(Đã dịch) Dương Thần - Chương 359:
Chân Không Đại Thủ Ấn vừa xuất ra, hàng tỉ ngôi sao trên bầu trời, thậm chí cả ánh sáng từ dải ngân hà khổng lồ cũng bị đóng băng, không thể chiếu rọi xuống mặt đất.
Âm thanh xé toạc không gian tràn ngập khắp đất trời, toàn bộ đại thiên thế giới như bị biến động, hóa thành một cõi niết bàn trang nghiêm. Mọi tồn tại hữu hình lẫn vô hình đều bị giam c��m; tất cả dòng khí lưu dường như bị một lực lượng bí ẩn nào đó hút cạn, biến cả bầu trời thành một môi trường chân không.
Uy lực đến mức độ này, thậm chí ngay cả bản thân Hồng Dịch cũng phải thầm giật mình.
Kể từ khi rời khỏi vùng núi tuyết Bắc Quốc, hắn đã tu luyện Chân Không Đại Thủ Ấn đến cảnh giới đại thành, chín vòng hào quang viên mãn, sinh ra Bất Hủ Nguyên Thần, từ đó mơ hồ nắm bắt được hàm nghĩa của hai chữ "Vị Lai".
Quá khứ là bất biến, còn tương lai là bất hủ (bất diệt).
Bất biến và bất hủ, tuy tương tự nhưng lại khác biệt, chúng hỗ trợ lẫn nhau mà thành.
Bất hủ nghĩa là không mất đi, nhưng không phải là bất biến hay không thay đổi; mà là có thể dần dần trở nên mạnh mẽ, hoặc cũng có thể dần dần suy yếu, và ngay tại khoảnh khắc đạt đến cực điểm sẽ chuyển hóa thành sự cường đại, hoàn thành một vòng tuần hoàn của sự thịnh suy.
Bất biến chính là đạo tâm chân như, còn bất hủ là lực lượng của đạo thuật.
Hai chữ bất hủ chính là phù hợp với đạo lý biến hóa linh hoạt của tương lai.
Tương lai là sự chuyển động không ngừng, chỉ có bất hủ, bất diệt mới có thể nắm giữ được sự linh động của nó; nếu không, bản thân sẽ không bao giờ chạm tới được tương lai.
Chưa nói đến sự lĩnh ngộ về sự bất diệt của thời gian, chỉ cần nắm bắt và nhận thức được lực lượng của thời gian, Hồng Dịch đã cảm nhận được sự cường đại của Chân Không Đại Thủ Ấn. Uy lực này thậm chí còn mạnh hơn gấp ba, bốn lần so với uy thế thái tử Dương Nguyên từng thi triển!
Nói cách khác, nếu hiện giờ thái tử Dương Nguyên và hắn đều vận dụng Chân Không Đại Thủ Ấn để giao chiến, Hồng Dịch tin chắc mình tuyệt đối có thể đập chết hắn dễ như trở bàn tay.
Sau khi dung hợp phân thân của Minh Thần và linh lực của nữ thần mặt trăng Hàn Nguyệt, uy lực của Chân Không Đại Thủ Ấn lúc này đã đạt đến mức khó có thể tưởng tượng nổi.
Hai cỗ lực lượng này thực sự là những chân thần sinh ra ý thức từ trong hương hỏa tín ngưỡng.
Hễ là chân thần sinh ra ý thức thì chẳng khác nào quỷ tiên đã vượt qua lôi kiếp, là một loại tồn tại có tính biến hóa về lực lượng. Chân Không Đại Thủ Ấn mà thái tử Dương Nguyên thu thập được chẳng qua chỉ là loại linh lực vô thức, là lực lượng của giả thần, cùng lắm cũng chỉ là một thứ công cụ.
Nếu nói chín vòng hào quang của thái tử Dương Nguyên tương đương với lực lượng của chín đại quỷ tiên thông thường, vậy thì chín vòng hào quang của Hồng Dịch hiện giờ đã sánh ngang với chín cường giả quỷ tiên đã vượt qua một lần lôi kiếp.
