(Đã dịch) Dương Thần - Chương 347:
Chạm vào lớp lông tơ mềm mại tựa nhung gấm của ba tiểu hồ ly, lòng Hồng Dịch bỗng cảm thấy ấm áp vô cùng. Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ, ba nhóc hồ ly này chiếm một vị trí cực kỳ quan trọng trong lòng hắn, thậm chí còn hơn cả Tiểu Mục, Đại Kim Chu.
– Dịch ca ca, hiện giờ sao huynh lại trở nên cường đại như vậy?
Được Hồng Dịch ôm vào lòng, một trong ba tiểu hồ ly liền nói tiếng người, chân trước vẫy vẫy vài cái, ngạc nhiên mừng rỡ hỏi.
– Ca ca dường như còn mạnh hơn cả Bạch tiên sinh thì phải.
– Tiểu Thù, năm đó khi ta lần đầu xuất khiếu, quên không thắp hương trấn hồn, may mà có muội giúp ta đốt một nén hương, nếu không thì ta đã sớm hồn phi phách tán rồi.
Hồng Dịch nhận ra ngay, nhóc hồ ly đang nói là Tiểu Thù.
– Đúng rồi, tu vi của ba muội hiện giờ ra sao rồi, xuất khiếu một chút cho ca ca xem nào.
Hồng Dịch đặt ba tiểu hồ ly xuống đất, đưa mắt nhìn chằm chằm vào chúng.
– Bọn muội đều tu luyện đến cảnh giới Khu Vật rồi.
Tiểu Thù như thể một người, ngồi xuống đất, nhắm hai mắt lại rồi yên lặng vận linh hồn, tập trung tinh thần, xua đi tạp niệm. Tiếp đó, một luồng âm phong nho nhỏ từ đỉnh đầu các nàng bốc lên, biến thành những tiểu cô nương tao nhã mặc váy trắng.
Ba nhóc tiểu hồ ly này đều có hình dạng tao nhã, thuần khiết như vậy.
Trong khi đó, tiểu cô nương do Đại Kim Chu biến thành lại thường có vẻ ương bướng, ngang ngược, hở ra một tí là la hét đánh đấm, đoạt cái này cướp cái kia, rất hung bạo, điển hình của sự hiếu động.
Còn Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ, ba tiểu hồ ly này không những chẳng nghịch ngợm, hung bạo, mà còn mang dáng dấp vô cùng điềm tĩnh, dịu dàng.
Khi thần hồn xuất khiếu, ba tiểu hồ ly trên tay cầm một cây châm nhỏ, bay lượn khắp hư không. Những cây châm nhỏ này được làm từ một loại ngọc trong suốt, nhìn kỹ mới thấy là làm từ Huyền Băng. Tuy rằng không bằng Huyết Văn cương châm nhưng cũng được xem là pháp khí lợi hại. Rõ ràng đây là những kiệt tác tinh xảo của Bạch Tử Nhạc.
Nhìn thấy linh hồn của ba tiểu hồ ly xuất khiếu, Hồng Dịch khẽ động tâm, hai tay vung lên.
Một viên đá thủy tinh trong suốt liền bay vút lên. Bên trong viên đá thủy tinh là máu Tà Thần!
Đây là giọt máu cuối cùng sau khi giết thánh giả Đạo Phu mà Hồng Dịch vẫn luyến tiếc mãi không nỡ dùng. Ngay cả khi đối mặt với phong ấn của Thiên Xà Vương, hắn cũng không sử dụng. Giờ đây, gặp lại ba nhóc tiểu hồ ly này, hắn thấy đã đến lúc sử dụng.
Ba nhóc tiểu hồ ly này chẳng khác nào người thân của hắn.
– Máu Tà Thần!
Ngay khi Hồng Dịch quăng viên đá thủy tinh ra, ánh mắt Bạch Tử Nhạc khẽ động, lập tức nhận ra thánh dược trong truyền thuyết, bảo vật trấn miếu của Tinh Nguyên Thần Miếu: máu Tà Thần!
