(Đã dịch) Dương Thần - Chương 362:
- Cuối cùng thì phụ thân cũng thừa nhận rằng chính người đã cho phép Triệu phu nhân hãm hại mẫu thân ta?
Hồng Dịch nghe những lời này của Hồng Huyền Cơ, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
- Không phải hoàn toàn do Triệu phu nhân động thủ, mà chẳng qua chỉ là phụ thân thờ ơ lãnh đạm mà thôi. Ta vốn dĩ vẫn nghĩ rằng, mẫu thân là Thánh nữ Thái Thượng Đạo, cho dù đạo tâm bị phá, thần niệm nhiễm tạp niệm bụi trần, đạo thuật hoàn toàn bị hủy, nhưng một thân võ công và lực lượng vẫn còn đó. Chỉ dựa vào tiện nhân Triệu thị nhỏ bé như con kiến kia, làm sao dám có ý đồ sát hại? Xem ra, quả thật chính phụ thân đã tự mình sắp đặt âm mưu, cũng chỉ có khi người tự mình bày mưu tính kế, mẫu thân ta mới không hoàn thủ, cam tâm chịu chết như vậy.
Hồng Dịch trong lúc nói khẽ cười, nhưng ánh mắt càng lúc càng trở nên lạnh lẽo.
- Không sai, là ta bày mưu tính kế đấy. Nếu không Triệu thị cũng không có lá gan để ra tay.
Hồng Huyền Cơ thản nhiên nói.
- Mẫu thân ngươi cứ khăng khăng ép ta, ta không thể không giết ả. Hiện giờ ngươi cũng một mực ép ta, ta không thể không giết ngươi. Sự việc chỉ có thế mà thôi.
Ánh mắt của Hồng Huyền Cơ nhìn thẳng vào Hồng Dịch, vô cùng bình thản. Lúc này hắn không còn giữ vẻ kiêu ngạo của một người cha gia trưởng, mà nói thẳng ra rằng mình đã sắp đặt mưu kế giết chết Mộng Băng Vân. Hơn nữa, việc này đối với hắn chẳng qua cũng chỉ là một việc nhỏ nhặt, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Một Hồng Huyền Cơ như vậy mới chính là kẻ đáng sợ nhất, khiến cho mỗi một khối thần niệm của Hồng Dịch đều rét run.
- Nếu đã như vậy, vậy thì phụ thân nên nói rõ ràng một điều, năm đó mẫu thân đã bức bách người như thế nào?
Hồng Dịch lúc này đã không còn dễ bị kích động như hồi ở trước mộ mẫu thân, hắn hiện giờ cực kỳ bình tĩnh, chậm rãi nói.
Lời đối thoại giữa hai phụ tử cho đến tận lúc này tựa như chưa từng có bất cứ ngăn cách nào, cứ như từ trước đến giờ chưa từng tồn tại cừu hận, hoàn toàn mang vẻ cha hiền con hiếu.
Tuy nhiên lúc này, trong lòng hai người đều hiểu rõ một điều rằng, cả hai đều đã động sát tâm, nếu không phải ta chết thì ngươi chết, hoặc là cả hai không đội trời chung.
- Ngươi nếu như thật sự muốn biết, trừ khi ngươi đủ mạnh để buộc ta phải cúi đầu, bằng không thì không còn cách nào khác. Mọi lời ba hoa sáo rỗng đều là giả dối, chỉ có thực lực mới là chân thật. Hồng Dịch, hiện giờ ngươi không đủ mạnh để bắt ta nhận sai với Mộng Băng Vân.
Hồng Huyền Cơ chắp hai tay sau lưng, cũng không động thủ.
- Ta, Hồng Huyền Cơ, cho đến tận lúc này, không thể không thừa nhận rằng ngươi thực sự có thực lực để chống lại ta. Tuy nhiên, nếu muốn thực sự đánh bại ta thì còn một đoạn đường rất dài phải đi.
- Thật sao? Người cuối cùng cũng chịu thừa nhận thực lực của ta rồi sao?
Hồng Dịch khẽ cười.
- Một ngày nào đó không xa, ta sẽ thực sự đánh bại người. Chậm thì một năm rưỡi, còn nếu lâu thì ba đến năm năm.
- Ta đương nhiên sẽ kính cẩn chờ đợi.
Hồng Huyền Cơ hờ hững nói.
- Thế nhưng bắt đầu từ hôm nay ngươi phải cẩn thận, ta sẽ không bao giờ đối đãi với ngươi như trước đây nữa. Trước đây, bất kể ngươi ương bướng ngang ngạnh đến đâu, ta đối xử với ngươi vẫn giữ lại ba phần nể nang. Ngươi đừng để cho ta có được cơ hội ra tay. Một ngày nào đó, nếu như ta có cơ hội dồn ngươi vào chỗ chết, ta quyết sẽ không bỏ lỡ. Với kẻ có thực lực được ta, Hồng Huyền Cơ, thừa nhận thì ta sẽ không kiêng dè gì mà đối phó với kẻ đó.
