(Đã dịch) Dương Thần - Chương 377:
Thời tiết Xích Châu đặc biệt nắng ráo, mực nước Xích Thủy cũng dần dần rút xuống, dòng sông vốn ửng hồng nay trở nên xanh biếc trong vắt. Mặt sông tĩnh lặng như một thiếu nữ e ấp, toát lên vẻ thong dong, yên bình, phảng phất nét đẹp của vùng sông nước Nam Châu trù phú.
Thực ra, ở Xích Châu, đồng ruộng phì nhiêu cũng là nhờ dẫn nước dòng Xích Thủy này tưới v��o, đất đai màu mỡ, sản vật lương thực phong phú. Về cơ bản, không cần phải vận chuyển lương thực từ bên ngoài vào, nơi đây hoàn toàn tự cung tự cấp.
Những vườn dâu nuôi tằm, sợi gai, những phường dệt vải, kéo tơ ở Xích Châu cũng đủ sức đảm bảo cái mặc cho dân chúng nơi đây.
Ngoài ra, Xích Châu còn nổi tiếng với nghề đúc kiếm, luyện sắt, khai thác mỏ kim loại. Nơi đây còn là đầu mối giao thương sầm uất, thông thương với cả Tây Vực lẫn kinh thành, nhờ vậy mà thu nhập từ thuế khóa rất dồi dào. Quan lại địa phương không cần bóc lột dân chúng, do đó, nơi đây nhà nhà ấm no, hoàn toàn không có cảnh nghèo đói.
Đó là những gì Hồng Dịch cảm nhận được trong mấy ngày lưu lại Xích Châu.
Hồng Dịch dừng chân tại Xích Châu vài ngày, cũng không gấp gáp đi Sa Châu, bởi lẽ Thần Uy Vương đã điều động binh mã đến đây, giao cho Hồng Dịch thống lĩnh một nhánh quân để ứng chiến.
Giờ đây, Hồng Dịch và Thần Uy Vương đã ngầm đạt được một giao ước.
Vì thế, Hồng Dịch cũng không nóng lòng đến đại doanh ở Sa Châu để phân binh quyền, tất cả đều nhằm để Thần Uy Vương cảm thấy an tâm.
Đạt đến cảnh giới như hiện tại, Hồng Dịch càng thấu hiểu tác dụng của binh quyền.
Nhân cơ hội này, hắn cũng có thể ở lại Xích Châu nghỉ ngơi an dưỡng hai ngày, thu xếp chuẩn bị tác chiến một cách chu đáo. Hiện giờ, một khi giao chiến với Hỏa La quốc của Tây Vực, dù hắn có bản lĩnh thần thông, gặp phải Giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu cũng có thể toàn thân rút lui, nhưng thủ hạ của hắn thì không thể làm được như vậy.
Toàn bộ Tây Vực có hơn trăm quốc gia, lãnh thổ rộng lớn, văn hóa đa dạng, kỳ nhân dị sĩ nhiều vô kể. Quả thực không kém gì Đại Kiền. Một khi hai đội quân khổng lồ này giao chiến ở biên cảnh, việc đụng độ phải những cao thủ thâm sâu khó lường quả thật là chuyện thường ngày.
Một Tây Vực rộng lớn với mấy trăm triệu nhân khẩu như vậy, dù có thể không có nhân tiên, nhưng cường giả Võ Thánh chắc chắn không hề ít.
Từ trong tư liệu, Hồng Dịch cũng biết được, quốc vương, vương tử, quốc sư, hay một vài đại nguyên soái ở Tây Vực đều có thực lực không hề nhỏ. Hơn nữa, họ còn nhận được thần lực gia trì từ Tinh Nguyên Thần Miếu.
Thần linh chí cao, vĩ đại nhất của Tinh Nguyên Thần Miếu, vị thần được xưng tụng là thần nắm giữ nguyên khí của sinh linh vạn vật trong trời đất, được gọi là Nguyên Khí Thần.
Nhận được thần lực gia trì của Nguyên Khí Thần, như vậy cũng có nghĩa là, ngoài tuyệt thế võ lực, họ còn có những thủ đoạn kỳ quái, chẳng khác nào Chân Không Đại Thủ Ấn do thần linh lực của Hồng Dịch kết thành vậy.
Điều khác biệt duy nhất chính là, thần linh lực kết thành Chân Không Đại Thủ Ấn là chịu sự khống chế của bản thân. Còn thần lực của Tinh Nguyên Thần Miếu là do Nguyên Khí Thần gia trì lên, mang tính phụ trợ tạm thời và có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào.
