(Đã dịch) Dương Thần - Chương 369:
Trên bầu trời, từng đợt bạo lôi liên tiếp vang vọng không dứt.
Mưa như trút nước ào ào đổ xuống.
Trong mây đen dày đặc, điện chớp lóe lên chằng chịt, tựa hồ muốn nghiền nát cả đất trời, vũ trụ thành bột phấn.
Thâm cốc nơi Hồng Dịch bố trí để độ lôi kiếp lúc này đã hoàn toàn chìm trong bùn lầy, những chỗ thấp đều ngập nước, mọi người phải chật vật lắm mới leo lên được những nơi cao hơn.
Đợt bạo lôi lần này quả thực hiếm có khó tìm. Sau cơn mưa lớn, cả đất trời như được gột rửa, trở nên quang đãng, mang theo một luồng không khí tươi mát trong lành.
— Mưa giăng chớp giật, điện xà uốn lượn, thiên tượng như thế này quả là ẩn chứa đạo lý của sự biến đổi, cách tân.
Tinh Nhẫn hòa thượng nhìn bạo lôi, điện chớp trên bầu trời, khẽ nói. Bản thân là Võ Thánh, tâm linh nhập thánh, ông có thể mơ hồ cảm nhận được nhân đạo ẩn chứa trong khí tượng này.
— Thiên tượng biến hóa, nhân đạo biến hóa, không biết triều đình Đại Kiền có biến đổi hay không. Hoàng thất Đại Kiền cùng Hồng Huyền Cơ đang thi hành chính sách mới, thay đổi vị trí của hào môn thế gia trong thiên hạ. Thiên hạ hỗn loạn, lòng người hỗn loạn, không thể nói trước được điều gì.
Chu đại tiên sinh cũng chậm rãi tiếp lời Tinh Nhẫn hòa thượng.
Chu đại tiên sinh là một nhân vật cực kỳ thông minh. Thuở đầu, khi mới quy phục Hồng Dịch, ông ta còn do dự, cân nhắc. Về sau, đạo thuật của Hồng D���ch dần dần trở nên lớn mạnh, từ cao thủ tuyệt đỉnh rồi cuối cùng trở thành cường giả truyền thuyết. Đến lúc này, Chu đại tiên sinh đã hoàn toàn thần phục Hồng Dịch.
So với Hồng Dịch, Hòa Thân vương — người đầu tiên ông ta đầu phục — quả thực chẳng đáng một xu.
Khi đã thành tâm quy phục Hồng Dịch, năng lực của ông ta cũng được phát huy đến tột đỉnh. Hầu như mọi phương diện ông ta đều tham gia, từ điều tra tin tức tình báo, trợ giúp Mộ Dung Yến buôn bán, tích lũy tài phú cho đến liên hệ với quan lại, kết giao với các thế lực lớn nhỏ khắp nơi, tung hoành hợp túng, tất cả đều đóng góp không nhỏ.
Huống hồ, tu vi phụ thể đại thành cũng giúp ông ta có chút hữu ích trong chiến đấu.
— Không biết trong lần lôi kiếp này công tử có thể vượt qua mấy tầng nhỉ? Nếu như vượt qua được bốn tầng, thì đó chính là chủ tử có thể trấn nhiếp một phương, là bậc kỳ tài hiếm có trong thiên hạ, khiến ai nấy đều phải kính sợ. Khi đó, sự an toàn của ta cũng được đảm bảo tuyệt đối, có thể an tâm đi lại khắp Đại Kiền.
T��m trạng của Chu đại tiên sinh cũng có chút khẩn trương.
Thế nhưng, người còn khẩn trương hơn cả ông ta chính là Tiểu Mục, Đại Kim Chu và ba nhóc hồ ly nhỏ. Những cặp mắt bé tí của chúng đều chăm chú ngóng về phía bầu trời.
Còn đám người Xích Truy Dương, Kiền thúc, Mộ Dung Yến đều khoanh chân ngồi dưới đất, trên đỉnh đầu mỗi người là m���t tấm da sói trắng nhỏ. Loại da sói trắng này được chế tạo giống hệt lá cây, không hề dính nước, quả là một công cụ chống nước hữu hiệu nhất.
Trên cơ thể của ba người này hoàn toàn khô ráo.
— Hả?
Đúng lúc này, ánh mắt Tinh Nhẫn hòa thượng chợt lóe sáng.
— Hình như xảy ra biến cố.
Soạt!
