Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 339:

Hồng Dịch lao tới vòng hào quang phía trước, chỉ với hai bước chân đã đến trung tâm ánh sáng. Ngay lập tức, tượng chiến thần biến thành một pho tượng Phật đà cao lớn, uy nghi lẫm liệt, toàn thân tỏa ánh sáng vàng kim – đó chính là Quá Khứ Đại Phật.

Quá Khứ Đại Phật vươn tay tóm lấy vòng hào quang sau gáy Chân Không đạo nhân. Dù chỉ là thần hồn hóa thân, Đại Phật vẫn có thể nắm giữ thực thể, dứt ra khỏi người đối phương.

Một loạt âm thanh "rắc rắc" liên hồi vang lên, đó chính là tiếng linh hồn và tám vòng hào quang do Chân Không đạo nhân luyện thành đang nứt gãy.

Hồng Dịch hóa thân thành Quá Khứ Đại Phật kéo mạnh một cái, cuối cùng cũng trực tiếp xé đứt tám vòng hào quang đang bám chặt lấy linh hồn Chân Không đạo nhân, hoàn toàn tách rời khỏi sự khống chế của đối phương.

– Ngươi! Ngươi tu luyện chính là bí điển tối cao của Đại Thiện Tự, Quá Khứ Di Đà Kinh, hoàn toàn không sợ thần linh lực!

Chân Không đạo nhân vừa định hành động nhưng đành bất lực.

Không gian quanh thân hắn đều bị vòng hào quang của Hồng Dịch chế trụ, đạo thuật không cách nào thi triển được.

Vòng hào quang của Hồng Dịch, sau khi luyện hóa Minh Thần, có lực lượng cường đại hơn hẳn Chân Không đạo nhân, đủ sức chặn lại một kích toàn lực của đối phương.

– Hừ, ngươi biết nhiều đấy. Giờ cứ cấm trụ thần hồn của ngươi trước đã, sau này ta sẽ nói chuyện sau.

Hồng Dịch nghe Chân Không đạo nhân kêu gào thảm thiết nhưng không mảy may thương hại. Sau khi tóm lấy tám vòng hào quang của đối phương, hắn liền nhanh chóng thu chúng lại. Tám vòng hào quang lập tức biến thành một khối cầu tám màu xoáy tít trong lòng bàn tay.

Cùng lúc đó, ở bàn tay còn lại của Hồng Dịch, một khối thần niệm ngưng tụ hiện ra, phía trên nó lóe lên những tia điện mang dày đặc, sau đó mãnh liệt bắn thẳng vào mi tâm Chân Không đạo nhân.

Nhất thời, ánh mắt Chân Không đạo nhân trở nên đờ đẫn, thân thể co quắp rồi ngã sụp xuống đất.

– Niệm sinh điện mang! Niệm sinh điện mang! Ngươi đã vượt qua hai lần lôi kiếp! Lần trước giao đấu với ngươi, thần hồn ngươi mới chỉ là thuần dương! Mới có vài ngày ngắn ngủi mà thần niệm của ngươi đã sinh ra điện mang rồi sao! Chẳng lẽ ngươi đã tiếp cận đẳng cấp của nhân vật trong truyền thuyết rồi sao!

Đột nhiên, Âm Liên Hoa the thé hét lên một tiếng thật lớn.

Tên cao thủ thái giám này nhìn thấy khối thần niệm của Hồng Dịch bay ra, điện mang bắn ra tua tủa, vừa tiến vào mi tâm Chân Không đạo nhân lập tức chế trụ được đối phương. Trong lòng hắn liền cảm thấy khiếp sợ vô cùng.

– Ngươi tuy chỉ là một tên thái giám, nhưng kiến thức cũng không tồi, lại có thể nhận ra được niệm sinh điện mang của ta. Đây là hiện tượng xuất hiện sau khi vượt qua hai lần lôi kiếp, một khi đạt tới trình độ này, mỗi luồng thần niệm đều trở nên trong suốt, óng ánh, sinh ra điện mang, bất cứ tạp niệm nào cũng không thể vấy bẩn. Đồng thời, ta cũng không sợ khí huyết của võ thánh. Trừ phi là nhân tiên, còn không thì mọi quyền ý võ đạo thuần dương đều không thể áp chế ta.

