(Đã dịch) Dương Thần - Chương 341:
Vô lượng quang. Vô lượng thọ!
Một màn đêm u tối bao trùm khắp không gian. Hồng Dịch cảm nhận được, không chỉ bằng mắt thường mà cả trong thần niệm, Thiên Xà vương Tinh Mâu dường như đang hóa thân thành một thế giới bóng tối tầng tầng lớp lớp, vô cùng vô tận.
Trong truyền thuyết, Thai Tàng Đại Kết Giới có thể biến một phần nhỏ của vũ trụ thành hồng hoang. Một khi bị phong ấn ở trong đó, người bị vây hãm nghìn vạn năm sẽ hoàn toàn không tìm được đường về đại thiên thế giới, hay nói cách khác là không thể quay lại thế giới hiện hữu.
Trong thư khố của Đại Thiện Tự, các đại cao tăng đời trước từng có ghi chép, trong đó đủ loại phân tích về thứ kết giới cực mạnh của Huyền Thiên Quán. Hồng Dịch khi xưa đọc sách cũng có biết đến đôi chút.
Loại đạo thuật này không chỉ có thể phong ấn kẻ địch, mà một khi dùng để phòng thủ, thì không thứ gì có thể xuyên thủng.
Bởi vậy, khi thấy Thiên Xà vương Tinh Mâu biến ảo ra một đóa Mạn Đà La đen tuyền, Hồng Dịch lập tức linh cảm chẳng lành. Hắn ngay lập tức hóa thân thành Di Đà Đại Phật, phát ra vô lượng ánh sáng, dùng Chân Không Đại Thủ Ấn để hộ thân, kết thành Trí Tuệ quyền ấn. Pháp ấn xoay chuyển, niệm niệm sinh ánh sáng, không gian chấn động dữ dội.
Ầm ầm!
Vùng bóng tối bao trùm quanh Hồng Dịch dường như bị vô lượng ánh sáng chấn động mà loãng đi đôi chút. Tâm trí hắn cũng sáng tỏ hơn hẳn, không còn chìm trong sự u tối tĩnh mịch.
Tuy nhiên, xung quanh vẫn là bóng tối vô tận, không một tia sáng, cả không gian đặc quánh như keo dán. Hồng Dịch chợt cảm thấy thế giới đang xoáy tròn, trên dưới đảo ngược.
– Phải chớp lấy cơ hội này. May mà ta có mang theo Càn Khôn Bố Đại.
Giữa thời khắc sinh tử, Hồng Dịch vung tay. Một luồng sáng trong suốt xuất hiện giữa hư không, xé toạc không gian thành một khe hở. Cùng lúc đó, từ trong y phục hắn, một chiếc túi lớn làm bằng da người tự động nhẹ nhàng bay ra. Bản thân hắn thì như cá chép hóa rồng, vươn mình nhảy thẳng vào Càn Khôn Bố Đại.
Ngay sau đó, luồng sáng trong suốt thu liễm lại, toàn bộ không gian không còn một chút khí tức sự sống, chỉ còn trơ trọi chiếc túi lớn làm bằng da người nằm giữa bóng tối vô tận.
Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!
Toàn bộ thế giới bóng tối, lấy một điểm làm trung tâm, cấp tốc co rút vào chính giữa.
Ầm!
Cuối cùng, một tiếng nổ vang lên. Toàn bộ bóng tối ngưng tụ lại, hóa thành một khối thủy tinh đen chỉ bằng nắm tay. Khối thủy tinh này không hoàn toàn là hình tròn, mà trong vòng tròn lại chia thành tám cánh. Bên trong, lờ mờ có luồng khí đen dập dờn. Xuyên qua màn hắc khí này, dường như có thể nhìn thấy hình bóng mờ ảo của vô số tiểu thiên thế giới khác, cảnh vật biến đổi liên tục.
