(Đã dịch) Dương Thần - Chương 364:
Đối mặt với sự liên kích của hai vị nhân tiên, không ngờ chúng ta vẫn có thể sống sót trở về!
Trên Quan Tinh Lầu tại Thúy Viên, Khánh Châu, sau khi một màn ánh sáng trong suốt hiện lên, Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa bước ra từ trong hư không. Sau đó, màn ánh sáng ấy hóa thành Càn Khôn Bố Đại, rồi bay về nhập vào thân Hồng Dịch.
Thần hồn của Hồng Dịch cũng trở về thể x��c, còn phân thân nhân tiên kia cũng bay trở lại Càn Khôn Bố Đại như cũ, để đề phòng ý niệm của Vô Địch Hầu quấy phá.
– Điều này cũng không tính là gì, ta từ sớm đã đoán được trong hoàng thất Đại Kiền nhất định sẽ có nhân vật lợi hại. Thế nhưng thật không ngờ đó lại là cường giả của hơn một trăm năm trước, Đao Thánh Công Dương Ngu. Hắn có thể sống đến tận bây giờ sao?
Hồng Dịch tỏ vẻ việc này hết sức hiển nhiên.
– Huống chi, Kiền Đế Dương Bàn còn chưa xuất thủ. Kẻ này thâm sâu khó dò, tuy nhiên hiện giờ hắn còn đang muốn lợi dụng, kiềm chế, khống chế ta, muốn ta dốc sức vì hắn. Việc hắn phái Đao Thánh Công Dương Ngu đến hôm nay chẳng qua chỉ là để ta hiểu rõ hơn về thực lực của Đại Kiền hoàng thất, đồng thời nhắc nhở ta đừng hành động thiếu suy nghĩ.
– Kiền Đế Dương Bàn không xuất thủ lần này là vì có người khác kiềm chế hắn.
Thiện Ngân Sa nói.
– Đúng vậy, đúng là có cao thủ kiềm chế hắn. Chúng ta tuy rằng không dùng toàn lực nhưng chỉ e đã kinh động không ít nhân vật trong Ngọc Kinh thành.
Hồng Dịch khẽ nhíu mày, lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
– Ngân Sa, thần niệm của nàng thế nào rồi? Ta thấy nàng bị thương không nhẹ.
– Hai chúng ta đã dùng thần niệm dung hợp giao hòa, hóa thành bức tường phòng hộ Thiên Trọng Minh Thần Đản. Ta dám khẳng định, bức tường đó ngay cả sấm sét cũng khó lòng đánh vỡ, vậy mà lại bị một kích liên thủ của Hồng Huyền Cơ và Công Dương Ngu đánh tan. Linh hồn ta tuy bị thương nhưng chưa đến mức nát vỡ, may nhờ luyện qua Quá Khứ Kinh, nếu không lần này e là đã hồn phi phách tán rồi.
Từ trong mi tâm của Thiện Ngân Sa, một khối thần niệm bay ra. Khối thần niệm này chỉ bằng đầu móng tay, nửa trong suốt, trông như một khối thủy tinh không mấy tinh khiết, bề mặt hiện rõ vô số vết nứt rạn, nhìn thấy mà giật mình.
Thiện Ngân Sa khẽ biến sắc, khối thần niệm này liền ngưng tụ thành hình tượng một pho Quá Khứ Phật nho nhỏ. Thế nhưng, trên thân pho tượng ấy cũng chi chít vết rạn nứt, nhìn vào mà thấy đau lòng.
– Thần niệm nứt vỡ!
Hồng Dịch khẽ kinh hãi. Nhìn vẻ mặt Thiện Ngân Sa điềm nhiên như không, hắn biết nàng đã trọng thương.
Vừa rồi Công Dương Ngu cùng Hồng Huyền Cơ liên thủ công kích, Hồng Dịch không sao chống đỡ nổi. Cuối cùng đành phải thi triển đạo thuật, kết hợp cùng Thiện Ngân Sa, hóa thành mấy nghìn tầng vỏ trứng Minh Thần. Loại đạo thuật này vốn có tính phòng hộ siêu mạnh, ngay cả hỏa đan của Cửu Hỏa Viêm Long phát nổ hay sấm sét từ trên trời giáng xuống cũng chưa chắc đánh vỡ được. Thế nhưng thực lực của hai vị nhân tiên quả thật quá mức cường đại, chỉ một chiêu đã phá nát toàn bộ môn đạo thuật này.
Thần niệm của Hồng Dịch vốn cường đại, đã vượt qua một lần lôi kiếp, mỗi niệm sinh điện mang; hơn nữa vừa rồi khi tế tự thiên đạo, thần niệm lại được gột rửa, vì thế không gặp vấn đề gì. Thế nhưng thần niệm của Thiện Ngân Sa lại trọng thương.