Hồng Dịch không cần tranh luận với Âm Liên Hoa. Sau khi thu tay lại, tám vòng hào quang bị hút về sau gáy của hắn. Lúc này, hóa thân của hắn không còn là chiến thần nữa, mà là Quá Khứ Di Đà Đại Phật, uy vũ vĩnh hằng, trấn nhiếp hư không.

– Tuy rằng bản chân nhân từng nói sẽ không để ngươi sống quá mùa xuân này, nhưng hôm nay bản chân nhân tạm tha mạng cho ngươi. Để đổi lấy mạng sống, ngươi phải nói ra quyền pháp của Tạo Hóa đạo cùng tuyệt thế thân pháp Linh Thử Cổn Du Oa. Không có được những thứ này, ý niệm võ đạo của ta sẽ rất khó chịu.

Hồng Dịch nhìn Âm Liên Hoa rồi nói. Sau đó, hắn đưa mắt về phía tên võ thánh áo đen nằm trên mặt đất. Tuy bị bạch cốt trường mâu xuyên qua người, nhưng trên thân thể lại không hề có máu chảy ra. Ngay sau đó, khí tức từ cây bạch cốt trường mâu lập tức biến đổi, hóa thành một khối thần niệm trong suốt, điện mang bắn ra tua tủa.

Bồng!

Khối thần niệm này vừa ngưng tụ thành hình đã cấp tốc bắn thẳng vào mi tâm Âm Liên Hoa.

Tên đại thái giám Âm Liên Hoa này hoàn toàn không dám phản kháng, nhanh chóng bị khối thần niệm chui vào cơ thể, sau đó cũng giống như Chân Không đạo nhân, ngã sụp xuống đất.

– Một lần lôi kiếp, tẩy rửa thần niệm, khiến thần niệm trở nên thuần dương. Hai lần lôi kiếp, niệm sinh điện mang, khí huyết, quyền ý của võ thánh hoàn toàn vô dụng đối với bản thân. Ba mươi năm trước, bằng vào thân phận cao thủ hai lần lôi kiếp, Khổng Tước vương nghênh chiến với Ấn Nguyệt hòa thượng, tuy không chiếm được lợi thế nhưng cũng đủ để thấy sự cường đại của thần niệm vượt qua hai lần lôi kiếp. Trong ba mươi năm này, Khổng Tước vương chắc hẳn đã vượt qua ba lần lôi kiếp. Không biết sau khi độ xong lần lôi kiếp thứ ba, thần niệm sẽ đạt tới cảnh giới nào đây? Chắc hẳn có thể sáng tạo ra một tiểu thiên thế giới nho nhỏ tồn tại trong thời gian ngắn.

Một lần lôi kiếp, tức là tuyệt đỉnh cao thủ, thần hồn từ âm chuyển thành dương.

Hai lần lôi kiếp liền trở thành cường giả trong truyền thuyết.

Đạt tới cảnh giới vượt qua ba lần lôi kiếp, trong đạo thư cũng không ghi chép nhiều. Hồng Dịch tuy đã đọc qua rất nhiều điển tịch của Đại Thiện Tự lưu lại trong Càn Khôn Bố Đại, nhưng cũng không tìm hiểu được nhiều về năng lực và đặc tính của thần niệm sau khi trải qua các lần độ lôi kiếp.

Bởi lẽ người tu luyện thành quỷ tiên vốn rất ít, vượt qua được lôi kiếp càng ít hơn nữa, một nghìn người may ra mới có một, hai người thành công. Còn việc vượt qua lần lôi kiếp thứ hai, gần như là lông phượng sừng lân. Về nhân vật vượt qua ba lần lôi kiếp, có lẽ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, vậy làm gì có văn tự nào ghi chép lại?

– Ngài là vị cao nhân nào? Chắc hẳn là bằng hữu của Bạch Tử Nhạc đến đây để giải cứu tại hạ phải không?

