(Đã dịch) Dương Thần - Chương 356:
Ngươi còn cố gắng làm gì nữa? Chẳng lẽ còn muốn bay lượn trước mặt nhân tiên sao? Định bụng bay đi, cố trốn thoát linh hồn sao? Chuột nhắt mà đòi bắt chước mèo già ư? Ta chỉ cần rống lên một tiếng là ngươi xem như xong. Tuy nhiên, Hồng Lăng lão tổ, thần hồn đã trải qua hai lần lôi kiếp của ngươi quả thực rất cứng rắn đấy, đúng là nguyên liệu tuyệt vời để luyện pháp khí.
Tiếng rống của Hồng Dịch vừa dứt, Hồng Lăng lão tổ đã lập tức từ không trung rơi thẳng xuống đất, bỏ mạng. Chớp lấy thời cơ, hắn nhanh chóng dùng Chân Không Đại Thủ Ấn đánh tan linh hồn đối phương, rồi dùng Linh Hồn Qua Toàn hút toàn bộ thần niệm đang tản mát vào bên trong.
Hơn năm nghìn ba trăm khối thần niệm trong suốt như kim cương, phóng ra luồng điện chói mắt, như những viên dạ minh châu lộng lẫy bị hút vào vòng xoáy. Sau đó, toàn bộ thần niệm được đưa vào Càn Khôn Bố Đại để trấn áp.
Linh hồn của Hồng Lăng lão tổ sau khi bị đánh tan đã tán thành năm nghìn ba trăm bảy mươi hai khối thần niệm, và mỗi khối đều bị bắt giữ, trấn áp.
Cần phải làm như vậy, bởi lẽ linh hồn này, chỉ cần một tia thần niệm trốn thoát thôi cũng sẽ tạo thành hậu họa cực lớn. Tia thần niệm trốn thoát ấy có thể từ từ phát triển, lớn mạnh trở lại, sau đó tiếp tục ẩn náu tu luyện hoặc tìm người giúp đỡ. Tích lũy lực lượng trong khoảng mười năm, hoặc thậm chí hàng trăm năm, ẩn mình trong bóng tối để tìm Hồng Dịch báo thù. Dù nói rằng Hồng Dịch không cần phải sợ, nhưng tốt nhất vẫn không nên để kẻ địch trốn thoát, tránh để lại hậu họa.
Năm đó, sau khi Hồng Dịch đánh tan thần hồn Triệu Phi Dung, hắn lập tức tế xuất Dạ Xoa vương và La Sát vương để thôn phệ, xử lý sạch sành sanh phần "hồn khí" tàn dư này, cuối cùng tiêu diệt hoàn toàn. Nếu không làm vậy, Triệu Phi Dung hoàn toàn có thể ngưng tụ lại thần hồn.
Một cao thủ cấp bậc như Phi Dung đã thế, huống hồ là Hồng Lăng lão tổ, một cường giả truyền thuyết còn mạnh hơn Triệu Phi Dung gấp trăm lần?
Sau khi đánh tan hết thần niệm của Hồng Lăng lão tổ và tống vào Càn Khôn Bố Đại xong, Hồng Dịch liền tách từng khối thần niệm của lão ra xa nhau, trấn áp ở các góc khác nhau của Càn Khôn Bố Đại, không cho lão bất kỳ cơ hội nào để khôi phục lại lực lượng.
Linh hồn chẳng khác nào một đội quân, mà mỗi khối thần niệm chính là những binh lính tạo nên đội quân đó. Giờ đây, mỗi khối thần niệm đều bị phân tách ra, điều này cũng giống như giải tán biên chế của đội quân. Từng cá thể d�� có cường đại đến đâu cũng chẳng làm nên trò trống gì, không cách nào ngưng tụ lại được.
Hồng Lăng lão tổ không giống như Hồng Dịch. Bản thân Hồng Dịch tu luyện Quá Khứ kinh, thần hồn về cơ bản là không tan, cho dù bị tiêu tán thì trong chốc lát liền ngưng tụ trở lại. Còn Hồng Lăng lão tổ, sau khi thần hồn bị đánh nát, muốn ngưng tụ lại thần hồn phải tiêu tốn một lượng thời gian rất dài, làm sao có thể có khả năng thần kỳ như Hồng Dịch được?
Lẽ ra nếu khi đối mặt với tiếng gầm của Hồng Dịch, Hồng Lăng lão tổ đã thu thần hồn vào trong thể xác thì sẽ không có việc gì cả. Tiếng rống của nhân tiên hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến thể xác, cùng lắm chỉ làm thủng màng nhĩ của lão mà thôi.
