(Đã dịch) Dương Thần - Chương 409:
Trong thiên địa, nói đến giới tu hành không thể không nhắc đến ba chữ.
Đó chính là Căn Đạo Quả.
"Căn" là căn nguyên, là "căn cốt", "tiên căn", v.v., là cội nguồn, gốc rễ của mọi pháp thuật, tiên đạo, và nhân thể.
"Đạo" là nguyên tắc chung của quyền năng.
"Quả" là thành tựu cuối cùng.
Ba chữ Căn Đạo Quả này bao hàm mọi sự huyền bí, huyền diệu trong giới tu hành. Ngoài nó ra, không thứ gì có thể làm được, chúng chẳng khác nào ba nhân tố cốt lõi tạo nên một chân lý.
Hiện tại, tiểu thần đồng tám tuổi Phương Viên, một nhân vật huyền thoại, sau khi vượt qua hai lần lôi kiếp, đã thi triển một loại đạo thuật cao thâm. Pháp môn huyền diệu này có từ thời thượng cổ, một sự tồn tại gần như ngang cấp với Chân Không Đại Thủ Ấn, Vô Cực Tâm Căn và Hỗn Nguyên Đạo Quả.
Lấy tâm làm căn, lấy vô cực làm đạo, lấy hỗn nguyên làm quả. Một quả trái cây màu vàng kim, trông giống hồ lô nhưng lại không phải hồ lô, vậy mà có thể chặn đứng Chân Không Đại Thủ Ấn – đạo thuật công kích đệ nhất của Đại Thiện Tự. Quả thực không hề tầm thường chút nào.
Chân Không Đại Thủ Ấn bá đạo cứ thế bị Tâm Căn Đạo Quả chặn đứng.
Chứng kiến Hỗn Nguyên Đạo Quả chặn đứng bàn tay khổng lồ, khiến nó không thể tiến thêm, Phương Viên mỉm cười. Thần thái hắn vô cùng bình tĩnh, trong đôi mắt lóe lên một tia sáng rồi khẽ lắc đầu, mở miệng để lộ hàm răng trắng noãn.
– Thiên địa nguyên khí, nghe lệnh ta! Nổ!
Chữ "Nổ" vừa thoát ra khỏi miệng hắn đã mang theo một chuỗi âm tiết dài, tựa như câu chú ngữ thượng cổ. Những luồng chú ngữ này lan truyền trong không trung, sau đó phát ra từng đợt minh hưởng. Âm thanh minh hưởng trầm trọng vô cùng, chẳng khác nào một quả pháo cực lớn bị ném xuống nước, phát nổ, tạo ra một loạt âm thanh trầm đục.
Bụp bụp bụp...
Những âm thanh trầm đục không ngừng vang lên quanh Chân Không Đại Thủ Ấn. Âm thanh tuy không lớn nhưng uy lực lại cực đại. Chân Không Đại Thủ Ấn vốn đã được ngưng luyện đến cực điểm, vậy mà lại bị nổ tung, tan tác khắp nơi. Từng khối mảnh vụn ánh sáng tựa những mảnh thủy tinh rơi rải xuống mặt đất bên dưới, phát ra âm thanh như thiên thạch.
Những âm thanh trầm đục liên tục vang lên, dù càng lúc càng nhỏ nhưng uy lực lại càng lúc càng lớn. Chân Không Đại Thủ Ấn bị nổ vụn, cho đến cuối cùng, một tiếng nổ kết thúc trầm thấp tựa tiếng muỗi vo ve vang lên.
Rầm!
Toàn bộ Chân Không Đại Thủ Ấn đều bị chấn nát, những mảnh sáng tan tác khắp bầu trời rồi nhanh chóng biến mất.
Âm thanh tựa sấm rền mà Phương Viên vừa thi triển ra, không ng��� lại uy mãnh đến cảnh giới kinh người. Âm thanh càng nhỏ, uy lực lại càng lớn, loại âm lôi này quả thực chưa từng nghe thấy.
Ngay khi Phương Viên đang định tiến tới, hút thân thể Ngân Sa vào Vô Cực Long Giới, đột nhiên trên bầu trời, từ trong đám lôi vân, một giọng nói truyền đến.
– Mạt Pháp Âm Lôi?
Mấy nghìn khối thần niệm cực kỳ cường đại bất thình lình từ trên trời cao giáng xuống. Khi những khối thần niệm này hạ xuống, chúng không ngừng phát ra tiếng ngâm xướng, niệm từng luồng kinh văn của Vị Lai Kinh.