Nhìn thấy thần niệm của nàng bị nứt vỡ, Hồng Dịch vội vàng vung tay. Lập tức, hơn một trăm khối thần niệm của Hồng Lăng lão tổ từ trong Càn Khôn Bố Đại bay ra, kịch liệt phóng thẳng vào linh hồn Thiện Ngân Sa.
Rít rít, rít rít!
Linh hồn Thiện Ngân Sa vừa được khối thần niệm cường đại này dung nhập, trong thoáng chốc đã trở nên trong suốt như cũ. Toàn bộ vết rạn nứt đều khép lại, dần dần biến mất, càng lúc càng kiên cố, rồi cũng từ từ sinh ra những tia sáng bén nhọn.
Toàn bộ thương thế của nàng đều biến mất.
– Thần niệm của linh hồn cao thủ hai lần lôi kiếp sau khi bị luyện hóa thật lợi hại, chẳng khác nào thứ vô thượng linh dược chữa trị thần hồn, so với máu Tà Thần đúng là không phân cao thấp. Tiếc là cao thủ hai lần lôi kiếp trong thiên hạ hiện nay càng lúc càng ít.
Sau khi dung hợp hơn một trăm khối thần niệm, thần hồn hoàn toàn lành lặn, nàng thở ra một hơi thật dài, khuôn mặt rạng rỡ. Đồng thời, nàng cũng không khỏi rùng mình khi nghĩ lại chuyện vừa rồi.
Nếu như nàng vẫn là Ngân Sa Vương ngày trước, chưa từng gặp được Hồng Dịch, thì bất kể là một quyền của Hồng Huyền Cơ hay một đao của Công Dương Ngu, đều có thể tiêu diệt linh hồn nàng triệt để chỉ trong một chiêu, không lưu lại chút vết tích nào.
Còn hiện giờ, nàng không những học được Quá Khứ Kinh mà thậm chí còn trở thành cường giả bán lôi kiếp, pháp lực tăng nhanh, hơn nữa đã luyện thành Bát Thần Lực, Chân Không Đại Thủ Ấn, mạnh hơn trước đây gấp năm lần.
– Chân Không Đại Thủ Ấn của nàng vẫn chưa luyện thành, tám vòng hào quang còn hơi yếu, chưa đạt tới Bất Hủ Nguyên Thần, nên mới bị thương tổn trầm trọng đến vậy. Thôi được, sự tranh đấu sau này sẽ càng lúc càng phức tạp. Nhân cơ hội này, chúng ta hãy tế luyện cây Vô Thường Kiếm này, phá hủy Đại Phá Hư Thần Phù trên đó, dẫn dụ phân thân của Phá Hư Thần đến đây, rồi luyện hóa cho nàng, giúp nàng luyện Chân Không Đại Thủ Ấn đến mức tận cùng, đạt tới Bất Hủ Nguyên Thần.
Hồng Dịch vung tay, cây Vô Thường Kiếm, kiện pháp bảo trấn đường của Phá Hư Đường mà ngày đó hắn đoạt được từ Nạp Lan Yên La, bay ra từ trong Càn Khôn Bố Đại.
Trên thân cây Vô Thường Kiếm này có vô số vân văn hình hoa quỳnh trắng bao quanh, tuy rằng khá đẹp nhưng lại tượng trưng cho sự chết chóc mỗi khi Đại Phá Hư Thần hàng lâm xuống trần thế.
– Hồng Huyền Cơ từng nói Quá Khứ chỉ có một, đó cũng là lý do vì sao Quá Khứ Kinh nhất định chỉ có một người luyện, nếu không tất sẽ không tránh khỏi cái chết. Nhiều đời Đại Thiện Tự trước đây, đúng là cũng chỉ có một mình Phương Trượng mới được luyện tập môn đạo thuật này, chưa từng nghe thấy người thứ hai luyện qua. Ta cũng chưa từng nghe thấy loại tin đồn như thế này bao giờ. Đây phải chăng là số mệnh?
Trên khuôn mặt Thiện Ngân Sa lộ rõ vẻ lo lắng không yên.
– Không phải ta từng nói rằng quân tử không tin số mệnh sao? Nếu như trong đại thiên thế giới này có số mệnh thì con người cố gắng phấn đấu để làm gì nữa chứ? Đây chẳng qua chỉ là những lời ngụy biện tà thuyết của Hồng Huyền Cơ để mê hoặc lòng người trong thiên hạ, khiến bách tính phải chấp nhận sự an bài của số phận, hoàn toàn không thể phản kháng. Hạng vương hầu, công khanh lẽ nào lại cam chịu sự an bài của số phận như thế này sao?