Ngày tháng còn dài, nếu hắn chiếm được bộ Vị Lai Vô Sinh Kinh chân chính, lúc đó Chân Không Đại Thủ Ấn của hắn hoàn toàn có thể đối kháng Cửu Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ.
Đệ nhất đạo thuật công kích của Đại Thiện Tự há có thể là một thứ bình thường?
- A!
Một tiếng kinh hãi thốt ra, ngay sau đó một thiếu phụ xinh đẹp tuyệt vời hiện ra trên bầu trời. Nàng mặc váy xanh, ngang hông thắt một dải lụa tím ôm trọn vòng eo thon thả.
Dáng người nàng vô cùng cân đối, đường nét cơ thể tuyệt mỹ, thêm một phân thì béo, bớt một phân thì gầy, quả thật hoàn hảo. Đặc biệt là mái tóc mây vấn cao, trong khoảnh khắc sửng sốt, hàng mi thanh mảnh hé lộ một phong vận đặc biệt, mang theo nét quyến rũ khôn tả của tiên nữ chốn hồng trần.
Thiếu phụ ấy, lúc này hoàn toàn bị đóng băng trong không gian, toàn thân bị lực lượng Chân Không Đại Thủ Ấn trói buộc. Trên khuôn mặt nàng hiện rõ sự khiếp sợ cùng vẻ lo lắng đến cực độ, đồng thời toát lên vẻ kiều diễm quốc sắc thiên hương khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng lập tức nảy sinh cảm giác không nỡ lòng tàn nhẫn làm tổn thương, hay buông lời càn rỡ.
- Không hổ danh là tông chủ Dao Trì phái, một nữ tử đến cả Hồng Huyền Cơ cũng chẳng giữ nổi lòng mình.
Hồng Dịch vừa nhìn thấy thiếu phụ này, lập tức nhận ra nàng là Dao Thanh Tuệ, tông chủ Dao Trì phái, cũng từng là tình nhân của Hồng Huyền Cơ. Nàng còn sinh cho Hồng Huyền Cơ hai nữ nhi, cả hai đều là những nhân vật tài hoa xuất chúng, một người là quỷ tiên, một người là võ đạo thánh giả.
Vốn dĩ đạo thuật của Dao Thanh Tuệ đã đạt đến cảnh giới quỷ tiên nhiều năm, tuy chưa vượt qua lôi kiếp, nhưng nàng đã tu luyện Thái Âm Thiên Sinh Thần Chương hơn mười năm, thần niệm vững chắc, có thể khống chế tốt tinh thần. Hồng Dịch cũng từng nhìn thấy nàng một lần, lúc đó trên khuôn mặt nàng phảng phất vừa có tiên khí vừa có khí tức phàm trần.
Thế nhưng hiện giờ, nàng bị Chân Không Đại Thủ Ấn mãnh liệt tập kích, đóng băng ngay tại chỗ, thần niệm biến hóa, sinh ra sự sợ hãi như người thường.
Trong nháy mắt, thiếu phụ với vẻ quyến rũ đến tột cùng bị biến thành một thiếu phụ diễm lệ rất đỗi bình thường, khí tức tiên nữ hoàn toàn bị quét sạch.
Tiên nhân cũng có những tình cảm như người thường, chẳng qua mỗi khi một tạp niệm sinh ra liền lập tức bị tiêu diệt, khó có thể bị người khác nắm bắt.
Còn hiện giờ, Dao Thanh Tuệ vừa lộ ra trạng thái cảm xúc này liền bị Chân Không Đại Thủ Ấn đóng băng, giống như hình ảnh ngưng đọng trên gương, không thể cử động, để Hồng Dịch có thể thưởng thức.
Ngắm nhìn một tiên nữ, một thiếu phụ tuyệt đẹp đang hoảng sợ, Hồng Dịch không khỏi cảm thán. Lúc này hắn mới hi��u vì sao đến cả Hồng Huyền Cơ cũng chẳng giữ nổi lòng mình.
