Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 337:

Đúng là tìm khắp bốn bể không thấy, bỗng dưng lại hiện hữu trước mắt. Ngày đó ở vương phủ, tên đại thái giám Âm Liên Hoa đó đã khiến thân thể ta bị thương. Dù sau đó ta đã dùng thần hồn báo thù nhưng vẫn không thể làm gì được hắn. Ta từng tuyên bố sẽ không để hắn sống qua mùa xuân. Giờ đây mùa xuân đang trôi nhanh, nhưng ta lại không có thời gian đi tìm hắn. Cứ thế này chẳng phải là nuốt lời sao? May sao lại tình cờ gặp hắn ở đây! Ta sẽ không khách sáo nữa đâu!

Hiện tại, Hồng Dịch đang ở trong một trạng thái ẩn mình, xung quanh hắn là một tấm màn hư không ảo ảnh nhỏ bé bao phủ.

Tất cả mọi người không một ai có thể nhìn thấy hắn, thế nhưng hắn lại có thể nhìn thấy mọi người. Hùng Thành này không phải là đô thành của Nguyên Đột quốc, cho dù có cao thủ đi chăng nữa, Hồng Dịch vẫn đủ tự tin khẳng định rằng không một ai có thể phát hiện ra hắn. Cần biết rằng, thần niệm hiện giờ của hắn đã sinh ra điện mang, tương đương với cao thủ trải qua hai lần lôi kiếp. Muốn nhận ra hành tung của hắn, kẻ đó phải là cường giả đỉnh cấp như Võ Thánh hoặc cao thủ đã vượt qua hai lần lôi kiếp.

- Ngay hôm nay, các ngươi hãy để lại mạng ở đây cho ta!

Hồng Dịch khẽ cười thầm. Nhìn ba người tiến vào phủ đệ Thành chủ Hùng Thành, thân thể chiến thần khẽ động, hắn liền bay qua tường thành, tiến vào bên trong.

- Hả? Âm Liên Hoa, ta cảm thấy vừa rồi dường như có người đang quan sát chúng ta.

Sau khi vào phủ đệ Thành chủ, tên đạo sĩ râu đen đứng cạnh Âm Liên Hoa liền khẽ nhíu mày, đột nhiên dừng lại, nhìn ra phía ngoài cửa, thế nhưng cũng không phát hiện ra điều gì.

- Chẳng lẽ có cao thủ nào đó chú ý đến chúng ta sao?

Âm Liên Hoa cả kinh nói, từng sợi lông trên chiếc áo khoác ngoài dày cộm bằng da gấu của hắn đều dựng đứng lên, trông chẳng khác nào một con nhím. Sinh mệnh lực khổng lồ trong thân thể bắt đầu cuồn cuộn vận chuyển. Khóe mắt, lỗ tai, trái tim, kinh mạch đều chuyển động theo một quy luật vô cùng kỳ lạ. Mọi động tĩnh trong chu vi hai, ba dặm xung quanh dường như đều được thu vào tai hắn. Có thể nói sự mẫn cảm của Âm Liên Hoa đã đạt tới cảnh giới cao nhất.

- Ừ, hình như vừa rồi có người quan sát chúng ta, thế nhưng lúc này ta lại không cảm nhận thấy bất cứ điều gì khác thường hay ý niệm thần hồn nào.

Sau khi Âm Liên Hoa đề cao cảnh giác, liền nghi hoặc nói.

Tên võ thánh áo đen trước tiên cảnh giác nhìn quanh một lượt, sau đó bình tĩnh nói: - Hai vị quá đa nghi rồi. Hùng Thành này không phải đô thành Thái Tinh của Nguyên Đột quốc. Hiện giờ tất cả các cao thủ chân chính đều đã tề tụ về Thái Tinh, làm gì có thời gian đến nơi đây? Trong Hùng Thành này, toàn bộ đều là tai mắt của Hầu gia, bất cứ đường tơ kẽ tóc nào chúng ta cũng đều có thể nắm bắt được. Gần đây cũng không có ai mang thân phận đặc biệt xuất hiện cả.

- Có thể nói rằng không có tâm linh nào không nhiễm bụi trần, thế nhưng ta đã tiến nhập vào cảnh giới Võ Thánh hơn mười năm, thanh tâm quả dục, luôn giữ vững tâm linh sáng rõ, cực kỳ mẫn cảm! Chân Không đạo nhân nói không sai. Chúng ta rõ ràng đang bị người khác theo dõi! Mọi người không nên tỏ ra bất thường, cứ gặp Bạch Tử Thu rồi tính sau.

