Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 411:

Hoàng Thiên Thủy Long Khải, đây là Hồng Huyền Cơ sao? Sao Hồng Huyền Cơ lại xuất hiện ở đây? Lẽ nào hắn vẫn bám theo Phương Viên? Đúng rồi, Phương Viên nắm giữ Vô Cực Long Giới, lại biết mọi bí mật của Thánh Hoàng Cực, nên mới có thể tìm kiếm kỳ lân thánh thú nơi Mãng Hoang này. Điều này Kiền đế Dương Bàn chắc chắn không thể không biết, bởi thế vẫn theo dõi sát sao nhất cử nhất động của hắn, muốn từ Phương Viên đoạt lấy kỳ lân thánh thú cùng một vài bí mật về bảo tàng. Đây là Hồng Huyền Cơ theo dõi Phương Viên, còn Dương Bàn thì đích thân theo dõi ta gắt gao, muốn từ ta chiếm được bí mật của Như Lai Cà Sa trong Đại Thiện Tự.

Biến cố bất ngờ xảy ra không khiến Hồng Dịch mất đi sự tỉnh táo.

Trên bầu trời, một vệt sáng lao đến với tốc độ chưa từng có, một quyền đánh Phương Viên ngã thẳng xuống đất. Gần như trong nháy mắt, Hồng Dịch đã nhận ra kẻ có thân người đầu rồng kia chính là Hồng Huyền Cơ đang mặc Hoàng Thiên Thủy Long Khải.

Điều này không cần suy nghĩ nhiều cũng có thể đoán được.

Hoàng Thiên Thủy Long Khải – thần khải đệ nhất thượng cổ – nằm trong tay hoàng thất Đại Kiền, điều này Hồng Dịch đã biết từ sớm. Loại khải giáp này chỉ có người tu luyện võ đạo mặc vào mới có thể phát huy toàn bộ uy lực. Hồng Dịch từng nghe Vân Hương Hương kể rằng Hồng Huyền Cơ đã từng mặc kiện khải giáp này.

Quan trọng hơn là Hồng Dịch gần đây đã dung hợp toàn bộ quyền thuật của bản thân, kinh nghiệm võ đạo trở nên thuần túy. Vậy nên, vào thời điểm kẻ đầu rồng hình người bay đến tung một quyền, Hồng Dịch lập tức cảm nhận được một luồng khí tức bá đạo có thể hiệu lệnh thiên địa chúng sinh. Đây chính là khí thế mà chỉ duy nhất Chư Thiên Sinh Tử Luân mới có được.

Nếu kẻ này không phải Hồng Huyền Cơ thì còn là ai nữa?

Hồng Huyền Cơ luôn dõi mắt theo Phương Viên, đoán biết mọi bí mật về kỳ lân thánh thú.

Kiền đế Dương Bàn thì nhìn chằm chằm vào hắn, muốn tìm được bí mật của Đại Thiện Tự địa cung.

Trong nháy mắt, Hồng Dịch đã nhìn thấu tất cả những toan tính của hoàng thất Đại Kiền.

Kỳ lân thánh thú tuy có sức mạnh cường đại nhưng vốn là biểu tượng của cát tường, tượng trưng cho thánh hoàng, thánh nhân.

Nếu Kiền đế Dương Bàn chiếm được kỳ lân thánh thú, tuyên cáo thiên hạ, vậy uy vọng sẽ lập tức tăng vọt. Khi đó, e rằng tất cả các thế gia, hào môn trong thiên hạ đều sẽ chùn bước, từ bỏ mọi mưu đồ, cho dù Đại Kiền hoàng thất có thi hành chính sách quan quân nhất thể, cải cách nạp lương cũng không gặp trở ngại gì.

Ý nghĩa của kỳ lân là vô giá, quả thực có thể sánh ngang với ngọc tỷ truyền quốc. Có ngọc tỷ truyền quốc trong tay đại biểu cho chính thống, còn hàng phục được kỳ lân là đại biểu cho điềm lành của thánh hoàng.