– Con người dùng ý niệm tín ngưỡng ngưng tụ thành Nguyên Khí Thần, trong khi đó, Nguyên Khí Thần lại dùng thần niệm gia trì lên con người, coi đó là ban ân. Con người tạo ra thần, rồi lại để thần cưỡi lên đầu, thật là bi thương, tự mình mua dây buộc mình!
Đây là lời bình luận của một vị cao tăng về sự sai lầm của Tinh Nguyên Thần Miếu, được ông ghi chép lại sau chuyến đi tìm hiểu Tây Vực.
Nói cách khác, thần là do người tạo ra. Vậy mà sau khi tạo ra thần, họ lại phải cung phụng, chịu sự bóc lột và sai khiến của thần. Đây là một loại bi ai.
Mấy ngày này, Hồng Dịch cũng chuyên tâm nghiên cứu, tìm đọc một ít thư tịch về Hỏa La quốc cũng như văn hóa Tây Vực. Tất cả đều là những thư tịch của các đại cao tăng lưu truyền từ xưa đến nay, thậm chí một vài thư tịch trong Càn Khôn Bố Đại còn ghi lại đôi chút về võ kỹ, chiến sự, chính sự và lịch sử của Tây Vực.
Văn hóa Tây Vực truyền thừa từ hơn năm, sáu nghìn năm trước, tuy rằng không xa xưa như Đại Kiền Thiên Châu, thế nhưng cũng có một nền văn hiến lịch sử phong phú đa dạng. Nếu như ghi chép toàn bộ, thì mấy gian nhà lớn cũng không thể chứa hết.
Thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch đọc sách đều có tính tuyển chọn.
Trong thư phòng, Hồng Dịch vừa đọc sách, trên tay lại không ngừng tuôn ra hơn một nghìn khối thần niệm trong suốt lấp lánh, biến hóa khôn lường, kết thành một thứ gì đó tựa như đàn tế, lại giống như miệng bát. Ở trung tâm, chân thân Đại Nhật Như Lai ẩn hiện chập chờn.
Đây chính là lúc Hồng Dịch vừa đọc sách vừa diễn luyện Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới.
Đây là thuật phong ấn vô thượng, là thứ pháp thuật cường đại nhất trong Quá Khứ Kinh, vượt qua sự tồn t��i của năm đại ma thần.
Hơn một nghìn khối thần niệm tùy ý tổ hợp, liên kết với nhau, mỗi một khối thần niệm đều được quan tưởng, vận lực, trải qua trăm nghìn hình thái tổ hợp phức tạp khác nhau để kết thành hình thái đại kết giới này.
Đây là một môn đạo thuật có tính phức tạp đến cực điểm.
Trong lúc vận dụng, hơn một nghìn khối thần niệm, thậm chí là mấy nghìn khối thần niệm đều phải tiến hành những quá trình quan tưởng khác nhau, sắp xếp theo thứ tự khác nhau, tổ hợp theo các hình thái riêng biệt, sau đó lại phối hợp với nhau bằng các sóng dao động cực kỳ nhỏ và chuẩn xác, rồi mới tiến hành vây quanh theo một quy luật nhất định, tạo thành sự liên kết, tương hỗ, đan xen giữa các tiểu thiên thế giới, từ đó mới có thể phát huy ra lực lượng phong ấn lớn tới mức không tưởng.
Điều này cũng giống như một đội quân, nếu như được huấn luyện tinh nhuệ, thì mấy nghìn binh sĩ cũng có thể hoàn toàn đánh bại mười vạn đại quân của địch.
Thậm chí trong sử sách có ghi lại, một đạo quân một vạn người đã ��ánh tan trăm vạn đại quân của địch.
– Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới này quả thực thần kỳ vô cùng. Nếu như ta thi triển toàn lực, thậm chí có thể trực tiếp phong ấn một tồn tại cường đại như Minh Thần, về cơ bản không cần phải chiến đấu.
Trong quá trình diễn luyện, Hồng Dịch càng lúc càng cảm nhận được sự thần kỳ của đại kết giới này, và cũng càng lúc càng thuần thục hơn.
Bỗng nhiên, trong lúc đó, một ý niệm bỗng lóe lên trong đầu hắn.