Ngay khi H���ng Dịch bằng vài chiêu đã giết chết võ thánh áo đen, hàng phục Chân Không đạo nhân và Âm Liên Hoa, tất cả sự việc này đều lọt vào mắt Bạch Tử Thu. Nhất thời, hắn cảm thấy vui mừng khôn xiết, đứng lên bước ra, nhưng màn ánh sáng ở phía cửa vẫn ngăn cản hắn lại.

Tuy nhiên, Hồng Dịch chỉ cần phất tay một cái đã phá vỡ đạo cấm pháp kia, khiến Bạch Tử Thu có thể tự do hành động.

– Ngươi nhất định là thành chủ Hùng Thành Bạch Tử Thu, con trai thứ bảy của Nguyên Đột Bạch gia phải không? Xem ra tu vi cũng không tồi, văn võ song toàn. So với chưởng môn một vài môn phái cũng không hề thua kém.

Hồng Dịch nhìn thoáng qua Bạch Tử Thu liền phát hiện đối phương đã tiến vào cảnh giới Đại tông sư, thế nhưng linh nhục không hợp nhất, cũng không có quyền ý, lập tức biết rằng hắn có tu luyện cả đạo thuật.

Tuy nhiên, hiện giờ thần hồn đối phương không xuất khiếu, chỉ bằng mắt thường quan sát cũng không cách nào nhận biết được tu vi đạo thuật của đối phương đã đạt tới trình độ nào.

Hồng Dịch cũng rất đơn giản, không nhìn ra thì trực tiếp tra xét.

Búng ngón tay một cái, lập tức một khối thần niệm vút ra, vù một tiếng, liền tiến vào trong cơ thể Bạch Tử Thu, để tìm hiểu linh hồn đối phương.

– Thì ra là hiện hình đại thành, sắp đột phá đến cảnh giới phụ thể.

Hồng Dịch tra xét một lúc liền biết đạo thuật của Bạch Tử Thu đã đạt tới cảnh giới hiện hình đại thành.

Thực lực như vậy quả thật cũng đủ để thống lĩnh một thành lớn.

Võ đạo tông sư, đạo thuật hiện hình, phối hợp lại cũng tạo ra một lực lượng rất lớn, thủ đoạn xuất quỷ nhập thần. Muốn khống chế nhân tâm của một thành trì, chỉ cần thi triển vài phương pháp là đủ để thành công.

Lúc Bạch Tử Thu nhìn thấy Hồng Dịch bước tới gần, từ ngón tay bắn ra khối thần niệm, hắn liền cảm thấy hoảng sợ. Thế nhưng ngay sau đó liền nhận ra linh hồn bản thân dường như đang được tẩy rửa, bụi bặm, tạp niệm thoáng chốc được quét sạch. Thần hồn trở nên sáng sủa, thông suốt, mọi chấp niệm, tạp niệm bình thường không cách nào loại bỏ được đến nay dường như hoàn toàn bị luyện hóa.

– Đa tạ tiền bối khai sáng.

Bạch Tử Thu chắp tay lạy một lạy.

– Ta là bằng hữu của Nguyên Phi. Lần này được nàng đặc biệt mời đến đây trợ giúp Bạch Tử Nhạc tranh đoạt chức vị chưởng môn Chân Cương môn. Vậy nhé, hiện giờ ta đã xử lý xong những quân cờ chủ chốt của Vô Địch hầu, ngươi nhanh chóng ra tay khống chế toàn bộ Hùng Thành, sau đó phái một đội binh sĩ lặng lẽ ra ngoài thành, tiếp ứng nhân mã của ta rồi đưa vào đây.

Hồng Dịch nói một hơi.

– Ngươi thu xếp thật cẩn thận. Vừa rồi ta đối thoại với ba tên đại cao thủ này nên biết được trong thành có không ít nhân mã của Vô Địch hầu. Ngươi làm việc phải hết sức cẩn thận.

– Hóa ra là viện trợ cường đại từ bên ngoài tới!

Bạch Tử Thu nghe lời này của Hồng Dịch, cuối cùng cũng biết được vị đạo nhân hóa thân Kim Thân Phật Đà này chính là trợ viện cường đại do Nguyên Phi mời đến! Sự vui sướng cuồng nhiệt lập tức dâng trào trong lòng hắn.

