Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 402:

- Vương phi thật chu đáo, chúng ta mới đặt chân tới Thần Uy trấn đã chuẩn bị sẵn yến tiệc tẩy trần. Chúng ta sẽ lập tức đến ngay.

Nhìn đoàn kỵ binh từ xa rầm rập phi tới, vó ngựa đang rền vang khắp trời bỗng đột nhiên dừng lại, lặng ngắt như tờ. Nhất thời, trong lòng Hồng Dịch nảy sinh một cảm giác "động như mãnh hổ, tĩnh như xử nữ".

Những binh sĩ này đều là những mãnh sĩ, so với đám thần điện kỵ sĩ mà vương tử A Nhĩ Pháp kia dẫn theo thì không hề thua kém chút nào.

Người nào cũng khoác trên mình bộ cương giáp hình vảy cá, đao giắt bên mình, mơ hồ tỏa ra khí huyết mãnh liệt.

Trong đám người này không ít cao thủ Tiên Thiên, nhất là một vài thủ lĩnh lại đạt tới cảnh giới Tiên Thiên đỉnh cấp, Linh Nhục Hợp Nhất. Hơn thế nữa, Hồng Dịch còn nhận thấy, tu vi tinh thần của họ đều đã đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư, chẳng qua vì một vài cản trở về thể chất mà chưa thể chính thức bước vào cảnh giới Đại Tông Sư.

Tuy nhiên, điều này cũng là hết sức bình thường. Quanh năm chinh chiến nơi Tây Vực, tuy có thể tôi luyện tinh thần con người, nhưng chinh chiến lâu dài cũng khiến cơ thể phải gánh chịu những tàn phá lớn lao.

Chính vì thế, trong quân đội có rất nhiều cao thủ sở hữu tu vi tinh thần cực kỳ cường đại, ý chí kiên định vô cùng, đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư, thậm chí có cả Võ Thánh, thế nhưng chức năng của thân thể lại không theo kịp tinh thần.

Không phải ai cũng có thể có được những thiên tài địa bảo như Nguyên Tẫn Thiên Châu hay máu Tà Thần để tẩm bổ cơ thể.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao ngay sau khi Vô Địch Hầu có được Địa Nguyên Linh Đan, trong số thủ hạ của ông ta liền xuất hiện bốn vị Đại Võ Thánh.

- Trạng nguyên công danh tiếng vang dội thiên hạ, Vương phi đã sớm nghe danh ngài, từ lâu đã muốn gặp mặt một lần, chỉ tiếc thân phận không cho phép. Giờ đây Trạng nguyên công đã đích thân đến đây, cùng Thần Uy quân chống lại đại quân Tây Vực, Vương phi đã sớm chuẩn bị yến tiệc khoản đãi ngài rồi.

Vị thủ lĩnh kỵ binh kia hơi cúi người xuống, cẩn trọng nói bằng giọng trôi chảy.

- Còn về phần thủ hạ của Trạng nguyên công, Vương phi cũng đã thiết yến khoản đãi trong đại doanh để quý tướng lĩnh giao lưu cùng các đại tướng lĩnh Thần Uy quân. Cuối cùng, một tòa lăng bảo cũng đã được sắp xếp để thủ hạ của Trạng nguyên công nghỉ ngơi.

- Ồ? Vương phi sắp đặt thật chu đáo. Nếu đã vậy, xin ngươi dẫn đường.

Hồng Dịch vừa nghe liền biết ngay Vương phi của Thần Uy vương ắt hẳn là người đã giúp nội chính nơi đây trở nên ngăn nắp, quy củ.

Vị Vương phi Thần Uy v��ơng này, cùng với Vương phi A Địch vương, đều là những nhân vật thần bí. Rất nhiều việc nội chính của Thần Uy vương đều do vị Vương phi này làm chủ. Đến tận lúc này, Hồng Dịch vẫn không biết rõ vị Vương phi này rốt cuộc là nhân vật nào.

Tuy nhiên, giờ đây đã có cơ hội gặp mặt, xem ra cũng chẳng cần phí công suy đoán thêm.

- Tuân lệnh!

Thủ lĩnh kỵ binh vừa nghiêng người lên ngựa, vung tay lên, hơn ba trăm kỵ binh phía sau lập tức tách ra như rẽ sóng, đứng ở hai bên đường, bất động, không hề nhúc nhích, binh khí giơ cao, tạo thành một bức tường sắt thép đầy uy vũ.

Cùng lúc các chậu than được thắp sáng, tiếng kèn lệnh "ô ô ô ô, ô ô ô ô" vang lên. Âm thanh ấy đầy thê lương, thế nhưng trong tòa thành trì nơi biên giới Tây Vực lại trở nên uy vũ hùng tráng đến dị thường. Trong âm thanh kèn lệnh, dường như có một khí tức nhiệt huyết sôi trào, khiến người ta liều mình chiến đấu đến chết.

