(Đã dịch) Dương Thần - Chương 381:
Bộ Thiên Mang Giác Thần Khải này cuối cùng cũng bị tách ra, nhưng cái giá phải trả thì quá đắt.
Nhìn bộ khải giáp sừng trong tay, Hồng Dịch chẳng lấy làm vui sướng gì. Loạt thao tác vừa rồi đã khiến hắn tiêu hao quá nhiều.
Để tách bộ khải giáp đó khỏi thân thể Vô Địch Hầu, không chỉ thần khí Hám Thiên Cung hoàn toàn vỡ tan, Âm Dương Hỗn Động Đại Trận biến m��t, mà còn thiêu đốt toàn bộ thần niệm của Hồng Lăng lão tổ. Thậm chí ba nghìn khối thần niệm ba lần lôi kiếp của Chu tam thái tổ cũng không phải ngoại lệ.
Quan trọng hơn cả là Hồng Dịch còn phải tiêu tốn một lượng lớn tinh huyết của nhân tiên phân thân.
Chưa kể bản thân Hồng Dịch cũng hao phí mất hai nghìn tám trăm khối thần niệm, tất cả đều bị thiêu đốt sạch sẽ.
Đây là một sự tiêu hao đáng sợ đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Mấy nghìn khối thần niệm tinh thuần của cao thủ hai lần lôi kiếp, ba nghìn khối thần niệm tinh thuần của cường giả ba lần lôi kiếp, và hai nghìn tám trăm khối thần niệm "nhất niệm nhất sinh thế giới" của tuyệt đỉnh cao thủ cảnh giới bốn lần lôi kiếp.
Nếu cỗ lực lượng khổng lồ này mà gia trì lên linh hồn của một con người, kẻ đó dù có ngu dốt đến mấy, chỉ riêng về mặt lực lượng thôi, cũng đủ khiến kẻ đó trở thành tuyệt đỉnh cao thủ trong thiên hạ, một tồn tại có thể sánh ngang với Khổng Tước vương.
Đặc biệt là thần niệm bốn lần lôi kiếp của Hồng Dịch, mỗi khối đều có thể sinh ra một tiểu thiên thế giới. Nếu thật sự gia trì lên cơ thể người khác, chỉ cần hơn mười khối là đủ sức khiến người đó thăng tiến đến cảnh giới Phân Thần Hóa Niệm Đại Thành. Dù không thể đột phá Quỷ Tiên, nhưng xét về sức chiến đấu, bất cứ Quỷ Tiên nào cũng không phải đối thủ.
Thế nhưng những điều này cũng chẳng phải điều quan trọng nhất. Điều đáng nói hơn là, sau sự phá hoại càn quấy của Vô Địch Hầu, rất nhiều đồ vật bên trong Càn Khôn Bố Đại bị phá nát, và thọ nguyên của tiểu thiên thế giới bên trong đó cũng giảm đi cực kỳ nhiều.
– Nếu như những thần niệm này đều đưa cho Ngân Sa, e rằng lực lượng của Ngân Sa sẽ vượt qua cả Khổng Tước vương, đạt tới cảnh giới của Thiên Xà vương. Thế nhưng hiện giờ tình thế cấp bách, đành phải làm thế thôi.
Hồng Dịch thở dài một tiếng.
Sau đó thần niệm khẽ động, lập tức bộ Thiên Mang Giác Thần Khải liền lượn lờ xung quanh thân thể hắn. Bộ áo giáp lân phiên này dần dần biến hóa, hình thành một khối cầu bằng chất sừng.
Khối cầu s��ng này thoạt nhìn không có gì huyền diệu, trông rất đỗi bình thường. Thế nhưng nếu quan sát kỹ, lại thấy nó mơ hồ giống như tròng mắt của con người, thậm chí bên trong còn có cả con ngươi.
– Thiên Mang! Chiến thần anh linh! Thần khải này quả nhiên không tầm thường!
Vừa vận thần niệm, nhấc bổng bộ Thiên Mang Giác Thần Khải lên không trung, không ngờ nó lại ngưng tụ thành hình dạng một tròng mắt. Sau đó Hồng Dịch khẽ đẩy một cái, viên nhãn cầu ấy lập tức tiến vào mi tâm hắn, dán chặt lại.
Trong thoáng chốc, mi tâm của Hồng Dịch giống như xuất hiện một con mắt thứ ba.