– Càn Khôn Bố Đại của Đại Thiện Tự quả nhiên nằm trong tay kẻ này. Xem ra thánh giả Đồ Nguyên không phải do Kim Chu pháp vương giết chết. Kim Chu pháp vương ngay cả lôi kiếp còn chưa vượt qua, sao có thể giết chết thánh giả Đồ Nguyên được?
Khối thủy tinh đen vừa hạ xuống lòng bàn tay Thiên Xà vương Tinh Mâu, thân hình yêu kiều của nàng khẽ động. Nàng nhìn vào trung tâm khối thủy tinh, xuyên qua màn sương đen, thấy một chiếc túi đang treo lơ lửng giữa không gian vô tận của tiểu thiên thế giới.
Với nhãn lực của Thiên Xà vương Tinh Mâu, chỉ cần liếc mắt một cái là nàng đã nhận ra chiếc túi này chính là Càn Khôn Bố Đại của Đại Thiện Tự.
Thì ra Hồng Dịch tự biết rằng, về phương diện đạo thuật, hắn không thể nào chống lại Thiên Xà vương Tinh Mâu, vì thế trong nháy mắt liền trốn vào Càn Khôn Bố Đại.
Vụt! Đột nhiên, một luồng sáng trong suốt từ Càn Khôn Bố Đại truyền ra ngoài.
Hình ảnh mờ nhạt của Càn Khôn Bố Đại trong khối thủy tinh đen chợt lóe lên, rồi biến mất hoàn toàn, không để lại chút vết tích, tựa như xuyên phá hư không, đi đến một thế giới khác.
– Nghĩ đơn giản vậy sao!
Thiên Xà vương Tinh Mâu khẽ lắc đầu, đôi mắt nhìn về phía xa xăm, thân thể nàng khẽ động. Từ cơ thể nàng, một vùng bóng tối vô tận chợt dâng lên. Ngay khi thân thể chìm vào tầng mây bóng tối ấy, nàng liền biến mất vô ảnh vô tung.
…………
– Một hoa sinh một lá quả, một niệm sinh một thế giới. Thứ tiểu thiên thế giới này, loại đạo thuật này, quả thật kinh thiên động địa. Hắc Ám Mạn Đà La Thai Tàng Đại Kết Giới quả không hổ danh là một trong những thuật phong ấn đệ nhất của Huyền Thiên Quán. May mà ta từng nhìn thấy một lần, nên hôm nay mới không bị phong ấn. Cũng thật may mắn khi có Càn Khôn Bố Đại bên mình, vả lại với đạo thuật tiếp cận hai lần lôi kiếp cùng lực lượng tám tôn thần linh của ta, cũng tương đương với mười tám cao thủ Quỷ Tiên.
Sau một nén hương, cách đó mấy nghìn dặm, trên một ngọn núi tuyết cao chót vót, một luồng sáng trong suốt chợt lóe lên từ hư không. Khi luồng sáng biến mất, Càn Khôn Bố Đại liền hiện ra.
Hồng Dịch bước ra một bước, thân thể từ trong Càn Khôn Bố Đại, xuyên qua khe nứt, bay vút ra ngoài, đáp xuống đỉnh núi tuyết.
Đây là một ngọn núi vô danh, băng tuyết trên mặt đất không hiểu vì sao lại cứng rắn như sắt thép. Đặt chân lên, người ta liền cảm thấy một cỗ khí tức thanh khiết, kiên cố.
Trên đỉnh núi tuyết, gió thổi rất dữ dội, tiếng vù vù xé toạc không gian như xé vải vang lên liên hồi khiến ngay cả tám vòng hào quang phía sau gáy Hồng Dịch cũng chập chờn lay động.
Dù không biết đây là đâu, nhưng Hồng Dịch vừa quan sát cảnh vật xung quanh một chút liền nhận ra mình vừa đáp xuống đỉnh một ngọn núi tuyết giữa cánh đồng băng giá.