Hồng Dịch nhìn Thiện Ngân Sa. Hắn biết tâm thần nàng đang dao động, đây không phải là một dấu hiệu tốt.
– Ngân Sa, cùng ta thắp đèn viết chữ nào. Ta sẽ giải thích về đạo Cửu Ngũ trong Dịch Kinh của ta cho nàng. Sau này nàng nên đọc và nghiền ngẫm nó nhiều hơn, nhất định phải tiêu trừ hoàn toàn tạp niệm của Hồng Huyền Cơ.
Hồng Dịch nhíu mày nói.
– Hạng người như Hồng Huyền Cơ quả thật rất cao thâm. Hắc hắc.
Thiện Ngân Sa khẽ cười nhạt một tiếng, đôi môi mấp máy, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.
– Chân không bất hủ, vị lai mạt pháp, hữu bất hủ nguyên thần, tự thiên ngoại thiên hàng hạ, hoá vi thánh, thị vi vị lai phật.
(Chân không bất diệt, tương lai vô tận, có Bất Hủ Nguyên Thần từ bên ngoài bầu trời giáng hạ xuống, hóa thành thánh, đó chính là Vị Lai Phật)
Hồng Dịch nhìn Thiện Ngân Sa đang suy ngẫm, hai mắt chớp nháy, bàn tay khẽ nhúc nhích, hoàn toàn chỉ là hai ngón tay cử động. Lập tức, một luồng ánh sáng chín màu lấp lánh từ đầu ngón tay bắn ra, bay thẳng về phía Vô Thường Kiếm.
Trong thoáng chốc, đột nhiên ba mươi sáu âm thanh vang vọng rất nhỏ bé từ toàn thân Vô Thường Kiếm tuôn ra, tựa như tiếng hoa đen nổ.
Cùng lúc đó, ba mươi sáu âm thanh tựa như hoa đèn nổ này liền lan truyền lên tận không trung, khiến sao trời trở nên lu mờ, tiếp đó biến thành một vùng không gian hắc ám mù mịt.
Trong bóng tối, vô số đóa hoa quỳnh màu trắng hiện ra. Trong những đóa hoa quỳnh đó, ẩn hiện một pho tượng Đại Phá Hư Thần có dáng dấp không mấy khác biệt so với Hủy Diệt Minh Vương. Giữa mi tâm pho tượng cũng có một con mắt, bên trong bắn ra những tia sáng hủy diệt âm u đen nhánh.
– Tiểu tử, ngươi dám tế luyện bội kiếm của ta à?
Đại Phá Hư Thần vừa hiện hình, lập tức một luồng thần niệm cường liệt dao động điên cuồng, truyền thẳng vào linh hồn Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa.
– Ma thần này hiện ra khiến đầu óc ta không mất đi sự linh hoạt! Loại thần linh này tới lui cũng chỉ có một câu như thế này thôi! Ngân Sa! Động thủ!
Hồng Dịch đã sớm có chuẩn bị. Vừa nhìn thấy phân thân của Đại Phá Hư Thần ẩn hiện trong tầng hoa quỳnh trắng, hắn không nói gì nhiều, lập tức kết ấn, sẵn sàng xuất thủ.
Ngay khi phân thân của Đại Phá Hư Thần từ trong hư không lộ ra hình thể chân thực, một quyền Không Đà Ấn của Hồng Dịch đã công kích tới.
Cùng lúc đó, Thiện Ngân Sa cũng giương tay, linh hồn điều khiển Chân Không Đại Thủ Ấn, mãnh liệt công kích một chiêu.
Rầm!
Phân thân của Đại Phá Hư Thần này vừa từ trong hư không bước ra, thần niệm lập tức dao động dữ dội. Hắn cảm thấy khắp bầu trời tràn ngập tiếng Phạm xướng, cả không gian như bị đông kết lại, thân thể không cách nào cựa quậy được.
Phân thân Đại Phá Hư Thần này chính là loại thần hồn có lực lượng tương đương với cao thủ một lần lôi kiếp, cũng giống như Minh Thần. Hiện giờ, Bất Hủ Nguyên Thần cường đại của Hồng Dịch kết hợp với Thiện Ngân Sa, uy lực đủ để trực tiếp giết chết cường giả một lần lôi kiếp trong chớp mắt.
Ầm ầm!
Phân thân Đại Phá Hư Thần vừa lộ diện liền bị hai bàn tay khổng lồ của Chân Không Đại Thủ Ấn gào rít lao tới công kích.