Các hào môn thế gia của Đại Kiền ẩn tàng rất thâm sâu, trong đó chắc chắn xuất hiện không ít cao thủ cùng đủ loại đạo môn bí ẩn. Ngay cả Kiền đế Dương Bàn với thực lực như vậy cũng không dám khiến thiên hạ đại loạn.

Những tổ chức, liên minh như Thứ Đạo Minh, cũng không hiếm trong thiên hạ.

Hiện giờ, triều đình Đại Kiền phải vạch ra kế hoạch rõ ràng, từng bước tăng cường uy vọng bản thân. Tư duy của Kiền đế Dương Bàn rất mạch lạc và sáng rõ, nhưng càng mạch lạc lại càng đáng sợ.

Thứ nhất, tiêu diệt các thánh địa như Tinh Nguyên Thần Miếu, Huyền Thiên Quán, cũng như các thế lực ngoại xâm.

Thứ hai, chế tạo Con Thuyền Tạo Hóa, tận dụng mọi khả năng tìm kiếm Trung Thiên Thế Giới để nâng cao thực lực bản thân, tốt nhất là có thể tu luyện thành Dương Thần, nắm giữ lực lượng tuyệt đối, diệt trừ cái gai trong mắt là Mộng Thần Cơ.

Thứ ba, theo dõi sát sao Hồng Dịch, Phương Viên, thậm chí cả Vô Địch Hầu để nắm được một phần bí mật. Đối với Hồng Dịch, Phương Viên, Vô Địch Hầu, họ đều là những nhân tố bất ổn định. Ngoài ra, một số nhân vật thiên tài khác cũng bị hoàng thất Đại Kiền giám thị chặt chẽ, đồng thời tìm mọi cách sử dụng thực lực của những thiên tài này phục vụ cho bản thân.

Ba bước này, suy cho cùng cũng đều vì cải cách thiên hạ, muốn vĩnh viễn nắm giữ thiên hạ trong tay, bằng sức mạnh tuyệt đối để thâu tóm tất cả, trở thành nhân vật chính trong sử sách liệt truyện, nắm giữ vạn vật trong lòng bàn tay.

Đây là một kế hoạch khổng lồ, một dã tâm khổng lồ, dã tâm của các đời Đại Đế. Đế vương nào mà chẳng có dã tâm muốn nắm giữ toàn bộ thiên hạ, cho dù là thần, là tiên, là quỷ, tất cả đều phải nằm trong tay đế vương.

Loại cảnh giới này, loại dã tâm này muốn thực hiện được thì tâm cảnh phải lớn lao, công đức phải thâm hậu, mới đủ để khiến tu vi một đế vương đạt tới đỉnh phong, thậm chí siêu phàm thoát tục.

Thánh hoàng các đời đều không thể vĩnh viễn nắm giữ thiên hạ, vĩnh viễn giữ được lòng người. Thiên đạo dễ ngộ, lòng người khó nắm. Nếu như Kiền đế Dương Bàn có thể vĩnh viễn nắm giữ thiên hạ, một việc lưu truyền thiên thu vạn đại như thế này, thì thần niệm linh hồn của hắn sẽ thông suốt thấu đáo đến tầm mức nào, lực công đức sẽ cường đại đến nhường nào?

Việc này cũng giống như việc Hồng Dịch phát đại chí nguyện to lớn, nguyện người người trong thiên hạ đều là rồng.

Chí nguyện càng to lớn, sau khi thực hiện được nó, công đức lại càng lớn. Khi thần niệm linh hồn thấu hiểu công đức, đủ để khiến thần niệm tiến đến một cảnh giới chí cao vô thượng.

Vào khoảnh khắc Hồng Huyền Cơ xuất quyền đánh thẳng về phía Phương Viên, trong lòng Hồng Dịch bỗng bừng sáng. Đồng thời, hắn cũng hiểu được tại sao bản thân cùng Kiền đế Dương Bàn và Hồng Huyền Cơ lại phát sinh những mâu thuẫn không thể hóa giải.

Bản thân hắn sáng tác Dịch Kinh, giảng giải về đạo Càn Thiên, với quẻ cuối cùng tuyệt diệu nhất là "Dụng cửu, kiến quần long vô thủ, cát!".