Nơi đây thời tiết khắc nghiệt hơn rất nhiều, quanh năm gió tuyết gầm rú, trời đất đóng băng. Ngay cả dân cư vùng Bắc quốc cũng khó lòng tiến sâu vào.
Kẻ nào tiến sâu vào núi tuyết, thường sẽ bị đông cứng tay chân, mất đi tri giác. Chỉ cần khẽ cử động, tay chân, mũi, tai sẽ rụng rời, kèm theo đó là nỗi đau đớn tột cùng.
Hơn nữa gió nơi này rất lớn, ngay cả gấu tuyết cũng có thể bị thổi bay.
Hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, chớ nói chi đến con người, ngay cả quỷ thần, âm hồn xuất khiếu, một khi tiến vào vùng núi tuyết cực bắc này, linh hồn cũng sẽ bị tổn hao nghiêm trọng.
Tuy nhiên, Hồng Dịch hiện giờ có lực lượng của tám tôn thần linh hộ thể, nên không xảy ra chuyện gì. Thế nhưng toàn thân hắn vẫn cảm thấy hơi lạnh lẽo đôi chút. Hắn cảm thấy những luồng gió dữ dội gào thét trước mặt tựa như một bàn tay khổng lồ vô hình cuồn cuộn bổ tới, khiến cơ thể hắn chao đảo không ngừng. Hắn phải vận dụng lực lượng cực mạnh mới có thể giữ vững thân thể.
– Thiên Xà vương quả nhiên không hổ danh Thiên Xà vương. Nhất niệm nhất thế giới. E rằng đã vượt qua ba lần lôi kiếp, đạt tới cảnh giới bốn lần lôi kiếp rồi.
Sau khi đáp xuống đỉnh núi tuyết, Hồng Dịch thu lại Càn Khôn Bố Đại, cầm trong tay. Quanh thân thể hắn tản ra một tầng ánh sáng bảo vệ, lặng lẽ cảm thụ khí lạnh bao trùm cả bầu trời, khắp chốn đều một vẻ hoang vu tiêu điều.
Mặc dù hiện giờ là đêm tối, nhưng hắn vẫn có thể quan sát tình hình bốn phía. Xa xa trước mắt là một dải núi tuyết kéo dài vô tận, với vô số đỉnh núi xuyên thẳng qua tầng mây, không biết cao đến chừng nào.
Vừa rồi đấu pháp với Thiên Xà vương, Hồng Dịch rốt cuộc đã chịu thiệt một phen.
Đối phương e rằng đã là cường giả Tứ trọng Lôi kiếp. Trong khi đó, Hồng Dịch mới chỉ vượt qua Nhất trọng Lôi kiếp. Sự chênh lệch giữa hai người có thể nói là cực lớn, chẳng khác nào Tiên Thiên võ sư đối đầu với Đại Tông sư đỉnh cấp Bán Thánh.
Mỗi luồng thần niệm của Thiên Xà vương Tinh Mâu còn cường đại hơn Hồng Dịch gấp mười lần. Không chỉ bắn ra hào quang nồng đậm hơn, mà còn có thể tùy ý biến hóa thành một tiểu thiên thế giới.
Nhất niệm nhất thế giới. Mỗi luồng thần niệm sinh ra đều có thể biến thành một thế giới nhỏ bé.
Đây là thứ cảnh giới gì?
– Quỳnh Ngọc Tuyết Liên?
Khi Hồng Dịch đang quan sát cảnh vật bốn phía xung quanh. Đột nhiên, ở sườn núi, một tia khí tức thuần dương yếu ớt kinh động thần niệm của hắn.
Thân thể hắn chợt lóe lên, trong màn ánh sáng đa sắc, liền phóng vọt lên hơn trăm trượng, lướt đi ba, bốn dặm, sau đó đáp xuống một vách núi đá dựng đứng.
Bên dưới sườn núi này là một khe núi đen kịt sâu thăm thẳm, không biết dẫn đến nơi đâu, Hồng Dịch cũng không muốn mạo hiểm xuống đó tìm hiểu.