Hồng Dịch đi qua con đường thật dài mới nhìn thấy tòa cung điện lớn của Thần Uy vương. Tòa cung điện này có dáng dấp tròn trịa, trông tựa như kiến trúc Tây Vực, sàn điện được trải những lớp thảm dày cộp, vô cùng hoa lệ, tản mát ra khí tức tôn quý không gì sánh được.

Hồng Dịch ngẩng đầu nhìn thoáng qua khí tức phía trên tòa cung điện này, thần niệm của hắn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức vương giả bao phủ nơi đây.

- Khi ta gặp Thần Uy vương ở Thích Khách Đường, dường như ông ta không hề có khí độ xưng hoàng xưng bá như thế này? Tại sao khi đến cung điện của ông ta lại có cảm giác này nhỉ?

Hồng Dịch trong lòng cả kinh, sau đó lập tức thu liễm tâm tình, hiên ngang tiến vào cung điện, đi qua một dải hành lang thật dài. Phía trước bỗng một luồng hơi nước ập tới, ngay lập tức, hắn nhìn thấy một hồ nước thật lớn, chu vi lên tới nghìn mẫu, sóng nước xanh biếc lăn tăn gợn, hai bên bờ là những hàng dừa. Trong hồ nước có rất nhiều dòng suối nhỏ liên tục phun trào, phát ra những âm thanh "ùng ục ùng ục".

Có thể dễ dàng nhận thấy, hồ nước nằm trong vương phủ này rõ ràng chính là thượng nguồn dòng chảy của một ốc đảo trong sa mạc.

Tòa vương phủ của Thần Uy vương này, so với bất cứ phủ đệ nào trong Ngọc Kinh Thành, còn tráng lệ nguy nga hơn rất nhiều, đồng thời cũng rộng lớn hơn rất nhiều, quả thực chẳng khác nào một tòa hoàng cung thu nhỏ.

Dù sao Thần Uy vương Dương Thác trấn thủ biên cương nhiều năm, lại là một Vương gia, xây dựng một tòa cung điện như thế này cũng chẳng có gì gọi là quá phận. Huống hồ, các Vương gia trong Ngọc Kinh Thành đều có trang viên trải dài khắp cả nước, mỗi tòa đều lớn hơn vương phủ này nhiều lần, vì thế Hồng Dịch cũng không lấy làm kinh ngạc cho lắm.

- Trạng nguyên công giá lâm, không thể ra xa nghênh đón, xin thứ tội.

Đúng lúc Hồng Dịch cảm nhận luồng hơi nước ập tới, nhìn thấy hồ nước rộng nghìn mẫu kia, một giọng nói liền truyền đến. Giọng nói này lượn lờ quanh hồ nước vài vòng, tựa như hòa hợp cùng hơi nước, khiến người nghe cảm thấy như thấm vào tận gan ruột.

Hồng Dịch nghe thấy giọng nói này không ngờ lại sinh ra một loại cảm giác "tâm hoa nộ phóng".

- Vương phi thân là nữ tử, đương nhiên không thể đích thân ra đầu đường nghênh tiếp tại hạ, đây là lễ nghi. Hồng Dịch sao dám trách tội được?

Hồng Dịch nói xong, vài người nữ bộc liền dẫn hắn đi qua tầng tầng lớp lớp mành châu, tiến vào một đại điện bên cạnh hồ nước.

Vừa tiến vào đại điện, Hồng Dịch liền nhìn thấy một nữ tử mặc áo hạc trắng toát, toàn thân tản ra khí tức cao quý cổ xưa.

Nữ tử này đứng trước một bức họa lớn treo trên đại điện. Trong bức họa vẽ một con tiên hạc đơn độc đứng trên đỉnh núi cao vạn trượng, dõi mắt nhìn xuống.

Hình dáng của con tiên hạc này mang vẻ cao thượng vô cùng, ẩn chứa ảo nghĩa của chữ "tiên", biểu đạt một cách cực kỳ tinh tế.

Hồng Dịch nhìn con tiên hạc này xong, bỗng cảm thấy cho dù là phượng hoàng có đứng trước nó, e rằng cũng mất đi phần nào sự cao quý.

Trong khi đó, nữ tử mặc áo hạc kia lặng lẽ đứng trước bức họa, không ngờ lại tạo nên một cảm giác như hòa hợp làm một với tiên hạc trong bức họa.

- Thì ra Vương phi không phải nhân loại, mà là Yêu Tiên, chắc hẳn là một Hạc Tiên tu luyện mà thành, siêu thoát sinh tử.

Hồng Dịch đột nhiên nói.

- Trạng nguyên công quả nhiên cao minh, tuy nhiên cũng có một từ chưa được chính xác cho lắm. Tiên hạc là Tiên, không phải là Yêu. Nếu nói ta là Yêu Tiên, ta quyết không thừa nhận đâu.

Giọng nói của nữ tử này lại vang lên.

- Thần Uy vương đâu?

Hồng Dịch gật đầu rồi ngồi xuống một chiếc ghế.