– Xin tiền bối cứ yên tâm. Hùng Thành vẫn đang nằm trong tay tại hạ, chỉ cần diệt trừ được ba chướng ngại vật cường đại này thì đám lâu la phía dưới không đáng là gì.

Bạch Tử Thu cười ha hả nói. Sau đó, "xoạt" một tiếng, một thanh kiếm được rút ra. Tiếp theo, hắn phóng thanh kiếm bay lên không trung, cả người ngồi yên bất động, đúng là linh hồn xuất khiếu.

Thanh kiếm vừa tung lên, nhanh chóng hóa thành một tia sáng trắng, bay lượn giữa không trung, sau đó bằng tốc độ cực nhanh bay vút đi, vẽ thành một đường cong đẹp mắt.

Phập! Phập! Phập!

Máu tươi bắn tung tóe, ba tên thủ vệ vừa lao vào phòng đã bị giết chết.

Sau đó, Bạch Tử Thu liền trở về thân thể, nhanh chóng đứng dậy, vội vã mang theo một đội nhân mã tiến ra bên ngoài.

– Mọi người, nghe theo hiệu lệnh của ta, năm doanh binh mã lập tức phong tỏa toàn thành, tiêu diệt phản nghịch!

Nhìn thấy Bạch Tử Thu đứng giữa sân, lớn tiếng quát, sát khí đằng đằng, Hồng Dịch liền biết đây là hạng người không tồi.

Sau ba canh giờ, sắc trời đã tối đen như mực.

Một trận gió tanh mưa máu bao phủ toàn bộ Hùng Thành. Trong bầu không khí sát khí đằng đằng, rất nhiều kỵ binh xuất động, nỗ tiễn doanh đứng sau yểm trợ kỵ binh, bắn chết phản nghịch.

Bên ngoài hỗn loạn vô cùng, còn Hồng Dịch hiện giờ lại đang an ổn ngồi trong phòng khách phủ thành chủ Hùng Thành.

Ngồi cạnh hắn còn có đám người Thiện Ngân Sa, Đại Kim Chu, Xích Truy Dương.

Đoàn người này tất nhiên là bí mật tiến vào phủ thành chủ Hùng Thành, không kinh động bất cứ ai.

Trong phòng khách thành chủ rất ấm áp dễ chịu, thế nhưng lại không có chút mùi than đốt nào. Thì ra lò sưởi trong phủ đệ đều được ẩn ngầm trong tường, thiết kế khá tinh xảo.

– Ngân Sa, đây là lực lượng của tám thần linh ta đoạt được từ Chân Không đạo nhân. Nàng cũng luyện qua Quá Khứ kinh nên có thể luyện hóa những thứ này, ngưng thành Chân Không Đại Thủ Ấn! Đặc biệt khi có được tám vòng hào quang này, nàng có thể mượn lực lượng của nó để phi hành, ngày đi ngàn dặm, tới lui như thiểm điện! Lúc đầu ta cũng định luyện hóa tám vòng hào quang này thành năng lượng tinh thuần, biến thành vòng hào quang thứ chín của ta. Thế nhưng cỗ lực lượng này chưa hoàn mỹ lắm, tốt nhất cứ đợi khi phân thân Phá Hư thần xuất hiện, sau đó luyện hóa thì hay hơn. Huống hồ hiện giờ Chân Cương môn đổi chủ, cao thủ tề tựu, so với lần tranh đoạt Càn Khôn Bố Đại trước đây còn hung hiểm hơn rất nhiều. Có lẽ ta sẽ một mình đến Thái Tinh thành trước, nàng ở lại đây khống chế toàn cục.

Hồng Dịch mang tám vòng hào quang vừa thu được giao cho Thiện Ngân Sa, để cho nàng luyện thành thần linh hộ thân của mình.

– Chàng định để mọi người ở lại Hùng Thành, sau đó mượn danh Bạch Tử Thu đến thành trì khác, cướp đoạt quyền lực sao?

Thiện Ngân Sa vuốt vuốt mu bàn tay của mình rồi nói.

