Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 344:

Khối thủy tinh đen hình tròn vỡ vụn, hóa thành hơn một vạn khối thần niệm, bay trở về thân thể Thiên Xà vương Tinh Mâu. Trong lúc không kịp đề phòng, nàng khẽ kêu lên một tiếng kinh hãi, song sắc mặt vẫn trấn định như thường, thể hiện phong thái của một cao thủ trong truyền thuyết.

Sau khi khối thủy tinh đen nổ tung, một luồng ánh sáng trong suốt bắn vụt lên bầu trời.

Trên bầu trời xuất hiện Càn Khôn Bố Đại.

Tiếp đó, từ miệng túi của Càn Khôn Bố Đại phun ra vô số mảnh đá vụn. Những khối đá này tỏa ra luồng khí dương cương cuồn cuộn, dữ dội, tựa như những lá bùa vẽ bằng máu nhân tiên.

Chính giữa những mảnh đá vụn đó bỗng xuất hiện một pho tượng thân mặc áo cà sa màu vàng kim, da thịt trong suốt, cơ bắp cuồn cuộn, đường nét hoàn mỹ, hơn nữa có dáng dấp cực kỳ giống với hình dạng của Hồng Dịch.

Phía sau gáy pho tượng này có tám vòng hào quang chập chờn, nâng cả cơ thể hắn lơ lửng giữa không trung.

Thân thể cường đại này chính là linh thai trong thần thạch mà Hồng Dịch đã luyện hóa được, khiến nó trở thành sức mạnh to lớn của chính mình.

Linh thai xuất thế, nhân tiên hiện! Mạnh mẽ vô cùng!

- Đại nhật quang minh! Hoả diễm chân hình! Liễm thành hoả đan! Viêm viêm chân mang! Luyện!

Linh thai vừa xuất thế, Hồng Dịch cũng không lập tức lao tới tấn công Thiên Xà vương Tinh Mâu, chỉ một ngón tay lên bầu trời.

Ầm ầm!

Một tia sáng khổng lồ từ mi tâm Hồng Dịch lao ra, bay vút lên bầu trời.

Nhất thời, bầu trời đen kịt phía trên như bị chọc thủng một lỗ hổng, từ trong lỗ hổng, một tia nắng mặt trời rực lửa, chói chang bắn thẳng xuống. Khối lửa xoáy tròn tỏa ra sức nóng khủng khiếp, xua tan luồng không khí lạnh của cả vùng Bắc Quốc.

Lúc này, trên bầu trời, xuất hiện một vệt "Hoả thiêu vân" dài đến hơn mười dặm.

Thiên Xà vương Tinh Mâu cũng cảm nhận được luồng khí nóng cực lớn này, thân thể hơi lùi về phía sau một chút.

Sau đó, vệt "Hoả thiêu vân" dài hơn mười dặm liền hội tụ về trung tâm, nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành một viên đan hoàn đỏ rực to bằng nắm tay, hào quang rực rỡ tỏa khắp.

Viên đan hoàn này trông giống hệt như một vầng mặt trời nhỏ, mỗi khắc đều tỏa ra ánh sáng chói lọi và nhiệt độ cực cao, bên trong ẩn chứa những điều kỳ diệu khôn tả, mang theo lực lượng khổng lồ của mặt đất.

- Liễm hoả thành đan!

Thiên Xà vương Tinh Mâu liếc nhìn động tác của Hồng Dịch, cũng không ra tay ngăn cản, từ trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ.

Hồng Dịch cũng không quan tâm đến Thiên Xà vương Tinh Mâu. Hỏa đan sau khi luyện thành liền tự xoay tròn quanh trục, hút toàn bộ những mảnh đá vụn của thần thạch vào bên trong.

Ánh lửa cường liệt phát ra từ hỏa đan tựa những mũi kim nhọn. Mỗi ngọn lửa ấy, khi bắn vào một mảnh vỡ của thần thạch, mảnh đá liền từ từ tan chảy, hóa thành dịch thể trong suốt như nước ngọc.

Toàn bộ những mảnh vụn của thần thạch đều bị viên hỏa đan kia nung chảy thành một khối nước ngọc lóng lánh.

Dòng nước ngọc này khẽ xoay vần, dần dần hóa thành hình dáng của một kiện binh khí, giống hệt thanh Bàn Hoàng Sinh Linh kiếm. Sau khi ngọc kiếm thành hình, Hồng Dịch liền há miệng phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm, bao trùm lấy bề mặt cây kiếm.