Dưới tác động của đoạn kinh văn này, những mảnh sáng vỡ vụn tản mát khắp không trung cũng như những mảnh thủy tinh rải rác trên mặt đất lập tức biến hóa, ngưng tụ lại thành chín vòng hào quang như ban đầu, sau đó bay đến quanh thân thể Ngân Sa.
Sau khi chín vòng hào quang này ngưng tụ xong, bên trên còn xuất hiện những vết rạn nứt. Thế nhưng, ngay khi mấy nghìn khối thần niệm từ trên bầu trời giáng xuống, một pho tượng Quá Khứ Đại Phật chớp động loáng thoáng hiện lên, lập tức khôi phục toàn bộ lực lượng cho những vòng hào quang kia.
Vừa rồi, Chân Không Đại Thủ Ấn do không có người điều khiển nên mới chịu thua thiệt dưới một kích của Phương Viên. Thế nhưng sau khi Ngân Sa giáng xuống, nàng đã mang Quá Khứ phụ trợ cho Vị Lai, khiến lực lượng tăng lên đáng kể.
– Phương Viên, là ngươi ư? Ngươi dám thừa cơ lúc ta độ lôi kiếp mà kiếm chuyện, muốn chết phải không! Thật không ngờ ngươi đã vượt qua lần lôi kiếp thứ hai, đạt tới cảnh giới trong truyền thuyết – Niệm Sinh Điện Mang. Mấy tháng trước ngươi chỉ là một quỷ tiên thông thường, vậy mà tốc độ tu luyện lại nhanh đến như vậy.
Ngân Sa vừa giáng xuống, toàn bộ thần niệm lập tức tiến vào thân thể nàng. Chín vòng ánh sáng do thần niệm hai lần lôi kiếp ngưng tụ càng trở nên rực rỡ, tỏa ra một luồng khí tức uy nghiêm thâm sâu, sắc bén vô cùng. Đôi mắt nàng nhìn chằm chằm về phía Phương Viên, lộ rõ sát khí nồng đậm.
Tuy nhiên, Thiện Ngân Sa không lập tức động thủ, bởi lẽ nàng đã nhận ra Phương Viên – tên nhóc này không thể coi thường.
Loại thiên tài như thế này có tiềm lực lớn hơn rất nhiều so với quỷ tiên lâu năm. Hơn nữa, hắn vốn là kẻ quỷ kế đa đoan, đặc biệt trong tay còn có pháp bảo của thượng cổ thánh hoàng. Thiện Ngân Sa vốn là một trong Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên, từ sớm đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, tự nhiên sẽ không lơ là cảnh giác.
– Nghe đồn rằng, đạo thuật từ thời cổ đại truyền xuống có ba mươi sáu loại sấm sét, lấy lôi pháp làm chí cao. Thế nhưng, Thánh Hoàng Cực lại vượt qua ba mươi sáu đạo lôi đó mà sáng tạo ra Mạt Pháp Âm Lôi. Mạt Pháp Âm Lôi này là một loại âm lôi, âm thanh càng nhỏ thì uy lực càng lớn. Tu luyện đến đại thành, âm thanh trở nên nhỏ đến mức không thể nghe thấy được, thế nhưng trong bất tri bất giác có thể phá hủy hoàn toàn một ngọn núi lớn, hơn nữa khi phát động lại vô thanh vô tức. Khi giao chiến với địch nhân, thường thì địch nhân còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì thân thể đã bị chấn nát thành bụi phấn. Đây chính là môn lôi pháp ác độc đệ nhất thiên hạ, một loại lôi pháp không để cho địch nhân có một đường sống sót nào. Bản thân Thánh Hoàng Cực cũng thấy môn lôi pháp này quá mức tàn nhẫn, nên sau khi lên làm Thánh Hoàng thì không bao giờ sử dụng. Thật không ngờ ngươi lại học được nó.
Thiện Ngân Sa bản thân tu luyện lôi pháp nên đối với các loại lôi pháp nàng hiểu biết rất rõ.
– Tiên đạo không phải nhân đạo, không cần quan tâm cái gọi là nhân nghĩa đạo đức. Người tu tiên quan tâm đến pháp tắc quy luật, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Ta, khi vào nhân đạo thì dùng sức lực cứu người, khi tiến vào tiên đạo thì chấp nhận mạnh được yếu thua. Đây là đạo lý mà thánh nhân lưu truyền từ xưa đến nay, cho dù người đời nói thế nào đi chăng nữa, lòng ta vẫn bình lặng tựa nước mùa thu, thích ứng với vạn đạo.