Tất cả mọi người đều tụ lại, bảo vệ Càn Khôn Bố Đại ở trung tâm. Trong túi lúc này không chỉ chứa thứ cực kỳ quan trọng là thân xác của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa, mà còn có rất nhiều pháp bảo, không thể coi thường được. Mọi người đều như lâm đại địch.
— Vừa rồi là ai? Dám nhân lúc ta đang đột phá tầng lôi kiếp thứ hai mà bất ngờ xông đến. Hồng Dịch, may mà có chàng đến kịp thời, bằng không, nếu hắn cứ thế xông đến, công kích linh hồn của ta sau khi tiến vào tầng lôi kiếp thứ hai, lợi dụng lúc ta chống đỡ lôi kiếp để thôn phệ thần niệm của ta, từ đó củng cố thần hồn cho hắn.
Trên bầu trời, Hồng Dịch cùng Thiện Ngân Sa tập trung lại cùng một chỗ.
Thiện Ngân Sa thấy Hồng Dịch đánh lui được c�� thần hồn cực kỳ bá đạo của thanh niên kia, hàng mi dài khẽ cau lại, nói.
Tình huống vừa rồi có thể nói là nguy hiểm vô cùng.
Tuy nói rằng muốn thôn phệ thần niệm của con người thì cần pháp lực cực lớn để luyện hóa toàn bộ ký ức trong linh hồn. Thế nhưng trong lúc độ lôi kiếp, thần hồn cực kỳ suy yếu, chỉ cần khẽ chạm cũng có thể tan thành khói bụi, ký ức trở nên mơ hồ, chập chờn. Khi ấy, chỉ cần nắm bắt cơ hội cũng có thể thừa cơ chiếm lợi.
Tuy nhiên, lúc độ lôi kiếp cũng là thời điểm nguy hiểm không gì sánh được, từ xưa đến nay rất ít người chiếm được lợi thế này.
Hành động liều lĩnh như thế chẳng khác nào nhảy xuống đầm tranh đoạt miếng thịt tươi trong miệng cá sấu.
— Huyền Thiên quán chủ nói không sai. Dòng dõi Đại Chu quả thật không diệt vong. Võ công đạo thuật kẻ đó vừa thi triển chính là Hoàng Cực Phách Thế Lục, môn quyền pháp bí truyền của hoàng thất Đại Chu năm xưa. Ta từng đọc phần lớn thư tịch ở Đại Thiện Tự, chúng đều nhắc đến môn quyền pháp này. Còn Chu tam thái tử kia từng ẩn nấp trong dân gian đã rất nhiều năm, khiến bốn đời hoàng đế Đại Kiền ăn không ngon ngủ không yên. Thế nhưng quả thật không ngờ đạo thuật của hắn lại cao như vậy, hơn nữa lại cùng độ lôi kiếp cùng thời điểm với chúng ta, thậm chí là độ ba tầng lôi kiếp.
— Ba tầng lôi kiếp? Thảo nào ta cảm thấy vừa rồi áp lực lại lớn đến như vậy.
Ngân Sa ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi.
— Vừa rồi chàng độ qua mấy lần?
— Ta đã lĩnh ngộ được sự huyền bí của “nhất niệm sinh nhất thế giới”. Tuy nhiên, lúc này cần tĩnh dưỡng khôi phục, củng cố tu vi, bởi dục tốc bất đạt.
Hồng Dịch nói.
— Tầng lôi kiếp thứ hai hung hiểm dị thường. Ta cũng cần phải củng cố chút tu vi của bản thân. Đợi lần bạo lôi tiếp theo xuất hiện sẽ độ tiếp, khi đó, độ thêm một tầng nữa chắc cũng không vấn đề gì.
Thiện Ngân Sa cũng cảm thấy tinh lực bản thân chưa sung mãn, cần thêm thời gian để tích lũy.
— Đúng vậy, căn cơ yếu mà miễn cưỡng rất nguy hiểm, chẳng khác nào “kháng long hữu hối”.
Hồng Dịch thấy thần hồn Thiện Ngân Sa chỉ hơi mệt mỏi, không tiêu hao quá nhiều, liền biết rằng vừa rồi khi độ qua tầng lôi kiếp thứ nhất cũng không quá khó khăn đối với nàng. Điều này hoàn toàn không giống như Quỷ Tiên thông thường, đối với họ, độ tầng lôi kiếp thứ nhất chẳng khác nào đi trên băng mỏng, luôn nơm nớp lo sợ.
Đây cũng là hậu quả của việc căn cơ yếu mà tham lam miễn cưỡng.