Ngao! Ngao! Ngao! Ngao! Ngao!
Trong tiếng gào rít đầy phẫn nộ, toàn bộ thân thể phân thân Đại Phá Hư Thần nhanh chóng rã ra, hóa thành vô số tầng bột phấn.
Ngân Sa vừa định tiến tới, dùng Chân Không Đại Thủ Ấn thu thập phân thân Đại Phá Hư Thần vừa bị đánh tan, rồi cùng Hồng Dịch liên thủ luyện hóa, thì đột nhiên Hồng Dịch cản lại.
– Cẩn thận!
Lời này vừa nói ra, Thiện Ngân Sa liền cảm thấy có điều chẳng lành. Chân Không Đại Thủ Ấn liền biến thành tám vòng hào quang rồi hội tụ phía sau gáy nàng.
Đúng lúc này, đột nhiên từ trên bầu trời, hơn một vạn ngôi sao to bằng nắm tay, mang theo lực lượng bức người, ào ào rơi xuống mặt đất.
Mỗi một ngôi sao đều tản ra một luồng sóng dao động pháp lực cực kỳ cường đại.
Những ngôi sao có kích cỡ bằng nắm tay này mãnh liệt biến đổi, hóa thành một đóa Mạn Đà La lớn đen nhánh. Ở trung tâm đóa Mạn Đà La này, một đạo nhân toàn thân hắc y, phía sau gáy có một vòng hào quang đen kịt, đang ngồi tĩnh tọa.
Đạo nhân này chỉ ra một ngón tay, lập tức một trận đồ cực lớn hiện ra, chậm rãi khôi phục lại hình thể của phân thân Đại Phá Hư Thần vừa bị đánh nát, sau đó liền phong ấn lại trong một vòng tròn thủy tinh màu đen.
– Huyền Thiên Quán Chủ!
Hồng Dịch nhìn vị đạo nhân đang ngồi chính giữa đóa Mạn Đà La đen nhánh có chu vi ước chừng khoảng một mẫu đằng kia, từ trong miệng phun ra bốn chữ. Bởi lẽ, ở trung tâm của đóa Mạn Đà La đen nhánh kia còn có một người khác ngồi cạnh. Đó là một nữ tử toàn thân y phục đen nhánh, đôi mắt lấp lánh tựa như dòng ngân hà.
Đây là một đôi đạo lữ đứng đầu thiên hạ!
– Hồng Dịch, chúng ta lại gặp lại rồi!
Thiên Xà Vương Tinh Mâu vừa xuất hiện, đưa mắt nhìn Hồng Dịch trên Quan Tinh Lầu, sau đó cất giọng trong trẻo nói.
– Cả Ngân Sa Vương nữa!
– Hai vị phu thê vì sao lại đến đây? Chẳng lẽ còn muốn giao đấu đạo thuật với ta?
Hồng Dịch nhìn chằm chằm Thiên Xà Vương cùng vị Huyền Thiên Quán Chủ đầy thần bí khó lường kia.
Trong chớp mắt vừa rồi, Huyền Thiên Quán Chủ hơi lộ ra chút thực lực của bản thân, đủ một vạn khối thần niệm xuất ra, mỗi khối đều to bằng nắm tay, chẳng khác nào sao băng vùn vụt lao xuống. Về đạo thuật, hắn còn cao hơn Thiên Xà Vương một bậc, điều này tự nhiên khiến Hồng Dịch cảm thấy vô cùng kiêng kỵ.
Huyền Thiên Quán Chủ cũng mặc một bộ y phục đen nhánh, mang dáng dấp của một nam tử nho nhã ba mươi tuổi, đầu để trần, chỉ dùng một cây trâm mặc ngọc màu lục cài ngang qua. Hai tay hắn chắp sau lưng, móng tay dài đủ bảy thốn, từng cái đều thẳng tắp như kiếm, không chút uốn lượn.
Thế nhưng hắn dường như không thích nhiều lời, chỉ nhìn Hồng Dịch, gật đầu một cái rồi nói:
– Nạp Lan Ám Hoàng, gặp qua Hồng Chân Nhân.
– Thì ra Huyền Thiên Quán Chủ là Nạp Lan Ám Hoàng. Huyền Thiên Quán được Ám Hoàng Đạo Nhân sáng lập từ mấy nghìn năm về trước. Các đời Quán Chủ sau này, khi kế thừa đại vị xong, mỗi người đều phải đổi thành họ Nạp Lan để biểu thị bản thân là hoàng đế thống trị hắc ám.