Thân thể là tấm lá chắn bảo vệ linh hồn, đặc biệt là khi đối mặt với tiếng rống của nhân tiên. Cũng giống như khi sấm sét từ không trung đánh xuống, điện chớp lóe lên, quỷ tiên phải trở về thể xác, nếu không sẽ lập tức bị đánh chết.
Khi nhân tiên rống lên, thần hồn không trở về xác thịt cũng bị đánh chết.
Khi lão ta đang bay lượn trên không trung, pháp thuật bị phá, thân thể liền rơi thẳng xuống đất mà chết. Thân thể vừa chết, linh hồn hoàn toàn mất đi sự bảo vệ, đối mặt với nhân tiên trong trạng thái đó là cực kỳ nguy hiểm.
Cùng lúc đó, trên đỉnh một ngọn núi cách đó rất xa, tại thời điểm dư âm tiếng rống của Hồng Dịch ngừng hẳn, một kh��i cầu tuyết đột nhiên nổ tung, vô số luồng khí âm lãnh bắn ra bốn phía, phát ra những tiếng kêu thảm thiết chẳng khác nào tiếng chuột lăn lộn giữa chảo dầu sôi.
Chỉ chốc lát sau, ngay khi tiếng rống chấm dứt, đoàn âm khí kia miễn cưỡng ngưng tụ lại, biến thành một lão già thân mặc y phục màu vàng kim, trông vô cùng âm hiểm, tựa hồ lão ta vĩnh viễn chỉ biết trốn trong bóng tối để đánh lén người khác.
Lão già này chính là một phân thân của Kim Chu pháp vương.
- Đã chuẩn bị tập kích để chiếm lấy món hời, không ngờ suýt chút nữa phân thân này bị hủy diệt, khiến nguyên khí bị trọng thương. May mà ta đứng cách xa hơn trăm dặm, nếu ở gần trung tâm của tiếng rống thêm một chút nữa, chắc chắn ta khó tránh khỏi cái chết. Chậc, tiếng rống nhân tiên của tên Hồng Dịch này còn lợi hại hơn cả Ấn Nguyệt hòa thượng. Kẻ có võ đạo mạnh nhất thiên hạ hiện nay là Hồng Huyền Cơ, không biết Hồng Huyền Cơ toàn lực rống lên một tiếng thì uy lực khủng khiếp đến thế nào đây?
Kim Chu pháp vương thở dài một tiếng, sau đó toàn bộ phân thân bi���n mất.
Lão ta cảm thấy lần này đến đây tập kích, mưu đồ đánh lén, quả thực là một quyết định sai lầm.
- Vậy thì ngay tại đây liền lập tức luyện hóa Hàn Nguyệt nữ thần thôi, tránh đêm dài lắm mộng. Hồng Lăng lão tổ không ngờ lại có đến năm nghìn ba trăm bảy mươi hai khối thần niệm cường đại. Cũng là cường giả vượt qua hai lần lôi kiếp, thế nhưng bản mệnh thần niệm lại nhiều hơn cả ta, so với ta cũng cường đại hơn nhiều.
Sau khi trấn áp Hồng Lăng lão tổ xong, Hồng Dịch đưa mắt nhìn xung quanh, cũng liếc qua thi thể của Hồng Lăng lão tổ và Tuyết Cô Tử. Trên người của hai đại cao thủ này chắc hẳn cũng có vài kiện pháp bảo hữu ích.
Đặc biệt, trên người Hồng Lăng lão tổ có mang theo một túi Bách Bảo Cẩm Nang trong suốt làm từ tơ tằm băng. Chiếc túi này lập tức lọt vào tầm mắt của Hồng Dịch.
Nhặt chiếc Bách Bảo Cẩm Nang này lên, Hồng Dịch mở ra, xem xét qua một lượt liền phát hiện một viên ngọc trong suốt, phóng ra hào quang rực rỡ khắp bốn phía, trông chẳng khác nào tinh hoa của băng tuyết.
Đây chính là ch�� bảo của Băng Phách đạo, Băng Phách Nguyên Châu. Ngoài ra, bên trong Bách Bảo Cẩm Nang còn có một cuốn thư tịch được dệt bằng tơ tằm, là nửa quyển đạo thư, phía trên có ghi tựa đề "Băng Phách Chân Kinh Tổng Cương".