Nếu không phải tu luyện Quá Khứ kinh, hấp thụ lôi kiếp thần hồn, phục dụng máu Tà Thần, sao có thể độ lôi kiếp nhẹ nhàng đến thế?
— Đi, chúng ta xuống thôi, trở về nghỉ ngơi, sau đó còn rất nhiều chuyện cần phải làm. Chu tam thái tử kia không đáng nhắc đến, đáng sợ nhất vẫn là Đại Chu thái tổ. Ta nghĩ rằng Chu tam thái tử có được tu vi cao đến như vậy, chỉ e phía sau có kẻ chỉ dẫn, bằng không làm sao hắn có thể tu luyện tới trình độ như thế được.
— Thái tổ một triều đại, khai sáng cơ nghiệp. Không ngờ một nhân vật như vậy còn chưa chết, rốt cuộc kẻ này lợi hại đến chừng nào đây? Ta thực sự rất muốn gặp qua kẻ này một lần. Trong lần chiến sự Tây Vực này không biết hắn đóng vai trò gì nhỉ?
Hồng Dịch lặng lẽ suy nghĩ, rồi cùng Thiện Ngân Sa bay xuống.
Trong lúc đám người Tinh Nhẫn hòa thượng căng thẳng như lâm đại địch thì từ trên bầu trời bỗng có hai đạo ánh sáng hạ xuống. Đó chính là Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa. Hai người vừa hạ xuống liền tiến vào Càn Khôn Bố Đại, trở về cơ thể rồi mới bước ra ngoài.
— Mọi người mau vào Càn Khôn Bố Đại đi. Chúng ta bay ra khỏi dãy Côn Nga sơn. Sau đó cưỡi ngựa đi đến Kiếm Thành ở Xích Châu. Ta nghĩ rằng lúc này tổng đốc Xích Châu đã nhận được mệnh lệnh của Thần Uy vương, chắc hẳn đã chuẩn bị chu đáo cho chúng ta rồi.
Hồng Dịch vung tay lên, toàn bộ thủ hạ cốt cán đều tiến vào Càn Khôn Bố Đại.
Ánh sáng lóe lên, bay ra khỏi dãy Côn Nga sơn, hướng về phía thủ phủ Kiếm Thành ở Xích Châu mà phóng đi.
Xích Châu có năm châu, thủ phủ là Kiếm Thành. Kiếm Thành là một thành trì chủ yếu sinh sống bằng nghề rèn và chế luyện kiếm.
Hàng năm Xích Châu đều mang kiếm tiến cống triều đình. Đồng thời, loại Băng Liệt Văn Cương nổi danh khắp Đại Kiền có xuất xứ từ dãy Thủ Cương sơn gần Kiếm Thành.
Hơn nữa, rất nhiều hào môn thế gia ở Xích Châu đều có những bộ kiếm thuật được truyền thừa từ xa xưa.
Từ xưa đến nay, thích khách ở Xích Châu đã vang danh.
Thời Đại Chu, Xích Châu có tên là "Thứ Châu" (Thứ, nghĩa là đâm, thích, chọc). Cũng có nghĩa là vùng đất của thích khách.
Năm sáu mươi Đại Kiền, Thái tổ Đại Kiền đã đổi cái tên Thứ Châu đằng đằng sát khí ấy thành Xích Châu.
Bởi vậy mới thấy, tình hình ở Xích Châu phức tạp đến nhường nào.
Ở nơi đây, không một hào môn thế gia nào không đúc kiếm, không nuôi dưỡng thích khách; không một gia tộc nào là không tu luyện kiếm thuật bí truyền thượng cổ và học tập đạo ám sát, khiến kẻ khác nghe được phải rùng mình.
Nơi đây từng có một vị trung cổ chư tử xuất thế.
Mỗi triều đại đều lưu truyền một cuốn sách, mang tên Thích Khách Liệt Truyện.
Đây là cuốn sách ghi lại những truyền kỳ về các thích khách lỗi lạc trong lịch sử.
Dù tình hình phức tạp, thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch nhận mệnh lệnh của triều đình, muốn đến biên giới thống lĩnh binh mã giao chiến với Tây Vực thì bắt buộc phải đến nơi này. Nhất là tại vùng Sa Châu thuộc Xích Châu này, Thần Uy vương đã sinh sống hơn hai mươi năm, thâm căn cố đế, tuyệt đối không thể để Hồng Dịch chen chân vào phá hỏng cơ nghiệp của hắn.
Ngoài ra, hiện giờ danh tiếng của Hồng Dịch đang lên, bên ngoài đều đồn rằng hắn đã tu luyện thành Võ Thánh. Điều này chắc chắn sẽ khiến Thần Uy vương vô cùng cảnh giác trong lòng.