- Chân Không Đại Thủ Ấn, đóng băng thời không (thời gian, không gian), ngưng tụ thần niệm, cũng giống Trụ Cực Thần Chung của Thái Thượng Đạo. Thế nhưng, giữa chúng lại có sự khác biệt rất nhỏ. Trụ Cực Thần Chung thâm sâu tựa biển lớn, còn Chân Không Đại Thủ Ấn lại tựa ngục tù. Một khi xuất ra, so với đạo thuật chân chính của Thái Thượng Đạo, đôi khi còn vượt trội hơn một bậc, tiếc là ta còn chưa có được trọn bộ Vị Lai Vô Sinh Kinh.
Sau khi thi triển Chân Không Đại Thủ Ấn, đóng băng linh hồn của Dao Thanh Tuệ, khiến ngay cả từng khối thần niệm của nàng cũng không thể chuyển động, Hồng Dịch không nén nổi cảm thán trước khuôn mặt tuyệt mỹ với khí chất tựa tiên nữ giáng trần của thiếu phụ này. Ngay sau đó, hắn liền so sánh Chân Không Đại Thủ Ấn với Trụ Cực Thần Chung.
Hai môn đạo thuật này đều là đóng băng thời gian, không gian, khiến thần niệm dừng chuyển động. Thế nhưng, Trụ Cực Thần Chung của Thái Thượng Đạo có tính chất giống hệt sóng nước nơi đáy biển, còn Chân Không Đại Thủ Ấn lại chẳng khác nào một cái lồng giam.
Người chìm vào biển khơi, dù thế nào cũng chịu lực cản và sự trói buộc của nước biển. Cho dù lực lượng có trở nên cường đại đến đâu chăng nữa thì vẫn không thể thoát khỏi lực cản của dòng nước. Đây chính là đạo thuật của Trụ Cực Thần Chung; cho dù l�� cao thủ chín lần lôi kiếp, dưới sự vây hãm của nó, ít nhất trong một khoảnh khắc thần niệm cũng bị trói buộc, khó có thể vận chuyển.
Đương nhiên, lực lượng của cao thủ chín lần lôi kiếp cũng không bị ảnh hưởng lâu bởi sự trói buộc này.
Còn Chân Không Đại Thủ Ấn lại là một cái lồng giam. Tuy có thể đóng băng thần niệm của người khác, khiến thần niệm không thể vận chuyển, thế nhưng chỉ cần lực lượng của đối phương đủ cường đại thì có thể phá vỡ lồng giam, thoát ra bên ngoài. Phá được đạo thuật cũng đồng nghĩa với việc không còn chịu sự trói buộc nữa.
Tuy nhiên, hiện giờ Dao Thanh Tuệ đương nhiên không có đủ lực lượng để phá vỡ Chân Không Đại Thủ Ấn.
Trừ phi là những cao thủ như Thiên Xà Vương hay Thiên Long Đạo Chủ thì mới có thể làm được điều này.
- Vị cao nhân đang ẩn nấp giữa không trung kia, ngài đã đạt tới cảnh giới như vậy rồi, thiết nghĩ không cần lén lút nữa, xin hãy lộ diện. Văn Hương Giáo Thiên Hương Quyền, quả nhiên danh bất hư truyền.
Hồng Dịch vừa dứt lời, trong hư không lập tức không còn tản ra bất cứ hương khí nào nữa, tựa như làn hương thoang thoảng ban nãy chưa từng tồn tại vậy.
Hồng Dịch cố gắng hết sức tìm kiếm nhưng cũng không có kết quả.
Trước việc này, Hồng Dịch cũng không cố chấp nữa, chỉ nói một cách rất chậm rãi.
- Thiên Hương chia làm âm dương, âm dương lưu chuyển giữa mênh mang mù mịt mà viên mãn. Nhân đạo chia làm chính tà, hình dạng của chính tà; dùng mắt để nhìn, phân biệt đẹp xấu: đẹp là chính, xấu là tà; dùng mũi để ngửi, phân biệt thơm thối: thơm là chính, thối là tà.
Từ trong miệng hắn niệm ra một đoạn kinh văn, đó chính là kinh văn trong Nhân Hương Quyền của Nguyên Phi. Đây là đoạn kinh chính đạo khai tông, thuật lại rõ ràng sự thần bí của Thiên Hương Tam Quyền.