Hơn nữa con mắt dựng thẳng ở mi tâm này, ngay khi vừa tiếp xúc với da thịt, hình thể liền dần dần trở nên trong suốt, không còn nhìn thấy chút vết tích nào.
Cùng lúc đó, trên thân thể hắn, một cỗ huyết khí khẽ chớm nở, tựa như tinh huyết cuồn cuộn chảy trên bộ Thiên Mang Giác Thần Khải.
Cỗ tinh huyết sục sôi khi tiến vào con mắt thứ ba do Thiên Mang Giác Thần Khải hóa thành lập tức vận chuyển một vòng, sau đó lại chảy trở về cơ thể.
Hồng Dịch lập tức cảm giác được cỗ khí huyết này khi trở về trong thân thể hắn dường như trở nên tinh thuần hơn rất nhiều, chẳng khác nào vừa được gột rửa vậy.
– Bộ Thiên Mang Giác Thần Khải này còn có thể gột rửa tạp chất của cơ thể, có khả năng giữ cho máu huyết luôn thanh sạch sao? Quả nhiên là thần khải Thượng Cổ, không tầm thường chút nào!
Một luồng ý niệm chợt lóe lên trong mi tâm Hồng Dịch. Bộ Thiên Mang Giác Thần Khải ngay khoảnh khắc hấp thụ tinh huyết của hắn liền khiến hắn có cảm giác gắn kết huyết nhục.
Luồng ý niệm ấy vừa chớm nở, con mắt vừa ẩn tàng ở mi tâm liền mãnh liệt mở ra, nhất thời biến thành một lớp biểu bì, rồi lan xuống bên dưới, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể Hồng Dịch.
Nhất thời Hồng Dịch cảm thấy đôi mắt hắn được bao phủ bởi một lớp màng mỏng màu hồng, khiến hắn có khả năng nhìn xuyên thấu hư không.
Hơn nữa sau khi mặc bộ khải giáp vào, Hồng Dịch cảm thấy toàn thân khí thế bừng bừng, lực lượng cuồn cuộn tuôn trào. Khắp tứ chi trong cơ thể và lớp biểu bì của khải giáp không ngờ lại loáng thoáng gắn kết làm một.
Mỗi cử chỉ, động tác đều ẩn chứa lực lượng và huyết khí của nhân tiên.
Thế nhưng cỗ thân thể Hồng Dịch đang sở hữu là thân nhân tiên chân chính, là thân thể thần thai, khi kết hợp với bộ khải giáp liền tạo thành một mối liên hệ tâm linh, viên mãn hơn nhiều so với khi Vô Địch Hầu chi phối bộ khải giáp.
Lúc này, Vô Địch Hầu đang bị nhốt trong màn ánh sáng của Càn Khôn Bố Đại, tay kết pháp ấn Tạo Hóa đạo, trên cơ thể không ngờ lại bộc phát những luồng kim quang, bảo vệ khít khao thân thể hắn.
– Không ổn!
Ngay khi Hồng Dịch vừa mặc bộ khải giáp vào, nhìn thấy bộ dạng Vô Địch Hầu như vậy, trong lòng hắn liền cả kinh.
Thì ra, khi hắn vừa tách bộ Thiên Mang Giác Thần Khải ra, cơ thể Vô Địch Hầu trở nên trần trụi. Hắn liền cảm nhận được sự nguy hiểm cường liệt từ Âm Dương Hỗn Động Đại Trận đang dồn ép tới, khiến Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm xuất hiện hộ chủ!
Vô Địch Hầu khi mặc bộ Thiên Mang Giác Thần Khải vào cũng có một nhược điểm, đó là Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm sẽ không xuất hiện bảo vệ chủ nhân!
Bởi lẽ khi hắn đang ở trong bộ khải giáp, thân thể gần như bất tử bất diệt, còn gì gọi là nguy hiểm nữa?
Đột nhiên, ngay lúc đó, hai mắt Vô Địch Hầu mở ra, trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một thanh trường kiếm bốn cạnh, chính là Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm. Hắn vươn tay nắm lấy, đưa mắt căm thù nhìn Hồng D���ch, rồi bất thình lình nhảy xổ ra từ trong màn ánh sáng, đánh về phía Hồng Dịch.
Xoẹt!
Kiếm khí màu vàng kim tung hoành, trải rộng suốt vài dặm, khí tức cuồn cuộn.