Thần Uy vương Dương Thác đã từng là nhân vật nổi danh ngang với Hồng Huyền Cơ, một trong hai Võ Thánh đỉnh cấp, trụ cột của triều đình.
Đối với một nhân vật như vậy, Hồng Dịch đương nhiên không dám lơ là, thiếu cảnh giác. Huống hồ, còn có một nhân vật vô cùng đáng sợ là Đại Chu thái tổ, cùng Chu tam thái tử đầy thần bí đang ẩn mình trong bóng tối.
— Đây là Kiếm Thành của Thứ Châu ư? Quả nhiên là nhà nhà đúc kiếm, lò luyện san sát nhau. Phóng tầm mắt có thể thấy dân cư nơi đây, ánh mắt đều cương nghị, cơ bắp cuồn cuộn, thớ thịt d��o dai như gân trâu, ít nhất cũng đã rèn luyện kiếm thuật hơn mười năm.
Đặc biệt là bước đi nhẹ nhàng như linh miêu, vô thanh vô tức; một khi ẩn nấp ám sát thì cực kỳ đáng sợ.
Cộp cộp, cộp cộp, tiếng vó ngựa vang vọng trên đường lát đá.
Đoàn người Hồng Dịch nối đuôi nhau thành hàng dài bước trên con đường dẫn vào thành, ngước mắt nhìn tòa thành hùng vĩ phía trước.
Đây chính là Xích Châu Kiếm Thành. Đứng từ xa nhìn lại, có thể cảm nhận một khí thế sắc bén, tựa như lưỡi kiếm lạnh lẽo thấu xương, tản ra uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Bên ngoài Kiếm Thành được bao quanh bởi dòng Xích Thủy, nước sông đỏ hồng, cuồn cuộn chảy dài tít tắp. Trời vừa trút mưa xối xả, mực nước Xích Thủy dâng cao, mang theo màu đỏ sẫm, đứng từ xa nhìn lại trông chẳng khác gì máu tươi.
Dùng nước dòng Xích Thủy này luyện kiếm có thể rèn ra những thanh kiếm tốt nhất, mũi kiếm trắng như sương, giết người không vương máu.
Xa xa, vô số lò cao mọc san sát nhau, dễ dàng nhận ra đó là các lò luyện kiếm.
Kiếm của Xích Châu được tiêu thụ kh���p cả nước. Phần lớn các hào môn thế gia, sĩ phu, võ sĩ, thậm chí cả Vân Mông quốc, hàng năm đều đến đây mua một lượng kiếm lớn. Chính vì thế, những hào môn thế gia ở đây, không một gia tộc nào là không giàu có. Suốt mấy nghìn năm nay đều là như vậy.
Hiện giờ ở Tây Vực đang có chiến tranh, điều này cũng ảnh hưởng đến tận Xích Châu. Dọc đường đi, Hồng Dịch thấy rất nhiều đoàn xe của các hào môn thế gia qua lại. Trên ngựa đều là các võ sĩ mang bội kiếm bên mình, ánh mắt sắc bén, khí tức thu liễm, bước đi nhẹ như linh miêu, không hề phát ra chút âm thanh nào.
Điều này khiến đám người Chu đại tiên sinh đều cảm thấy lạnh sống lưng.
Phải biết rằng, người tu luyện đạo thuật, sợ hãi nhất chính là bị võ sĩ ẩn nấp ám sát.
Huống hồ, đây lại là nơi truyền thừa đạo thích khách suốt mấy nghìn năm như Thứ Châu?
— Đạo của thích khách! Đó chính là đạo của hiệp nghĩa! Thượng cổ thánh hiền đã từng ca ngợi phẩm đức của người thích khách. Giận dữ chợt đến, liền tiềm phục trên kim điện giết vương giả. Cơn giận bộc phát, trong năm bước chân giết vua, bất chấp sống chết. Đây là hiệp nghĩa của võ đạo. Là cảnh giới cao nhất của tinh thần võ đạo chân chính, đạt tới “phấn toái chân không”. Đây là những điều mà vị thượng cổ chư tử kia từng ghi chép. Thế nhưng, rất có thể cuốn điển tịch ấy đã thất truyền. Không biết trong toàn bộ các hào môn thế gia lớn nhỏ ở Xích Châu, trong số hơn bảy, tám trăm gia tộc luyện kiếm ấy, có cao nhân nào còn kế thừa được đạo ám sát thời thượng cổ này không? Thật đáng tiếc, bậc cao nhân như vậy lại không nổi danh bằng Mộng Thần Cơ giết hoàng đế. Đây cũng là đạo của thích khách vậy. Không biết sau này trong Thích Khách Liệt Truyện có ghi thêm tên Mộng Thần Cơ vào đó hay không?