Đoạn sườn núi này là nơi chắn gió. Tại một khe nứt trên lớp băng tuyết, cách đó vài trượng bên dưới, Hồng Dịch nhìn thấy vài đóa hoa sen trắng như ngọc thạch, xung quanh chúng tản ra một cỗ khí tức thuần dương ấm áp.
Hồng Dịch vừa nhìn qua liền nhận ra ngay, đây chính là Quỳnh Ngọc Tuyết Liên, một loại linh dược được ghi chép trong sách thuốc của Đại Thiện Tự. Thứ linh dược này hấp thụ khí tức thuần dương của tuyết trời mà hình thành, quả thật là một loại linh dược có đẳng cấp sánh ngang với Nguyên Tẫn Thiên Châu, cực kỳ khó kiếm.
Quỳnh Ngọc Tuyết Liên này, sau khi phơi nắng và chế thành nén hương, khi ngồi tĩnh tọa tham thiền đốt một nén hương sẽ có thể khu trừ mọi tạp niệm trong linh hồn. Hơn nữa, khí tức thuần dương bên trong nén hương còn có thể dung nhập vào thần niệm, khiến thần niệm trở nên cường tráng hơn, tiêu trừ một phần âm khí lạnh lẽo trong linh hồn.
Đây là loại linh dược mà người tu đạo tham thiền ngay cả trong mơ cũng mong cầu có được. Tuy không sánh bằng máu Tà Thần, nhưng có thể nói là cực kỳ trân quý.
Hồng Dịch cưỡi ánh sáng đáp xuống, nhẹ nhàng ngắt lấy đóa hoa sen.
Đâu ngờ, ngay khi hắn vừa ngắt lấy đóa hoa, bất thình lình từ một khe nứt bên cạnh, một con rắn trắng toát như bông tuyết mãnh liệt phóng ra. Khi nó phóng ra, cái miệng há rộng, toàn thân chuyển sang màu xanh thẳm, mùi tanh hôi tản ra bốn phía. Hai lớp màng ở rìa thân thể nó bất ngờ phồng lên, bay vút vào không trung. Từ cái miệng há rộng của nó, một điểm sáng màu lam tựa mũi tên bắn ra.
– Huyền Băng Phi Xà. Bên cạnh thiên tài địa bảo quả nhiên có độc vật canh giữ.
Đối mặt với con rắn quái dị, Hồng Dịch không hề biến sắc. Tầng ánh sáng quanh cơ thể hắn khẽ biến ảo, liền bao trùm lấy con rắn, sau đó cùng với tuyết liên ném vào Càn Khôn Bố Đại.
– Xem ra ở nơi hoang vu ít người lui tới, những nơi ngay cả Quỷ Tiên cũng khó lòng đặt chân tới, quả nhiên ẩn chứa rất nhiều thiên tài địa bảo. Đợi khi nào có thời gian, ta phải lùng sục khắp dải núi tuyết vô tận này, thu thập chút linh dược mới được.
Ngay khi hái thuốc xong, Hồng Dịch chợt cảm thấy tâm thần mình khẽ động.
– Thiên Xà vương Tinh Mâu, vì sao ngươi cứ bám theo ta mãi không thôi như vậy?
Vừa nói Hồng Dịch vừa xoay người lại.
Quả nhiên, trên vách núi, từ một đoàn bóng tối hiện ra thân hình Thiên Xà vương. Y phục đen, mái tóc đen, đôi mắt chớp lóe dòng sông ngân hà.
– Tuy công tử có thể dùng khả năng xuyên phá hư không của Càn Khôn Bố Đại, nhưng e rằng vẫn không thoát khỏi Sưu Thần Đại Pháp của ta. Thế nhưng xem ra công tử cũng coi như trong họa có phúc, lại hái được Quỳnh Ngọc Tuyết Liên.