Xì!

Cây ngọc kiếm lập tức định hình, thẳng tắp như một đường kẻ.

- Hỏa đan nung luyện thiên trụ thần thạch, dùng máu nhân tiên để tế luyện, và gia trì bằng cửu cửu ý niệm. Phân thân này, vốn là trời sinh địa dưỡng, cũng xứng với thanh thần kiếm.

Hồng Dịch một tay nắm thần kiếm, một tay khẽ búng vào thân kiếm. Nhất thời, thân kiếm liền rung lên bần bật, phát ra tiếng "xẹt xẹt xẹt xẹt" như sấm sét, tựa như có tiếng rồng ngâm của chín con lôi long vang vọng từ bên trong.

Bỗng nhiên, Hồng Dịch hét dài một tiếng như gió cuốn mây tan, mây đen trên bầu trời liền tản ra hơn mười dặm, ánh sao dịu dàng rải khắp mặt đất.

Kiếm ngâm vang vọng, uy thế lẫm liệt.

Thậm chí ngay cả y phục lẫn mái tóc đen nhánh của Thiên Xà vương Tinh Mâu cũng bị ngọn gió từ tiếng kiếm ngâm dài của Hồng Dịch thổi phần phật về phía sau.

Tuy nhiên Thiên Xà vương Tinh Mâu là cao thủ cấp bậc truyền thuyết, vẫn không hề ra tay, chỉ lặng lẽ quan sát Hồng Dịch cùng với chiếc Càn Khôn Bố Đại lơ lửng bên cạnh hắn.

Càn Khôn Bố Đại, bảo vật danh chấn thiên hạ, người người đều muốn cướp đoạt, hiện giờ đang lơ lửng giữa không trung. Thế nhưng Hồng Dịch cũng không hề bận tâm nhiều, dường như không mảy may quan tâm đến việc ai đó sẽ cướp đoạt nó, hoặc có lẽ, hắn tuyệt đối tin rằng không một ai có thể cướp đoạt được bảo vật này từ tay mình.

Phá phong ấn thoát ra!

Vận thần thông "Liễm hoả thành đan"!

Dùng hỏa đan luyện hóa mảnh vụn của thần thạch thành thần kiếm!

Dùng máu nhân tiên tế luyện để định hình!

Cuối cùng là kiếm ngân vang vọng!

Một loạt động tác này đều tự nhiên mà thành, tự nhiên như trời sinh, lại ẩn chứa ý cảnh ảo diệu của vũ trụ, khiến cho một cao thủ như Thiên Xà vương Tinh Mâu cũng không dám vọng động, hơn nữa trong lòng còn dấy lên những suy nghĩ sâu xa.

Thế nhưng Tinh Mâu là hạng nhân vật nào? Ngọn sóng dù cao vạn trượng cũng bị nàng đè nén xuống đáy lòng, bên ngoài vẫn thể hiện sự bình tĩnh vô cùng.

- Tài liệu luyện thanh thần kiếm này chính là thần thạch. Ta dùng hỏa đan nung chảy, rồi khi kiếm thành hình lại dùng máu nhân tiên bao phủ lên. Trong đó ẩn chứa cửu cửu ý niệm mà ta vừa lĩnh ngộ khi thần thạch khai sinh. Thiên Xà vương, ngươi tu hành rất nhiều năm rồi, biết được vô số chuyện, không biết có thể đặt cho thanh thần kiếm này một cái tên không?

Hồng Dịch sau khi búng kiếm, ngâm nga xong. Vừa dứt lời, hai mắt liền nhìn về phía Thiên Xà vương Tinh Mâu, khẽ cười nói. Dáng dấp của hắn lúc này chẳng khác nào một vị học giả uyên thâm, hoàn toàn không giống như thù địch sống chết.

- Thì ra ngươi trốn vào trong Càn Khôn Bố Đại là vì còn giấu chiêu này. Thiên trụ thần thạch là linh thai của đất trời, thai nghén trong lòng núi đá, vừa khai sinh đã mang thân thể nhân tiên.

Loại linh thai này, trải qua nghìn năm, vạn năm, đồng thời phải có cơ duyên xảo hợp mới có thể thành hình. Vào thời cổ xưa, có truyền thuyết cho rằng từng có vị thánh hoàng được sinh ra từ linh thạch. Không ngờ công tử lại có cơ duyên như vậy.