Thích khách, vốn dĩ đã không cần nổi danh. Càng nổi danh, thích khách chết càng nhanh.
Hồng Dịch chỉ vào Xích Châu Kiếm Thành, thở dài một tiếng rồi nói.
Đoàn người của hắn đều cưỡi Ô Ma Kỳ Lân mã, công khai đeo bội đao sau lưng, bên hông giắt bảo kiếm, cực kỳ thu hút ánh mắt người qua đường. Tuy nhiên, cũng không ai cảm thấy quá tò mò, bởi lẽ chỉ cần tinh mắt là biết ngay đây là người của triều đình. Hoàng triều Đại Kiền dù sao vẫn đang ở thời kỳ hưng thịnh, làm gì có ai dại dột đến mức đụng đến người của triều đình?
Ngay khi mấy người Hồng Dịch đang đứng ở bên ngoài Kiếm Thành chỉ trỏ, cảm thán tán tụng thì bỗng nhiên, từ trong Kiếm Thành, một đội kỵ binh mãnh liệt phóng ra. Vó ngựa cuồn cuộn như gió lốc, tựa hồ tức thì xuất hiện trước mặt đoàn người Hồng Dịch. Sau khi xuống ngựa, thủ lĩnh kỵ binh dẫn đầu liền nói.
— Đúng là Hồng thống lĩnh. Mạt tướng phụng mệnh nghênh tiếp đại nhân đã lâu.
— Đưa ta vào thành. Ta có thánh chỉ, muốn gặp tổng đốc Xích Châu.
Hồng Dịch nhìn thủ lĩnh kỵ binh này, nói một câu vô cùng đơn giản, thanh âm sắc bén như cắt, có thể cắt đứt yết hầu. Vị thủ lĩnh kỵ binh kia vốn có chút ngạo nghễ, thế nhưng vừa nghe thấy âm thanh này lập tức cúi đầu vái thật dài.
— Dạ, mời đại nhân.
Nói xong, đoàn người đi vào trong Kiếm Thành.
Sau một canh giờ, toàn bộ các thế gia hào môn lớn nhỏ, th�� lực khắp nơi trong chu vi trăm dặm quanh Kiếm Thành đều nằm trong tay vị “Á Thánh” Hồng Dịch.
...........
Trong sơn trang Trần gia tại biên giới Xích Châu. Lúc này dông tố đã qua, trời quang mây tạnh. Những đóa hoa sen trong hồ nước, sau khi dông tố qua đi liền trở nên tươi đẹp một cách đặc biệt.
Đại Kiền Họa Thánh Kiền Đạo Tử đang ngồi trong lương đình, đưa mắt nhìn thanh niên mặc y phục màu vàng đang ngồi bất động trên một tấm bồ đoàn ở phía trước.
Sau đó lại nhìn lên bầu trời, hàng lông mày khẽ cau.
Thanh niên này chính là thể xác của vị Chu tam thái tử vừa rồi.
Đột nhiên, từ trên bầu trời, một đạo ánh sáng tựa như sao băng rơi rụng, vút xuống. Cả không trung phát ra loạt âm thanh xẹt xẹt, thần niệm mang theo lửa điện chớp lóe dần dần tiến vào thể xác.
Ngay khi vừa hạ xuống, tiến vào trong thể xác xong, Chu tam thái tử liền ngẩng mặt lên. Kiền Đạo Tử vội vàng thở dài một hơi.
— Thật tốt. Thật tốt. Đã thành công vượt qua lôi kiếp rồi!
— Hừ. Thái tổ gia gia truyền pháp lực cho ta, nếu ta không độ qua tầng lôi kiếp thứ ba này thì cũng uổng danh con cháu triều Đại Chu. Đáng tiếc thay, ta phải nghỉ ngơi một thời gian dài mới có thể khôi phục tinh thần. Lần này đúng là không được như ý. Không biết kẻ kia rốt cuộc là ai mà có thể luyện được Quá Khứ kinh đến mức ấy?
Chu tam thái tử ôn lại một lượt những chuyện vừa xảy ra trong lần độ lôi kiếp.
— Nhất định phải điều tra ra. Mối thù này đã kết, chỉ sợ không chết không thôi.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được phép.