Cùng lúc đó, một âm thanh the thé, đầy vẻ kinh hãi từ bên ngoài truyền vào, sau đó một luồng kim quang hạ xuống, chính là một phân thân của Kim Chu Pháp Vương.
Kim Chu Pháp Vương tham lam nhìn giọt máu Tà Thần, khóe môi khẽ co giật, tựa hồ muốn lập tức lao tới, nuốt chửng. Thế nhưng lúc này lão lại không dám động thủ, vì đã nhìn thấu thần thông quảng đại của Hồng Dịch.
Hồng Dịch hoàn toàn không để ý đến Kim Chu Pháp Vương, chỉ quay sang gật đầu với Bạch Tử Nhạc.
– Đúng là máu Tà Thần.
Vừa nói, tay Hồng Dịch liền siết lại thành trảo, lập tức một luồng tinh khí dương cương khổng lồ từ lòng bàn tay cuồn cuộn tuôn ra. Mơ hồ trong luồng tinh khí dương cương khổng lồ đó, hơn một nghìn khối ánh sáng trong suốt hiện lên, giống hệt như một nghìn viên bảo thạch lấp lánh.
– Lôi kiếp thần hồn! Một nghìn khối thần niệm!
Kim Chu Pháp Vương liền kêu lên một tiếng.
Hồng Dịch lại vung tay lên một lần nữa. Hơn một nghìn khối thần niệm trong suốt này liền tự động phân thành ba luồng, đồng thời giọt máu Tà Thần kia cũng hóa thành ba giọt nhỏ hơn, sau đó bị lôi kiếp thần hồn bao phủ lấy, thoáng chốc đã dung nhập vào linh hồn của ba tiểu hồ ly.
Nhất thời, linh hồn của ba tiểu hồ ly liền phình to dữ dội, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ đau đớn.
Thế nhưng ngay lập tức, một khối thần niệm của Hồng Dịch bay vọt ra từ mi tâm, hào quang sáng chói bắn ra bốn phía, bao bọc, bảo vệ chặt chẽ linh hồn của ba tiểu hồ ly.
– Lôi kiếp lần thứ hai! Niệm sinh điện mang!
Lần này đến lượt Bạch Tử Nhạc giật mình thốt lên.
Ba nhóc tiểu hồ ly Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ này, hiện giờ từng tấc linh hồn đều đang được khí huyết cường đại của máu Tà Thần cùng với gần một nửa thần hồn thuần dương còn lại của thánh giả Đạo Phu dần dung nhập vào, lực lượng cấp tốc tăng lên.
Trong nháy mắt, linh hồn phát ra những tiếng rắc rắc liên hồi, ��ến cuối cùng, toàn bộ linh hồn liền tan ra, thậm chí hóa thành hơn ba trăm luồng thần niệm, lơ lửng khắp không trung.
Lần này ba tiểu hồ ly từ cảnh giới Khu Vật trực tiếp đột phá cảnh giới Hiện Hình, Phụ Thể, cuối cùng đạt tới cảnh giới Phụ Thể đại thành, Thần Hồn Hóa Niệm!
Ầm ầm!
Mỗi linh hồn của ba tiểu hồ ly đều có thể hóa thành hơn ba trăm luồng thần niệm, như vậy đã tiếp cận với Quỷ Tiên rồi! Hơn nữa, mỗi luồng thần niệm đều tinh thuần, óng ánh, tản ra dương khí ấm áp, so với Quỷ Tiên thông thường thì còn mạnh hơn, chẳng qua hiện giờ còn chưa đột phá được bình chướng sinh tử mà thôi.
– Làm như vậy không sợ tước đoạt tạo hóa của đất trời sao, không sợ dẫn tới kiếp số sao? Cưỡng ép đề thăng linh hồn của ba tiểu hồ ly bé nhỏ kia đến tiếp cận cảnh giới Quỷ Tiên như vậy, quả thực là quá đỗi nghịch thiên. Sau này chỉ sợ ba tiểu hồ ly kia ắt sẽ phải đối mặt với vô số kiếp nạn!
