(Đã dịch) Dương Thần - Chương 416:
Nhân vật như vậy… quả nhiên xứng đáng với hai chữ “đại dũng”...
Kỳ lân thánh thú dừng lại, nhìn Hồng Dịch cầm ngang thương đứng giữa không trung. Toàn thân hắn gai xương dữ tợn, cao lớn uy mãnh, khí tức tựa như khói lửa chiến tranh ngút trời, sức mạnh ma quỷ tụ lại không tan, rồi lại giống như ánh sáng từ cực quang, chiếu rọi bốn phương, xuyên thấu trời đất, uy nghi tột bậc.
Cho dù nó là thượng cổ thánh thú, với lực lượng cường đại, sống hàng nghìn năm, thế nhưng nhìn thấy Hồng Dịch như vậy cũng không khỏi cảm thán một tiếng.
Thân thể kỳ lân chỉ khẽ động, mây mù liền vây xung quanh, dường như còn muốn chạy tiếp, nhưng lại không muốn bỏ Hồng Dịch lại một mình chịu chết.
Kỳ lân tuy rằng cường đại, nhưng khi đối mặt với Hồng Huyền Cơ, Vũ Văn Mục, những kiêu hùng cự phách pháp lực vô biên, thủ đoạn tàn nhẫn, tâm tư giảo quyệt như thế thì vẫn không thể địch lại.
Vừa rồi nó vừa giao tiếp với long nữ, liên thủ phong ấn Hồng Huyền Cơ, chẳng qua chỉ là liên minh gượng ép, về bản chất thì hoàn toàn không có sự tín nhiệm. Chính vì thế, ngay khi Ngũ Hành Hạo Thiên Đại Trận vừa tan vỡ, nó lập tức bỏ chạy. Chỉ có thần lực, trí lực, pháp lực, nguyện lực trong ý niệm của Hồng Dịch mới khiến nó cảm nhận được hơi thở của thánh hiền thượng cổ, mới khiến nó cảm thấy tin tưởng.
Ít nhất, kỳ lân biết Hồng Dịch sẽ không ám toán nó.
Bằng vào đạo thuật của kỳ lân, bằng vào sự cường hãn của thân thể, còn có cả nội đan đã luyện thành tựu, thì có thể đối phó với cao thủ năm lần lôi kiếp. Thế nhưng để nó đối phó với cường giả Lôi kiếp sáu lần, kẻ có linh hồn đủ sức xé rách không gian, thì hoàn toàn bất khả thi, đừng nói đến chuyện phải đối phó với cả một đám đại cao thủ âm hiểm khó lường như thế.
Đối với nó, thánh thú kỳ lân, lòng tự tôn cực kỳ mạnh mẽ, không chịu khuất phục người phàm. Bản thân từng là tọa kỵ của thánh nhân lại càng cao ngạo hơn, thế nhưng lúc này tình thế nguy ngập, cường giả xuất hiện, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.
Đối mặt với địch nhân có sức mạnh vượt trội hơn hẳn, hành động của Hồng Dịch càng trở nên trân quý hơn trong lòng kỳ lân.
Thật ra Hồng Dịch cũng nghĩ đến chuyện sau khi kỳ lân rời đi, hắn sẽ ở lại giữ chân đám người này một lúc, sau đó cũng thoát đi. Bằng vào nhân tiên phân thân, Thiên Mang Giác Thần Khải, cùng rất nhiều đạo thuật, đám người có mặt nơi này muốn cản hắn lại gần như không có khả năng.
Thế nhưng hiện giờ kỳ lân lại không đi, hắn đành phải cứng rắn đối đầu chặn đám người này.
– Ta chính là thánh thú, vượt qua nhân loại, cao cao tại thượng...
Kỳ lân nghe tiếng quát mãnh liệt của Hồng Dịch liền ngâm lên một tiếng dài, tựa hồ như đang suy nghĩ, sau đó phát ra một luồng âm thanh uy nghiêm.
– Ngu xuẩn! Ngươi đi rồi ta mới có biện pháp hành động, ngươi tưởng rằng ta ngu ngốc mà đứng đây cản đám người kia sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta bằng vào lực của một người mà có thể chống lại cả đống người như thế sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi ở lại nơi này là có thể giúp được gì cho ta sao? Thành sự không đủ, bại sự có thừa, rốt cuộc ngươi có phải kỳ lân thánh thú hay là một con heo đây? Ngươi muốn hại ta chết sao?