Thân thể yêu kiều của Thiên Xà vương Tinh Mâu khẽ động, khẽ thở dài một tiếng. Trong lúc nhìn Hồng Dịch, cảnh tượng ngân hà sinh diệt trong mắt nàng thoáng vụt qua, trở nên tĩnh lặng bình thản.

Hồng Dịch lập tức biết ngay vị Thiên Xà vương này đang tích trữ lực lượng.

Thế nhưng Hồng Dịch cũng không hề khẩn trương, thần niệm của hắn lúc này ung dung tự tại khôn cùng. Bởi lẽ, vào lúc này, linh hồn của hắn đang tập trung tại Tinh Nguyên Thượng Thai trong thân thể của "thần thai", nhận được sự b��i bổ từ một luồng khí huyết cực kỳ khổng lồ!

Luồng khí huyết khổng lồ tinh thuần, không chút tạp chất này khiến cho từng khối thần niệm của hắn trở nên tinh khiết hơn bao giờ hết, khiến cho thần hồn vốn đã cường đại của hắn lúc này càng trở nên cứng rắn, cường tráng đến tột cùng.

Hiện giờ, trong lòng hắn đã tràn ngập chiến ý.

Điều này cũng giống như một người bỗng nhiên được bổ sung một luồng lực lượng khổng lồ khiến thân thể tưởng chừng sắp nứt toạc, phải phát tiết ra ngoài mới cảm thấy dễ chịu, thoải mái.

- Đây không phải là cơ duyên của ta, mà là cơ duyên của Vô Địch hầu. Khối thần thạch này ta đoạt được từ tay hắn. Nếu không phải ngươi dồn ta vào bước đường này thì ta cũng không mang nó ra mà luyện hóa.

Sau khi thu kiếm vào trong thân, Hồng Dịch nói.

- Thiên Xà vương, ngươi vẫn chưa giúp ta đặt tên cho thanh kiếm này. Ngươi nói xem thanh kiếm này nên gọi là gì thì hợp đây?

- Kiếm này do công tử luyện, vậy tự công tử đặt tên cho nó đi.

Thiên Xà vương Tinh Mâu nói.

- Dùng máu nhân tiên luyện thần thạch thành kiếm, chuyện này từ xưa đến nay cũng hiếm thấy. Hôm nay coi như cũng được mở mang tầm mắt.

- Không biết Thiên Xà vương tu hành được bao nhiêu năm rồi?

Hồng Dịch không hề động thủ, chỉ hỏi.

- Hôm nay ta thần thông đại thành, đáng lý cũng muốn cùng Thiên Xà vương so tài cao thấp, để xem phân thân nhân tiên này rốt cuộc có uy lực ra sao. Tuy nhiên vừa rồi, trong lúc luyện hóa, ta lại lĩnh ngộ ra vài vấn đề. Nếu như Thiên Xà vương có thể giải đáp những vấn đề này cho ta, vậy thì ân oán giữa hai chúng ta sẽ coi như xóa bỏ. Như vậy có được không?

- Ồ?

Thiên Xà vương dường như không ngờ rằng Hồng Dịch sẽ nói những lời như vậy. Y phục đen tuyền trên người vốn đang lay động bỗng nhiên đứng yên.

- Công tử muốn hỏi vấn đề gì?

- Thời thượng cổ, các vị thánh hoàng, đời đời kế vị, truyền lại ngôi báu. Theo lễ nghi đều được xưng là cửu cửu chí tôn, biểu trưng cho sự chí cực của đất trời, là con số lớn nhất trong thiên địa. Vậy mà cho tới mấy nghìn năm trước, vào thời trung cổ, khi chư tử bách gia hưng thịnh, lại mang xưng hiệu của hoàng đế hạ xuống bốn bậc, biến thành cửu ngũ chí tôn, không thể nào khôi phục lại ngôi vị cửu cửu chí cực như trước kia. Trong vấn đề này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu như Tinh Mâu cô nương có thể giải đáp được cho ta vấn đề này thì ân oán của chúng ta coi như xóa bỏ. Mối thù nàng phong ấn ta hôm nay, sau này ta cũng sẽ không nhắc lại.

Trong lúc nói, Hồng Dịch thật giống như một học giả uyên bác, bất chấp mọi nguy hiểm để truy cầu cội nguồn tri thức.

- À? Đây là một điều bí mật lớn nhất của đoạn thời kỳ này. Ta cũng không rõ ràng lắm.

Thiên Xà vương Tinh Mâu trầm mặc một hồi, sau đó mới nói.