Nửa cuốn Băng Phách Chân Kinh Tổng Cương này chính là một phần đạo thư mà Băng Phách đạo nhân lưu lại năm đó. Nguyên Phi cũng từng nhặt được nửa quyển Băng Phách Chân Kinh và một quyển Nhân Hương kinh khác.
Rất nhiều năm trước, Băng Phách đạo nhân bằng vào đạo thuật cao thâm của mình đã khai sáng Băng Phách đạo, lưu lại rất nhiều đạo thư. Nguyên Phi chỉ có được một phần, trong khi Hồng Lăng đạo nhân lại chiếm được động phủ thủy cung, cùng với bản tổng cương của Băng Phách đạo, phong phú hơn Nguyên Phi rất nhiều.
- Những thứ này sẽ để lại cho Nguyên Phi, còn tòa thủy cung kia cũng sẽ đưa luôn cho nàng, giúp nàng thu thập đầy đủ đạo thư của Băng Phách đạo.
Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng. Sau đó hắn liền tiến vào Càn Khôn Bố Đại.
Bên trong Càn Khôn Bố Đại vẫn được bao phủ bởi những màn ánh sáng óng ánh. Nữ thần mặt trăng Hàn Nguyệt cũng không còn bộc phát uy lực dữ dội như trước nữa. Xung quanh thân thể nàng liên tục sinh ra những vòng ánh sáng thủy ngân rực rỡ lan tỏa khắp bốn phía, vừa chạm vào tấm màn ánh sáng bên ngoài liền phát ra những âm thanh bạo liệt.
Thế nhưng toàn bộ không gian ánh sáng bên trong Càn Khôn Bố Đại lúc này được mấy nghìn khối thần niệm trong suốt trấn giữ nên cùng lắm chỉ tạo ra chút rung động nhỏ bé, về cơ bản hoàn toàn không gây ra động tĩnh nào quá lớn.
- Ngươi trấn áp ta không được lâu nữa đâu. Trong tiểu thiên thế giới này, lực lượng của ta trở nên vô cùng vô tận, không bao giờ bị mài mòn, cũng không bị tiêu hao, có thể nhiều năm sau ta sẽ phá vỡ, hủy diệt thế giới này.
Nhìn thấy Hồng Dịch đi đến, nữ thần Hàn Nguyệt dùng ngữ khí lạnh lùng dị thường mà nói.
Tuy nhiên, Hồng Dịch hoàn toàn không để ý, chỉ nhẹ nhàng vung tay một cái, lập tức Hám Thiên cung từ xa bay lại, rơi vào tay hắn. Hồng Dịch hơi dùng lực một chút, dây Hám Thiên cung liền được kéo căng ra, cuối cùng một chiếc lồng không gian chỉ thuần hai màu trắng và đen bao phủ lấy thân thể Hàn Nguyệt.
Chiếc lồng này chính là Âm Dương Hỗn Động Đại Trận.
Hàn Nguyệt vừa cảm nhận được cỗ khí tức này ập tới, liền biết ngay đại trận này xuất hiện để tiêu diệt ký ức của nàng.
Tuy nhiên, nữ thần mặt trăng Hàn Nguyệt vẫn không có chút động tĩnh nào, luồng ánh sáng bạc đang tản mát ra xung quanh liền hơi thu lại một chút. Vòng ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt nàng càng lúc càng trở nên âm trầm, càng lúc càng phát ra sát khí đằng đằng.
- Ngươi tên là Hồng Dịch phải không? Ta nhớ kỹ ngươi rồi, sớm muộn gì cũng có một ngày ta phải giết chết ngươi, biến linh hồn ngươi thành vật cúng tế huyết cho ta.
- Vật cúng tế huyết sao?
Hồng Dịch mỉm cười.
- Ngươi không hề có cơ hội này đâu! Thế nhưng tại sao thần linh lại chỉ có mỗi một câu "ta nhớ kỹ ngươi rồi" vậy? Câu này lúc trước Hắc Thiên Ma Thần cũng nói với ta như vậy.
Trong các bộ lạc trên thảo nguyên, mỗi lần cúng bái thần linh đều phải giết súc vật, thậm chí đôi khi còn giết cả tù binh để tế lễ. Đây gọi là huyết tế. Hiện giờ, nữ thần mặt trăng này còn nói rằng sớm muộn sẽ có một ngày đem Hồng Dịch ra làm vật cúng tế huyết cho nàng, đúng là nực cười.
- Ngươi cảm thấy uy lực của trận pháp này hơi yếu phải không? Đừng vội, ta sẽ cho nó mạnh thêm chút nữa.