Quẻ này ý nói rằng mong muốn người ngư��i đều như rồng. Còn Kiền đế Dương Bàn, Hồng Huyền Cơ lại muốn vĩnh viễn nắm giữ tiên, quỷ, nhân, thần, muốn vĩnh viễn làm vô thượng Cửu Cửu Chí Tôn.

Hai quan điểm đối lập sâu sắc, khó lòng hòa giải.

Hai con đường này, mỗi con đường sau khi hoàn thành đều có thể tích tụ được một lượng công đức khổng lồ.

Tất cả những suy nghĩ, cảm xúc ấy chợt lóe lên trong tâm trí Hồng Dịch, khiến hắn tức khắc cảm thấy thấu triệt mọi việc.

Phương Viên tuy gian trá xảo quyệt lại thông minh vô cùng, thế nhưng so với đôi quân thần cáo già Hồng Huyền Cơ và Dương Bàn thì sao có thể sánh bằng. Bản thân hắn nóng lòng tìm kiếm kỳ lân, cuối cùng lại làm áo cho kẻ khác. Trong khi đó, Hồng Dịch, dù biết Đại Thiện Tự địa cung có thể chứa Như Lai Cà Sa, vẫn kiên nhẫn không đến tìm. Điều này đủ cho thấy sự kiên nhẫn của hắn vượt xa Phương Viên.

– Vừa có cơ hội lập tức đi tìm? Phương Viên rốt cuộc cũng chỉ là một tên nhóc ra vẻ già dặn mà thôi. Năm thiên tài Mộng Thần Cơ tuyển chọn, chỉ riêng Phương Viên đã nắm giữ bí mật lớn đến thế, không biết bốn người còn lại sẽ ra sao?

– Cũng thật trùng hợp khi ta đuổi theo Ngân Sa lại gặp phải Phương Viên trong Mãng Hoang này? Chẳng lẽ đây là một kỳ mưu của Mộng Thần Cơ? Nếu vậy thì Mộng Thần Cơ quả thật đáng sợ...

Một nơi là Mãng Hoang, một nơi là Tây Vực, hai địa điểm cách nhau vạn dặm.

Nếu chỉ là Phương Viên dựa vào Vô Cực Long Giới để tìm kiếm kỳ lân thánh thú thì Hồng Dịch sẽ tuyệt đối không thể biết được việc này. Thế nhưng việc Hàn Tiêu Tử bất ngờ xuất hiện, làm lay động tâm thần Thiện Ngân Sa, buộc nàng phải trốn vào Mãng Hoang và vô tình chạm trán Phương Viên.

Tất cả những sự trùng hợp khó hiểu này khiến Hồng Dịch có cảm giác mình đang bị Mộng Thần Cơ lợi dụng.

Nhìn Phương Viên từ trên bầu trời lao thẳng xuống đất, mọi ý niệm chợt lóe lên trong tâm trí Hồng Dịch. Hắn kéo Thiện Ngân Sa lùi nhanh về phía sau, không tiếp cận con kỳ lân khổng lồ hay Hồng Huyền Cơ.

Chờ cơ hội.

Lúc này, Phương Viên vừa bị Hồng Huyền Cơ bất ngờ đánh rơi xuống đất liền khiến kỳ lân thánh thú phẫn nộ gầm lên.

Phương Viên trong tay cầm Vô Cực Long Giới, có thể nói là được kỳ lân thánh thú công nhận. Hiện giờ lại bị tấn công tơi bời như vậy, đương nhiên sẽ khiến kỳ lân tức giận.

– Hống!

Âm thanh tựa như một ngàn con voi đồng loạt rống lên, cùng lúc đó một quả cầu dịch thể đỏ thẫm lớn như trái dưa hấu nhanh chóng bắn ra.

Oong.

Không khí vang lên tiếng ma sát dữ dội tựa như thiên thạch rơi xuống, kéo theo một vệt sáng dài. Trong nháy mắt, nó lao thẳng về phía Hồng Huyền Cơ.