- Tuy rằng ta tu luyện được tám trăm năm, thi giải năm lần, thế nhưng vẫn còn cách rất xa so với những người sống trong thời Trung Cổ. Hơn nữa, hiện giờ, trên thế gian này cũng không còn người tu hành từ thời Trung Cổ. Vấn đề này của công tử e rằng vĩnh viễn khó có thể giải đáp.

- Nếu vậy thì không còn cách nào khác rồi.

Hồng Dịch lắc đầu nói.

- Nếu Thiên Xà vương cô nương không thể giải đáp được vấn đề này của ta, ta cũng không còn lựa chọn nào khác, đành phải dùng thần hồn cùng tiên huyết của cô nương để xua tan sự khó chịu trong tâm.

Bồng!

Hồng Dịch nói xong liền nhắm hai mắt lại, sau đó mở bừng mắt ra. Nhất thời, Thiên Xà vương Tinh Mâu liền cảm thấy một luồng áp lực cuồn cuộn như biển cả, sâu thẳm như vực thẳm mãnh liệt dồn ép về phía mình.

Trong khoảnh khắc khi Hồng Dịch mở mắt, trường kiếm trong tay hắn dựng thẳng lên, sau đó ngón tay của hắn chỉ về phía trước.

Xoạt!

Một đạo kiếm khí được ngưng tụ thành hình khối, rộng hơn ba mươi trượng, dài mười dặm, xé rách không gian, trực tiếp chém về phía đối phương.

Uy thế lẫm liệt này không ngờ lại giống hệt khí thế của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm mà Hồng Dịch chạm trán trước đây.

Đây đã không còn là đạo thuật nữa, cũng không phải là võ đạo quyền ý, mà là một loại lực lượng thăng hoa từ sự kết hợp hoàn mỹ của võ đạo quyền ý và linh hồn đạo thuật.

Kiếm khí cuồn cuộn, thênh thang như đại lộ, xé rách không gian mà cuốn đến, không chút do dự chém thẳng về phía yêu tiên cường giả trong truyền thuyết, tựa như muốn lập tức xé đôi đối phương.

Trong luồng kiếm khí cuồn cuộn đó, Tinh Mâu cảm nhận được ý chí quyết liệt muốn giết chết mình của Hồng Dịch!

- Mối thù sống chết này, kẻ địch không đội trời chung này cuối cùng cũng đã định rồi.

Tinh Mâu nhìn thấy kiếm khí ầm ầm lao tới, nàng lập tức bay vút lên, phóng thẳng lên bầu trời.

Thế nhưng đạo kiếm khí này thông minh vô cùng, truy đuổi thẳng theo Thiên Xà vương Tinh Mâu vừa bay đi. Hơn nữa, kiếm khí càng lúc càng sắc bén, tốc độ cũng càng ngày càng tăng lên.

Đến cuối cùng, kiếm khí phô thiên cái địa, mãnh liệt hóa thành vệt sáng tựa sao băng quét ngang bầu trời, đuổi theo Thiên Xà vương Tinh Mâu. Vệt sáng kéo dài trên bầu trời tựa một dải lụa rực rỡ đang xoáy tròn giữa màn đêm.

Thiên Xà vương Tinh Mâu cũng không ngờ tới đạo kiếm khí này lại thông minh đến thế, tốc độ lại nhanh đến vậy.

Trong khoảnh khắc ngay trước khi kiếm khí kịp chạm tới người, trong đôi mắt của vị yêu vương tuyệt đại thiên hạ này lại hiện lên cảnh tượng ngân hà sinh diệt, toàn thân bỗng được bao phủ bởi một tầng bóng tối dày đặc.

Bóng tối vừa hiện lên, thoắt ẩn thoắt hiện, liền hóa thành một pho tượng Huyền Thiên Đạo Tôn. Pho tượng Huyền Thiên Đạo Tôn này trên tay cầm một kiện binh khí đen nhánh vô cùng kỳ quái, tựa đàn, tựa bàn, quăng thẳng về phía luồng kiếm khí đang lao tới!

Rầm!

Đạo kiếm khí khổng lồ không thể đánh nát kiện binh khí tựa đàn, tựa bàn của Huyền Thiên Đạo Tôn, dư lực không hề suy giảm, thoáng chốc đâm tới, cắt Huyền Thiên Đạo Tôn làm hai nửa.

Nhưng vào khoảnh khắc thân thể Huyền Thiên Đạo Tôn bị cắt làm đôi, bên trong bỗng bộc phát một khối quang cầu hắc ám. Quang cầu đó chấn động, khiến luồng kiếm khí tan biến giữa bầu trời.