– Quả không hổ danh là Ngân Sa vương, một trong thiên hạ Bát Đại Yêu Vương.

Hồng Dịch cười một tiếng, sau đó quay sang hỏi Bạch Tử Thu đang ngồi bên cạnh.

– Bạch Tử Thu, tình hình chung của Nguyên Đột quốc hiện giờ thế nào rồi, ngươi nói thử xem.

Bạch Tử Thu ngồi bên cạnh vội vàng đứng lên, vô cùng khách khí nói.

– Hiện giờ Nguyên Đột quốc đúng là quần long mất đầu, Quốc chủ Nguyên Đột quốc đã đặt toàn bộ tâm tư vào việc tranh đoạt chức vị chưởng môn Chân Cương môn. Suốt mười ba đại thành, hễ là cao thủ đều tề tựu về Thái Tinh thành. Loáng thoáng có tin tức truyền tới, nói rằng ngày mười lăm tháng mười tới đây, vào đêm trăng tròn, tại dãy núi Hồng Lăng, trên đỉnh Vạn Nhận, chức vị chưởng môn Chân Cương môn sẽ do chín vị Đại Thái Thượng Trưởng lão quyết định. Những người có tư cách đoạt chức vị chưởng môn đều phải dùng đạo thuật để luận thắng bại, tranh đoạt chức vị chưởng môn!

– Ồ!

Hồng Dịch hỏi.

– Có những ai tham gia?

– Thứ nhất là Bạch Tử Nhạc của Bạch gia. Thứ hai là Băng Xuyên Thiên Nữ Bạch Thanh Thanh, nữ nhi của cố môn chủ Bạch Phụng Tiên. Ngoài ra còn có Hư Nguyệt Tôn Giả Bạch Vũ Công, kế đến là Cự Linh Chân Nhân Nguyên Thế Tổ và Vô Địch Hầu của Đại Kiền. Năm nhân vật này đều được Đại Thái Thượng Trưởng lão cho phép tham dự trận đấu pháp tranh đoạt chức vị chưởng môn vào đêm trăng tròn ngày mười lăm tháng mười tới đây. Ai thắng lập tức được chín vị Thái Thượng Trưởng lão đồng ý trở thành chưởng môn Chân Cương môn, được quyền nắm giữ điển tịch trấn phái là Cự Linh Cương Đạo Thư cùng với pháp khí trấn giáo là Thiên Cương Địa Sát Lệnh. Toàn bộ trên dưới Chân Cương môn đều phải nghe theo sát lệnh này!

– Tại sao Vô Địch Hầu lại có tư cách tham gia cuộc tranh đoạt chức vị chưởng môn Chân Cương môn vậy?

Hồng Dịch hỏi.

– Hắn cùng Bạch Thanh Thanh của Chân Cương môn có hôn ước. Chỉ cần giúp Bạch Thanh Thanh đoạt được chức vị chưởng môn, hai người lập tức kết thành phu thê. Đây cũng là thủ đoạn mà mẹ con Bạch Thanh Thanh dùng để đoạt chức vị chưởng môn và chống lại Bạch Tử Nhạc. Dù sao Bạch Tử Nhạc bản thân là chuyển thế của Bạch Viên vương, đã độ qua một lần lôi kiếp, tung hoành thiên hạ. Nếu phải đấu đạo thuật, Bạch Thanh Thanh sao có thể là đối thủ của hắn?

Bạch Tử Thu cung kính nói.

– Sao lại phải đấu pháp tranh đoạt chưởng môn nữa làm gì? Đúng là phiền chết đi được. A Dịch, Chân Cương môn ngoại trừ môn chủ ra, toàn bộ đều là đám vô dụng. Chúng ta cùng nhau tới giết hết bọn chúng, tống khứ chín vị Thái Thượng Trưởng lão kia đi, đoạt lấy Cự Linh Cương Đạo Thư.

Đại Kim Chu kêu lên.