- Nói như vậy nghĩa là người sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để đối phó với ta sao? Vậy Mộng Thần Cơ thì sao nhỉ? Ngay cả Mộng Thần Cơ người cũng không tính đến sao?
Hồng Dịch bỗng rùng mình một cái.
Hắn biết rằng lời này của Hồng Huyền Cơ có ý nghĩa như thế nào. Điều này nói lên rằng, bắt đầu kể từ hôm nay, Hồng Huyền Cơ sẽ bất chấp thủ đoạn để giết chết hắn, thậm chí là có thể đánh lén!
Một cường giả Nhân Tiên, khi thu liễm khí tức, thậm chí cường giả Lôi kiếp cũng khó lòng phát hiện. Thế nhưng với thân phận của Hồng Huyền Cơ, hắn vốn khinh thường việc đánh lén.
Hiện giờ Hồng Huyền Cơ nói những lời này với Hồng Dịch, chứng tỏ đã thừa nhận thực lực của hắn.
Điều này đồng nghĩa với việc hắn đã coi Hồng Dịch là địch nhân thực sự của mình.
- Mộng Thần Cơ? Mộng Thần Cơ là địch nhân của ta, cũng là địch nhân của ngươi. Hắn ủng hộ Vô Địch Hầu. Ngươi lại kết thành cừu hận khó giải với Vô Địch hầu, lẽ nào Mộng Thần Cơ sẽ bỏ qua cho ngươi sao?
Trên khuôn mặt của Hồng Huyền Cơ lộ ra vẻ tiêu sái đến cực điểm, rồi hiện ra một nụ cười cứ như nắm giữ tất cả vạn vật trong tay. Tựa hồ lúc này hắn không còn là Thái sư cao cao tại thượng, đầy vẻ uy nghiêm khi ở trên triều, mà giống hệt như một Võ Ôn Hầu hai mươi tuổi, với võ công lẫy lừng cùng vẻ phong lưu phóng khoáng.
Bỗng nhiên, Hồng Dịch có một loại cảm giác, hắn cảm thấy Hồng Huyền Cơ dường như trẻ hơn rất nhiều. Toàn thân của hắn bỗng trở nên hoạt bát linh động hơn, tựa như đang nghịch chuyển vòng sinh tử của cơ thể!
- Hai thiên kinh Vũ Trụ của Thái Thượng Đạo đang nằm trong tay người?
Đột nhiên Hồng Dịch cất giọng hỏi.
- Đúng vậy, đang ở trong tay ta. Năm đó mẫu thân ngươi muốn để lại cho ngươi, nên mới đem hai thiên kinh văn này giấu ở một nơi bí mật. Thế nhưng cuối cùng lại bị ta phát hiện, và rồi rơi vào tay ta. Thật ra hai mươi năm trước, thân thể của ta cũng đã bước vào cảnh giới Nhân Tiên, chẳng qua về phương diện tâm linh còn chưa được viên mãn mà thôi.
Hồng Huyền Cơ nói một hơi.
- Hơn nữa năm đó ta đáp ứng với mẫu thân ngươi, bảo vệ tính mạng ngươi chu toàn. Nếu không phải như vậy thì ngày đó trước mộ phần ở Tây Sơn, ngươi đã sớm chết dưới tay ta rồi. Hơn nữa ngươi căn bản không thể thoát khỏi Võ Ôn Hầu phủ. Tuy nhiên, quả thật ta không ngờ, ngươi mặc dù không học được Vũ Trụ nhị kinh của Thái Thượng Đạo, mà lại học được Quá Khứ Di Đà kinh của Đại Thiện Tự. Hơn nữa mới chỉ trong một năm rưỡi ngắn ngủi mà đã tu luyện tới trình độ này sao? Đúng là thiên tài đạo thuật, so với kỳ tài xuất chúng như Mộng Thần Cơ cũng không hề thua kém bao nhiêu. Hơn nữa, đạo lữ của ngươi, Thiện Ngân Sa, chắc hẳn cũng đã học được Quá Khứ kinh, vì vậy mới dám càn rỡ ra vào hoàng cung, thậm chí còn hoàn toàn không hề e dè sự có mặt của ta. Thế nhưng, Hồng Dịch, ngươi quá tham lam rồi. Ngươi có biết vì sao mà các đời của Đại Thiện Tự, chỉ có một mình phương trượng mới có thể tu luyện Quá Khứ Di Đà kinh hay không?
- Vì sao?
Thiện Ngân Sa khẽ nhíu mày hỏi.