Đây chính là một viên nội đan mà kỳ lân tu luyện trăm nghìn năm, thu thập tinh hoa của vô số các loại thiên tài địa bảo cũng như linh khí vạn vật trong Mãng Hoang, kết hợp với khí huyết bản thân mà tạo thành. Uy lực của nó mạnh hơn Hỏa Đan vô số lần.

Viên nội đan đỏ rực như lửa có kích cỡ bằng một quả dưa hấu lao đi với tốc độ kinh người.

Tốc độ này còn nhanh hơn âm thanh rất nhiều. Gần như ngay khi Hồng Huyền Cơ vừa đánh Phương Viên ngã xuống, quả "nhục đan" đã xuất hiện cách hắn vỏn vẹn hai tấc.

Ầm ầm ầm!

Âm thanh nổ tung dữ dội làm không gian quanh Hồng Huyền Cơ méo mó, vặn vẹo điên cuồng, hoàn toàn không cho hắn cơ h���i né tránh.

– Hừ.

Hồng Huyền Cơ xoay người hừ lạnh một tiếng rồi vung quyền. Cánh tay hắn vắt ngược, thi triển Thiên Luân Ấn – tuyệt học trong Chư Thiên Sinh Tử Luân – trực diện va chạm với nội đan của kỳ lân.

Quyền và đan va chạm phát ra một cỗ khí thế phô thiên cái địa, tựa như sóng thần va đập vào ghềnh đá. Khắp bầu trời bắn ra hàng nghìn hàng vạn đốm lửa sáng chói, sau đó lả tả rơi xuống bên dưới, khiến cho chu vi hơn mười dặm trên bầu trời đều bị bao phủ trong một cơn mưa sao băng lửa.

Những đốm sao băng lửa này vừa rơi xuống mặt đất, hoa cỏ cây cối chạm phải lập tức bùng cháy, khiến cả khu rừng trong nháy mắt chìm trong biển lửa, khói bay mù mịt đất trời.

Một quyền cứng đối cứng đỡ lấy nội đan, thân thể Hồng Huyền Cơ gần như không hề lay động, hai chân vững vàng. Hơn nữa, hắn còn lao về phía trước, tạo thành một vệt sáng, hai tay như trảo rồng, mãnh liệt chộp lấy cặp sừng của kỳ lân, cùng lúc đó nhanh chóng hạ xuống trên lưng kỳ lân.

Hắn muốn bằng lực lượng vô cùng tận của bản thân, bằng khí thế và thần uy vô hạn của mình để thu phục kỳ lân thánh thú, giống như thuần hóa một con ngựa hoang. Ngay khi hai sừng bị nắm lấy, thân thể bị khống chế, kỳ lân thánh thú liền gầm lên một tiếng rung trời.

Luồng âm thanh mãnh liệt truyền ra bốn phía, trong nháy mắt khiến núi rừng rung chuyển, mây gió biến sắc, tạo thành từng vòng mây xoáy cuồn cuộn trên bầu trời. Một người một thú quấn chặt vào nhau.

– Không ngờ lại cường đại đến vậy.

Sau khi được Hồng Dịch kéo lùi, thoát khỏi vùng chiến sự, chứng kiến cảnh tượng ấy, Thiện Ngân Sa tái mét mặt.

– Hồng Huyền Cơ hung mãnh như vậy, ngay cả khi chàng Hồng Dịch mặc Thiên Mang Giác Thần Khải, thi triển toàn bộ lực lượng của Quang Ám Đại Kết Giới, e rằng cũng khó lòng phong ấn được hắn. Hắn có phát hiện ra chúng ta không? Nếu bị hắn phát hiện, chúng ta e rằng khó thoát khỏi sự truy sát.

– Hắn đã sớm phát hiện ra chúng ta rồi. Chẳng qua hiện giờ kỳ lân thánh thú là mục tiêu hàng đầu của hắn, nếu không, với trí thông minh tuyệt đỉnh của kỳ lân, một khi nhận thấy nguy hiểm sẽ lập tức tiến vào tiểu thiên thế giới mà ẩn thân, thậm chí có thể dùng nội đan bản thân để tiến vào hư không loạn lưu. Đến khi đó, muốn bắt được nó sẽ cực kỳ khó khăn. Đó cũng là lý do Hồng Huyền Cơ không nhắm vào chúng ta.