– Cự Linh Cương Đạo Thư chia làm chín phần, nằm trong tay chín vị Đại Thái Thượng Trưởng lão. Nếu như gặp phải tình thế cấp bách, bọn họ có thể tiêu hủy một đến hai bản điển tịch. Huống hồ bọn họ còn nắm giữ Thiên Cương Địa Sát Lệnh, hoàn toàn không thể coi thường. Quan trọng hơn, bản thể của bọn họ được đặt trong một tiểu thiên thế giới là Cương Đấu Thế Giới, thủ hộ điển tịch Chân Cương môn.

Bạch Tử Thu lại nói.

– Cương Đấu Thế Giới của Chân Cương môn cũng là một tiểu thiên thế giới. Tuy nhiên, tiểu thiên thế giới này cần phải có chín vị trưởng lão ở trong duy trì, bất cứ thời khắc nào cũng phải có thần niệm của họ gia cố. Chỉ cần thiếu mất một người, tiểu thiên thế giới này lập tức sụp đổ. So với Càn Khôn Bố Đại còn thua kém rất xa.

Hồng Dịch đã sớm biết được một ít bí mật của Chân Cương môn.

– Hồng Lăng lão tổ là ai?

Hồng Dịch lại hỏi.

– Hồng Lăng lão tổ là sư phụ của Ý Tiên Tử, đạo lữ của cố Bạch Phụng Tiên. Người này tu luyện nhiều năm, nghe nói đã thi giải bảy lần, ba trăm năm trước cũng là một đại nhân vật. Tuy nhiên, từ trước đến giờ luôn ẩn cư ở thủy cung dưới đáy sông Huyền Băng tu luyện. Đây là một nhân vật thần bí khó lường, pháp lực cao cường, cũng là người được Ý Tiên Tử đặc biệt mời tới. Còn về phần chi tiết sự việc, tại hạ cũng không rõ lắm, không biết người này đã vượt qua mấy lần lôi kiếp nữa!

Bạch Tử Thu nói.

– Trong ba trăm năm thi giải bảy lần? Nếu vậy cũng không phải là nhân vật quá lợi hại. Giáo chủ Thái Thượng đạo Mộng Thần Cơ cũng tung hoành suốt ba trăm năm, vậy mà chỉ thi giải ba lần. Trong đó lần thi giải thứ hai là do bị đánh lén.

Thiện Ngân Sa nói.

– Điều này là tất nhiên rồi. Tuy nhiên, một tên quái vật sống suốt ba trăm năm ít nhiều cũng có vài thủ đoạn.

Hồng Dịch nói.

– Hiện giờ ta phải đi đến Thái Tinh thành. Ngân Sa, nàng ở lại đây chăm sóc mọi người. Bạch Tử Thu, hiện giờ thủ hạ của ta đều ẩn mình trong thế lực của ngươi. Nhân cơ hội này, ngươi nhanh chóng khống chế vài thành trì xung quanh. Đến ngày mười lăm tháng mười tới, chúng ta tề tựu cùng nhau tiến về đỉnh núi tuyết Vạn Nhận.

Nói xong, Hồng Dịch bước ra ngoài cửa, lăng không nhảy vút lên.

Tám vòng hào quang bao phủ lấy cơ thể hắn, thoáng chốc bay vút lên bầu trời, trong nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung.

– Không biết Kim Chu pháp vương hiện giờ đã đến Thái Tinh thành chưa nhỉ? Trước hết cứ gặp Bạch Tử Nhạc cái đã. Không biết Tiểu Tang, Tiểu Thù, Tiểu Phì sau khi đến Nguyên Đột sống có tốt không nữa?

Hồng Dịch bay vút lên bầu trời, một thân độc hành nên cũng không cần cố kỵ bất cứ điều gì. Sau khi lao vào tầng mây, liền nhanh chóng hướng về phương bắc bay đi.

Đây là thân thể hắn phi hành. Từ sau khi luyện hóa thành công phân thân Minh Thần, uy lực của tám vòng hào quang trở nên cực kỳ cường đại, hiện giờ bao phủ lấy toàn bộ thân thể, tốc độ phi hành cực nhanh, có thể nói là ngày đi ngàn dặm.