- Bởi vì quá khứ chỉ có một, không thể tồn tại hai quá khứ. Phàm là hai người cùng học Quá Khứ kinh, thì một trong hai người tất phải chịu kiếp số. Lịch sử của Đại Thiện Tự cũng có tăng nhân học trộm Quá Khứ kinh, không một ai là thoát khỏi cái chết. Đây chính là số phận.
Hồng Huyền Cơ nhìn Hồng Dịch nói.
- Số phận ư? Người quân tử không tin số mệnh. "Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức." Nếu có số phận mà không ngừng phấn đấu vươn lên, thì số phận có thể làm được gì? Đạo lý này được ta đưa vào trong đoạn mở đầu của Dịch Kinh chính là muốn để cho thiên hạ đều hiểu điều đó.
Hồng Dịch nhìn Thiện Ngân Sa đang cau mày, liền ha ha cười.
- Ngươi nghĩ rằng nói như vậy có thể lay động được tâm trí chúng ta sao? Thật ra ta cũng muốn nhắc nhở người một câu, "kháng long hữu hối", mong ngươi chuyển lời này tới hoàng thượng. Mấy năm gần đây, Đại Kiền hưng thịnh đến cực điểm. Diệt Đại Thiện Tự, thu gom sách đạo khắp thiên hạ, xuyên tạc Võ Kinh, Đạo Kinh, khiến cho đạo thuật, võ thuật trong thiên hạ suy nhược, dân trí ngu muội. Đây không phải là một việc tốt.
- Ngươi cũng là thần tử, những lời can gián này, ta nghĩ ngươi nên tự mình viết thành tấu chương dâng lên hoàng thượng đi.
Hồng Huyền Cơ khép mí mắt xuống, hai tay chắp sau lưng, mặc cho gió đêm phần phật thổi lên cẩm y. Sau đó đột nhiên nói một câu hoàn toàn không ăn nhập.
- Phục Ba tướng quân, Tiêu Thiên Nghiêu, là do ngươi giết?
- À?
Hồng Dịch trong lòng chợt khẽ động, hắn thật không ngờ rằng, việc hắn tập kích Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu ở trên biển để tự bảo vệ mình lại bị Hồng Huyền Cơ biết rõ ràng đến như vậy.
- Người không phạm ta, ta không phạm ngươi.
Thần niệm của Hồng Dịch chỉ khẽ dao động, hoàn toàn không lay động chút nào, thuận theo lý lẽ thường mà đáp lời.
- Ngươi không nên dùng đại nghĩa quân thần mà áp chế ta. Hoàng thượng từng được nhiều lần can gián, nếu vẫn không nghe theo, ta liền khiến hắn phải thoái vị, tuân theo đạo lý của thượng cổ thánh hiền. Ngươi viết Lý Thư chắc hẳn là vì muốn vứt bỏ những đạo lý này phải không?
- Đạo bất đồng, không cần nói nhiều. Nếu ngươi báo thù cho mẫu thân ngươi, ta còn có thể tha cho ngươi. Thế nhưng nếu đạo lý của ngươi trái ngược với ta. Ta không thể tha cho ngươi được. Thậm chí hoàng thượng cũng không thể tha cho ngươi.
Hồng Huyền Cơ nhẹ giọng nói.
- Hoàng thượng tha hay không tha cho ta, đó là việc của hắn. Việc công hay việc tư đều phải phân biệt rõ ràng.
Hồng Dịch nói.
- Tuy nhiên việc ngư���i muốn đến Chân Cương Môn giết Bạch Tử Nhạc, ta tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn.
- Cái gì? Việc này ai báo cho ngươi biết?
Hồng Huyền Cơ vừa nghe được lời này, giọng nói lập tức trở nên uy nghiêm hẳn lên.
- Nếu người đã biết việc ta giết Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu, thì ta tự nhiên cũng biết ngươi muốn đến Chân Cương Môn giết Bạch Tử Nhạc. Vậy thôi.
Hồng Dịch nói.
- Phụ thân, trời đã về đêm, ta cũng không thể ở đây trò chuyện mãi với người được. Xem ra khúc mắc trong lòng chúng ta cũng được cởi bỏ. Tuy nhiên nơi này là ngoại thành của Ngọc Kinh, chuyện của hai cha con chúng ta, muốn giải quyết dứt điểm e rằng cũng không nên làm kinh động đến bách tính trong Ngọc Kinh thành. Thân là Thái sư đương triều, chắc hẳn cũng có vài điều cần cố kỵ chứ nhỉ? Hiện giờ cũng đã sắp vào hạ, ta phải mau chóng vượt qua lôi kiếp mới được.
- Ồ? Ngươi nghĩ rằng đến lúc này ngươi còn có thể đi được sao?