- Hả?
Một âm thanh từ nơi cực xa truyền đến, âm thanh này luẩn quẩn bên ngoài vùng không gian bị Chân Không Đại Thủ Ấn đóng băng, không tiến nhập vào bên trong.
Ánh mắt Hồng Dịch khẽ động, Chân Không Đại Thủ Ấn liền thu lại, sau đó biến thành chín vòng hào quang, ngưng tụ sau gáy hắn.
Cùng lúc đó, nữ quỷ tiên Dao Thanh Tuệ đang bị trói chặt giữa không trung liền vùng mạnh một cái, khôi phục lại lực lượng. Nét biểu cảm sợ hãi của một thiếu phụ lập tức biến mất.
Rất dễ nhận thấy, nét biểu cảm tiêu cực vừa rồi lập tức bị loại bỏ, nàng nhanh chóng trở về với diện mạo xuất trần phiêu nhiên của tông chủ Dao Trì phái, một quỷ tiên cường đại.
Chân Không Đại Thủ Ấn vừa thu lại, thanh âm từ nơi cực xa truyền đến lập tức lớn lên rất nhiều. Trong âm thanh mang theo từng làn hương thơm, khiến người ta cảm thấy như đang đứng giữa rừng thông, tiếng thông reo trong vắt mang theo làn hương tự nhiên lại vừa pha lẫn khí tức son phấn.
- Không ngờ công tử lại biết được đoạn kinh văn bí mật của Thiên Hương Tam Quyền? Không biết cuốn Nhân Hương Quyền này có phải đang nằm trong tay công tử không?
Thanh âm mang theo hương khí từ rất xa truyền đến, quanh quẩn trong không gian. Từng từ từng chữ mang theo mùi hương tiến nhập vào từng khối thần niệm trong linh hồn Hồng Dịch, thế nhưng ngay lập tức linh hồn hắn liền bộc phát ra một loạt tia sáng r���c rỡ ngăn cản lại, khiến đạo tâm Hồng Dịch không bị ảnh hưởng.
Hai câu đối thoại, chính là một trận giao đấu ngầm.
- Tất nhiên là nằm trong tay ta.
Hồng Dịch thừa nhận.
Vốn dĩ Nhân Hương Quyền hiện giờ đang nằm trong tay Nguyên Phi, thế nhưng âm thanh kia lại thâm sâu khó dò. Ngay cả Hồng Dịch với đạo thuật của mình cũng không ngờ lại không thể phân biệt được âm thanh kia từ đâu truyền đến. Từ đó có thể thấy đạo thuật của đối phương e rằng vô cùng cao thâm, thuộc hàng tuyệt đỉnh cao thủ như Thiên Xà Vương, Thiên Long Đạo Chủ, thậm chí còn có phần thần bí khôn lường.
Đối mặt với một nhân vật như vậy, Hồng Dịch tự nhiên không thể để Nguyên Phi gặp tai họa.
Loại nhân vật cấp bậc như thế này, nếu Hồng Dịch liều mạng, bằng vào Nhân Tiên phân thân, Chân Không Đại Thủ Ấn, dốc toàn lực chiến đấu, thậm chí có thể chiếm được thế thượng phong.
Thế nhưng nếu đối phương nhất quyết không chịu lộ diện, sử dụng một ít thủ đoạn, đạo thuật thần bí, thì cũng đủ khiến Hồng Dịch không thể nắm bắt được.
Dù sao, bản thể của Hồng Dịch, tu vi mới trải qua một lần lôi kiếp, sự lĩnh ngộ đối với thiên địa vũ trụ còn rất xa mới có thể sánh bằng những cường giả độ qua ba, bốn lần lôi kiếp.
Nói một cách đơn giản, đối với Hồng Dịch, khi giao đấu với những cao thủ như vậy, chiến thắng thì không có khả năng, thế nhưng muốn trốn thoát lại rất đơn giản.
- Nếu đã ở trong tay công tử, công tử cần phải giữ thật chắc, không thể để mất. Đạo thuật công tử tu luyện chính là bí điển của Đại Thiện Tự. Trong cuốn Nhân Hương Quyền kia cũng có sự tương thông với lễ nghi Phật pháp, đối với tu vi của công tử rất có ích.