Hồng Dịch cấp tốc nói.

– Hơn nữa, hiện giờ ta chỉ có hai nghìn khối chủ thần niệm cùng một viên thần niệm Bát Kiếp, hoàn toàn không thể chống lại Hồng Huyền Cơ được. Với sức mạnh của Hồng Huyền Cơ lúc này, ngay cả lão quái vật như Đại Chu Thái Tổ cũng không phải là đối thủ của hắn. Chỉ e rằng cường giả Thất Lôi Kiếp đạt cảnh giới Hư Không Tạo Hóa mới có thể đối đầu ngang sức với hắn.

Bảy lần lôi kiếp đã có thể tự xưng là Tạo Hóa.

– Hiện giờ Hồng Huyền Cơ khi mặc Hoàng Thiên Thủy Long Khải quả thực bá đạo vô địch, không kẻ nào có thể chống lại. Nếu để hắn thu phục được kỳ lân thánh thú thì lại càng thêm cường đại, trở thành kẻ vô địch thiên hạ. Hắn vốn luyện Chư Thiên Sinh Tử Luân đầy bá đạo, bây giờ lại có thêm chiến ý cường đại của Hoàng Thiên Thủy Long Khải của thượng cổ thánh hoàng, chỉ sợ hắn rất có thể sẽ thu phục được kỳ lân.

Thiện Ngân Sa nói.

– Dù chúng ta ẩn mình kỹ càng đến mấy, vẫn bị Mộng Thần Cơ lợi dụng. Hắn tính toán rất sâu, ta e rằng giờ hắn đã đến tìm Nguyên Khí Thần của Tinh Nguyên Thần Miếu rồi. Kiền đế Dương Bàn và đám người của hắn đang bị kìm chân ở đây, không thể phân thân. Nhưng ta thấy việc kỳ lân xuất thế không đơn giản như vậy, Hồng Huyền Cơ khó có thể đắc thủ dễ dàng được.

– Đoạt kỳ lân thánh thú? Phía xa có người tới.

Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa rời khỏi vị trí trận chiến vài trăm dặm, lực ảnh hưởng của sóng âm cũng giảm bớt rất nhiều. Đúng lúc này, Hồng Dịch dường như nhận ra điều bất thường, cùng Thiện Ngân Sa vội vàng lao xuống, ẩn mình sau vách núi.

Chợt, từ phía đông xa xa, một tia sáng vụt đến.

– Cường giả Nhất Lôi Kiếp mà cũng muốn tranh đoạt miếng mồi này sao?

Thiện Ngân Sa vừa thoáng nhìn qua liền thấy tia sáng kia là những chùm thần niệm trong suốt óng ánh, nhưng chưa hề sản sinh điện quang, khiến nàng không khỏi cười nhạt. Cường giả Nhất Lôi Kiếp e rằng chỉ cần tiến vào trăm dặm quanh kỳ lân, thần niệm sẽ bị tiếng gầm của nó chấn nát thành tro bụi.

– Cường giả này không thể coi thường.

Hồng Dịch vừa nhìn thấy chùm ánh sáng kia bay đến, trong lòng khẽ động. Vệt sáng ấy do vô số khối thần niệm Nhất Lôi Kiếp ngưng tụ mà thành, ẩn hiện bên trong là thần hồn một người. Đó là một thiếu niên vẻ mặt dị thường nghiêm trọng, vầng trán toát lên vẻ thâm trầm vô cùng.

Trên đỉnh đầu của cỗ thần hồn kia, vô số khối thần niệm Nhất Lôi Kiếp kết thành một đám mây sao, hơn nữa còn có kết cấu giống hệt như Tử Vi Đấu Số trên bầu trời. Hai bên có vô số thần niệm lôi kiếp bao quanh, ở vùng bên phải hình thành Bắc Đấu Tinh Trận, ở vùng bên trái thần hồn hình thành Nam Đấu Tinh Tương. Dưới chân thần hồn, vô số thần niệm khác kết thành Địa Ma Tinh Trận.