Hồng Dịch nghe thấy giọng nói uy nghiêm của kỳ lân, trường thương trong tay liền khẽ động, mở miệng nói đầy giận dữ.
Biến cố bất ngờ xảy ra khiến cho kỳ lân kinh ngạc sửng sốt, hai con mắt thật to ngỡ ngàng nhìn Hồng Dịch, sự uy nghiêm hoàn toàn biến mất, chẳng khác nào một hài tử bị bậc gia trưởng chửi mắng đến choáng váng cả đầu óc.
Sau giây phút choáng váng, thánh thú kỳ lân với kích thước bằng ba con voi khổng lồ gộp lại liền khẽ chuyển mình, đầu lắc mạnh, rồi gầm lên một tiếng nữa. Nhất thời trời đất rung chuyển, khí lưu cuồn cuộn, gió nổi mây vần. Nội đan to bằng quả dưa hấu từ miệng nó bắn ra, hóa thành luồng ánh sáng đỏ tươi rực rỡ bao phủ toàn thân kỳ lân.
Vù!
Động tác này vừa hoàn thành, kỳ lân liền nhanh chóng vọt về phía xa. Một vệt mây lửa đỏ rực như máu xẹt ngang bầu trời. Thân thể kỳ lân ẩn mình trong đó, từ xa trông hệt như một con dã trư khổng lồ đang hoảng loạn.
– Phù!
Kỳ lân vừa đi, Hồng Dịch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một tiếng.
– Còn muốn chạy sao? Hừ!
Ngay trong nháy mắt khi kỳ lân vừa phóng đi, Vũ Văn Mục với vẻ bề ngoài giống như một công tử phong nhã giữa thời loạn lạc liền cười lạnh một tiếng, giơ một ngón tay chỉ. Lập tức một mảng thủy tinh lấp lánh hiện ra trong hư không, rồi nhanh chóng ngưng tụ thành hai thanh Tam Giới Thông Thiên Kiếm.
Hai thanh Tam Giới Thông Thiên Kiếm này tản ra ba loại khí tức Tru, Lục, Tuyệt mang đầy hơi thở tử vong, không chút sinh cơ, hoàn toàn là khí tức của sự hủy diệt.
Một thanh lao thẳng về phía Hồng Dịch, thanh còn lại mãnh liệt truy đuổi kỳ lân.
Tam Giới Thông Thiên Kiếm chính là một Kiếm Tiên Thần Khí cực mạnh, tuy rằng không thể chém nát thần khí như Hoàng Thiên Thủy Long Giáp, thế nhưng có thể phá nát lớp phòng hộ của kỳ lân, khiến cho nó bị trọng thương.
– Vũ Văn Mục, ngươi dám động thủ trước, muốn chết trước phải không?
Hồng Dịch nhìn thấy Tam Giới Thông Thiên Kiếm phóng tới, thân thể khẽ động. Những mũi gai xương quanh thân lập tức rung lên điên cuồng. Trường thương dựng thẳng đứng, thân ảnh hắn biến thành một vệt đen phóng vút đi.
Thương Mang Thần Thương trong tay xuyên phá không gian, khiến cho khoảng cách không gian dường như bị rút ngắn. Cho dù Tam Giới Thông Thiên Kiếm biến hóa thế nào đi chăng nữa, cũng đều bị mũi thương chặn đứng một cách chính xác.
– Vô Gian Sát Đạo!
Sắc mặt của Vũ Văn Mục khẽ động, lập tức thanh Tam Giới Thông Thiên Kiếm liền xoay chuyển, không còn liều mạng giao chiến với Hồng Dịch nữa mà phóng thẳng về phía kỳ lân truy sát.
– Hừ!
Cùng lúc đó, Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng. Từ mi tâm hắn, một viên thần niệm bát kiếp liền bay lên, hóa thành một cây bạch cốt trường mâu to dài, chính là Giáo Minh Thần. Cây trường mâu vừa hiện thành hình liền phá không bắn ra.
Thần niệm bát kiếp, rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Đây là một tồn tại mà cao thủ chưa đạt tới cảnh giới thất kiếp, chưa trở thành Thần Tạo Hóa thì không tài nào tưởng tượng nổi.
