Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 334:

Sáng sớm mùa xuân, canh bốn.

Vạn vật còn chìm trong giấc ngủ, sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi.

Crộc, crộc, crộc.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, khiến không gian tĩnh mịch bỗng chốc giật mình tỉnh giấc.

Một đội kỵ binh dũng mãnh phóng vụt ra từ trong làn sương mù.

Dẫn đầu là một thiếu niên toàn thân vận trang phục màu bạc sáng. Tay hắn ghì cương, con tuấn mã dưới thân phi nước đại như bay, bốn vó tung lên không hề vướng bụi trần. Bờm ngựa đỏ rực, trông chẳng khác nào một đám mây lửa.

Đây chính là Hỏa La mã Tây Vực.

Thế nhưng, có thể thấy con ngựa này cường tráng vượt trội so với giống Hỏa La thông thường! Bốn chân vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn tựa sợi thép, toát lên sức mạnh dữ dội cùng một vóc dáng vô cùng kiêu hãnh!

Hơn nữa, toàn thân nó còn toát lên một khí tức uy vũ, túc sát, lao ra từ trong sương mù chẳng khác nào thiên mã hành không.

Con tuấn mã này chính là Truy Điện của Hồng Dịch.

Sau khi nhận được thánh chỉ của Kiền Đế, Hồng Dịch không chậm trễ. Ngay trong đêm đó, hắn liền sai người chuẩn bị hành lý, rồi cưỡi ngựa lên đường.

Lần này, hắn mang theo Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ, Trầm Thiên Dương, Xích Truy Dương, Tinh Nhẫn Hòa thượng, Mộ Dung Yến, Kiền Thúc, Chu Đại Tiên Sinh cùng với đám người Lôi Liệt, Sơn Khâu, Văn Phi Yên, Dương Anh Minh.

Có thể nói, trong chuyến đi Tây Vực lần này, Hồng Dịch gần như mang toàn bộ thân tín trong Lục Liễu Sơn Trang đi cùng, không để lại một ai. Còn trong trang viên, quản gia hiện tại là người mượn từ Ngọc Thân Vương.

Đến Tây Vực lần này, đương nhiên hắn phải phòng bị thật cẩn thận, tránh cho Vô Địch Hầu lợi dụng thời cơ, làm theo cách của hắn, tiêu diệt gọn toàn bộ thân tín của mình. Nếu không, hậu quả e rằng sẽ khôn lường.

Hơn nữa, lần này đến Tây Vực chinh chiến cùng Hỏa La, Hồng Dịch đã quyết định phải củng cố và mở rộng thực lực bản thân! Biện pháp duy nhất chính là chiếm đoạt Tinh Nguyên Thần Miếu, hàng phục các cường giả.

– Công tử. Chúng ta sắp đến Vinh Châu rồi. Chỉ trong một đêm đã đi được hơn năm trăm dặm, đến rạng sáng có thể nghỉ ngơi đôi chút. Phía trước đã là địa phận tỉnh Lạc Tinh.

Trong lúc đoàn người lao vùn vụt về phía trước, ngựa của Xích Truy Dương vọt lên sánh vai.

Con ngựa Xích Truy Dương đang cưỡi là Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử, sau lưng mang một thanh Bạch Cốt Chiến Đao, sắc bén dị thường. Trên chiến đao còn có một đạo phù lục màu đỏ máu, khắc sâu vào thân đao xương cốt đầy hoa văn. Đây là đạo phù lục do Tinh Nhẫn Hòa thượng dùng chính máu huyết của mình mà vẽ. Tuy rằng không bằng phù lục trên thanh Trấn Ngục Bảo Đao của Hồng Hi, một thứ phù lục được luyện chế từ máu Nhân Tiên của Hồng Huyền Cơ, thế nhưng cũng hoàn toàn đủ sức đối phó với đạo thuật.

Trên thực tế, đoàn người đi theo Hồng Dịch lần này, toàn bộ cao thủ đều được trang bị những thanh Bạch Cốt Chiến Đao được khắc phù lục tương tự.

Đây là một chiến lực cực kỳ đáng gờm.

– Nghe nói ngọn Lạc Tinh Sơn này được hình thành từ một ngôi sao lớn rơi từ trời xuống cách đây vạn năm. Không biết điều này có thật hay không?