Trong lòng Hồng Dịch cũng biết một ít quy củ của Huyền Thiên Quán, những điều này được viết cực kỳ rõ ràng trong thư tịch của Đại Thiện Tự.
– Hồng Chân Nhân, chúng ta đã lĩnh ngộ qua đại đạo, thiết nghĩ không cần thiết phải giao đấu tiểu thuật. Ngày hôm nay, nhân lúc Chân Nhân luyện hóa phân thân Đại Phá Hư Thần của Huyền Thiên Quán chúng ta, ta mới có thể cảm ứng được, vì thế liền tới đây gặp mặt. Đạo thuật của Hồng Chân Nhân càng lúc càng cường đại, không ngờ lại có thể luyện Chân Không Đại Thủ Ấn đến đại thành, đạt tới Bất Hủ Nguyên Thần.
Thiên Xà Vương Tinh Mâu nói.
– Ta và Ám Hoàng lần này tới đây là muốn cùng Hồng Chân Nhân thảo luận hợp tác làm một chuyện. Phân thân Đại Phá Hư Thần này đã bị chúng ta phong ấn, chỉ cần Hồng Chân Nhân đáp ứng, ta và Ám Hoàng lập tức thi triển Thai Tàng Đại Trận, hủy diệt triệt để ý thức của hắn, sau đó hai tay dâng lên, giúp Ngân Sa Vương luyện thành đạo hào quang thứ chín.
– Hợp tác? Hợp tác chuyện gì?
Quả thật Hồng Dịch cảm thấy hơi sửng sốt, đưa mắt nhìn đôi đạo lữ đứng đầu thiên hạ kia.
– Bằng vào đạo thuật của Hồng Chân Nhân cùng với phân thân nhân tiên, hơn nữa còn có Thiên Xà Vương ta và Ám Hoàng, trong thiên hạ này chỉ có một việc đáng để chúng ta cùng hợp tác.
Thiên Xà Vương Tinh Mâu hờ hững nói.
– Đó chính là... giết chết Mộng Thần Cơ!
– Giết chết Mộng Thần Cơ!
Cho dù đạo thuật của Hồng Dịch có cao thâm đến đâu, tâm linh có kiên định đến đâu, nhưng khi nghe lời này của Thiên Xà Vương Tinh Mâu, thần niệm trong đầu hắn cũng không khỏi lạnh run.
Năm đại cao thủ trong thiên hạ, thừa lúc Mộng Thần Cơ độ qua tám lần lôi kiếp, suy yếu đến cực điểm mà cùng nhau truy sát. Kết quả, mấy phân thân của Khổng Tước Vương liên tục bị hủy diệt, mất đi Hạo Thiên Phiến. Môn chủ Chân Cương Môn Bạch Phụng Tiên thi giải, không biết ẩn nấp nơi nào để khôi phục nguyên khí. Thánh giả Đồ Nguyên nửa đường quay về lại bị Hồng Dịch tập kích, chết không rõ nguyên nhân.
Hiện giờ, Thiên Xà Vương Tinh Mâu không ngờ lại muốn liên thủ với Hồng Dịch truy sát Mộng Thần Cơ, điều này khiến Hồng Dịch cảm thấy có chút rùng mình.
– Ha ha ha ha. Thiên Xà Vương, cô nương chắc hẳn đang nói đùa phải không? Mộng Thần Cơ độ qua tám lần lôi kiếp, thần thông quảng đại, pháp lực vô biên. Lần trước các ngươi liên thủ đã khiến gà bay chó sủa, lần này chẳng lẽ muốn biến tại hạ thành kẻ chết thay hay sao? Huống chi, chúng ta vẫn còn là địch nhân cơ mà.
Hồng Dịch cười ha ha hai tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ chế nhạo.
– Hồng Chân Nhân, thù hận của Tinh Mâu và ngài chẳng qua chỉ là chút va chạm nhỏ nhặt. Chúng ta đã tu luyện đến cảnh giới này, tuy rằng không nói là vĩnh hằng bất diệt, thế nhưng c��ng có sinh mệnh lâu dài, nên vì lợi ích lâu dài, không nên tranh hơn thua. Việc Tinh Mâu đã đắc tội với ngài, ta nguyện ý hóa giải.
Huyền Thiên Quán Chủ Nạp Lan Ám Hoàng đột nhiên nói.
– Ta nguyện ý mang bí tịch tối cao của Huyền Thiên Quán, Huyền Thiên Ám Hắc Lục, đưa cho Hồng Chân Nhân xem qua một lần. Không biết điều kiện như vậy có đủ để hóa giải mối ân oán này hay không? Có đủ để chúng ta liên thủ giết chết Mộng Thần Cơ hay không?
Câu chuyện này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free.