Thanh âm tiếp tục truyền đến, từng câu từng lời tản ra hương thơm thoang thoảng rồi lại biến thành mùi hương thanh tịnh tự nhiên của hoa sen, không vướng bụi trần, tựa như sự linh hoạt kỳ ảo của thiện lý Phật tính.
Hồng Dịch nghe được những lời này liền khẽ cau mày, mũi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng như hoa sen, cảm nhận được sự linh hoạt kỳ ảo trong thiện lý Phật tính. Hắn lập tức biết rằng, đạo thuật của người đang nói đã đạt tới cảnh giới vạn pháp quy nhất, tùy ý thi triển.
Mùi hương thoang thoảng của hoa sen là biểu tượng của Phật tính, đó cũng là vì sao chư Phật đều ngồi trên đài sen.
- Xin hỏi cô nương là ai?
Hồng Dịch cất cao giọng hỏi.
- Công tử cảm thấy rất hiếu kỳ về ta sao? Thật ra ta cũng vô cùng hiếu kỳ đối với công tử. Tuy nhiên, hiếu kỳ chẳng qua cũng chỉ là hiếu kỳ, mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
- Không cần phí sức tìm hiểu làm gì. Hôm nay ta vận dụng Thiên Lý Truyền Âm thuật, không phải là muốn đối địch với công tử, mà là muốn hiểu thêm về đạo thuật của công tử. Không ngờ tu vi công tử lại cao thâm đến như vậy, Chân Không Đại Thủ Ấn lại đạt tới cảnh giới cửu cửu quy nhất, nguyên thần bất hủ. Chỉ bằng chiêu thức này đã xứng đáng trở thành cường giả truyền thuyết. Đó là chưa kể công tử còn một vài lực lượng ẩn giấu bên trong.
Âm thanh kia ngừng lại một lúc rồi nói tiếp:
- Ta ngày hôm nay gặp gỡ công tử, thứ nhất là muốn hiểu biết về đạo thuật của công tử, thứ hai là muốn nhắc công tử một chuyện. Trong việc tranh đoạt ngôi vị chưởng môn Chân Cương Môn, Bạch Viên Vương tuy đoạt được chức môn chủ, thế nhưng dù sao căn cơ còn quá yếu. Nếu đột ngột mà chết, Chân Cương Môn ắt sẽ lập tức đại loạn.
- Cái gì?
Hồng Dịch hơi chấn động toàn thân, sau đó nói.
- Chẳng lẽ còn có kẻ định ám sát Bạch Tử Nhạc? Bạch Tử Nhạc nắm giữ Thiên Cương Bắc Đẩu Lệnh, lại nhận được lực lượng do chín đại thái thượng trưởng lão truyền cho, hiện đang tu luyện trong Cương Đấu Thế Giới. Đạo thuật của bản thân hắn lúc này đột tiến, kể cả ta muốn đánh bại hắn cũng vô cùng khó khăn, huống chi hắn còn đang ở trong Đấu Cương Thế Giới, ai có thể làm gì được hắn?
- Có người ngay cả thân thể Nhân Tiên còn có khả năng chém chết, huống chi là một Bạch Tử Nhạc? Công tử tự thu xếp ổn thỏa đi.
Sau khi nói xong, thanh âm cùng hương thơm liền biến mất, không còn lưu lại chút vết tích nào.
Hồng Dịch biết người này đã ẩn mình, cũng không hỏi nhiều, thần hồn hạ xuống, trở lại Quan Tinh Lầu.
Cùng lúc đó, Dao Thanh Tuệ cũng hạ xuống. Nàng cũng là do thần hồn hóa thành, không phải bản thể, thế nhưng lại giống y đúc, không có chút gì khác biệt so với thể xác thật sự.
Dao Thanh Tuệ sau khi hạ xuống, bỗng nhiên từ thư phòng phía trên Quan Tinh Lầu truyền đến hai giọng nói.
- Mẫu thân!
