Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 388:

Cát Tường Thiên, xem ra cô nương vẫn chưa phân biệt rõ ràng đâu là ân, đâu là lợi. Ân là khi giúp đỡ người khác lúc hoạn nạn, vô tư không vụ lợi, chẳng màng báo đáp. Lợi là hành vi "thêu hoa trên gấm", có toan tính, mong cầu hồi báo.

Hồng Dịch nhìn vào đôi mắt có chút thơ ngây của vị thần linh Cát Tường Thiên, lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị giảng giải đạo lý.

– Ngày đó, Bạch Viên Vương giúp đỡ ta như tặng than giữa trời tuyết giá, không hề toan tính, hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng chân thành. Do vậy ta mới "dũng tuyền tương báo tích thủy chi ân" (lấy dòng suối lớn đền đáp ơn một giọt nước). Còn hiện giờ, cô nương đối với ta lại như "thêu hoa trên gấm", có sự toan tính, mong cầu hồi báo, thì chẳng thể gọi là ân huệ, mà chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi.

– A? Còn khác nhau như vậy sao?

Đôi mắt Cát Tường Thiên chớp chớp, sau đó chợt ngẫm nghĩ một lát.

– Đương nhiên là khác nhau rồi, khác biệt rất lớn, liên quan đến nhân tâm con người. Huống hồ Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Đại Kết Giới cùng Quang Minh Mạn Đồ La Đại Kết Giới từ xưa đến nay chưa từng có ai luyện thành công, chỉ vừa thoáng va chạm đã tạo nên vụ nổ kinh thiên động địa. Tuy rằng ta có được ích lợi, thế nhưng nếu thực sự tu luyện thì trong linh hồn ta vừa phải tồn tại đạo nghĩa của Huyền Thiên Quán, vừa phải tồn tại Quá Khứ Đại Phật. Ánh sáng và bóng tối chẳng may xung khắc, không thể dung hợp, như vậy thần hồn ta sẽ phân liệt, trở thành kẻ không ra người, quỷ không ra quỷ, cực kỳ nguy hiểm, thậm chí linh hồn có thể lập tức nổ tung mà vong mạng tại chỗ.

Hồng Dịch quay sang Cát Tường Thiên nói.

– Cô nương suy nghĩ kỹ đi, nếu cô nương chấp thuận, chúng ta sẽ giao dịch. Còn nếu cô nương muốn mưu cầu lợi ích, hoặc mong ta báo đáp nhiều hơn thì e là không thể nào.

– Không thể thương lượng thêm sao?

Cát Tường Thiên sau khi nghe xong, vội vàng vung tay lên, lúng túng thu lại ban chỉ của mình, khối thần niệm tám kiếp chu vi một mẫu lơ lửng trên bầu trời lập tức ngừng xoay chuyển, kinh văn ở phía trên cũng lập tức biến mất.

– Ta phải suy nghĩ thật kỹ mới được.

Nói xong, Cát Tường Thiên lại cho ngón tay vào miệng mút chùn chụt, trông giống như đang mút kẹo hồ lô vậy.

– Nếu thế cô nương suy nghĩ đi.

Hồng Dịch khoanh chân ngồi xuống, từ đầu đến cuối hoàn toàn không thèm liếc mắt tới đoạn kinh văn vừa hiện lên ở phía trên.

Là ân hay là lợi, về điểm này hắn hoàn toàn nói rõ cho Cát Tường Thiên.

– Ai da! Lỗ vốn rồi, lỗ vốn rồi... Ngươi giúp ta đoạt lấy một viên Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi, xem như đã thành giao dịch. Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi quá mức trân quý, đối với ta cực kỳ quan trọng, ngay cả Phá Hư Thần, Đại Hắc Thần, Ưu Nhạc Thiên cũng thèm muốn. Nếu không có sự giúp đỡ của ngươi, ta không tài nào đoạt được.

Cát Tường Thiên mặt mày ủ rũ.

– Vốn ta còn muốn ngươi đưa cho ta một ít lợi ích khác, chẳng hạn như cho ta mượn Thiên Mang Giác Thần Khải dùng thử một chút, giờ thì xem ra ta còn chịu lỗ nặng hơn rồi.