Coong!

Một âm thanh tựa như tiếng dây đàn đứt đoạn, cực kỳ trong trẻo vang lên.

Từ trên mái tóc đen nhánh đang bay phất phơ giữa không trung của Thiên Xà vương, một sợi tóc dài bị cắt làm đôi, nhẹ nhàng rơi xuống. Dường như nhát kiếm vừa rồi, đối tượng bị chém đứt không phải là Huyền Thiên Đạo Tôn mà chỉ là một sợi tóc của nàng.

- Giỏi! Giỏi! Giỏi! Thiên Xà vương không hổ là Thiên Xà vương, không hổ là cường giả trong truyền thuyết. Đây mới là thực lực chân chính của nàng, không ngờ rằng một kiếm của ta chỉ có thể chặt đứt một sợi tóc của nàng, ngay cả một giọt máu cũng không hề vương vãi.

Hồng Dịch ngẩng đầu nói. Thấy cảnh tượng đó, kiếm trong tay hắn lại dựng thẳng lên, ngón tay búng lên thân kiếm, phát ra tiếng rồng gầm từ Lôi Long, sau đó thở ra một hơi thật dài, nói.

- Nàng tu hành đã tám trăm năm, dài gần gấp ba so với tuổi tác của Mộng Thần Cơ. Dù không có thần thông bản lĩnh như Mộng Thần Cơ, nhưng nàng cũng đã chứng kiến biết bao sự hưng suy của các triều đại trong thiên hạ. Dù sao đi nữa, khí vận không phụ thuộc vào tuổi tác. Trong số bát đại yêu tiên thiên hạ, Thần Ưng vương đã bị ta giết chết, chỉ còn lại bảy vị yêu tiên. Hôm nay ta đành phải để thêm một vị yêu tiên nữa ngã xuống!

- So với Vô Địch Hầu, công tử thật sự là cao hơn hẳn một bậc.

Thiên Xà vương Tinh Mâu khẽ vươn tay ra, hứng lấy sợi tóc bị đứt đang rơi. Trên bàn tay trắng ngần như bạch ngọc liền xuất hiện một sợi tóc đen nhánh.

- Hắn, tuy rằng trong tay có Bàn Hoàng Kiếm, thế nhưng lời lẽ tùy tiện, bỡn cợt ta, lại dám gọi ta là nha hoàn của hắn. Đối với bậc cường giả như chúng ta, nắm giữ thiên địa, điều khi���n sự biến chuyển của thế giới, loại ngôn ngữ lỗ mãng tùy tiện như vậy quả thực làm ô uế những tồn tại như chúng ta.

Chỉ có ý chí quyết liệt muốn giết chết như của công tử mới có thể xứng với hai chữ "truyền thuyết"!

- Thiên Xà vương có tôn nghiêm của Thiên Xà vương. Tu hành tám trăm năm, siêu thoát sinh tử. Nhất hoa nhất diệp quả, nhất niệm nhất thế giới. Tuy rằng ta muốn giết nàng, nhưng ta cũng bội phục thành tựu của nàng. Nếu không có nghị lực lớn lao, trí tuệ siêu phàm thì sẽ không đạt tới một trình độ như vậy.

Hồng Dịch nói xong, Càn Khôn Bố Đại vốn lơ lửng bên cạnh, không ngờ liền hóa thành một luồng ánh sáng trong suốt, bao bọc lấy bản thân hắn. Biến mất không tiếng động, không còn thấy tăm hơi đâu.

Ngay lập tức, cảnh tượng ngân hà sinh diệt trong đôi mắt Thiên Xà vương Tinh Mâu xoay chuyển với tốc độ trăm triệu lần, cuối cùng hiện ra một vệt sáng.

Thế nhưng lúc đó, nàng không còn thời gian để bay lên nữa, lập tức liền chỉ ra một ngón tay, vừa vặn đặt cách ngực mình đúng ba tấc.

Phụt!

Ngay khi ngón tay vừa điểm, cách ngực của Thiên Xà vương ba tấc, một mũi kiếm hiện ra.

Sau đó, giữa hư không liền xuất hiện một khối ánh sáng. Bên trong khối ánh sáng đó là thân thể của Hồng Dịch.

Mũi kiếm, đầu ngón tay, giao nhau!

Hai bên đâm cùng một chỗ!

Một giọt máu tươi từ đầu ngón tay của Thiên Xà vương rỉ ra!

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, hãy đọc để ủng hộ tác giả và dịch giả chân chính.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free