Phương Viên nhìn thấy Thiện Ngân Sa không hề bị tổn thương, trong lòng cũng hơi kinh hãi. Hắn vội vung tay lên, Hỗn Nguyên Đạo Quả màu vàng kim lập tức bay vào thân thể hắn, biến mất không dấu vết.
– Không ngờ ngươi lại biết ta là Phương Viên, lại còn nhìn ra cả tu vi của ta. Hơn nữa, ngươi có thể thi triển Chân Không Đại Thủ Ấn đồng thời tốc độ khôi phục nhanh đến vậy, dường như vượt qua lôi kiếp không tốn chút sức lực nào. Trong khắp thiên hạ này, chỉ có một môn pháp thuật có thể làm được như vậy, đó chính là Quá Khứ Di Đà Kinh của Đại Thiện Tự. Nói như vậy, ngươi chính là đạo lữ của Hồng Dịch, Thiện Ngân Sa.
Phương Viên khép mắt lại, trên khuôn mặt lộ vẻ trí tuệ siêu phàm.
Thiện Ngân Sa biết Phương Viên, nhưng Phương Viên lại chưa từng nhìn thấy nàng. Thế nhưng, đầu óc hắn vốn minh mẫn vô cùng, trí thông minh cực cao, chỉ hơi suy nghĩ một chút liền lập tức nói ra toàn bộ lai lịch, thân phận của Thiện Ngân Sa.
– Đúng là thần đồng.
Thiện Ngân Sa cười lạnh nói.
– Tuy nhiên, thiên tài cũng không chắc có thể trở thành tuyệt đỉnh cao thủ. Một tuyệt đỉnh cao thủ không phải nhìn vào sự thông minh của hắn cao đến mức nào, mà nhìn xem trong quá trình hắn trưởng thành có bị triệt tiêu từ trong trứng nước hay không, có thời gian để phát triển hay không.
– Thật sao?
Phương Viên "hắc hắc" cười.
– Vậy thì ta muốn hỏi một câu. Ngân Sa Vương thân là một trong Thiên Hạ Bát Đại Yêu Tiên, cũng là hạng nhân vật có sát nghiệt nặng nhất, đặc biệt là trước đây từng bày ra Vạn Sa Đại Trận trên biển, giết chóc không biết bao nhiêu sinh linh. Tuy nhiên, đó cũng không tính là gì, tiên đạo vốn là thế giới mạnh được yếu thua, ta nói đến chuyện này cũng có phần không được đúng cho lắm. Thế nhưng, nếu ngươi tu luyện Quá Khứ Kinh, trong khi Hồng Dịch cũng tu luyện Quá Khứ Kinh, ta đành phải cảnh báo ngươi một câu: Quá Khứ chỉ có một, hai người cùng luyện thì trong mệnh vận tất sẽ có một người phải chết.
– Hả?
Thiện Ngân Sa nghe thấy câu này, trong lòng thầm kinh ngạc. Ngày đó ở Ngọc Kinh Thành, nghe được câu này từ miệng Hồng Huyền Cơ, đạo tâm của nàng thiếu chút nữa bị phá. Tuy nhiên về sau được Dịch Kinh của Hồng Dịch hóa giải. Hiện giờ, cho dù Phương Viên nói ra lời này cũng không cách nào lay động được tâm thần của nàng.
Nhưng thật không ngờ rằng Phương Viên lại có thể giống như Hồng Huyền Cơ, gần như chỉ trong nháy mắt đã nắm được nhược điểm của kẻ khác, sau đó một kích tấn công, làm lay động tâm thần đối phương. Đồng thời, trong ngôn ngữ của hắn có thể cảm nhận được chút dao động nho nhỏ của ma lực, đây hẳn là môn thần thông Vô Cực Thiên Âm.
– Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức! Người quân tử không tin vào số mệnh. Bản thân có bốn đại phẩm đức đã đủ để vượt qua số phận, phi long tại thiên. Nếu quân tử tin vào số mệnh thì đọc sách tu tâm còn ích gì nữa?
Thiện Ngân Sa liền nói lên đạo lý mà Hồng Dịch thường xuyên nhắc tới.