Kim Chu Pháp Vương lẩm bẩm nói.
– Máu Tà Thần, thần hồn của Lôi Kiếp cao thủ... lại lãng phí như vậy sao... Nếu như ta có được máu Tà Thần, tiếp đó lại được dung hợp với Lôi Kiếp thần niệm, thì tầng Lôi Kiếp thứ nhất cũng dễ dàng vượt qua... Thứ quý giá như vậy lại dùng cho ba tiểu hồ ly kia, thật lãng phí, thật lãng phí...
– Ta không thấy lãng phí chút nào. Máu Tà Thần tuy rằng là thứ linh dược mà người tu đạo trong thiên hạ tha thiết mong c���u. Thế nhưng Tiểu Tang, Tiểu Thù, Tiểu Phỉ là những người thân của ta. Một người đắc đạo, kê khuyển thăng thiên, đây cũng là chuyện thường tình trong giới tiên đạo. Hiện giờ ta cũng đắc đạo rồi, người thân đương nhiên cũng được hưởng phước. Chưa đến mức gà chó đều lên trời, thì có gì đáng nói?
Hồng Dịch liếc mắt nhìn Kim Chu Pháp Vương.
– Một người đắc đạo, kê khuyển thăng thiên. Nói rất hay!
Bạch Tử Nhạc chứng kiến cảnh này liền cười nói.
– Không biết vị tuyệt đỉnh cao thủ không may nào lại bị Hồng huynh tùy tiện luyện hóa thần hồn như vậy? Thần hồn của một Lôi Kiếp cao thủ làm sao có thể dễ dàng luyện hóa như thế!
– Tất nhiên là một kẻ ngông cuồng của Tinh Nguyên Thần Miếu rồi. Nhắc đến mới nhớ, Kim Chu Pháp Vương, ta còn giúp ngài giải quyết một kẻ thù lớn. Cao thủ bị ta luyện hóa chính là Đại Tế Tự Minh Thần Điện của Tinh Nguyên Thần Miếu, thánh giả Đạo Phu. Người này đến Đại Kiền là để truy sát tiên sinh đấy.
Hồng Dịch nhìn Kim Chu Pháp Vương nói.
– Thảo nào công tử có được máu Tà Thần. Không ngờ Hồng Dịch công tử lại lợi hại đến thế. Tên Vô Địch Hầu kia còn cho rằng sau lưng Hồng Dịch công tử có một đạo nhân cao thâm hỗ trợ. Vô Địch Hầu vốn tự cho rằng trong thiên hạ không có thanh niên nào sánh kịp hắn. Ta thật muốn xem khi hắn biết sự thật sẽ phản ứng ra sao?
Kim Chu Pháp Vương nhìn Hồng Dịch, trầm mặc một lúc lâu rồi mới mở lời.
Vốn là trước đây Hồng Dịch chưa từng lộ diện thật sự của mình trước mặt Kim Chu Pháp Vương. Tuy nhiên hiện giờ, hắn sau khi cùng Thiên Xà Vương giao chiến một trận, luyện hóa thành công Thần Thạch Linh Thai, kết hợp với Càn Khôn Bố Đại, có thể đẩy lùi một cao thủ bốn lần Lôi Kiếp như Thiên Xà Vương Tinh Mâu.
Một nhân vật pháp lực cao thâm, lại mang theo vô thượng đạo thuật của Huyền Thiên Quán như Tinh Mâu cũng bị đánh lui, chẳng thể chống cự. Bản thân Hồng Dịch đã cường đại đến mức này, đương nhiên không cần phải che giấu thân phận.
Thiên Xà Vương Tinh Mâu, Khổng Tước Vương Hạnh Hiên, hạng cường giả như vậy đều là những tồn tại trong truyền thuyết, l�� những nhân vật chân chính vượt trên chúng sinh, hoàn toàn không cần che giấu thân phận lẫn thực lực.
Huống chi, Kim Chu Pháp Vương chắc chắn sẽ không dám rêu rao chuyện này ra bên ngoài, làm vậy chẳng khác nào chọc giận một địch nhân khó dò như Hồng Dịch.