Thần niệm bát kiếp thông thường cũng không cường đại như thế, tuy nhiên đây lại là một viên chủ thần niệm của Ám Hoàng Đạo Nhân.
Giáo Minh Thần bắn nhanh như chớp giật, trong tiếng gầm rít phá không lao đi. Cả bầu trời tràn ngập khí tức lưu huỳnh, dung nham, khiến ai nấy đều cảm thấy như địa ngục đang phủ xuống nhân gian.
Nhất là bên ngoài cây Giáo Minh Thần do Hồng Dịch thi triển ra lại còn có một tầng lân hỏa xanh biếc âm u bao phủ. Đây chính là đạo pháp Minh Thần Độn do hắn thiêu đốt mấy trăm thần niệm mà thi triển.
Thần niệm bát kiếp hóa thành bạch cốt trường mâu, lại được gia trì thêm Minh Thần Độn do thiêu đốt mấy trăm thần niệm nhất kiếp, tốc độ có thể nói là tăng lên đến một cảnh giới cực kỳ kinh khủng.
Cây bạch cốt trường mâu vừa xuất hiện mang theo Minh Thần Độn gia trì trên đó, ngay cả Hồng Huyền Cơ cũng khẽ nhíu mày, lập tức nhận ra được sự khủng bố trong đó.
Giáo Minh Thần to lớn, xuất chiêu sau nhưng đến trước, va chạm trực diện với hai thanh Tam Giới Thông Thiên Kiếm, xoắn lấy nhau, lập tức đánh bật hai thanh kiếm lệch khỏi quỹ đạo, bắn ngược trở lại.
– Về!
Vũ Văn Mục cũng nhận ra đây là thần niệm bát kiếp, để tránh thần niệm bản thân bị tổn thương liền ra tay thu hồi hai thanh Tam Giới Thông Thiên Kiếm kia, hóa lại thành thần niệm, thu về trong cơ thể.
Vừa rồi, trong thoáng chốc hai bên giao thủ, thần niệm của hắn cũng tổn thương không ít, nguyên khí có chút suy hao.
Một loạt hành động này khiến cho kỳ lân bay được rất xa, thoáng chốc chỉ còn lại bóng ảnh mờ xa.
Hồng Huyền Cơ mặc Hoàng Thiên Thủy Long Giáp chỉ đứng nhìn Hồng Dịch, cũng không đuổi theo kỳ lân, giống như con kỳ lân kia hoàn toàn không khiến hắn động tâm.
– Giáo Minh Thần quả nhiên là cường đại. Tuy nhiên nghe đồn rằng đạo thuật cường đại nhất của Tinh Nguyên Thần Miếu chính là Tam Giới Nguyên Khí Pháo do đích thân Nguyên Khí Thần thi triển. Đây được xưng là môn đạo thuật có thể hủy thiên diệt địa, khiến cho vũ trụ trở về thời hồng hoang cổ đại. Giáo Minh Thần của ngươi chắc hẳn cũng không hơn được môn đạo thuật này.
Vũ Văn Mục nhanh chóng nhìn thấu đáo đạo thuật của Hồng Dịch, đồng thời cũng nhận ra Hồng Dịch hiện giờ cường đại một cách dị thường, muốn vượt qua phòng tuyến của hắn mà đuổi theo kỳ lân chỉ sợ rằng không có khả năng.
– Vũ Văn Mục, nếu vậy thì ngươi cứ đến đây xem thử.
Hồng Dịch mỉm cười nói.
– Hừ! Năm đó trên biển lẽ ra ta nên giết chết ngươi và Ngân Sa Vương. Khi đó muốn giết ngươi thì dễ như trở bàn tay, đáng tiếc, sai một ly đi một dặm, để ngươi trưởng thành. Hồng Dịch, tính ra ngươi cũng là một nhân vật khá nổi bật, chỉ trong một hai năm ngắn ngủi mà một bước đã lên trời cao. Tuy nhiên ngươi cũng đừng quá đắc ý, trong dòng lịch sử, cao thủ như ngươi tuy rằng ít ỏi thế nhưng cũng không hiếm hoi như lông phượng sừng lân. Trong lịch sử, một cao thủ chân chính, nếu không xuất hiện thì thôi, còn đã xuất hiện, nhất cử liền vượt qua thất kiếp Lôi kiếp, trở thành chủ nhân của tạo vật, đó mới chân chính là thánh nhân. Ngươi chẳng qua chỉ là một thiên tài hơi chút xuất sắc mà thôi.