– Nếu như ta học được Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới của Huyền Thiên Quán, khi đó linh hồn toàn thân, một bên là bóng tối, một bên là ánh sáng, hai tầng phong ấn dung hợp cùng một chỗ, như vậy chẳng phải là vô địch rồi sao?
– Thảo nào, thảo nào Ngân Sa sau khi luyện Quá Khứ Kinh lại lưu tâm đến Huyền Thiên Ám Hắc Lục đến thế. Với ba trăm năm kinh nghiệm tu luyện, nàng ấy đương nhiên có cảm giác nhạy bén đến vậy. Thế nhưng việc hợp tác với cặp vợ chồng Huyền Thiên Quán Chủ và Thiên Xà Vương để truy sát Mộng Thần Cơ, đúng thật là "dữ hổ bì mưu", l��i bất cập hại. Thực lực hiện giờ của ta, đối phó với một người trong số họ còn có thể miễn cưỡng, thế nhưng đối phó với cả hai thì hoàn toàn quá sức. Huống chi còn có những thế lực khổng lồ không hề thua kém Huyền Thiên Quán như Khổng Tước Vương, Thiên Long Đạo Chủ. Cánh tay của ta quả thực vẫn chưa đủ mạnh mẽ.
Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới cùng Quang Minh Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới, nếu như có thể dung hợp hai thứ làm một. Ánh sáng cùng bóng tối kết hợp, Hồng Dịch dám khẳng định rằng đạo thuật của bản thân sẽ đột phá một bước tiến cực lớn.
Thế nhưng lúc này cũng không phải là lúc hợp tác với Huyền Thiên Quán Chủ.
Ngay khi Hồng Dịch vừa đọc sách vừa diễn luyện đạo thuật, thì bên ngoài cửa sổ, Trưởng lão Yến Khai và Yến Thập Lục Lang của Thứ Đạo Minh đã đến. Trong tay hai người, một người cầm Thiên Cơ Thần Nỏ, một người mang theo một bộ giáp vảy cá bằng cương phiến vô cùng kiên cố.
Hồng Dịch vừa thấy bọn họ liền vội vàng đứng dậy, bước ra khỏi phòng.
Phụt!
Thiên Cơ Thần Nỏ vừa phát động, cơ quan vang lên, từ bên trong phun ra một luồng khí lưu thật dài, toàn thân nỏ rung lên, tạo thành hơn mười lỗ thủng trên bề mặt của bộ giáp được đặt cách đó hai trăm bước chân.
– Đây chẳng phải là Minh Quang Khải Giáp do Xích Châu chế tạo ra sao? Một bộ Minh Quang Khải Giáp kiên cố như vậy không ngờ lại bị bắn xuyên qua dễ dàng đến thế sao?
Hồng Dịch thoáng chấn kinh, nín thở hỏi.
– Đúc kiếm, đúc giáp, luyện sắt, những thứ này đều là lợi khí mà quân đội nhất định phải tranh giành. Không biết Thứ Đạo Minh có thể rèn được Nhuyễn Ngọc Đạn Cương không? Nếu có thể, vậy thì hoàn toàn có thể mô phỏng Thiên Cơ Thần Nỏ này mà chế tạo ra những thần binh lợi khí tương tự.
Hồng Dịch hiện giờ đang ở trong một trang viên cạnh dòng Xích Thủy, ngồi ngắm nghía Thiên Cơ Thần Nỏ trong tay.
Cây Thiên Cơ Thần Nỏ này có cấu tạo thần kỳ, có thể bắn ra mười mũi tên cùng lúc, xuyên thủng thân đại thụ cách đó năm trăm bước chân. Quả thực lợi hại hơn cường cung rất nhiều.
Ngày đó, khi Tinh Nhẫn Hòa Thượng chặn giết đoàn xe chở bạc của Đại La Phái, bị rất nhiều cao thủ sử dụng Thiên Cơ Thần Nỏ liên tục bắn, thiếu chút nữa mất mạng. Thậm chí ngay cả Ô Kim Cà Sa, Ngân Sa Giáp cũng bị bắn thủng lỗ chỗ, từ đó có thể thấy được lực xuyên thấu lẫn lực sát thương của loại thần nỏ này mạnh đến mức nào.
Hiện giờ đến được Xích Châu, quê hương của nghề luyện đúc kiếm, chế tạo áo giáp. Hồng Dịch đương nhiên muốn mang loại thần nỏ này ra, nhờ các đại sư đúc kiếm quan sát, tìm hiểu xem có thể mô phỏng chế tạo lại được hay không.