Hơn nữa, lúc này Hồng Dịch chỉ có một thân một mình, không sợ bị kẻ khác phát hiện. Cho dù bị phát hiện, muốn chặn đường hắn thì cùng lắm là đánh nhau một trận, để xem ai phải sợ ai.

– Trong tầng mây này gió trời thật dữ dội, lạnh lẽo dị thường, khí lưu cuồn cuộn, chòng chành. Kể cả võ thánh cũng khó có thể chống đỡ, may mà ta có bát thần hộ thể.

Hồng Dịch lao đi trong mây mù, bốn phía xung quanh là một mảng đen kịt, gió trời, khí lưu vùn vụt táp vào, không khí lạnh lẽo đủ để đóng băng cả sắt thép.

– Vị công tử này, giữa đêm khuya khoắt, công tử phi hành như vậy là muốn đi đâu?

Ngay trong lúc Hồng Dịch bay nhanh trên tầng mây, đột nhiên một âm thanh văng vẳng truyền đến bên tai.

– Ai!

Hồng Dịch cả kinh. Chuyện này không thể coi thường. Đạo thuật của hắn vốn thông huyền, vượt qua một lần lôi kiếp, ở trong trường thi, bằng tinh khí thần cũng đủ khiến bách thánh tề minh, đã tương đương với một nhân vật vượt qua hai lần lôi kiếp. Vậy mà hiện giờ, trong lúc cấp tốc phi hành, không ngờ lại có âm thanh truyền vào tai hắn, hơn nữa hắn còn không nhận ra âm thanh đó phát ra từ đâu.

– Cao nhân phương nào! Hãy ra đây gặp mặt đi!

Hồng Dịch bất thình lình dừng thân hình lại, nhìn sang hai bên, đứng giữa không trung. Ánh sáng rực rỡ trên cơ thể hắn phóng ra bốn phía xung quanh, hai mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không gian đen kịt xa xa phía trước.

– Xuất hiện đi!

– Ấy, đạo thuật của công tử không ngờ lại cao đến thế?

Ngay khi Hồng Dịch vừa quát xong, từ trong khoảng không gian đen kịt phía trước, đột nhiên có một nữ tử bước ra. Nữ tử này toàn thân mặc y phục màu đen, tóc đen nhánh, cơ thể thon dài. Trong đôi mắt nàng tựa như bao hàm sự kỳ diệu của dải ngân hà.

Nữ tử này tuy một thân mặc y phục đen tuyền, nhưng y phục lại khẽ lưu chuyển như dòng nước, tạo thành những đường cong tuyệt mỹ. Thân thể nàng cùng không gian hắc ám xung quanh dường như đạt tới sự hòa hợp không gì sánh được. Giống như hắc ám chính là nàng, còn nàng là nguồn cội, là trung tâm của hắc ám.

Nhìn thấy nữ tử này, trong tâm Hồng Dịch đột nhiên sinh ra sự cảnh giác cao độ, sau đó ha ha cười lớn.

– Không ngờ rằng Thiên Xà Vương Tinh Mâu tung hoành thiên hạ, trong truyền thuyết, lại có thể đến nơi cực bắc xa xăm này. Không biết vì sao lại cản lối bản chân nhân. Là muốn trò chuyện với bản chân nhân, hay vì thứ gì khác?

Tuy rằng cười ha hả, nhưng trong lòng Hồng Dịch đã âm thầm căng thẳng! Trên người gần như toát ra mồ hôi lạnh, tinh thần có chút ngưng trọng!

Bằng vào nhãn lực hiện giờ của Hồng Dịch, hắn đã nhận ra nữ tử này cao thâm khôn lường! Hắn lúc này có một cảm giác giống như khi đối đầu với Hồng Huyền Cơ! Một cao thủ như thế, một bóng tối như thế, hơn nữa lại là nữ nhân, trong cả thiên hạ này chỉ có duy nhất một người.

Đó chính là: Thiên Xà Vương, Tinh Mâu!

Hồng Dịch không ngờ rằng, bản thân vừa mới đơn độc hành động lại gặp một cao thủ trong truyền thuyết.

Những dòng văn này được chuyển ngữ bởi truyen.free, giữ nguyên mọi quyền lợi sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free