Phương Viên vừa nghe xong, sắc mặt lập tức đại biến.
– Đây là học vấn tâm đắc của Hồng Dịch phải không? Bằng vào ngươi thì không có khả năng lĩnh ngộ ra đạo lý như vậy. Đạo của Càn Nguyên, một câu đã có thể bao trùm tất cả.
Hồng Dịch đã đạt tới cảnh giới như vậy rồi sao? Chắc chắn hắn đã vượt qua bốn lần lôi kiếp, thậm chí sợ rằng đã tiếp cận cảnh giới năm lần lôi kiếp – quân tử nắm giữ số mệnh... Hay, hay, hay... Hồng Dịch, xem ra danh trạng nguyên hoàn toàn xứng đáng với ngươi. Trong tương lai không xa, trên giới văn đàn, lời của ngươi tất sẽ trở thành thánh đạo. Tuy nhiên, ta sẽ không để cho ngươi một mình tỏa hào quang đâu.
Nói xong, Phương Viên cười lạnh một tiếng.
– Thiện Ngân Sa, hiện giờ ta có việc, không ở đây dây dưa với ngươi nữa. Có bản lĩnh thì truy đuổi ta đi.
Cười lạnh xong, thân thể Phương Viên vặn vẹo hai ba cái, lập tức biến thành một dạng không gian nằm giữa hư ảo và hiện thực. Trong nháy mắt, cơ thể hắn đã vọt xa hơn mười dặm.
U Du Huyền Công được thi triển đến tận cùng.
– Tên nhóc này đúng là kẻ tinh quái nhất trong giới tu đạo mà ta từng gặp. Chỉ thoáng chốc, không ngờ đã có thể suy đoán ra tu vi của Hồng Dịch đạt tới cảnh giới nào. Loại thiên tài như vậy quả thực rất đáng sợ.
Thiện Ngân Sa nhìn thấy Phương Viên nói đi là đi, thế nhưng trong lòng vẫn không dám lơ là cảnh giác.
Phương Viên là cao thủ hai lần lôi kiếp. Mặc dù bản thân nàng cũng mới vượt qua hai lần lôi kiếp, hơn nữa còn tu luyện Quá Khứ Kinh cùng Chân Không Đại Thủ Ấn nên có lợi thế rất lớn, tuy nhiên không có gì dám nói trước được.
Tiểu thần đồng Phương Viên này quỷ kế đa đoan, chiếc Vô Cực Long Giới trong tay hắn chứa không biết bao nhiêu môn thần thông đạo thuật. Vừa rồi, chỉ trong khoảnh khắc, Thiện Ngân Sa đã chứng kiến hắn sử dụng tới ba môn đạo thuật là Tâm Căn Đạo Quả, Mạt Pháp Âm Lôi và U Du Huyền Công. Những môn đại thần thông này đều là thượng cổ đạo thuật hiếm thấy.
Hơn nữa, chắc chắn hắn còn có thủ đoạn áp rương chưa hiển lộ.
Tuy rằng trên người Thiện Ngân Sa còn có ba bốn vạn khối thần niệm năm lần lôi kiếp, Sinh Tức Lôi Vân cùng Chấn Thiên Xá Lợi. Nếu như mang ra sử dụng toàn bộ thì không thể nghi ngờ rằng Phương Viên chắc chắn phải chết. Tuy nhiên, Thiện Ngân Sa tuyệt đối sẽ không sử dụng chúng, bằng không trong tim nàng sẽ vĩnh viễn không có cách nào xóa bỏ được lạc ấn mà Hàn Tiêu Tử để lại, đồng nghĩa với việc không bao giờ có thể gặp lại Hồng Dịch.
Thế nhưng, Thiện Ngân Sa cũng không hề sợ hãi, ngược lại còn truy đuổi Phương Viên. Thân thể nàng khẽ chớp lên, lập tức biến thành một dải ánh sáng đuổi theo.
– Thiện Ngân Sa này là nữ nhân Hồng Dịch yêu mến. Nếu nàng xảy ra chuyện gì, Hồng Dịch nhất định sẽ đau khổ chìm trong tuyệt vọng, thần niệm vỡ nát. Thế nhưng, Thiện Ngân Sa lại luyện Quá Khứ Kinh, hơn nữa còn có Chân Không Đại Thủ Ấn. Trên người nàng thậm chí còn có cả pháp bảo cường đại, bằng vào Vô Cực Long Giới ta dường như có thể cảm nhận được một luồng lực lượng cường đại khiến ta phải khiếp sợ, e rằng đây là tuyệt chiêu áp rương của nàng. Tuy nhiên, cá mập chẳng qua cũng chỉ là một con cá mà thôi. Nếu nàng muốn truy đuổi ta thì không còn cách nào khác, ta có đủ cả trăm phương pháp hành hạ nàng ta đến chết.