Nếu như quân đội Đại Kiền, ai ai cũng được trang bị Thiên Cơ Thần Nỏ, vậy thì việc bình định Tây Vực quả thực dễ dàng như trở bàn tay.
– Phương pháp phối chế, rèn đúc Nhuyễn Ngọc Đạn Cương thì chúng ta có. Hiện giờ trong kho cũng còn một ít loại tài liệu này, thế nhưng cây Thiên Cơ Thần Nỏ này có cấu tạo thực sự quá phức tạp. Bên trong có bánh răng truyền động, mảnh sắt, và cả dây cót lò xo, dày đặc tiếp nối nhau. Nếu không có bản vẽ chính xác thì rất khó chế tạo ra được. Vậy m�� không biết Thiên Cơ Thương Hành của Vô Địch Hầu làm thế nào lại có thể chế tạo ra thứ như thế này. Ước chừng phải nghiên cứu một đến ba năm thì may ra mới có thể mô phỏng chế tạo lại được, trong thời gian ngắn thì khó lòng làm nổi.
Yến Thập Lục Lang nhìn Thiên Cơ Thần Nỏ. Đối với một thích khách với tu dưỡng thâm sâu như hắn, khi chứng kiến sự lợi hại của thần nỏ, vẫn không nén được một tiếng thở dài.
– Ba đến năm năm? Như vậy quá lâu rồi. Thứ Đạo Minh các vị có thể rèn ra loại khải giáp như Nguyên Thần Bạch Cốt Khải không?
Hồng Dịch lại hỏi.
– Công tử nói đùa rồi.
Yến Khai nói.
– Nguyên Thần Bạch Cốt Khải chính là thần giáp thượng cổ, không có thần lực, không có thủ đoạn cao thâm, không có vô vàn thiên tài địa bảo, không tốn hơn mười năm thời gian thì không thể nào chế tạo ra nổi. Hiện giờ, người có thể chế tạo ra nó còn chưa xuất thế. Chẳng lẽ công tử còn muốn trang bị cho quân đội loại thần giáp như vậy sao? Nếu vậy thì quân đội Đại Kiền đã sớm thống nhất thiên hạ rồi, thậm chí còn xông pha ra cả thế giới bên ngoài, chiếm cứ Thiên Ngoại Thiên rồi.
– Ta cũng không có ý đó.
Hồng Dịch trầm mặc một hồi.
– Tuy nhiên, Thứ Đạo Minh các vị, vốn là thế gia đúc kiếm, đúc giáp, dù sao cũng nên có những khải giáp thần kỳ để dùng chứ! Còn Ô Kim Cà Sa, Ngân Sa Giáp trên người chúng ta, tuy rằng thần kỳ, nhưng cũng chỉ là phàm vật. Chiến sự hiểm nguy, nếu như có lương khải (áo giáp tốt) thì vẫn tốt hơn nhiều.
Cơ thể hiện giờ của Hồng Dịch là thể xác thật sự.
Võ đạo tuy rằng đã đạt đến Võ Thánh, thế nhưng so với phân thân nhân tiên thì còn kém rất xa. Từ sau khi chứng kiến thủ đoạn ám sát vô cùng kỳ diệu của Thứ Đạo Minh, Hồng Dịch cũng không dám chắc lúc nào mình sẽ bị ám sát.
Phải biết rằng, Tinh Nguyên Thần Miếu, Hỏa La quốc, cũng có một hệ thống huấn luyện sát thủ cực kỳ cường đại.
– Trạng Nguyên công!
Yến Khai đang muốn nói thì Hồng Dịch đột nhiên nhíu mày.
– Ưu Lộ Lai Đặc quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ta. Vô Địch Hầu muốn trả thù ta, nhất định sẽ đi tìm nàng!
Hồng Dịch thở ra một hơi thật dài.
Cùng lúc đó, bên ngoài Kiếm Thành, tại một địa điểm bí mật, trước mặt Ưu Lộ Lai Đặc cùng Thạch Địch Vương Tử đột nhiên xuất hiện Vô Địch Hầu, bên cạnh còn có một nam tử mặc áo vàng.
– Ưu Lộ Lai Đặc, nàng bị Hồng Dịch động chạm đến thân thể chưa?
Đây là câu đầu tiên mà Vô Địch Hầu hỏi khi xuất hiện trước mặt Ưu Lộ Lai Đặc.
Bản văn này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.