– Dịch ca ca, bọn muội đúng là một bước lên trời a.
Linh hồn của Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ bay lượn giữa không trung, vô cùng thích thú.
Vừa nói, linh hồn của ba tiểu hồ ly liền ngưng tụ thành hình thể, sau đó ngưng tụ thêm chút nữa, thoáng chốc hóa thành bộ dạng của ba tiểu cô nương tao nhã mặc váy trắng muốt, buộc tóc bằng dải lụa trắng.
Tuy rằng không tinh xảo bằng Đại Kim Chu, thế nhưng hạng cao thủ như đại tông sư võ đạo cũng không thể nhận ra các nàng vốn là âm hồn hóa thành.
– Ừm, sau này đi theo ca ca, chúng ta cùng nhau tu luyện, không một ai có thể làm gì các muội được. Tuy nhiên các muội còn có một vị Huấn Nhi tỷ tỷ, nàng rất ngang bướng, có thể sẽ bắt nạt các muội, nhưng cũng đừng quá lo lắng. Nếu Kim Huấn Nhi bắt nạt các muội, ta liền đánh vào mông cô nàng.
Hồng Dịch vui vẻ nói với ba tiểu hồ ly.
Hắn vừa nói vừa tưởng tượng ra bộ dạng nghịch ngợm, ngang bướng của Đại Kim Chu, lòng tự hỏi, không biết để cho Đại Kim Chu cùng đám Tiểu Thù này ở cùng một chỗ, cô nàng có bắt nạt bọn họ hay không nữa.
– Đúng rồi, Đồ Lão đâu?
Đột nhiên Hồng Dịch nhớ tới lão hồ ly Đồ Lão trong sơn cốc năm đó. Tuy rằng là hồ ly nhưng ăn nói cao nhã, tựa một học giả uyên bác, lại đọc không ít sách vở, hiểu thấu đạo lý, đúng là một văn nhân trí thức.
Nào ngờ, ngay khi Hồng Dịch nhắc tới Đồ Lão, Tiểu Thù, Tiểu Phỉ, Tiểu Tang lại khóc rống lên, tựa lê hoa đái vũ.
– Đồ Lão đến đầu nguồn của sông Huyền Băng hái thuốc, bị một đệ tử của Hồng Lăng Lão Tổ tên là Tuyết Cô Tử gì đó bắt đi. Rất có thể đã bị hạ thủ rồi!
– Cái gì? Chuyện này là sao?
Hồng Dịch quay sang hỏi Bạch Tử Nhạc.
Vẻ mặt Bạch Tử Nhạc trở nên vô cùng nghiêm trọng, sau đó thở dài một hơi rồi nói.
– Vào trong nhà rồi hãy nói.
Hồng Dịch gật đầu, đi theo Bạch Tử Nhạc vào trong gian phòng r��i ngồi xuống.
Gian phòng là một kiến trúc tinh xảo tuyệt đẹp bằng gỗ tuyết tùng, cả căn phòng một màu trắng muốt. Vừa vào phòng, Bạch Tử Nhạc liền vung tay lên, lập tức một vò rượu bay ra, sau đó rót cho Hồng Dịch một chén đầy.
Nhìn thấy rượu màu hổ phách, Hồng Dịch liền uống một ngụm. Đây chính là Quỳnh Tương Dịch Tửu, tuy nhiên tâm trạng của hắn lúc này lại hoàn toàn chẳng dễ chịu chút nào.
– Nói vậy trước khi đến đây Hồng huynh chắc hẳn cũng nắm được tình hình đại khái rồi. Hiện giờ trong các thế lực tranh đoạt chức vị Chưởng môn, thế lực của ta là nhỏ yếu nhất.
Bạch Tử Nhạc nói.
– Còn Hồng Lăng Lão Tổ kia, bản thân là nhân vật đã tu luyện từ ba trăm năm trước, hiện giờ vẫn ẩn cư trong thủy cung tại thượng nguồn sông Huyền Băng. Chắc hẳn Hồng huynh cũng từng nghe qua về người này.