Khổng Tước Vương nhìn Hồng Dịch, rồi đột nhiên nói một cách thâm trầm.
Khổng Tước Vương hiện giờ đã vượt qua Tứ kiếp Lôi kiếp, cũng đạt tới cảnh giới Nhất niệm sinh nhất thế giới như Thiên Xà Vương. Bản thân tu luyện Hạo Thiên Chính Kinh, bên trong có một ít môn đạo thuật lợi hại, Ngũ Hành Hạo Thiên Đại Trận là một ví dụ. Hiện giờ chứng kiến bản lĩnh của Hồng Dịch tăng lên vượt bậc, hắn cũng không khỏi không có chút cảnh giác.
– Thật vậy sao? Ngươi ngày đó giáo huấn ta xong lại không giết chết ta, để cho ta trưởng thành. Ta tiếp nhận sự giáo huấn đó của ngươi, lẽ nào lại không tu luyện tăng cường thực lực sao?
Hồng Dịch nhìn Khổng Tước Vương, trong lúc nói, một luồng ánh sáng xanh nhạt bao phủ lấy cơ thể. Sau đó, trong chớp mắt, hắn liền biến mất giữa hư không, vô ảnh vô tung.
– Hạnh huynh, cẩn thận!
Vũ Văn Mục biến sắc. Hắn đã là cao thủ Lôi kiếp sáu lần, linh hồn xé rách hư không, nhanh chóng liền nhận ra đây là Hồng Dịch lợi dụng lực lượng của Càn Khôn Bố Đại, xuyên qua hư không để ám sát.
Cao thủ đạo thuật sợ nhất bị cao thủ võ đạo áp sát.
Một khi bị áp sát, không kịp phản ứng, cho dù là cao thủ nhị, tam kiếp Lôi kiếp, khi bị một cường giả võ thánh áp sát bất ngờ xuất quyền đánh thẳng vào linh hồn, thần niệm lập tức bị chấn nát, tiếp đó lại bị quyền ý chấn động bao vây khiến không thể chạy trốn, cuối cùng bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tại một nơi chỉ cách Khổng Tước Vương một trượng, một vết nứt chợt tách ra. Ngay lập tức, một cây trường thương tựa ma thần từ trong đó ló ra, phá nát không gian, đâm thẳng tới.
Ánh mắt của Khổng Tước Vương chợt lóe lên. Gần như là ngay lập tức, tầng tầng lớp lớp đất dày màu vàng xuất hiện trên thân thể hắn. Trong nháy mắt, chúng hình thành đến hơn trăm tầng, ùn ùn bao phủ lấy toàn bộ cơ thể.
Mùi bùn đất nồng đậm tràn ngập không trung.
Đây chính là Tiên Thiên Mậu Thổ Sát trong Ngũ Hành Chân Cương mà hắn khổ luyện tu thành, lực phòng hộ còn cường hãn hơn Trứng Minh Thần, gần như có thể sánh ngang Bất Hủ Pháp Thuẫn.
Thế nhưng vẫn như cũ không thể cản được mũi thương xé gió của Hồng Dịch.
Phụt!
Một trăm tầng vỏ trứng màu vàng đất bị xuyên thủng trực tiếp. Một thương của Hồng Dịch, trong lúc xuyên qua tầng tầng lớp lớp phòng ngự, lập tức đâm nát bấy chúng, hóa thành những luồng tinh khí màu vàng đất phiêu tán khắp bầu trời.
Sau đó mũi thương của Hồng Dịch liền đâm mạnh một cái, trực tiếp xuyên thủng trái tim Khổng Tước Vương. Tựa như xiên một con cá, Hồng Dịch nhấc bổng thân thể Khổng Tước Vương lên, mũi thương khẽ rung nhẹ.
Ầm ầm, toàn bộ thân thể của Khổng Tước Vương lập tức nổ tung thành hơn một vạn khối thần niệm trong suốt, trông giống như một vạn tiểu thiên thế giới. Những thần niệm này vừa tiêu tán liền hướng ra bốn phía xung quanh bay vút đi.