Lúc nàng ta chau mày ủ rũ, khiến đôi mắt to tròn, hai lỗ mũi nhỏ nhắn cùng cái miệng xinh xắn đều cau rúm lại, biểu lộ sự hối hận tột cùng.

– Thiên Mang Giác Thần Khải chính là bản mệnh thần khí, ta phải tốn rất nhiều công sức mới luyện hóa được, sao có thể đơn giản cho mượn như vậy được?

Hồng Dịch khẽ cười nói.

– Lỗ vốn rồi, lỗ thật rồi...

Cát Tường Thiên lẩm bẩm không ngừng, bàn tay vân vê góc áo, vòng ánh sáng trên đầu lúc phình ra lúc co lại, cho thấy tâm tình nàng ta chẳng hề bình tĩnh, song hiện tại mọi chuyện cũng đã rồi, đoạt được Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi vẫn tốt hơn bất cứ thứ gì khác.

Nói xong, nàng ta lại vung tay lên, lập tức khối thần niệm chu vi một mẫu kia lại lần nữa bắt đầu chuyển động. Các đoạn kinh văn bí mật, đồ tượng, thần niệm vừa rồi lại lần lượt hiện ra, xếp thành hàng lối, còn Huyền Thiên Đạo Tôn trấn áp chính giữa pháp đàn cũng tái hiện hình thể vốn có.

– Lần giao dịch này của chúng ta, cô nương cho ta chiêm nghiệm phương pháp tu luyện Hắc Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới, ta giúp cô nương đoạt lấy một viên Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi. Ngoài ra sẽ không có bất cứ nhân quả, ân oán hay tình nghĩa nào ràng buộc.

Hồng Dịch đưa mắt nhìn về phía Cát Tường Thiên.

Cát Tường Thiên khẽ phẩy tay, gật đầu.

Nhận được sự chấp nhận của Cát Tường Thiên, Hồng Dịch mới đưa mắt nhìn lên khối thần niệm khổng lồ trên bầu trời.

– Đây là thần niệm của Ám Hoàng Đạo Nhân, quán chủ đời thứ nhất, người đã sáng lập cơ nghiệp ba ngàn năm cho Thánh địa Huyền Thiên Quán, đại truyền nhân của Huyền Thiên Đạo Tôn từ thời thái cổ, một nhân vật mà ngay cả Chiến thần Thương cũng không tài nào làm gì được sao?

Nhìn viên thần niệm khổng lồ ở phía trên, hai mắt Hồng Dịch lóe lên không ngừng.

Đoạn kinh văn bên trên viên thần niệm này liên tục lưu chuyển, hiện lên trong đồng tử mắt trái của hắn. Tại trung tâm đồng tử mắt trái của hắn, một pho tượng đen kịt, đại diện cho trời đất thuở hồng hoang, đại diện cho một mảng tối tăm không một tia sáng.

Huyền Thiên Đạo Tôn hiện ra, tựa như từ trong kinh văn dần dần ngưng luyện thành hình.

Còn trong đồng tử mắt phải của hắn, vô số kinh văn của Quá Khứ Kinh liên tục lưu chuyển, vô số tia sáng vô tận hội tụ trong mắt phải của hắn.

Tại mắt phải của hắn, sâu bên trong màn ánh sáng vô tận, một tôn Quá Khứ Đại Phật (Di Đà Phật, Vô Lượng Quang, hóa thân của Đại Nhật Như Lai) hiện lên, phiêu diêu bất định, rồi dần dần hiện ra thân thể hoàn chỉnh. Ánh sáng vô tận, thọ nguyên vô tận. Tia sáng đầu tiên, từ trong thiên địa hôn ám thuở sơ khai, từ con mắt phải của hắn lóe lên, rồi bắn thẳng ra ngoài.

Trong mắt trái của hắn là Huyền Thiên Đạo Tôn, đại diện cho bóng tối.

Trong mắt phải của hắn là Quá Khứ Đại Phật (Di Đà Phật, Vô Lượng Quang, hóa thân của Đại Nhật Như Lai), đại diện cho ánh sáng.

– Hả? Đây là sao nhỉ? Tại sao lại gặp tình huống như thế này?

Cát Tường Thiên nhìn sắc mặt của Hồng Dịch, tựa hồ cảm thấy có chút kỳ quái, sau đó khẽ giơ tay quơ quơ, không ngờ ngay giữa đồng tử của nàng ta lại lóe lên một ấn ký, bắn thẳng ra ngoài.