- Công tử nói đến Dương Thác ư? Chàng đang bế quan luyện võ, đột phá cảnh giới Nhân Tiên, nên không thể ra ngoài tiếp đón. Chính vì thế mà ta mới thiết yến khoản đãi công tử.

Nữ tử này thản nhiên nói.

- Trạng nguyên công, chắc sẽ không vì thế mà trách tội ta chứ?

- Đột phá cảnh giới Nhân Tiên?

Hồng Dịch hơi hơi nhíu mày lại.

- Thần Uy vương không nên vì lợi ích trước mắt mà mạo hiểm, tránh để tẩu hỏa nhập ma. Từ trước đến nay, vô số đỉnh cấp Võ Thánh muốn đột phá cảnh giới Nhân Tiên, nhưng hầu như tất cả đều đã tẩu hỏa nhập ma.

Hồng Dịch đương nhiên biết rằng Thần Uy vương Dương Thác là đỉnh cấp Võ Thánh, võ đạo tuyệt cao, nhưng nếu muốn đột phá cảnh giới Nhân Tiên thì e rằng sẽ khó có khả năng. Bởi lẽ Hồng Dịch từng cảm nhận khí tượng của hắn, bằng trực giác của mình, Hồng Dịch nhận định rằng Dương Thác còn thiếu một thứ gì đó, hoàn toàn không thể đột phá được tầng ngăn cách này để tiến tới cảnh giới Nhân Tiên.

- Điều này cũng phải cảm tạ bản tế tự của Trạng nguyên công trước Thích Khách Đường của Thứ Đạo Minh. Bản tế tự này đã giúp Dương Thác lĩnh ngộ được vài điều, cho dù chàng không thể đột phá cảnh giới Nhân Tiên, nhưng vẫn có thể giúp võ công của chàng bứt phá rất lớn.

Nữ tử kia cũng ngồi xuống. Vị nữ tử này đương nhiên chính là Vương phi của Thần Uy vương, Tạ Phiên Phiên.

- Cho dù không đột phá cảnh giới Nhân Tiên, nhưng võ công có sự đột tiến cũng là chuyện tốt.

Hồng Dịch gật đầu, sau đó nhìn Tạ Phiên Phiên nói.

- Tuy nhiên, hôm nay Vương phi mở tiệc khoản đãi tại hạ, dường như không chỉ đơn thuần là tiệc tẩy trần đơn giản như vậy?

- Đương nhiên không chỉ đơn giản như vậy. Trước hết, ta muốn mời Hồng công tử xem qua một vật.

Tạ Phiên Phiên nói.

- Vật gì vậy?

Hồng Dịch nhìn thấy bàn tay của Tạ Phiên Phiên biến ảo như ma thuật, lấy ra một bình ngọc nho nhỏ. Từ trong bình ngọc tản ra làn hương khí. Sau đó, Tạ Phiên Phiên hơi nghiêng bình ngọc một chút, lập tức một viên linh đan trong suốt như ngọc, tròn trịa, có kích cỡ bằng ngón tay cái, giống hệt như một thai nhi thu nhỏ, xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.

Linh đan không ngờ lại là một thai nhi thu nhỏ!

Một dược vật thần kỳ như vậy, thiên hạ chỉ có một thứ.

Ánh mắt của Hồng Dịch khẽ động, lập tức bắn ra những tia sáng sắc bén.

- Nhân Nguyên Đại Đan của Thái Thượng Đạo!

- Hồng công tử thật tinh tường, không ngờ lại nhận ra hình dạng gốc của Nhân Nguyên Đại Đan. Thứ linh đan này, bất kể ai phục dụng đều có thể củng cố tinh nguyên, tiêu trừ mọi họa ẩn, đề cao tiềm lực, là thứ thích hợp nhất để cao thủ trong quân đội sử dụng.

Tạ Phiên Phiên nói.

- Đúng vậy, cao thủ trong quân đội tuy có tâm linh kiên định, ý chí ngưng luyện, thế nhưng quanh năm chinh chiến khiến thân thể khó tránh khỏi tồn đọng những họa ngầm, khiến rất nhiều cao thủ không thể đột phá. Nếu như có được Nhân Nguyên Đại Đan thì quả thật có thể giúp họ đề thăng một cấp bậc. Chẳng qua thứ Nhân Nguyên Đại Đan này quá đỗi trân quý, hơn nữa lại vô cùng ít ỏi.

Hồng Dịch nhìn Tạ Phiên Phiên rồi nói.

- Trước đây đúng là rất ít ỏi, thế nhưng bây giờ cũng không còn ít ỏi như vậy nữa. Loại đan dược này, ta có rất nhiều.

Tạ Phiên Phiên nói.

- Cô nương có rất nhiều sao? Rốt cuộc cô nương là ai?

Hồng Dịch hỏi.

- Lẽ nào cô nương là người của Thái Thượng Đạo?

- Ta là ai cũng không quan trọng.

Tạ Phiên Phiên chỉ nói.

- Quan trọng hơn là ta muốn được Hồng công tử giúp đỡ một chút.

Mọi bản quyền của phần chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free