Âm Liên Hoa the thé cười, hai tay giấu trong tay áo, từ trong miệng truyền ra một âm thanh cực nhỏ.

Ba người gật đầu, đi thẳng lên tầng trên, tiến vào phòng Thành chủ trong phủ đệ. Trong phủ đệ Thành chủ, thủ vệ tuy nghiêm ngặt nhưng suốt dọc đường không một ai ngăn cản ba người bọn họ, dễ dàng nhận thấy ba người này đã chiếm được quyền uy rất lớn ở Hùng Thành.

Bên trong thính đường Thành chủ Hùng Thành có một người trẻ tuổi đang ngồi viết thứ gì đó. Người này thân mặc y phục trắng, khuôn mặt thanh tú, ước chừng hai lăm, hai sáu tuổi. Thanh niên này vừa nhìn thấy ba người đi tới cửa, lập tức đứng dậy, tiến về phía trước. Thế nhưng ngay khi hắn vừa bước ra, ở phía trước bất ngờ lóe lên vài luồng ánh sáng rực rỡ, cản lối đi của hắn. - Ba vị, các ngươi đã nhốt ta trong phòng suốt hai ngày nay. Vậy là trong hai ngày hai đêm này, các ngươi hẳn đã khống chế toàn bộ binh mã của Hùng Thành rồi phải không?

Đạo sĩ râu đen lạnh lùng cười, đưa mắt nhìn thanh niên chẳng khác nào nhìn một con kiến hôi. - Bạch Tử Thu, ta khuyên ngươi không nên phí công vô ích nữa. Đại thần thông "Chỉ Xích Thiên Nhai" của bần đạo là thứ ngươi không thể phá giải được đâu! Ngươi cho rằng ngươi là Bạch Viên vương Bạch Tử Nhạc sao? Bản thân ngươi ngay cả Quỷ Tiên còn chưa tu luyện thành mà cũng dám chống lại bần đạo sao? Tốt nhất ngươi nên đầu hàng chúng ta, bần đạo bảo đảm già trẻ lớn bé trong gia tộc ngươi sẽ được bình an! Nếu không đừng trách chúng ta dùng mọi thủ đoạn!

Bạch Tử Thu lạnh lùng nói: - Không ngờ tổ chức các ngươi lại thâm nhập sâu đến như vậy! Chỉ trong vài năm gần đây mà ngay cả trong Tuyết Hùng quân của ta cũng cài người vào được, mua chuộc rất nhiều quan quân. Thật không ngờ hiện giờ sự việc đã đến mức này rồi. Tuy nhiên, nếu như Bạch Tử Nhạc biết chuyện này, các ngươi chắc chắn không tránh khỏi cái chết bi thảm đâu.

Tên võ thánh áo đen lạnh lùng nói: - Khá khen cho một Vô Địch Hầu, quả nhiên là một kẻ lợi hại, tai mắt trải rộng khắp bốn phương tám hướng. Ngay cả ta cũng không biết rằng hắn lại có thể mua chuộc nhiều quan quân trong Tuyết Hùng quân đến thế! - Hầu gia tài trí mưu lược kiệt xuất, thủ đoạn của người chỉ một kẻ như ngươi có thể nhận ra được sao? Bạch Tử Nhạc, Bạch Viên Vương thì sao? Hắn tất sẽ phải hàng phục dưới trướng Hầu gia! Không thuần phục thì chỉ có chết mà thôi!

Âm Liên Hoa cười âm hiểm, trong giọng nói toát lên vẻ vô cùng ngưỡng mộ: - Ta cũng không ngờ rằng Hầu gia lại có thủ đoạn cao tay đến như vậy. Từ trước đó, hắn đã phân công một lượng lớn mật thám, gián điệp tiến vào khắp các nơi của Nguyên Đột quốc, mua chuộc rất nhiều quan viên, quan quân. Hiện giờ Chân Cương môn vừa xảy ra biến cố, quả nhiên như rắn mất đầu. Thậm chí ngay cả Nguyên Đột quốc Vương cũng tham gia vào đại sự tranh đo��t chức vị Chưởng môn, không quan tâm đến triều chính, để cho Hầu gia đắc thủ!