Hồng Huyền Cơ lại nói.
- Ài! Phụ thân sao lại bày ra vẻ khoa trương như vậy chứ? Chẳng qua phụ thân có một thân thể Nhân Tiên mà thôi. Nếu chỉ là Nhân Tiên thì ta cũng có một cái đây.
Hồng Dịch nhìn Hồng Huyền Cơ, thở dài một hơi rồi nói.
Ngay sau đó, một màn ánh sáng trong suốt hiện ra từ hư không, và rồi một luồng khí huyết dương cương kịch liệt từ trong vết nứt ấy truyền ra.
- Ta biết võ công của phụ thân rất cao cường. "Chư Thiên Sinh Tử Luân" chính là thiên hạ đệ nhất võ học. Thế nhưng phân thân Nhân Tiên này của ta cũng không hề thua kém chút nào. Đây cũng là dịp tốt để nó lĩnh giáo võ học Nhân Tiên của phụ thân vậy.
Hồng Dịch nói xong, cỗ phân thân Linh Thai Thần Thạch cũng hiện ra từ Càn Khôn Bố Đại, tay nắm chặt trường kiếm, đứng cách đó mười bước chân. Thân thể Hồng Dịch khẽ động, linh hồn lập tức tiến vào trong cỗ phân thân này.
Trong thoáng chốc, hắn cảm nhận được một cỗ khí huyết kịch liệt tràn ngập khắp linh hồn hắn, tinh khí thần toàn thân nhanh chóng dâng trào.
Nhân Tiên chiến Nhân Tiên!
- Nhân Tiên phân thân!
Sắc mặt Hồng Huyền Cơ biến đổi mãnh liệt, khi vừa nhìn thấy cỗ phân thân Nhân Tiên đang cầm kiếm này, hai mắt lập tức nhìn chằm chằm một lúc rồi mới cất tiếng.
- Đây là linh thai trời sinh! Tiềm lực vô cùng! Làm sao ngươi có được thứ như vậy trong tay?
- Không sai, đây chính là linh thai do đất trời sinh dưỡng mà thành, uy lực vô cùng. Gần đây về võ học, ta cũng đã nghiền ngẫm, lĩnh ngộ ra không ít điều. Trước đây khi ở trong Võ Ôn Hầu phủ, phụ thân không chịu dạy ta học võ. Còn hiện giờ phụ thân lại không cho ta rời đi. Ta đành phải bất đắc dĩ xin phụ thân lãnh giáo vài chiêu. Tuy nhiên đao kiếm vô tình, cỗ phân thân Nhân Tiên này của con, nếu lỡ làm người bị thương, mong phụ thân đừng trách tội con.
- Tốt, tốt, tốt! Được một đối thủ như ngươi, xem ra đúng là rất thú vị. Lúc này ngươi để lộ ra quân bài cuối cùng để kiềm chế ta, khiến cho ta không đi giết Bạch Tử Nhạc được. Tâm cơ của ngươi thật đáng nể. Thế nhưng hiện giờ ngươi chỉ là chim non chưa đủ lông đủ cánh, vậy mà đã vội vàng để lộ quân bài này, thật sự là quá đáng tiếc rồi.
Hồng Huyền Cơ lắc đầu.
- Năm đó, Mộng Thần Cơ cũng là như th�� này, để lộ ra thân thể Nhân Tiên của hắn.
Dứt lời, thân thể Hồng Huyền Cơ khẽ động, lao vút về phía trước, không khí xung quanh như bị bóp méo theo từng bước chân hắn, như tia điện xé toạc không gian, lập tức xuất hiện ngay trước mặt cỗ phân thân Nhân Tiên của Hồng Dịch.
Cỗ phân thân Nhân Tiên lập tức đâm kiếm về phía trước.
Soạt!
Mũi kiếm đâm thẳng về phía yết hầu của Hồng Huyền Cơ.
Trên khuôn mặt của Hồng Huyền Cơ đột nhiên lộ vẻ tươi cười. Ngay vào khoảnh khắc hắn mỉm cười, tình huống xảy ra đột biến!
Cách cỗ phân thân Nhân Tiên của Hồng Dịch khoảng ba trượng, giữa hư không bất thình lình xuất hiện một vết nứt. Từ trong vết nứt đó, một ánh đao với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, bổ thẳng về phía Hồng Dịch. Khí tức, võ đạo tinh thần cùng tốc độ cũng không hề thua kém Hồng Huyền Cơ!
Lại xuất hiện thêm một đại Nhân Tiên!
- Cuối cùng cũng tìm ra quân bài chưa lật tẩy!
Vào lúc này, Hồng Dịch hoàn toàn bình tĩnh, vạn niệm trở nên tĩnh lặng, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
Truyen.free nắm giữ bản quyền nội dung này.