Hồng Dịch khẽ liếm môi một chút rồi nói.
– Không biết vị lão tổ này vượt qua mấy lần Lôi Kiếp rồi?
– Người này từ rất sớm đã vượt qua một lần Lôi Kiếp, tu vi tinh thâm. Lần xuất thế gần đây nhất đã vượt qua hai lần Lôi Kiếp!
Bạch Tử Nhạc nói.
– Tu hành ba trăm năm, thi giải bảy lần, vượt qua hai lần Lôi Kiếp. So với Thiên Xà Vương yếu hơn rất nhiều!
Hồng Dịch trong lòng khẽ động, thân hình khẽ cử động.
– Hồng huynh không nên hành động thiếu suy nghĩ. Vị Hồng Lăng Lão Tổ này đã độ qua hai lần Lôi Kiếp, pháp lực thần thông quảng đại. Trong tay lại có vài món pháp bảo, tất cả đều là pháp khí thời thượng cổ mà lão tình cờ tìm được. Hơn nữa lão còn có hai đồ đệ Quỷ Tiên, một người chính là đạo lữ của tiền Chưởng môn Chân Cương môn, Ý Tiên Tử. Người còn lại là tên Tuyết Cô Tử kia. Đạo thuật của hai người này, tuy rằng còn chưa vượt qua Lôi Kiếp, thế nhưng cũng là Quỷ Tiên nhiều năm, chẳng hề thua kém Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên chúng ta. Hơn nữa, điều đáng kiêng kỵ hơn bây giờ chính là lão ta lúc này đã kết thành liên minh với Vô Địch Hầu rồi.
Bạch Tử Nhạc nói.
– Vô Địch Hầu...
Hồng Dịch nhìn Kim Chu Pháp Vương.
– Bản thân Vô Địch Hầu là cường giả đỉnh cấp Võ Thánh. Nếu quả thật chỉ như vậy th�� ta hoàn toàn không sợ hắn. Thế nhưng kẻ này có Đệ Nhất Thượng Cổ Thần Khí là Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm hộ thân, hơn nữa bản thân hắn lại có Tạo Hóa Hồ Lô. Điều kinh khủng hơn nữa là, gần đây ta còn nghe được tin tức nói rằng, bên cạnh kẻ này còn có một nữ thần! Vị thần linh này lại cường đại dị thường!
Bạch Tử Nhạc nói.
– Nữ thần?
Hồng Dịch uống một ngụm rượu rồi hỏi.
– Nghe đồn rằng trước đây Vô Địch Hầu từng phá một bộ lạc rất lớn ở Tây Vực. Bộ lạc này hơn nghìn năm qua thờ cúng Nữ Thần Mặt Trăng, dần dần, theo thời gian, vị nữ thần kia dưới tín ngưỡng hương hỏa thờ cúng mà sinh ra. Về cụ thể nữ thần này cường đại tới mức nào, ta cũng không rõ. Tuy nhiên loại thần linh như vậy, nếu không có ý thức của bản thân thì còn may. Một khi sinh ra ý thức cá nhân, sẽ trở nên đáng sợ vô cùng! Không đạt tới cảnh giới Nhất Niệm Sinh Nhất Thế Giới, về cơ bản là không có cách nào đối phó! Hơn nữa bản thân Vô Địch Hầu lại có Tạo Hóa Hồ Lô, xuất quỷ nhập thần, có thể nói hắn là một kẻ đáng sợ nhất thiên hạ.
Bạch Tử Nhạc nói.
– Càng đáng sợ hơn nữa chính là nữ nhi của Khổng Tước Vương, Hạnh Vũ Tiên, cũng đã tới đây, dường như còn liên thủ với Vô Địch Hầu. Điều này cho thấy khả năng cao Khổng Tước Vương đã bị Vô Địch Hầu lôi kéo.