Bốn đại tinh trận này được tạo thành từ hơn mười vạn khối thần niệm Nhất Lôi Kiếp! Mỗi một tòa tinh trận đều dựa theo quỹ tích chuyển động của các vì sao mà sắp xếp thành một đại trận huyền bí, phát sinh ra lực lượng vô cùng cường đại.

Sau khi kết thành bốn đại tinh trận, thanh niên ấy liền mãnh liệt bay vút về phía trước. Khi hắn tiến vào phạm vi trăm dặm, tiếng gầm nộ của kỳ lân vọng đến, bốn đại tinh trận liền rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn không hề tan vỡ, tựa như mạng nhện chao đảo trong gió lớn.

Thanh niên này vừa tiến vào trong phạm vi trăm dặm liền hạ xuống, nhấc bổng Phương Viên lên.

– Hơn mười vạn thần niệm Nhất Lôi Kiếp kết thành đại trận huyền ảo như vậy! Lấy đâu ra nhiều thần niệm lôi kiếp đến thế.

Thiện Ngân Sa khiếp sợ thốt lên một tiếng.

Phải biết rằng một cao thủ Nhất Lôi Kiếp chỉ có hơn một nghìn khối thần niệm. Kể cả là cao thủ Lục Lôi Kiếp tuyệt đối cũng không có đến mười vạn khối thần niệm.

– Thiên hạ rộng lớn, đạo môn không chỉ có trăm ngàn mà còn vô số môn phái. Vô số lưu phái đạo thuật từ thượng cổ, trung cổ truyền lại, e rằng chúng ta cũng khó lòng biết hết. Người này e rằng cũng là một trong những thiếu niên thiên tài được Mộng Thần Cơ bồi dưỡng. Tuy rằng chỉ là Nhất Lôi Kiếp, thế nhưng không ngờ lại có thể luyện thành Tinh Thần Cửu Biến của Tinh Đấu Đạo thời thượng cổ. Thêm vào đó, hắn còn gặp kỳ ngộ nên mới tu luyện được hơn mười vạn thần niệm! Thật khiến người ta kinh ngạc!

Hồng Dịch nói.

– Ta vốn cho rằng Vô Địch Hầu, Phương Viên đã là những thiên tài kiệt xuất, không ngờ thiên hạ còn có những kẻ tài giỏi đến vậy. Xem ra thiên hạ thực sự đã có biến động lớn, không biết sau này còn bao nhiêu cường giả sẽ xuất hiện nữa.

Ngay khi hắn vừa dứt lời, bỗng nhiên từ bầu trời phía tây lại có hai luồng sáng cùng nhau bay đến.

Bên trong hai luồng sáng này, có một thân hình cao lớn vô cùng, vận áo trắng, tỏa ra khí thế cương mãnh, bạo liệt tựa thần linh. Một người là thiếu niên, áo khoác phiêu dật, nhất cử nhất động cũng khiến không gian rạn nứt, linh hồn hắn có khả năng xé toạc hư không.

– Cao thủ Lục Lôi Kiếp! Bạch Phụng Tiên! Vũ Văn Mục!

Hồng Dịch thấy hai người này cùng lúc bay đến, chỉ thoáng suy nghĩ, dựa vào kiến thức về các môn phái đạo thuật trong thiên hạ, lập tức đoán ra thân phận của họ.

Một là chưởng môn đời trước của Chân Cương Môn, Bạch Phụng Tiên, người từng bị Mộng Thần Cơ đánh trọng thương, phải thi giải chuyển thế.

Người còn lại chính là nhân vật uy danh lẫy lừng hai mươi năm về trước, Vũ Văn Mục – Thái sư Vân Mông quốc – người từng khiến Dương Bàn và Hồng Huyền Cơ suýt chết. Hồng Dịch vẫn còn giữ chín mươi chín khối thần niệm Ngũ Lôi Kiếp đỉnh cấp trong linh hồn Tiểu Mục, không ngờ Vũ Văn Mục giờ đã vượt qua Lục Lôi Kiếp.