Thiên Xà vương Tinh Mâu nhìn Hồng Dịch, rồi đưa mắt nhìn qua Càn Khôn Bố Đại, dùng ngữ khí bình tĩnh nói.
– Với Huyền Thiên Quán mà nói, Quỳnh Ngọc Tuyết Liên cũng không đáng là gì.
Hồng Dịch nhìn Thiên Xà vương Tinh Mâu, nói với vẻ điềm tĩnh như một nhà sư nhập thiền.
– Ta có ba đại thần thông: Quá Khứ, Hiện Thế, Vị Lai. Ngươi hiện giờ lại không có Huyền Thiên quán chủ bên cạnh, vậy không cách nào phong ấn được ta.
– Ta vốn cho rằng Đại Thiện Tự đã hoàn toàn bị tiêu diệt, không ngờ lại còn lưu lại hậu duệ, hơn nữa lại đạt được thành tựu.
Tinh Mâu dường như cũng không nóng vội động thủ. Đôi mắt nàng nhìn về phía Hồng Dịch, sự sinh diệt của tinh tú trong con ngươi dường như xoay chuyển nhanh hơn một chút, không biết đang suy tính điều gì.
– Ta cũng không phải hậu duệ Đại Thiện Tự, chỉ là ngẫu nhiên có được đạo thuật của Đại Thiện Tự mà thôi.
Hồng Dịch hờ hững nói.
– Huyền Thiên Quán và Đại Thiện Tự tuy rằng đối lập, thế nhưng cũng không có đại cừu gì lớn. Huyền Thiên quán chủ đã từng Ấn Nguyệt thượng cùng đôi bên trao đổi đạo thuật. Thiên Xà vương hôm nay đối phó với ta, vậy chẳng khác nào khiến Huyền Thiên Quán kết thù lớn.
– Công tử nói như vậy cũng không sai. Với đạo thuật của công tử, đã vượt qua Nhị trọng Lôi kiếp, lại còn luyện được bản lĩnh bất tử của Quá Khứ kinh – một đạo thuật đặc biệt. Kết hợp với Chân Không Đại Thủ Ấn, e rằng cao thủ Tam trọng Lôi kiếp cũng không thể làm gì công tử. Nếu không phải ta đã vượt qua Tứ trọng Lôi kiếp, nhất niệm sinh nhất thế giới, thì cũng không thể áp chế được công tử. Huống chi, trong tay công tử còn có cả Càn Khôn Bố Đại, có thể xuyên phá hư không.
– Thế nhưng công tử nói chúng ta không oán không cừu thì không đúng. Ta hỏi công tử một câu, có phải bảo vật trấn đường của Phá Hư đường Huyền Thiên Quán chúng ta, Vô Thường kiếm, hiện giờ đang nằm trong tay công tử không?
– Thì ra rắc rối là do Vô Thường kiếm gây ra. Vô Thường kiếm đã được cất giấu trong Càn Khôn Bố Đại, không ngờ Thiên Xà vương lại có thể cảm ứng thấy.
Hồng Dịch nhanh chóng chuyển động ý niệm, rồi mở miệng nói.
– Vô Thường kiếm là do ta đích thân đoạt được từ Nạp Lan Yên La. Chẳng lẽ Thiên Xà vương muốn đoạt lại từ tay ta?
– Lúc trước khi động thủ với công tử, quả thật ta cũng có ý này. Thế nhưng hiện giờ, ta đã thay đổi ý định rồi.
Tinh Mâu nói.
– Chân Không Đại Thủ Ấn của công tử đã đạt đến tám vòng hào quang, chỉ còn thiếu một đạo nữa là đủ chín vòng. Cuối cùng sẽ luyện tới Bất Hủ Nguyên Thần. Nếu công tử đáp ứng ta một việc, ta có thể mang thần linh mà Huyền Thiên Quán phong ấn, đưa cho công tử làm chủ thần, giúp thực lực công tử tăng lên cực lớn.
– Hả?