– Năm năm trước Khổng Tước Vương đã vượt qua ba lần Lôi Kiếp, hơn nữa lại luyện thành đạo thuật cao thâm của Ngũ Hành Đạo, bản thân có nhiều pháp khí, thực lực rất mạnh, không thể coi thường được. Tuy nhiên hiện giờ Hạo Thiên Phiến ở trong tay công tử, thế nhưng hắn vẫn còn một bản mệnh pháp bảo khác là Hạo Thiên Nguyên Châu cùng với thân ngoại hóa thân, nguyên thần thứ hai. Hóa thân này lợi hại vô cùng, thực lực ngang ngửa với cao thủ vượt qua hai, ba lần Lôi Kiếp. Tuy rằng Thiên Xà Vương vượt qua bốn lần Lôi Kiếp, miễn cưỡng có thể giao chiến, thế nhưng nếu như là quyết đấu sinh tử, mặc dù Thiên Xà Vương có thể chiếm thế thượng phong, nhưng để giết chết Khổng Tước Vương thì vô cùng khó.
Kim Chu Pháp Vương âm trầm nói.
– Lần này có ba thế lực tham gia tranh đoạt chức vị Chưởng môn. Thứ nhất là Hoàng thất Nguyên Đột quốc. Thứ hai là nữ nhi của Ý Tiên Tử và Bạch Phụng Tiên, Băng Xuyên Thiên Nữ, cùng với Vô Địch Hầu. Thế lực còn lại là chúng ta. Tất nhiên trong đó chúng ta là yếu nhất. Lão phu sẽ không xuất toàn lực đâu, cùng lắm cũng chỉ đứng bên cạnh hỗ trợ thôi, có thể coi như là một kẻ ngoài cuộc. Một mình Bạch Viên Vương gánh vác đại cục, hiện giờ lại có thêm một vị chân nhân như Hồng Dịch công tử, thế lực này cùng lắm chỉ nhích lên được một bậc mà thôi. Nếu muốn áp chế thế lực của tên Vô Địch Hầu kia thì hoàn toàn không có khả năng.
– Kim Chu Pháp Vương, tiên sinh thật quá cẩn thận đấy, muốn đứng ngoài cuộc, đúng là kẻ khôn biết tự giữ thân.
Hồng Dịch đưa mắt lên nhìn.
– Tuy nhiên hiện giờ ta sẽ đến thượng nguồn của sông Huyền Băng, len lỏi dưới đáy sông. Đầu tiên phải giết chết tên Tuyết Cô Tử kia, báo thù cho Đồ Lão! Còn về phần Hồng Lăng Lão Tổ, cứ chờ xem ta sẽ bắt hắn, luyện hóa thần hồn của hắn, bổ sung pháp lực!
Dù Hồng Dịch muốn bắt và luyện hóa thần hồn đối phương để bổ sung pháp lực, thì với thực lực của một cường giả hai lần Lôi Kiếp như trước đây, hắn hoàn toàn không thể làm được. Đặc biệt đối phương lại đã vượt qua hai lần Lôi Kiếp, là nhân vật trong truyền thuyết. Dù sao đi nữa, nếu hắn bỏ trốn thì không thể nào bắt lại được.
Lời này vừa nói ra, Kim Chu Pháp Vương lẫn Bạch Tử Nhạc đều cảm thấy kinh hãi.
Tuy nhiên Bạch Tử Nhạc suy cho cùng cũng là linh viên chuyển thế, thông minh vô cùng, liền mỉm cười nói:
– Nếu như Hồng huynh chắc chắn như vậy, ta liền áp trận cho huynh nhé.
– Được!
Hồng Dịch cười cười, sau đó vung tay lên, lập tức một luồng ánh sáng trong suốt bao trùm ba tiểu hồ ly cùng Bạch Tử Nhạc rồi bay vụt lên không trung, biến mất không dấu vết.
– Kim Chu Pháp Vương tuy rằng không muốn dính vào chuyện này, thế nhưng kịch hay thế này không thể không xem.
Phân thân của Kim Chu Pháp Vương liền khẽ lóe lên, cũng biến mất.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm tốt nhất cho độc giả.