Hai tỷ muội Dao Nguyệt Đình, Dao Nguyệt Như chạy ra đón.
- Không ngờ Dao Trì phái lại giống như sân khấu thế này?
Hồng Dịch thấy cảnh như vậy, trước tiên không nói gì, chỉ quay người, bước vào thư phòng, ngồi xuống chiếc ghế sau bàn, sau đó nhìn Dao Thanh Tuệ rồi mới lên tiếng.
Thư phòng của Quan Tinh Lầu vô cùng tao nhã, là nơi để người đọc sách sau khi quan sát thiên văn xong, trong lòng có cảm ngộ, trở lại ghi lại.
Nếu trên Quan Tinh Lầu không có giấy bút, lỡ khi trong lòng sinh ra cảm ngộ, không kịp ghi lại, đến khi xuống dưới lầu thì cảm ngộ dần biến mất, điều này rất bất lợi đối với việc nghiên cứu học vấn. Tuy nhiên, muốn làm như vậy thì cũng chỉ có những gia đình giàu sang mới có khả năng.
- Đó là một tiền bối của ta. Người v���a mới thi giải xuất thế.
Dao Thanh Tuệ sau khi vào thư phòng, đưa mắt nhìn Hồng Dịch một lúc lâu rồi mới nói.
- Mộng Băng Vân có một nhi tử thật giỏi, đạo thuật của ngươi quả thật kinh thiên động địa, kinh động bách thánh. Thất phu vi bách thế sư, nhất ngôn vi thiên hạ pháp. Hai câu này đúng là có thể khiến bách thánh rung động.
- Dao Trì phái tông chủ cũng là một nhân vật thanh cao xuất trần, vì sao bằng vào thân phận quỷ tiên cao quý lại gả cho một kẻ vô tình vô nghĩa như Hồng Huyền Cơ, hơn nữa lại còn sinh cho hắn hai nữ nhi, chấp nhận làm một phụ nữ không danh phận?
Hồng Dịch lãnh đạm nói.
- Ngân Hán điều điều, lưỡng tình nhược thị cửu trường, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ (*)? Danh phận đối với quỷ tiên mà nói, hoàn toàn không đáng để đề cập đến.
Ánh mắt Dao Thanh Tuệ chợt lóe lên.
- Huống chi, Huyền Cơ, cả văn lẫn võ đều là kinh tài tuyệt diễm, nếu không vì sao mẫu thân của ngươi lại rơi vào lưới tình?
- Thì ra Dao Trì tông chủ cũng là một tài nữ.
Hồng Dịch cả kinh. Từ trong câu nói thanh lệ của Dao Thanh Tuệ, hắn cảm nhận được sự tài hoa bức người của nàng.
Thảo nào một nữ tử như vậy lại khiến Hồng Huyền Cơ bị thu hút.
- Theo những gì ta được biết, ngươi tuy rằng văn chương kinh động bách thánh, thế nhưng học vấn chân chính lại không bằng phụ thân của ngươi. Văn chương "bản thiên thành, diệu thủ ngẫu đắc chi" (**), có ai là không xúc động? Đối với người tinh thông học vấn mà nói, một, hai câu tuyệt diệu cũng không đáng là gì. Lập đức, lập công, lập ngôn, đó mới chân chính là đại học vấn gia. Một đại tông sư cần phải viết sách lập thuyết, khai sáng học phái của chính mình. Huyền Cơ viết Lý Thư, Tây Minh, Trung Thư cùng các loại thư tịch khác, đều tự lập thành một hệ phái riêng biệt, phóng mắt khắp thiên hạ này, không một ai có thể sánh bằng.
Đôi mắt Dao Thanh Tuệ dán chặt vào Hồng Dịch, nói.
- Ồ? Quả nhiên là một tài nữ, lời nói rất có đạo lý.
Hồng Dịch nghe câu này của Dao Thanh Tuệ – một hồng nhan tri kỷ của Hồng Huyền Cơ – liền cảm nhận được sự sắc bén trong lời nói của đối phương. Từng từ từng chữ đâm thẳng vào tim, tuy không bằng đạo thuật nhưng lại công kích thẳng vào đạo tâm, không chút nhân nhượng.