Võ thánh áo đen nói: - Lão Âm, ngươi cùng Chân Không đạo nhân lần này đến ra mắt Hầu gia, chắc hẳn cũng thấy được tài trí kiệt xuất của Hầu gia rồi chứ? Thái tử Dương Nguyên lúc nào cũng vụng trộm, làm sao có thể sánh với sự quyết đoán mạnh mẽ của Hầu gia? Nói thật cho hai người biết, Hầu gia nắm giữ Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm trong tay, chính là người tuân theo mệnh trời! Hai người đầu nhập dưới trướng Hầu gia, so với thái tử thì tốt hơn rất nhiều.

Đạo nhân râu đen nói, tiếp đó lại ngần ngừ một chút: - Không sai, không sai. Những năm gần đây Thái tử liên tục có những hành động mờ ám. Lần này lại chịu thua thiệt lớn, bị Ngọc Thân Vương nắm thóp sau lưng, ngay cả Vô Sinh lão mẫu cũng bị bắt giam, vậy mà cũng không chuộc lại được! Điều này khiến ta cảm thấy nguội lạnh trong lòng! Ta từng gặp Hầu gia một lần, quả thật là nhân tài nghiêng trời lệch đất, là loại người có thể làm đại sự. Chân Không đạo nhân ta tất nhiên là chim khôn chọn cành mà đậu rồi. - Tuy nhiên, Chân Không Đại Thủ Ấn của Thái tử đã luyện đến tầng thứ chín, đạt tới thành tựu Bất Hủ Nguyên Thần, Đấu Mỗ Huyền Linh. Một chiêu vừa thi triển liền làm đông kết không gian, tới lui như thiểm điện, nhấc chân một cái liền vượt nghìn dặm. Hơn nữa, trên tay Thái tử lại còn có vài kiện pháp bảo rất lợi hại. Nếu để hắn biết chúng ta phản bội hắn thì sợ rằng....

Âm Liên Hoa do dự nói.

- Không sao hết, tất cả đều có Hầu gia đứng ra bảo đảm. Thái tử thì đã sao! Nếu Thái tử không biết điều, Hầu gia liền cho hắn nếm thử tư vị sống không bằng chết.

Chân Không đạo nhân nói: - Được rồi, bây giờ còn tên Bạch Tử Thu này thì giải quyết thế nào đây? Giết hay không giết?

Võ thánh áo đen tiến lên một bước nói: - Hiện giờ chúng ta tuy khống chế được quân đội, thế nhưng nếu để lâu thì nhân tâm sẽ loạn động. Quân đội cũng sẽ xảy ra binh biến. Dù sao hắn cũng là Thành chủ Hùng Thành, có khả năng trấn an lòng người, hơn nữa chúng ta cũng không có thời gian dây dưa lâu ở Hùng Thành, phải thật nhanh chóng tiến sang thành trì khác, khống chế quân đội và chính trị, mở đường cho Hầu gia. Tuy nhiên, nếu hắn thật sự không hợp tác thì cũng chỉ còn cách giết chết. - Bạch Tử Thu, ngươi còn không hàng phục, ta chỉ còn cách giết chết toàn bộ già trẻ lớn bé nhà ngươi. Ngươi cũng táng thân theo bọn họ luôn. Còn nếu ngươi đáp ứng, chịu ra sức cho Hầu gia, Hầu gia chắc chắn sẽ bảo đảm rằng sau khi đại sự thành công, sẽ lập ngươi làm Quốc chủ Nguyên Đột quốc.

Bạch Tử Thu lạnh lùng cười nói: - Hừ, Quốc chủ Nguyên Đột quốc, ta tự nhận rằng không có năng lực, làm sao đảm đương nổi? Lời hứa hẹn này của Hầu gia có chút thái quá rồi.

- Ha ha ha ha!

Võ thánh áo đen cười phá lên, nói: - Ngươi không làm được sao? Hầu gia bảo ngươi làm được, ngươi ắt sẽ làm được. Trước khi đi, Hầu gia có nhờ ta chuyển cho ngươi một đôi câu đối, để tự ngươi xem xét mà cân nhắc! - Chân Không đạo nhân, mang cho hắn xem đi! - Được!