Đại Kim Chu đứng trên vai Hồng Dịch, quơ quơ Hạo Thiên Phiến trong tay.

– Điều này chắc không sai đâu.

Hồng Dịch nói, sau đó giảm tốc độ ngựa, rồi cả đoàn người dừng lại.

Hắn quay đầu về phía sau, nhìn đám người Tinh Nhẫn Hòa thượng, Xích Truy Dương, Kiền Thúc, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ đang ngồi bên cạnh, cảm thán thở dài một tiếng.

– Năm ngoái, lúc khởi hành từ Ngọc Kinh Thành, chúng ta chỉ là những kẻ vô danh tiểu tốt! Ngày hôm nay, chúng ta đã trở thành một thế lực đủ sức tung hoành thiên hạ rồi.

Quả thực, thế lực hiện giờ của Hồng Dịch đã cực kỳ hùng hậu.

Không tính đến bản thân hắn cùng Thiện Ngân Sa, chỉ cần nói đến Tinh Nhẫn Hòa thượng thôi, đó cũng đã là một Võ Thánh có thể độc bá một phương. Đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư thì có Xích Truy Dương, Kiền Thúc, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ. Phụ thể đại thành thì có Chu Đại Tiên Sinh. Ngoài ra, Tiên Thiên tuyệt đỉnh phải kể đến Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu.

Về cơ bản, những người này, mỗi người đều có thể độc lập hành sự. Hơn nữa, còn có một nhân vật lão luyện như phụ thân của Trầm Thiết Trụ là Trầm Thiên Dương. Lão giả này trải qua một năm tĩnh dưỡng trong Lục Liễu Sơn Trang, nay lại được tẩm bổ bằng vô số linh dược, còn dùng cả máu Tà Thần, thân thể trẻ lại gần hai mươi tuổi chỉ trong chốc lát, gân cốt dẻo dai, và nay đã bước chân vào cảnh giới Tiên Thiên võ đạo.

Tuy nhiên, lão cũng không định luyện võ tiếp mà chuyển sang bắt đầu tu luyện đạo thuật. Nhờ vào dược lực thần kỳ của máu Tà Thần, tu vi đạo thuật của lão tiến triển cực nhanh, chỉ trong vỏn vẹn mấy ngày đã đạt tới cảnh giới Dạ Du.

– Đúng vậy! Tuy nhiên, hiện giờ chúng ta đến Tây Vực, chỉ sợ sẽ đụng độ với Thần Uy Vương! Triều đình không muốn công tử ở lại kinh thành là vì lo sợ ảnh hưởng quá lớn của công tử trong văn đàn, lại thêm tiền tài, e rằng nếu công tử ở kinh thành lâu sẽ kết giao với nhiều sĩ phu, thu hút được sự ủng hộ của đông đảo quần thần.

Chu Đại Tiên Sinh nói.

– Đó là điều hiển nhiên. Đối với Thần Uy Vương, trước đây ta còn đôi phần kiêng dè, giờ đây thì chẳng còn e ngại gì. Tuy nhiên, mọi người cũng phải cẩn thận. Sau khi tiến vào quân đội ở Tây Vực sẽ gặp không ít sức ép và lôi kéo, cần chuẩn bị tâm lý thật kỹ. Ta sẽ đưa cho mọi người đủ vàng bạc châu báu để chi dùng. Mọi người cứ trực tiếp dùng đó để lôi kéo, thu phục các quan quân trong quân đội Thần Uy Vương cho ta. Việc nắm giữ được quân đội của Thần Uy Vương sẽ là lợi thế lớn cho Ngọc Thân Vương trong việc tranh đoạt bảo tọa.

Hồng Dịch hiểu rất rõ điều này.

– A Dịch, khi nào chúng ta đến Chân Cương Môn ở Nguyên Đột?

Đại Kim Chu bỗng nhiên hỏi.

– Ngay trong ngày hôm nay. Sở dĩ ta cấp tốc lên đường hôm nay, phi ngựa tới Vinh Châu thần tốc như vậy, chính là muốn tranh thủ chút thời gian. Triều đình lệnh cho ta trong vòng một tháng phải có mặt tại đại doanh quân đội để trình báo, tiếp nhận quân quyền. Thời gian có phần gấp gáp, nhưng cũng không thành vấn đề lớn. Chúng ta sẽ tranh thủ một tháng này đến Chân Cương Môn tại Nguyên Đột, giúp Bạch Tử Nhạc đoạt lại ngôi vị chưởng môn!