Toàn bộ màn ánh sáng trong suốt của Càn Khôn Bố Đại, khi gặp phải cỗ kiếm khí này liền lập tức bị đẩy lùi, tựa như hất nước sôi lên mặt tuyết. Kiếm khí vừa xuất ra, Càn Khôn Bố Đại liền như bị đâm nứt ra!
Tiểu thiên thế giới của Càn Khôn Bố Đại cũng không chống lại được lực xuyên phá của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm.
Một kiếm này của Vô Địch Hầu đủ để hủy diệt tiểu thiên thế giới của Càn Khôn Bố Đại.
– Nguy mất!
Nhìn thấy Vô Địch Hầu tỉnh lại, tay cầm Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, bổ tới một kiếm, Hồng Dịch liền thầm hô "Không hay!", mãnh liệt vung tay lên, lập tức Chiến Thần khổng lồ liền bay vút ra bên ngoài, ngăn cản màn kiếm quang ấy.
Cùng lúc đó, Hồng Dịch hét lớn.
– Kiếm của Bàn Hoàng, tụ hội trí tuệ, nhân ái, dũng khí, chính trực! Nay ta phát đại chí hoành nguyện, lập ra vạn cổ kinh vương. Nguyện người người trong thiên hạ đều như rồng, ấy là nhân ái. Ta tế đạo thích khách, tiến vào Thích Khách Đường, ấy là dũng khí. Ngươi là kiếm của thánh đạo, chẳng lẽ lại nghe theo lệnh của kẻ tiểu nhân mà giết chết người đại dũng hay sao? Ngươi muốn cùng ta đấu pháp, ta cũng không sợ ngươi. Là địch hay là bạn, đều do ngươi lựa chọn!
Bồng!
Hai cỗ lực lượng va chạm, luồng kiếm khí của Bàn Hoàng Kiếm dường như hoàn toàn không muốn trảm sát thần niệm của Hồng Dịch, bất thình lình ngâm lên một tiếng dài.
Tiếng ngâm dài này cực kỳ cao ngạo, hơn nữa lại vô cùng kỳ lạ, mang theo nhân tính.
Tiếng ngâm dài vang lên, sau đó ngân vút một tiếng, lập tức đạo kiếm khí liền bay ngược trở lại, quấn quanh thân thể Vô Địch Hầu. Thân kiếm lúc này rung lên dữ dội.
– Ngươi muốn ra ngoài sao? Nếu vậy để ta mở cửa tiễn ngươi! Đừng phá hỏng tiểu thiên thế giới của ta.
Hồng Dịch vung tay lên, một vết nứt hé ra cách vị trí Bàn Hoàng Kiếm không xa lắm.
Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm lại ngâm lên một tiếng dài, hóa thành một khối cầu, bao phủ Vô Địch Hầu vào trong. Khối cầu khẽ chấn động, bỗng nhiên bay ra bên ngoài từ vết nứt đó.
– Hồng Dịch... Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu. Thật không ngờ ngươi lại lợi hại đến vậy, ngay cả kiếm khí của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cũng không làm tổn thương được ngươi. Thế nhưng thanh thần kiếm này rốt cuộc vẫn thuộc về ta. Ngươi vĩnh viễn không thể giết chết ta đâu.
Thanh âm Vô Địch Hầu từ trong kim cầu truyền ra, sau đó dần biến mất.
– Thật lạ kỳ, tên Vô Địch Hầu này, bản thân chẳng có nhân ái, không có dũng khí, lại càng không có trí tuệ lẫn chính trực, lại là kẻ ngông cuồng như thiên ma, tại sao Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm lại cứ bảo vệ hắn như vậy? Từ tình huống vừa rồi mà suy ra, thanh thần kiếm này dù không thông minh như con người, nhưng cũng có chút linh trí.
Hồng Dịch nhìn thấy Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm bao quanh thân thể Vô Địch Hầu, rời đi trong thoáng chốc, trong lòng hắn liền xoay chuyển ngẫm nghĩ.
Với tu vi hiện giờ của hắn, cũng không sợ chịu thua thiệt trước Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm này. Thế nhưng nếu loạn ẩu đấm đá trong Càn Khôn Bố Đại, tất sẽ tạo thành tổn hại cực lớn.
Thậm chí trong lúc kiếm khí của Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm tung hoành ngang dọc, có thể trực tiếp xé rách Càn Khôn Bố Đại, dẫn đến tiểu thiên thế giới mất đi cân bằng mà sụp đổ.
