tốt! Vừa rồi ta cảm nhận được cả linh hồn như được gột rửa, không hề còn bất cứ tạp niệm nào! Thật là thoải mái! Suốt cuộc đời này, ta chưa từng cảm thấy dễ chịu và thoải mái như vậy! Hiện giờ tâm linh của ta trở nên linh động, mẫn tiệp hơn rất nhiều, thật sự khoan khoái, ngũ quan cũng trở nên minh mẫn hơn bội phần.

Ngọc Thân vương cảm thán nói.

- Thân thể con người, nếu lâu không tắm cũng sẽ trở nên vô cùng dơ bẩn. Tắm rửa một trận thật sảng khoái, tự nhiên sẽ cảm thấy dễ chịu. Tâm linh cũng vậy. Tuy nhiên, dù có gột rửa sạch sẽ đến mấy, trải qua một thời gian cũng sẽ giống như thân thể, lại bị nhiễm bẩn. Đây là tại hạ chỉ giúp tâm linh của Vương gia gột rửa một chút. Nếu Vương gia có thể tự mình gột rửa tâm linh của chính mình thì mới là tốt nhất. Cho người cá ăn không bằng dạy họ cách câu cá.

Hồng Dịch lắc đầu nói.

- Bất kể thế nào, tâm linh của bản vương giờ đây đã được gột rửa, ta đã cảm thụ được thần niệm cường đại của máu Tà Thần đang dần dung hợp với võ đạo quyền ý trong ta! Về mặt tâm linh, có thể nói đã tiến nhập vào thánh cảnh! Thì cứ cho rằng sau này tâm linh của bản vương lại bị nhuốm bụi trần, mất đi sự linh động nhạy bén, Hồng Dịch thế huynh cứ lại giúp bản vương gột rửa thêm chút nữa là được!

Ngọc Thân vương nói.

- Cũng chỉ có thể như vậy mà thôi!

Hồng Dịch ngồi xuống, nhấp một chén Ngũ Sắc Vân Vụ trà.

..................

- Thật không ngờ, Hồng Dịch kia lại tỏ vẻ thanh cao đến vậy! Tuy rằng áng văn chương của hắn khiến cho bách thánh chấn động, thế nhưng lão gia tử cũng là nguyên lão ba triều, hiện đang ở Quốc Sử quán làm thơ viết sách, dưỡng sinh, danh tiếng trong giới văn đàn vang khắp bốn biển. Một nhân vật như vậy đích thân mời, vậy mà hắn lại không đến? Đây là ta đã dùng cả lễ nghi để mời, vậy mà hắn lại...! Để xem hồi thiếp của hắn là gì? Mang đến đây cho ta xem!

Tại phủ đệ của Lễ Bộ thị lang Lệ Lan Đình, một trong những đại sĩ phu hàng đầu triều đình, ông ta đang thầm tức giận. Mới vừa rồi, lão gia tử đích thân viết bái thiếp, gửi đến Lục Liễu sơn trang, với ngữ khí thành khẩn mời Hồng Dịch, vậy mà không ngờ đối phương lại không đáp lời.

- Đại nhân, Hồng Dịch tuy không đến, nhưng giọng điệu rất khách khí, hơn nữa còn gửi kèm lễ vật!

Một hạ nhân nói, dễ dàng nhận thấy người này đã nhận được chút lợi lộc từ Lục Liễu sơn trang.

- Ồ? Lễ vật gì?

Lễ Bộ thị lang Lệ Lan Đình hỏi.

- Là một khối cổ nghiên (nghiên mực) của triều Đại Tín.

Hạ nhân vội vàng mang lễ vật trình lên. Đó là một hộp gấm, bên trong đặt một khối đá đen nhánh hình vuông, trên đó khắc chữ cùng phong cảnh núi sông non nước, trông vô cùng sống động, bên dưới lại có thêm một chiếc giá đỡ bằng gỗ Kim Ti Hương trân quý. Bên trong khối đá đen nhánh ấy, ẩn hiện những đường nét mảnh mai tựa sợi tơ máu.

- Đúng là cổ nghiên của triều Đại Tín! Đây chính là vật mà ba trăm năm trước, do đại sư chế nghiên Đường Xuyên của triều Đại Tín đích thân điêu khắc. Nó được làm từ tinh thạch đen lấy từ biển bắc, cho dù mài mực vào mùa đông, chất mực cũng không bị đông cứng, chữ viết ra đều có hương thơm thoang thoảng. Đây quả thực là chí bảo mà văn nhân khó lòng có được. Lão gia tử từ lâu đã mong có một khối nghiễn như vậy, thế nhưng "hữu duyên vô phận" (có thể ngộ nhưng không thể cầu). Đây vốn là bảo vật trong các bảo vật rồi! Không ngờ lại hồi đáp bằng một lễ vật như vậy! Thế mà không đến? Là vì tránh tị hiềm! Đúng vậy! Nhất định là vì tránh tị hiềm!

Vị Lễ Bộ thị lang này vội vàng cầm lấy nghiên mực, thở dài một tiếng.

- Sự đời lão luyện, văn chương thấu đáo, thảo nào công tử Hồng Dịch này có thể kinh động trăm thánh! Quả nhiên có tấm lòng của Á Thánh!

Trong mấy ngày trước khi kết quả thi được niêm yết, rất nhiều chuyện tương tự như của Lễ Bộ thị lang Lệ Lan Đình cũng diễn ra.

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free