Phương Viên trong lúc cấp tốc bay vút đi, liền phát hiện phía sau có một dải ánh sáng đang mãnh liệt truy kích đến. Hắn lập tức biết đó là Thiện Ngân Sa, trên khuôn mặt không khỏi lộ ra nụ cười mỉm giống như nhìn thấy một con cá mắc câu.
Trên tay hắn khẽ động, lập tức xuất hiện một chiếc mai rùa.
Chiếc mai rùa này vừa hiện ra trên tay, khuôn mặt hắn liền toát ra vẻ ngưng trọng. Sau đó, từ lòng bàn tay bỗng bốc lên một ngọn lửa tím.
Ngọn lửa tím này vừa xuất hiện liền bắn ra một đốm lửa lên chiếc mai rùa rồi bắt đầu bùng cháy.
Ngọn lửa cháy phừng phực trên chiếc mai rùa, sau đó lập tức phát ra những tiếng két két két, rắc rắc rắc rắc rất nhỏ. Trên chiếc mai rùa liền hiện ra rất nhiều vết nứt. Dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa, những vết nứt ấy dường như hiện ra theo một quỹ đạo vô cùng thần kỳ, tựa như đang hé lộ một thứ gì đó.
Đây là một môn thần thông trong tế tự thời thượng cổ: Dự Ngôn Thuật (thuật tiên đoán).
Lửa đốt mai rùa, bằng vào những vết nứt trên đó có thể suy đoán họa phúc, cát hung của rất nhiều việc. Đồng thời có thể tìm kiếm một thứ nào đó đang tồn tại.
Một nho giả chân chính đều phải tinh thông môn thượng cổ chiêm bặc thuật này (thuật bói toán).
Nhìn chiếc mai rùa rạn nứt ngang dọc, thần thái Phương Viên trở nên cực kỳ ngưng trọng. Trong khi những vết nứt liên tục xuất hiện theo một quỹ tích phức tạp, hai người vẫn truy đuổi nhau, một đuổi, một chạy, không biết trải qua bao lâu. Phi hành đủ một ngày một đêm, qua suốt mười hai canh giờ, cả hai đã đến một nơi hoang dã nằm sâu trong mãng hoang.
Nơi này là một vùng rừng nguyên thủy rậm rạp, núi cao chọc trời, khắp nơi đều là những cảnh sắc kỳ dị. Thậm chí Thiện Ngân Sa còn nhìn thấy rất nhiều loại động vật không biết tên.
Nơi này chưa từng được thư sách nào ghi lại, một vùng không một tài liệu lịch sử nào mô tả, một nơi không ai biết đến, một vùng đất không tên.
Bỗng nhiên, trước mắt nàng hiện ra một ngọn núi cao sừng sững, xuyên thủng cả mây mù, trông chẳng khác nào một thanh bảo kiếm sắc bén. Toàn bộ tòa núi này bao trùm chu vi hơn mười dặm, to lớn như một vật thể khổng lồ, quanh đỉnh núi chìm trong mây mù.
– Đây là núi gì vậy?
Trong lòng Thiện Ngân Sa đột nhiên xuất hiện một tia cảnh giác.
Phương Viên ở phía trước vừa nhìn thấy ngọn núi này, sắc mặt liền trở nên hớn hở, tận lực huýt lên một tiếng thật dài. Tiếng huýt này tuyệt đối không phải âm thanh của rồng, phượng, hổ, trâu, ưng, sói, cũng không phải tiếng hạc hót, mà là một tiếng quát đầy trang nghiêm và ngân xa.
Tiếng huýt này do hắn dùng Vô Cực Thiên Âm thi triển, quả thực khiến cả tòa núi dường như phải rung chuyển.
– Tiếng huýt này ảnh hưởng gì đến ta nhỉ? Đây đâu phải tiếng hống của nhân tiên?
Thiện Ngân Sa nghĩ thầm. Thế nhưng thời gian không cho nàng suy nghĩ chút nào, lập tức từ trên đỉnh ngọn núi cao chót vót kia, một tiếng hống cực lớn, trang nghiêm gấp mười lần bất thình lình gầm lên đáp lại!