– Ngũ Lôi Kiếp, Lục Lôi Kiếp, đây cũng là một cánh cửa lớn. Xem ra thần niệm của hắn, sau hai mươi năm phân tách, cuối cùng nhờ Huyền Thiên Trọng Sinh Pháp mà tu vi lại tiến thêm một bước.

Ngay sau khi nhìn thấy Vũ Văn Mục cùng Bạch Phụng Tiên liên thủ mà đến, bỗng nhiên cùng lúc ấy, một con đường ánh sáng rực rỡ từ phía xa xa xuất hiện. Con đường ánh sáng này dài vạn dặm, cực kỳ lộng lẫy.

Ở đầu con đường ánh sáng ấy, thấp thoáng bóng dáng một thiếu nữ với cặp sừng rồng tựa san hô máu trên đầu. Đây chính là giáo chủ thần bí của Vân Mộng Thiên Long phái, Thiên Long Đạo Chủ, Ngao Loan.

Cùng lúc đó, phía sau lưng Thiên Long Đạo Chủ còn có một trung niên nhân vận áo rộng ngũ sắc, thần thái uy nghiêm. Người này chính là Khổng Tước Vương, kẻ đứng đầu trong Bát Đại Yêu Tiên thiên hạ.

– Phương huynh, ta đến chậm một bước.

Ngay trong chớp mắt khi rất nhiều cao thủ từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo đến, thiếu niên ấy, với thần hồn ngưng tụ từ hơn mười vạn khối thần niệm Nhất Lôi Kiếp, vừa kết ra bốn tòa đấu tinh đại trận, liền nhấc bổng Phương Viên lên khỏi mặt đất.

Cứu được người, hắn lập tức bay vút lên, thoát khỏi phạm vi trận chiến giữa Hồng Huyền Cơ và kỳ lân.

– Đường huynh, huynh phải cẩn thận, Hồng Dịch đang ẩn nấp đâu đó quanh đây.

Phương Viên vừa được đỡ dậy liền quay sang thiếu niên kia vội vàng nói. Dường như cú đánh vừa rồi không làm hắn trọng thương, hoặc Hồng Huyền Cơ đã không hạ sát thủ, bằng không, dưới một quyền ấy, ngay cả Vô Cực Long Giới cũng khó thoát khỏi số phận tan thành bột phấn.

�� Hồng Dịch thì đã làm sao. Trước đây để hắn có chút huênh hoang là bởi khi ấy ta chưa luyện thành thần thông Tinh Thần Cửu Biến.

Thiếu niên được Phương Viên gọi là Đường huynh này liền lạnh lùng cười.

– Phương huynh, huynh quá sơ suất rồi. Vốn là thiên tài thám hoa, sớm đã bị người khác theo dõi, vậy mà huynh còn đi tìm kỳ lân! Huynh thấy đấy, bao nhiêu cao thủ luôn chằm chằm nhìn huynh, chẳng khác nào ruồi nhặng ngửi thấy mùi máu tanh. Hồng Dịch kia tuy cũng mang trong mình bí mật, nhưng hắn lại biết nhẫn nại, người khác dù biết cũng chẳng làm gì được hắn.

– Đường huynh, làm sao huynh biết được ta đến Mãng Hoang tìm kỳ lân.

Phương Viên nghe xong, sắc mặt biến đổi, rồi lập tức khôi phục bình tĩnh như thường, cho thấy tâm trí hắn đã trưởng thành rất nhiều.

– Huynh có Vô Cực Long Giới, từ Vô Cực Long Giới có thể tìm kiếm được thú cưỡi kỳ lân của Thánh Hoàng Cực năm đó. Điều này đâu phải bí mật gì.

Thiếu niên họ Đường trầm giọng nói.

– Huynh là thần đồng tám tuổi, đỗ thám hoa khoa cử, danh tiếng lẫy lừng, trên người lại có bảo vật của thánh hoàng. Lẽ nào huynh không biết, nhất cử nhất động của mình hàng ngày có bao nhiêu kẻ dòm ngó, theo dõi sao? Tuy nhiên, Hồng Dịch kia hiện giờ càng gây náo động, cũng coi như san sẻ không ít ánh mắt khỏi huynh vậy.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free