Hầu như ngay lập tức, Cát Tường Thiên cũng nhìn thấy trong con ngươi mắt trái và mắt phải của Hồng Dịch hiện lên cảnh tượng ánh sáng và bóng tối đan xen.

– Hắc Ám Mạn Đồ La, Quang Minh Mạn Đồ La, chưa từng có ai luyện thành công. Hiện giờ, Hồng Dịch mới chỉ lĩnh ngộ được kinh nghĩa của chúng mà thôi. Dẫu vậy, khả năng của chàng đủ sức đánh chết bất cứ kẻ nào. Ngươi đừng nên tiến lên nữa, bằng không ta sẽ ra tay đấy.

Thiện Ngân Sa ngồi khoanh chân đả tọa, lạnh lùng nói.

– Hừ. Ngươi nghĩ rằng ta là Hắc Thiên Ma Thần chuyên giảo hoạt, đánh lén hay sao? Ta cũng là Cát Tường Thiên, là thần linh ban hạnh phúc, an khang cho con người chứ!

Cát Tường Thiên nhìn thấy ánh mắt của Thiện Ngân Sa liền chun mũi, hừ một tiếng rồi quay đầu đi.

– Ồ? Một "lư xá" rất tốt?

Ngay khi trong con ngươi mắt trái của Hồng Dịch xuất hiện bóng hình Huyền Thiên Đạo Tôn cùng Hắc Ám Mạn Đồ La Đại Trận, không ngừng tổ hợp, sắp xếp, diễn luyện theo sự huyền diệu của đại trận, thì đột nhiên, viên thần niệm chu vi một mẫu đang lơ lửng trên bầu trời bỗng dưng xảy ra biến hóa.

Viên thần niệm này của Ám Hoàng Đạo Nhân dường như cảm ứng được Hồng Dịch đang quán tưởng nó, đột nhiên liền biến thành một chùm khí đen kịt, sau đó phát ra một âm thanh trầm đục. Cùng lúc đó, chùm khí đen ấy liền tan ra, biến thành vô số kinh văn, mãnh liệt lao thẳng về phía con ngươi của Hồng Dịch, tựa hồ muốn tiến sâu vào đồng tử hắn.

– Nguy rồi! Ám Hoàng Đạo Nhân! Ngươi lại có thể hồi phục sao? Ngươi đã ngủ say suốt ba mươi năm, ngay cả ta cũng cho rằng ý thức của ngươi đã tiêu tán, làm sao lại có thể còn tồn tại? Hóa ra ngươi ngấm ngầm mưu tính lừa gạt ta bấy lâu! Không được, ta đang làm ăn, ngươi không được phá chuyện làm ăn của ta! Á... á á á!

Nhìn thấy tình huống như vậy, Cát Tường Thiên bỗng nhiên nhảy lên la hét, tựa như một con mèo bị đạp trúng đuôi, hai tay chắp lại.

– Cát Tường Như Ý!

Một câu chú ngữ từ miệng Cát Tường Thiên thoát ra, cùng lúc đó, vòng ánh sáng trên đỉnh đầu nàng khẽ động, trực tiếp phóng vọt tới, chụp lấy viên thần niệm, nhanh chóng hóa nó thành kinh văn.

– Cát Tường Thiên, đạo thuật của ngươi đều là do ta dạy. Ý thức của ngươi cũng là do ta giúp ngươi ngưng tụ thành. Ngươi làm sao có thể đánh lại ta? Đây là một "lư xá" cực tốt đấy, đừng cản trở ta thi triển Huyền Thiên Đại Trọng Sinh Pháp.

Một giọng nói vang vọng từ hư không, vọng khắp đất trời.

– Huyền Thiên Đại Trọng Sinh, vĩnh viễn bất diệt, vạn thế bất hủ. Phá!

Thanh âm vừa dứt, khối thần niệm liền hóa thành một chùm kinh văn cùng những âm thanh hỗn loạn. Rầm một tiếng, nó quấn lấy vòng ánh sáng của Cát Tường Thiên, nghiền nát thành bột phấn. Sau khi vòng ánh sáng của Cát Tường Thiên nổ tung, chùm kinh văn từ viên thần niệm kia trong chớp mắt liền hóa thành một đạo nhân đầu đội mũ miện màu ám kim, tay áo phần phật bay trong gió.