Uy vũ...
Loại âm thanh này giống hệt âm thanh trên công đường, âm thanh được hô lên một khoảnh khắc trước khi thăng đường. Không, nói một cách chính xác, âm thanh khi thăng đường là mô phỏng theo tiếng gầm này. Đây là tiếng gầm của kỳ lân.
Đùng đùng, ầm ầm.
Chân Không Đại Thủ Ấn vỡ nát toàn bộ, Thiện Ngân Sa rơi thẳng xuống đất. Tiếng hống này còn trang nghiêm, cường đại hơn tiếng cự hống mà nhân tiên phân thân của Hồng Dịch phát ra, uy nghiêm đến mức một cường giả như Thiện Ngân Sa cũng bị chấn động.
Tất cả thần niệm của nàng đều đập lên dữ dội, có cảm giác hoa mắt chóng mặt, cả người không còn chút sức lực.
Hiện tượng hoa mắt chóng mặt này chỉ xuất hiện khi người tu đạo bị trọng thương.
– Đây là thứ gì vậy?
Thiện Ngân Sa liền vận Quá Khứ Kinh mới có thể miễn cưỡng giảm bớt ảnh hưởng của thứ âm thanh đầy uy nghiêm kia. Những đốm sao lập lòe trước mặt mới giảm đi đôi chút.
Cùng lúc đó, Phương Viên đứng ở phía xa xa, Vô Cực Long Giới trong tay liền phát ra một chùm âm thanh cộng hưởng, bắn ra vô số hào quang. Dường như Vô Cực Long Giới đang phối hợp với tiếng hống uy nghiêm kia, hoàn toàn không chịu chút ảnh hưởng nào.
Tại thời khắc này, khi Phương Viên nhìn thấy Chân Không Đại Thủ Ấn của Thiện Ngân Sa vỡ nát, trên khuôn mặt hắn liền lộ ra vẻ cười ác độc.
– Đây là tiếng hống của viễn cổ kỳ lân! Kỳ lân phun sách, thánh nhân xuất thế! Thần uy trang nghiêm, cho dù là tiếng nộ hống của đỉnh cấp nhân tiên cũng không thể vượt qua được. Thật không ngờ rằng trong thiên địa này thực sự có kỳ lân thần thú!
Đúng lúc này, trong thần niệm của Thiện Ngân Sa bỗng vang lên âm thanh Hồng Dịch.
Trong âm thanh của Hồng Dịch cũng toát lên vẻ ngạc nhiên vô cùng, bởi lẽ tiếng gầm vừa cổ xưa, vừa uy nghiêm kia chính là tiếng gầm của thượng cổ kỳ lân trong truyền thuyết. Trong điển tịch của nho môn cũng có ghi lại điển cố "Kỳ Lân Thổ Thư" này.
Vào thời trung cổ, khi nho môn đại thánh sinh ra, kỳ lân đạp mây xuất hiện ngoài cửa phòng, từ trong miệng phun ra một quyển sách gấm đỏ, đại biểu cho thánh nhân xuất thế.
Thượng cổ thánh nhân nhìn thấy kỳ lân cũng từng cảm thán rằng kỳ lân còn vượt qua cả vua hiền, chỉ có từ trong miệng của chư tử mới có thể nói lên một chữ nô (tôi tớ) khi đứng trước kỳ lân.
Tiếng hống của kỳ lân có thể sánh với đỉnh cấp nhân tiên. Cho dù là chiến thần thời thượng cổ, Chiến Thần Thương có toàn lực hống lên một tiếng thì mới có thể sánh ngang được với âm hưởng một tiếng hống của kỳ lân.
Kỳ lân, rồng, phượng hoàng đều là những tồn tại trong truyền thuyết mà từ xưa đến nay ai cũng biết đến, thế nhưng hiếm có ai được nhìn thấy.
Ngày hôm nay, không ngờ một tồn tại như vậy lại xuất hiện trước mắt Thiện Ngân Sa.
Đây là do Phương Viên đốt mai rùa, dùng thuật bói toán tìm đường, sau đó lại nhờ sự cảm ứng của Vô Cực Long Giới mà tìm đến một nơi sâu thẳm trong mãng hoang, nơi Kỳ Lân sinh sống.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những áng văn tiên hiệp được chắp cánh.