Hồng Dịch vung mạnh tay lên, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một khối thần niệm to bằng đầu ngón tay cái, trong suốt óng ánh, phóng ra luồng điện chói mắt. Khối thần niệm này, khi phóng ra hào quang, lập tức khiến người ta có cảm giác giá rét.
Trong lúc điện quang chớp lóe lên, mơ hồ truyền đến âm thanh oán độc của Hồng Lăng lão tổ.
Khối thần niệm này chính là một trong năm nghìn ba trăm bảy mươi hai khối thần niệm của Hồng Lăng lão tổ. Đối với cường giả hai lần lôi kiếp trong truyền thuyết, mỗi một khối thần niệm cũng cường đại phi thường.
- Tuy nói rằng quân tử bất bào trù (*), nhưng chỉ sợ khi nghe thấy những tiếng oán độc như vậy, ta cũng phải bất đắc dĩ mà vào nhà bếp thôi.
Hồng Dịch lắc đầu, thở dài một tiếng. Khối thần niệm kia lập tức nổ phốc một tiếng, biến thành vô số bột phấn ánh sáng, rồi tiến nhập vào Âm Dương Hỗn Động Đại Trận.
Ầm ầm! Toàn bộ đất trời liên tục rung chuyển, Âm Dương Hỗn Động Đại Trận kịch liệt vận chuyển, phát ra những âm thanh ong ong, vang dội khắp không gian trong Càn Khôn Bố Đại. Sắc mặt của Hàn Nguyệt nữ thần trong nháy mắt liền biến đổi, trong ánh mắt bắt đầu xuất hiện một tia sợ hãi.
- Đáng chết, không ngờ ngươi lại thiêu đốt thần niệm của cao thủ hai lần lôi kiếp để làm lực lượng thôi thúc đại trận này.
Hàn Nguyệt nữ thần chửi rủa, tru lên từng hồi, âm thanh bén nhọn dị thường không hề giống nhân loại, thứ âm thanh này sắc bén vô cùng, phảng phất như những cây cương châm.
Thế nhưng Hồng Dịch dường như không nghe thấy những âm thanh này, năm ngón tay liền co thành trảo, hút lấy một khối thần niệm khác, bóp nát, rồi quăng vào đại trận.
Âm Dương Hỗn Động Đại Trận trong thoáng chốc liền vận chuyển càng lúc càng nhanh hơn.
Trên thân thể của Hàn Nguyệt lúc này phát ra một loại sát ý huyết tinh, nghiến răng nghiến lợi nhìn Hồng Dịch. Ngay sau đó, cả người nàng chợt biến đổi, hóa thành một vòng trăng sáng rực.
Vầng trăng sáng này không còn thứ ánh sáng bàng bạc như thủy ngân nữa, lúc này nó đã hoàn toàn chuyển sang màu máu đỏ, trông chẳng khác nào "Hồng Nguyệt" như trong truyền thuyết, mang theo rất nhiều yêu dị và kỳ quái.
- Thì ra ngươi là tà thần dùng máu người để thờ cúng, có rất nhiều sát niệm. Trải qua trăm nghìn năm tích lũy thần niệm thờ cúng mà sinh ra ánh trăng màu đỏ như máu. Nếu ngươi là nữ thần mặt trăng tinh thuần thì tuyệt đối không có màu đỏ như máu tươi thế này.
Hai tay Hồng Dịch co thành trảo, từng khối thần niệm từ lòng bàn tay bắn ra, tiến nhập vào Âm Dương Hỗn Động Đại Trận.
Cả Âm Dương Hỗn Động Đại Trận gần như chuyển động với một tốc độ mà con người không cách nào lý giải nổi. Trong lúc mãnh liệt xoáy tròn, liền cấp tốc thôn phệ vầng "hồng nguyệt" này, sau đó mơ hồ phát ra những âm thanh khó nghe.
Thế nhưng Hồng Dịch biết đó chính là âm thanh từ bản thể của Hàn Nguyệt truyền ra, loáng thoáng có vẻ như là "Gia gia ta sau khi biết sẽ giết chết ngươi!"
Hồng Dịch vẫn không quan tâm đến việc đó, tay vung lên, lập tức hơn một trăm khối thần niệm lại xuất hiện.
Phừng! Tựa như hắt một chậu dầu hỏa lên một đống lửa đang hừng hực cháy, Hám Thiên cung chớp nhoáng bay lên, cánh cung bằng gỗ liên tục phát ra những âm thanh răng rắc, tựa như thớ gỗ đang bị rạn nứt ra.