Hồng Dịch nghe vậy, liền nhíu mày nói.
– Ngươi muốn ta giúp việc gì?
– Giúp ta giết chết một người!
Thiên Xà vương Tinh Mâu nói.
– Giết một người? Thiên hạ này chẳng lẽ có kẻ nào mà Thiên Xà vương ngươi không giết được sao? Chẳng lẽ là Mộng Thần Cơ?
Hồng Dịch hỏi.
– Mộng Thần Cơ quá đỗi cường đại, ta không đấu lại được hắn!
Tinh Mâu nói.
– Kẻ ta muốn công tử giết là một tiểu tử, Vô Địch hầu của Đại Kiền. Công tử chắc cũng biết người này chứ?
– Ngươi muốn giết Vô Địch hầu?
Hồng Dịch bỗng nhiên cảm thấy thông suốt mọi việc, sau đó bật cười lớn ha hả, rồi đột ngột dừng lại, nói.
– Thiên Xà vương. Chắc ngươi không muốn biến ta thành bia đỡ kiếm đấy chứ? Vô Địch hầu trông vậy thôi, nhưng có Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm hộ thân. Một khi uy hiếp đến tính mạng hắn, kiện đệ nhất thần khí kia sẽ xuất hiện hộ thân. Kiện thần khí này kiếm khí vô cùng tận, không gì có thể đỡ được. Chỉ có thần thông Quá Khứ kinh của ta mới có thể khôi phục sau khi bị kiếm khí chém trúng. Chắc hẳn ngươi nhìn trúng điểm này ở ta phải không?
– Công tử cũng biết Vô Địch hầu có Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm sao?
Thiên Xà vương hơi chấn động.
– Đương nhiên ta biết, bởi lẽ ta từng giao thủ với hắn, cũng từng hứng chịu kiếm khí của hắn.
– Ồ?
Tinh Mâu quan sát Hồng Dịch thật kỹ một lượt, sau đó mới mở miệng nói.
– Nếu đã vậy thì không còn vấn đề gì nữa. Công tử cũng có thù oán với hắn, ta sẽ không truy sát công tử nữa, cũng không đòi Vô Thường kiếm từ công tử. Công tử hãy hợp tác với ta, làm bia đỡ kiếm khí cho ta, ta tự tay lấy mạng Vô Địch hầu.
Giọng nói của Tinh Mâu mang theo một ngữ khí không cho phép ai nghi ngờ, giống hệt mệnh lệnh của một nữ hoàng.
– Ha ha ha ha ha.
Hồng Dịch cười lớn.
– Thiên Xà vương. Ngươi muốn giết Vô Địch hầu thì tự mình mà đi giết. Ta với hắn có ân o��n thì tự ta sẽ giải quyết. Vô Địch hầu dù sao cũng là người của Đại Kiền Thiên Châu, ngăn chặn Vân Mộng quốc, lập được vô số chiến tích. Hắn kiêu ngạo thì cứ kiêu ngạo, ta có đủ tự tin để áp chế hắn. Hợp tác với ngươi, chẳng phải là thừa nhận ta không làm gì được hắn sao? Dữ hổ mưu bì? (Chẳng khác nào bảo hổ lột da: không thể trông mong vào sự đồng ý của đối phương). Ta làm bia đỡ kiếm cho ngươi, nguyên khí đại thương, đến lúc đó chẳng phải mặc cho ngươi an bài sao? Huống hồ vừa rồi ngươi còn truy sát ta, thù oán đã kết, vậy mà còn bảo ta làm bia đỡ kiếm? Ngươi coi ta là loại người nào? Là kẻ ngu ngốc lấy ơn báo oán sao? Ngày hôm nay ngươi suýt nữa phong ấn ta, món nợ này ta sẽ ghi nhớ kỹ. Trong tương lai không xa, nhất định ta sẽ phong ấn ngươi một lần. Cứ xem như lấy oán báo oán!
Bản quyền của câu chuyện này được giữ bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.