Chính vì thế mà Hồng Dịch mới không muốn giao tranh với thanh thần kiếm kia, mới để nó bay ra bên ngoài.
Dù sao Vô Địch Hầu cũng đã mất đi Thiên Mang Giác Thần Khải và Thương Mang Thần Thương, không còn khả năng uy hiếp gì nữa. Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm dường như cũng chỉ bảo vệ hắn mà thôi. Trong khoảnh khắc giao tiếp vừa rồi, Hồng Dịch cũng nhận ra thanh thần kiếm này dường như cũng không muốn làm địch thủ với hắn.
Lặng lẽ lơ lửng giữa màn ánh sáng trong suốt trên không trung là cây Thương Mang Thần Thương, đây là do Vô Địch Hầu bị Âm Dương Hỗn Động Đại Trận dồn ép nên để lại lúc nãy.
Lẽ ra khi đó Vô Địch Hầu định nhân cơ hội Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm trảm sát Hồng Dịch để tranh thủ đoạt lại Thương Mang Thần Thương. Thế nhưng đúng lúc ấy Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm lại tự hành động, cấp tốc lôi hắn ra bên ngoài.
– Tạo Hóa Hồ Lô? Tạo Hóa Hồ Lô đâu rồi nhỉ? Hình như vừa rồi Vô Địch Hầu cũng không mang thứ này theo người thì phải?
Hồng Dịch quan sát Thương Mang Thần Thương, nhưng lại không phát hiện ra Tạo Hóa Hồ Lô.
Thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch cũng không có thời gian truy cứu những vấn đề này, cơ thể hắn mãnh liệt nhảy ra bên ngoài Càn Khôn Bố Đại.
Vừa ra bên ngoài, Hồng Dịch liền nhìn thấy trên bầu trời tràn ngập những đám mây đen đang cuồn cuộn vần vũ, những đám mây đen nghịt này đậm đặc đến mức cực điểm, hoàn toàn che kín khoảng không gian chu vi một trăm dặm trên bầu trời.
Hình bóng Vô Địch Hầu cũng biến mất không còn tăm hơi.
Thiện Ngân Sa và Hồng Dịch đứng dưới đám mây đen, đưa mắt nhìn đám mây đen bao trùm khắp trăm dặm đang không ngừng biến ảo.
Trong đám mây đen không ngừng biến ảo này dường như có vô số binh mã lúc ẩn lúc hiện, mang theo ý cảnh hùng tráng của thiên quân vạn mã, bao phủ khắp cả đất trời.
– Nghe đồn, năm đó Đại Chu thái tổ chinh chiến bốn phương, giết người vô số, máu chảy thành sông. Sau mỗi trận chém giết, lão đều thu thập những thần niệm sát phạt cường liệt trong chiến trường, tế luyện thành một chiếc vương tọa. Đám mây đen bao phủ suốt trăm dặm kia có uy lực vô cùng, bất kể người tu đạo nào, chỉ cần hơi chút rơi vào đó liền lập tức bị vây khốn vào một thế giới tàn sát khủng khiếp vô cùng, chiến trường nối tiếp chiến trường, tầng tầng lớp lớp. Mà ở trung tâm đám mây đen, có một điểm ánh sáng, đó chính là A Tị Vương Tọa của Đại Chu thái tổ.
Thiện Ngân Sa nhìn thấy Hồng Dịch từ trong Càn Khôn Bố Đại bước ra, trên người mặc bộ Thiên Mang Giác Thần Khải, cả người chẳng khác nào Ma Vương, ánh mắt nàng khẽ động, vành môi nở nụ cười.
Sau đó nàng đưa tay chỉ về đám mây đen bao phủ trăm dặm trên bầu trời cùng điểm sáng ở trung tâm mà nói.
– A Tị Vương Tọa sao... Điều này cũng đúng thôi, Thái Tổ khai quốc các triều đại đều bước ra từ trong núi thây biển máu, đi trên xương trắng. Một tướng công thành, vạn cốt khô lâu. Ngôi bảo tọa kia xứng với hai chữ A Tị.
Hồng Dịch đưa mắt nhìn kim quang ở trung tâm đám mây đen. Quả nhiên trong đó có một chiếc Vương Tọa thật lớn, tựa như long ỷ trong hoàng cung Đại Kiền, hai bên khá rộng rãi, trên tay vịn khắc ngũ trảo kim long.