Một hai câu văn chương, thi từ thần kỳ cũng không đáng là gì. Muốn trở thành một đại học vấn gia chân chính thì phải sáng tác kinh văn, lập ra học phái của chính mình.
Mấy năm gần đây, Hồng Huyền Cơ chuyên tâm nghiên cứu học vấn, sáng tác Lý Thư cùng một loạt thư tịch khác, phát hành khắp thiên hạ. Tuy Hồng Dịch bằng vào uy thế bách thánh tề minh có thể tạm thời chống lại, thế nhưng nếu hơn mười năm sau, hắn vẫn không để lại thư tịch gì cho thế nhân, không khai sáng học phái, như vậy chắc chắn sẽ bị người đời lãng quên, không thể sánh ngang với Hồng Huyền Cơ.
- Đạo thuật cũng là văn chương. Ngày xưa, khi thượng cổ đại thánh tạo ra chữ viết, bầu trời đổ mưa máu, quỷ thần than khóc. Văn tự vừa xuất hiện, quỷ thần liền biết kêu lên sợ hãi, biết cất tiếng khóc than. Lý Thư của Huyền Cơ truyền bá khắp thiên hạ, được người đời ca tụng, đã trở thành "Tử" (Tử trong chư tử, bậc thánh hiền thượng cổ) của đ���i phái Lý học. Ngươi sao có thể so sánh với chàng?
Dao Thanh Tuệ lại nói, ánh mắt nhìn Hồng Dịch vẫn không hề xê dịch chút nào.
- Tài nữ đúng là tài nữ, từng từ từng chữ đâm thẳng vào đạo tâm của ta.
Hồng Dịch thản nhiên nói.
- Chẳng qua gần đây ta có sáng tác một áng văn, hiện mới viết được đoạn mở đầu, chưa hoàn toàn đầy đủ. Ngươi là một tài nữ, vậy thử đọc qua một chút, xem đoạn mở đầu kinh thư này của ta, rốt cuộc so với Lý Thư của Hồng Huyền Cơ cái nào hơn? Liệu có thể được truyền tụng vạn thế không?
- Ồ? Kinh thư được truyền tụng vạn thế, ta thật sự muốn xem đoạn mở đầu của bản kinh thư này.
Dao Thanh Tuệ cười khẽ, nhưng bên trong lại mang theo chút châm chọc, mỉa mai.
Viết kinh thư, truyền lưu thiên hạ, đạo lý khai tông lập phái, so với đạo thuật độ lôi kiếp thì còn khó khăn, gian nan hơn rất nhiều.
Hồng Dịch lại không quan tâm đến chuyện đó. Hắn đứng dậy cầm bút lông, trải giấy lên mặt bàn, trầm tư một lúc, sau đó viết một chữ "Dịch" (易) lên trang giấy.
- Dịch Kinh? Ngươi tên là Hồng Dịch, bản kinh thư này chẳng lẽ lại gọi là Dịch Kinh sao? Đừng chọc cười thiên hạ như thế chứ?
Dao Nguyệt Như nhìn Hồng Dịch đặt tên bản tác phẩm kinh thư của mình là Dịch Kinh, không khỏi cười lên một tiếng.
Hồng Dịch sau khi nghe xong cũng không hề để bụng. Gần đây hắn đúng là có chút lĩnh ngộ đạo lý, muốn làm một quyển kinh thư truyền lưu thiên hạ. Hắn tên là Hồng Dịch, tự nhiên bản kinh thư này phải gọi là Dịch Kinh rồi.
Tuy nhiên, hắn chỉ mới nghiền ngẫm ra đoạn mở đầu với hơn mười chữ. Phần bên dưới cũng chưa làm ra, thế nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc hắn viết ra cho nữ tài nhân Dao Thanh Tuệ thưởng thức và bình phẩm.
Thậm chí hắn còn muốn Dao Thanh Tuệ sau khi xem qua xong, nói cho Hồng Huyền Cơ biết.
Hồng Dịch vung tay, nét bút lướt trên trang giấy trắng.
Truyện này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ, xin quý độc giả không sao chép.