Đạo nhân này vừa xuất hiện liền trực tiếp xé rách không gian, xuất hiện cách Hồng Dịch ba xích, một chưởng ấn thẳng xuống đỉnh đ��u Hồng Dịch.

Huyền Thiên Trọng Sinh Pháp!

Biến hóa bất thình lình đã xảy ra!

Không ai ngờ rằng khối thần niệm tám kiếp kia, vốn là thần niệm của Ám Hoàng Đạo Nhân, dưới sự khống chế của Cát Tường Thiên, trong lúc diễn hóa thành kinh văn lại đột nhiên sống lại.

Đối mặt với biến hóa không lường trước như vậy, hầu như cùng một lúc, Thiện Ngân Sa và Cát Tường Thiên cùng xuất thủ.

Thiện Ngân Sa vừa ra tay, lập tức thi triển Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp.

Thần Tiêu Đạo Tôn hiện ra, hai nhãn cầu hóa thành hai đạo cầu sấm sét. Một viên lao thẳng về phía Ám Hoàng Đạo Nhân, viên còn lại giáng xuống Cát Tường Thiên.

Xẹt xẹt xẹt xẹt!

Cát Tường Thiên bị một kích đánh trúng, toàn thân lập tức cháy sém! Một kích này khiến cho nàng đau buốt đến nỗi ré lên oai oái, rồi bị đánh bay hơn ba bốn mươi dặm mới rơi xuống mặt cát.

Còn Ám Hoàng Đạo Nhân đối mặt với đạo lôi điện này, chỉ phất tay áo một cái, lập tức tựa như xuất hiện một luồng lực lượng nhu hòa đẩy quả cầu lôi điện chuyển hướng, bay chệch về phía bờ cát xa xa. Ầm một tiếng, mặt cát bị nổ tung, tạo thành một hố sâu rộng tới ba bốn dặm.

– Ngân Sa! Đừng ra tay! Chuyện này không liên quan đến Cát Tường Thiên, chẳng qua chỉ là ký ức còn lưu lại của Ám Hoàng Đạo Nhân trong viên thần niệm này đang quấy phá mà thôi. Ta sớm đã biết trong viên thần niệm kia vẫn còn lưu lại ký ức, muốn đoạt xá sống lại. Thân thể của ta là thân thể Võ Thánh, sau khi đoạt xá sống lại có thể khiến thần niệm hấp thụ tinh huyết, rồi nhanh chóng diễn hóa mà khôi phục. Trong điển tịch của Đại Thiện Tự có ghi lại rằng bí pháp thần bí, hắc ám và ác độc nhất chính là Huyền Thiên Trọng Sinh Pháp, có thể chuyển hóa thân thể Võ Thánh đang sống sờ sờ thành thần niệm. Thế nhưng hôm nay, hắn rốt cuộc cũng đã dẫm phải "đinh sắt" rồi!

Hồng Dịch nhìn khối thần niệm tám kiếp tinh thuần đã bị triệt bỏ toàn bộ ký ức của Ám Hoàng Đạo Nhân đang lơ lửng trên bầu trời, không kìm được mà nói.

– Luồng ký ức lưu lại trong viên thần niệm này, nếu không quấy phá thì trái lại, sẽ không đúng với tính toán của ta. Cũng may đây mới chỉ là một khối thần niệm, nếu như có thêm khoảng một trăm viên nữa thì có lẽ Ám Hoàng Đạo Nhân sẽ có được ký ức hoàn chỉnh, một khi như vậy, hôm nay ta đúng là không thể nào trị được hắn, khó tránh khỏi kết cục bị đoạt xá.

– Thế nhưng hiện giờ viên thần niệm tám kiếp này có thể làm vật trấn chủ cho thần niệm của ta, trở thành một viên định hồn châu (ngọc định hồn), trấn áp sự xung đột giữa Hắc Ám Mạn Đồ La và Quang Minh Mạn Đồ La Đại Trận.

Linh hồn Hồng Dịch khẽ động, toàn bộ thần niệm bay ra, uốn quanh viên thần niệm tám kiếp rồi bắt đầu xoay tròn.

Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và đăng tải lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free