Ngồi trên chiếc A Tị Vương Tọa thật lớn đó tựa hồ một vị Chí Tôn, toàn thân mặc long bào, đầu đội bình thiên quan, trước mũ có mành châu ngọc rủ xuống che khuất khuôn mặt, khiến người ngoài nhìn vào không thấy được bất cứ thứ gì.
Mây đen cuồn cuộn hai bên Vương Tọa cứ chốc chốc lại ngưng tụ thành những thần vệ mặc một loại khải giáp quỷ dị, kẻ cầm trường thương, kẻ xách đại đao, kẻ đeo trường kiếm.
Khí tức, uy thế, khí phách phô trương đến mức ấy, Hồng Dịch quả thực mới lần đầu chứng kiến.
Công bằng mà nói, Hồng Dịch từng gặp không ít người tu đạo thể hiện đạo thuật rất phô trương, Thiên Long Đạo Chủ là một ví dụ điển hình. Thế nhưng hiện giờ, ngay cả Thiên Long Đạo Chủ xem ra vẫn còn thua xa Đại Chu thái tổ.
Trong đám mây đen đậm đặc bao phủ suốt trăm dặm trên bầu trời, ngàn vạn chiến hồn anh linh, tầng tầng lớp lớp đứng sát nhau. Ở trung tâm là một tòa A Tị Vương Tọa.
Người tu đạo trong thiên hạ mấy ai có được khí phách phô trương đến mức ấy, quả thật cực kỳ hãn hữu.
– Đến chậm một bước rồi!
Đám mây đen nghịt đang cuồn cuộn từ phương xa lao tới, ngay khi vừa thấy Hồng Dịch từ trong Càn Khôn Bố Đại bước ra liền khẽ dừng lại.
Đám mây đen dừng lại giữa không trung, cách Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa chừng hơn mười dặm, không tiếp tục tiến tới nữa.
Một âm thanh nồng đậm tựa như kim loại nóng chảy từ trong tòa A Tị Vương Tọa truyền ra.
– Hồng Dịch, tu vi của ngươi quả nhiên cao thâm, không hổ danh là nhân vật từng khiến bách thánh kinh động tại trường thi ngày đó. Khi ấy ngươi mới vượt qua một lần lôi kiếp, không ngờ chỉ qua vài tháng ngắn ngủi lại tu luyện đến bốn lần lôi kiếp, đạt tới cảnh giới "Nhất Niệm Sinh Nhất Thế Giới"! Thế nhưng ngươi lại nhanh chân hơn ta, cường đoạt bộ Thiên Mang Giác Thần Khải của Vô Địch Hầu, mặc lên thân. Bội phục, bội phục, bổn hoàng thật sự rất bội phục!
– Ồ? Ngươi là Đại Chu thái tổ? Không ngờ rằng một vị tôn sư khai quốc ba trăm năm trước, một nhân vật uy danh hiển hách như ngươi cũng nhận ra ta sao?
Ánh mắt Hồng Dịch xoi mói nhìn lại.
– Đâu chỉ nhận ra, bổn hoàng còn là đồng niên với ngươi đấy. Đợt khoa khảo lần này, bổn hoàng trà trộn vào hàng ngũ cử nhân Đại Kiền, cùng ngươi thi cử, trúng danh Tiến sĩ triều Đại Kiền. Lúc ngươi viết ra áng văn chương khiến bách thánh kinh sợ kia, bổn hoàng cũng có mặt ở đó. Sao có thể không nhận ra ngươi?
Vị Đại Chu thái tổ đầy thần bí này, trong lúc đó đột nhiên phát ra một tràng cười cổ quái.
– Tuy nhiên, Hồng Dịch, ngươi đừng phí công suy đoán nữa. Ngươi không thể biết được bổn hoàng là vị Tiến sĩ nào đâu. Hóa thân của bổn hoàng có trăm vạn, bằng vào tu vi hiện giờ của ngươi thì không cách nào nhận ra được. Lúc này xem ra ngươi có thể nhận ra bổn hoàng, thế nhưng lần sau gặp lại, bổn hoàng sẽ không để ngươi nhận ra đâu. Bản chuyển ngữ này, một phần tinh hoa của câu chuyện, xin được gửi gắm vào địa chỉ truyen.free.