Hồng Dịch nói ra kế hoạch đã sớm chuẩn bị.

– Hả? Ngọn núi phía trước?

Ngay khi Hồng Dịch vừa nói đến đây liền bất ngờ dừng lại. Với sự mẫn cảm đặc biệt, Hồng Dịch cảm thấy có điều gì đó bất thường phía trước.

– Mọi người dừng ngựa lại. Trên ngọn núi mười dặm phía trước hình như có người chặn đường chúng ta.

– Hả? Là ai? Lại có kẻ dám cản đường chúng ta sao!

Đại Kim Chu vừa nghe thấy liền tính vọt đi, thế nhưng lập tức bị Hồng Dịch vươn tay tóm lấy chân nhỏ, kéo lại ngồi trên lưng ngựa.

– Ta biết là ai rồi. Ta cũng muốn gặp hắn một lần, để xem thử cao thủ do đích thân Mộng Thần Cơ bồi dưỡng lợi hại ra sao!

Hồng Dịch nói.

Phía sau gáy hắn bỗng hiện ra những vầng hào quang rực rỡ, sau đó phóng lên cao, bao lấy thân thể, nhấc bổng hắn lên không trung. Khi hắn bay lên, soạt! Làn sương mù dày đặc bị xé rách. Mọi người chỉ cảm thấy một luồng sóng chấn động lan tỏa khắp bầu trời. Vù một tiếng, không gian chấn động, bóng người lập tức biến mất.

– A! A Dịch bay nhanh đến vậy ư? Chân Không Đại Thủ Ấn quả nhiên là lợi hại, sau khi luyện hóa Minh Thần xong, tốc độ bay còn nhanh hơn cả vận tốc âm thanh!

Đại Kim Chu kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Nàng cũng muốn đuổi theo, nhưng vì phải bảo vệ an toàn cho đoàn người, nàng đành ngậm ngùi ở lại.

Xa xa, trên Lạc Tinh Sơn.

Trên một vách núi dựng đứng, một tiểu nam hài chừng bảy, tám tuổi đang đứng. Tiểu nam hài này một thân cẩm y, hai mắt nhìn về con đường bị sương mù dày đặc bao phủ phía trước, trên mặt hiện lên vẻ lão luyện không hề phù hợp với tuổi tác.

Nam hài này chính là tiểu thần đồng tám tuổi Phương Viên, người đã viết nên áng văn chương cẩm tú xuất sắc, đỗ thám hoa trong cuộc thi vừa rồi.

Tuy nhiên, ngay từ sáng sớm tinh mơ, hắn đã đứng trên một vách núi thuộc Vinh Châu, cách Ngọc Kinh Thành hơn năm trăm dặm. Điều này cực kỳ quỷ dị, cho thấy thực lực của hắn quả không hề tầm thường.

– Tên Hồng Dịch này, lúc ở Ngọc Kinh Thành ta không có cơ hội dạy dỗ. Giờ hắn bị thánh chỉ điều động ra ngoài, ta muốn xem xem hắn có bản lĩnh gì mà lại dám chèn ép mình đến thế? Màn sương mù này xem ra cũng có chút thú vị. Kim Khẩu Ngọc Ngôn, thiên địa nguyên khí, nghe ta truyền lệnh, ngưng kết thành quần mã!

Phương Viên chắp tay ra sau lưng, khi từng chữ thốt ra, âm thanh vừa dứt, lập tức khiến cho làn sương mù trong phạm vi xung quanh hắn tựa như trở nên có sức sống, nhanh chóng tự động xoay chuyển, biến thành từng thớt ngựa sương mù thần tuấn.

Những thớt ngựa sương mù này trông vô cùng sống động, bốn vó tung bay trên không, không ngờ lại tạo thành những âm thanh crộc crộc chấn động cả không gian.

– Thiên địa nguyên khí, nghe ta truyền lệnh! Quần Mã Thần Binh!

Phương Viên khẽ điểm một ngón tay. Ngay lập tức, trên mỗi thớt ngựa sương mù này xuất hiện một thần binh khoác trọng giáp, trong tay cầm trường thương, tựa như thiên binh thiên tướng, chỉnh tề xếp thành một hàng, trải dài hơn mười dặm trên không trung!