Chân Không đạo nhân giương tay lên, một tấm lụa lớn xuất hiện trong phòng, bay lơ lửng chính giữa thính đường, phía trên có viết chữ, mỗi nét đều thể hiện khí thế hùng bá thiên hạ. Vế trên là: Thuyết nhĩ năng hành, nhĩ tựu năng hành! Bất hành dã hành! Vế dưới là: Thuyết nhĩ bất hành, nhĩ tựu bất hành! Hành dã bất hành! Tạm dịch: Bảo ngươi làm được, ngươi sẽ làm được! Dù không được cũng phải được! Bảo ngươi không làm được, ngươi sẽ không làm được! Dù làm được cũng thành không được! Vắt ngang bức câu đối là dòng: Bất Phục Bất Hành! (Không phục thì không được!) Một bức đối liễn vô cùng đơn giản mà lại mang theo khí thế chủ tể của thiên địa tạo hóa, câu chữ vô cùng tinh tế, sâu sắc. Từng từ từng chữ lưu chuyển trên tấm lụa tựa như thần linh sáng thế.

Bạch Tử Thu vừa thoáng nhìn qua, thoạt đầu cũng coi thường, sau đó liền ngưng trọng dần, cuối cùng sắc mặt tái nhợt, ngã ngửa về phía sau, ngồi bệt xuống chiếc ghế. Nhìn thấy bộ dạng của Bạch Tử Thu như vậy, ba người đều nhìn nhau, đắc ý cười.

- Khẩu khí của tên Vô Địch Hầu này thật sự quá ngông cuồng!

Lúc này, Hồng Dịch cũng chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra trong phòng. Hắn cũng thật không ngờ rằng toàn bộ Hùng Thành lại tệ hại đến mức này. Vô Địch Hầu chỉ mới vừa đến đây đã cài vào một lượng lớn gián điệp, mua chuộc quan quân. Nhân lúc Chân Cương môn xảy ra chuyện, hắn liền lập tức phát động quân biến, khống chế được quân đội, giam lỏng Thành chủ. Chỉ cần Bạch Tử Thu hàng phục, lập tức toàn bộ trăm vạn quân dân của Hùng Thành cùng tài phú vô tận liền rơi vào tay Vô Địch Hầu. Thủ đoạn của Vô Địch Hầu này quả thật là rất nhiều. Trong mấy năm gần đây, khi đánh đông dẹp bắc, không ngờ hắn lại có thể cài cắm những quân cờ nằm vùng như vậy. Tuy nhiên, nếu chỉ có vậy thì không nói làm gì. Thứ khiến Hồng Dịch thực sự không thể nhịn nổi nữa chính là câu đối kia. Kể cả Thượng Cổ Thánh Hoàng cũng không có giọng điệu phách lối đến thế. Có trời đất chứng giám, Hồng Dịch chưa từng thấy một thứ văn tự hay đối liễn nào có giọng điệu phách lối đến thế. Chỉ vài câu, ngôn ngữ không hoa lệ, chữ viết không tượng hình, thế nhưng lại thể hiện ý cảnh, chẳng khác nào "Thần sáng thế", "Chủ nhân Tạo vật". Văn tự đạt tới bậc này, sự kết hợp giữa từ ngữ, câu cú đến mức như thế, thậm chí ngay cả bản thân Hồng Dịch, một văn trạng nguyên, cũng không dám làm. Kẻ này quả thực đúng là một loại người điên cuồng, là đệ nhất cuồng nhân trong thiên hạ.

- Khá khen cho một câu "Bất Phục Bất Hành". Được lắm Vô Địch Hầu, ngươi đúng là quá mức cuồng vọng rồi. Ba người các ngươi, ngày hôm nay biết điều thì mau chóng thần phục ta, nếu không lập tức bị giết chết. Bức đối liễn này ta sẽ thu lấy, đợi khi trực tiếp gặp Vô Địch Hầu, ta sẽ trả lại cho hắn.

Ngay khi ba người Âm Liên Hoa, Chân Không đạo nhân, võ thánh áo đen, tung ra bức đối liễn, thì từ trên bầu trời, một đạo âm thanh khổng lồ bao phủ xuống. Đi kèm với đạo âm thanh này là một tấm màn lớn hình vỏ trứng. Tượng Chiến Thần do Hồng Dịch hóa thân thành xuất hiện trong phủ đệ Thành chủ.

Nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free