Trong lúc đó, Âm Dương Hỗn Động Đại Trận gần như bao phủ toàn bộ không gian của Càn Khôn Bố Đại, khuếch tán rộng đến mức gần như cả Hồng Dịch cũng bị ảnh hưởng.
Âm thanh của nữ thần mặt trăng Hàn Nguyệt cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất trong sự vận chuyển điên cuồng của đại trận.
Thiêu đốt đủ hai nghìn năm trăm khối thần niệm, Âm Dương Hỗn Động Đại Trận mới hoàn toàn luyện hóa ký ức của Hàn Nguyệt nữ thần. Lúc này, một đoàn ánh sáng tinh thuần, to lớn, tựa như một dòng sông ngân hà từ trong đại trận chảy ra bên ngoài.
Hai tay Hồng Dịch bắt ấn quyết, linh hồn thoát ra bên ngoài, ngưng tụ thành pho tượng Quá Khứ đại phật, phía sau gáy có tám vòng hào quang.
Quá Khứ đại phật khẽ co tay lại chụp tới, nắm lấy đoàn ánh sáng bàng bạc tựa như thủy ngân do Hàn Nguyệt nữ thần sau khi bị luyện hóa biến thành, sau đó cấp tốc biến đổi, ngưng luyện lại phía sau gáy.
Đột nhiên. Ngay vào thời điểm chín vòng đại hào quang đồng thời ngưng tụ cùng một chỗ, một cỗ ý cảnh cửu cửu quy nhất (chín chín về một) bỗng dập dềnh dâng lên trong tâm Hồng Dịch. Mỗi khối thần niệm trong linh hồn của Hồng Dịch đều nhảy lên, dao động mãnh liệt.
Sự dao động này dần dần lan tỏa đến những vòng hào quang phía sau gáy.
Chín vòng hào quang cũng dần dần rung lên.
Chín vòng hào quang này vốn dĩ có bảy vòng ánh sáng hơi mờ nhạt, còn vòng hào quang do phân thân của Minh Thần tạo thành lại rất cường đại. Trong khi đó, vòng ánh sáng vừa luyện hóa từ nữ thần Hàn Nguyệt so với phân thân Minh Thần còn cường đại gấp ba lần.
Thế nhưng lúc này, tại thời điểm cuối cùng khi linh hồn Hồng Dịch liên tục chấn động, chín vòng hào quang lại từ từ dung hợp làm một, lực lượng tương trợ nối thông, bù đắp bổ sung cho nhau. Bảy vòng ánh sáng ban đầu dần dần trở nên sáng hơn, mà vòng hào quang của nữ thần mặt trăng lại mờ đi đôi chút, tản ra thứ ánh sáng nhu hòa hơn.
Đến phút cuối, chín vòng hào quang chín màu có cường độ ánh sáng ngang nhau, không còn bị ràng buộc, về phương diện lực lượng hoàn toàn không hề khác biệt. Loại khí tức quái dị vốn có của Minh Thần lúc này đã biến mất vô ảnh vô tung.
Trong lòng Hồng Dịch hiện giờ mới chân chính cảm nhận được hàm nghĩa của "Bình đẳng", "Tự Tại", "Vị Lai", "Vô Sinh", "Chân Không".
- Như thị ngã văn. Tự vị mạt pháp. Chân không bất hủ. Hữu pháp tự thiên ngoại thiên hàng lâm. Nhất lượng nhất kiếp. Vô sinh vô diệt. Đấu mỗ huyền linh. Bất hủ nguyên thần!
Ầm ầm! Khi kinh văn phát ra, từ trong chín vòng hào quang dần dần ngưng tụ thành một pho tượng không rõ mặt mũi, lung linh mờ ảo, không cách nào có thể nắm giữ, ẩn chứa huyền cơ vô cùng tận, rồi lại tựa như không có chút kỳ bí nào cả.
Tôn đại phật này khi hiện ra, thân ảnh mờ ảo, tựa như ánh lửa chập chờn, như có như không. Thế nhưng trong nháy mắt lại tiêu tán tựa khói sóng, hoàn toàn không có hình thể.
Quang quyển!
Bất hủ nguyên thần!
Chân Không Đại Thủ Ấn, tuy rằng chưa viên mãn, thế nhưng cũng đã đại thành!
Bản chuyển ngữ này, một sản phẩm tâm huyết của truyen.free, mời bạn tiếp tục theo dõi những diễn biến kỳ thú sắp tới.