Vó ngựa vang dội như sấm sét xé tan màn đêm, khiến cả ngọn núi rung chuyển, một tảng đá lớn bị chấn động lăn ầm ầm xuống phía dưới.

Thiên quân vạn mã sương mù vừa hình thành, cả không gian đều vang vọng tiếng vó ngựa. Khí thế ấy thật sự vô cùng hùng vĩ, đây cũng không phải là ảo ảnh hư vô, mà là hiện thực vô cùng chân thật.

– Thiên địa nguyên khí, nghe ta truyền lệnh!

Phương Viên lại cất giọng hô, âm lượng của tiếng hô vang dội cực độ, lập tức át hẳn tiếng vó ngựa đang dồn dập phía trước.

– Vô Cực Thiên Âm, quả nhiên không tầm thường chút nào! Không hổ là đạo thuật của Thượng Cổ Thánh Hoàng "Cực"! Thiên địa nguyên khí, nghe ta truyền lệnh! Khẩu khí ấy thật lớn, dường như muốn nắm giữ cả thiên hạ! Tuy nhiên, ngươi còn chưa đạt tới Dương Thần mà đã muốn hiệu lệnh toàn bộ nguyên khí trong thiên hạ ư? Ta nghe nói vị thần chí cao vô thượng của Tinh Nguyên Thần Miếu được gọi là "Nguyên Khí Thần". Nếu vậy, chắc hẳn "Tam Đại Dự Ngôn Thuật" của Giáo Hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu cũng có một câu "Thiên địa nguyên khí, nghe ta truyền lệnh" tương tự! Thế nhưng đạo thuật của ngươi vẫn còn quá non kém. Nếu như ngươi vượt qua được lôi kiếp, uy lực của Vô Cực Thiên Âm chắc chắn sẽ mạnh hơn rất nhiều!

Đúng lúc này, một giọng nói từ xa xa truyền đến. Giọng nói ấy tuy không lớn như tiếng của Phương Viên, nhưng Vô Cực Thiên Âm của Phương Viên lại chẳng thể lấn át nổi.

– Là ai! Vạn mã bôn đằng!

Ánh mắt của Phương Viên khẽ động, điểm nhẹ một ngón tay. Thoáng chốc, trên bầu trời, đàn ngựa hí lên vang dội, đội thần binh lập tức dũng mãnh lao về phía phát ra âm thanh, chẳng khác nào dòng thác sắt thép cuồn cuộn dâng lên, tiếng hò hét vang vọng đinh tai nhức óc!

– Thiên địa nguyên khí, bảo hộ thân ta. Vô Cực chúng thần, duy trì sự trường sinh của ta!

Phương Viên lại quát lớn một tiếng.

Nhất thời, không khí xung quanh hắn ầm ầm biến đổi, dường như một luồng lực lượng hùng hồn cuồn cuộn tuôn ra từ hư không mờ mịt, bao lấy thân thể hắn, khiến cả người chấn động mãnh liệt rồi bay bổng lên không trung.

Cũng trong luồng không khí quanh thân hắn lại xuất hiện nhiều vết nứt nhỏ tựa sợi chỉ, như thể trực tiếp nối liền với vô số tiểu thiên thế giới. Bên trong khe nứt tỏa ra vô số luồng thần niệm tinh thuần, nâng thân thể hắn lơ lửng giữa không trung.

Những luồng thần niệm này đồng thời cũng bảo vệ thân thể hắn. Khắp chu vi quanh thân Phương Viên đều bị những vết nứt bao phủ, không vật nào có thể tiếp cận. Chỉ cần chạm khẽ vào, lập tức sẽ bị lực lượng sinh diệt từ các tiểu thiên thế giới nghiền nát thành tro bụi.

Cùng lúc đó, ở phía xa xa đột nhiên xuất hiện một bàn tay cực lớn ánh sáng lấp lánh, trực tiếp bay lên không trung, quét ngang qua.

Thiên quân vạn mã do sương mù ngưng tụ thành không ngờ lại hệt như kiến hôi, lập tức nổ tung toàn bộ, tiêu tán thành hơi sương. Tiếng hò hét vang trời cũng biến mất không một dấu vết.

– Chân Không Đại Thủ Ấn!

Phương Viên kinh hãi nói.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free