Hồng Dịch không thèm liếc mắt, cổ tay liền rung mạnh một cái, lập tức thi triển ra một chiêu trong thương thuật của chiến thần Thương, Toái Tinh Kích. Trong lúc mũi thương rung lên liền đâm ra mấy nghìn thương ảnh.
Hầu như mỗi một ánh thương đều nhằm chính xác vào từng khối thần niệm vừa nổ tung của Khổng Tước Vương mà đâm tới.
Nếu như để Hồng Dịch đâm trúng, Khổng Tước Vương lần này sẽ trực tiếp bị tiêu diệt mất mấy nghìn khối thần niệm, nguyên khí đại thương.
Cao thủ kiếm thuật, thương thuật chân chính, cổ tay mỗi một lần rung lên có thể thi triển ra hàng trăm hàng ngàn kiếm ảnh, mỗi một mũi kiếm có thể đâm xuyên qua một con ruồi.
Võ thánh trưởng lão Yến Khai của Thứ Đạo Minh, trong một lần bí mật đến Hỏa La quốc nhận lệnh ám sát một Tổng đốc. Vị Tổng đốc này bản thân là một quỷ tiên. Yến Khai tối hôm đó bí mật tiến nhập vào trong phủ, bất ngờ xuất kiếm giết chết thân thể. Tại thời điểm linh hồn đối phương thoát ra, lại bị Yến Khai liên tục xuất kiếm đâm nát. Sau đó, linh hồn nổ tung thành mấy trăm khối thần niệm, còn chưa kịp bỏ chạy đã bị Yến Khai dùng một chiêu Phân Quang Hóa Ảnh đâm trúng toàn bộ, tan thành tro bụi.
Ba kiếm liên hoàn, nhanh như thiểm điện, vị Tổng đốc quỷ tiên Tây Vực kia ngay cả lúc chết cũng không kịp nhìn thấy ai đã giết mình.
Yến Khai cũng từng nói qua, cho dù là cao thủ Lôi kiếp một lần, nếu như để cho hắn bí mật áp sát, cũng tuyệt đối sẽ không có bất cứ đường sống sót nào, thần niệm cũng không thể chạy thoát dù chỉ là một khối, thậm chí lúc chết cũng không biết là ai giết.
Võ đạo cao thủ, tích súc tinh lực, lúc áp sát bộc phát ra một kích cực mạnh. Đây là thứ mà bất cứ cao thủ đạo thuật nào cũng kiêng kỵ vô cùng.
Võ thánh đã lợi hại như vậy, huống chi là Nhân Tiên?
Hiện giờ bản thân Hồng Dịch chính là Nhân Tiên, hơn nữa còn mặc Thiên Mang Giác Thần Khải, có năng lực xuyên qua hư không để ám sát. Hơn nữa Khổng Tước Vương có vẻ mới vừa vượt qua Tứ kiếp Lôi kiếp, lực lượng dường như còn chưa khôi phục hoàn toàn.
Khổng Tước Vương không có Quá Khứ Kinh, sau khi độ lôi kiếp thì suy yếu là điều khó tránh khỏi.
– Dừng tay!
Ngay trong chớp mắt, long nữ Ngao Loan đột nhiên quát lên một tiếng. Trong tay bất ngờ hiện lên một thanh trường kiếm đỏ tươi như máu. Trên chuôi thành kiếm này điêu khắc một đóa hoa tường vi.
Gần như ngay lập tức, long nữ liền xuất kiếm, không ngờ cũng bắn ra mấy nghìn điểm sáng đỏ như máu. Kiếm quang đỏ tươi cùng thương ảnh đâm thẳng vào nhau, hai luồng lực lượng quyện lại một chỗ.
Khổng Tước Vương chớp lấy cơ hội, thần niệm liền bay vút lên không trung, lần thứ hai ngưng tụ lại thành hình, nhưng toàn thân cũng bị dọa đến đầm đìa mồ hôi lạnh.
– Lịch Huyết Sắc Vi Kiếm! Quả nhiên là lợi hại!
Thương ảnh của Hồng Dịch cùng kiếm của long nữ sau khi va chạm, cũng không tiếp tục ám sát nữa. Thân thể liền lùi nhanh về phía sau, được màn ánh sáng trong suốt bao phủ, xuyên qua hư không, lùi ra cách đó hơn mười dặm.
Lần lùi về phía sau này khiến cho một thanh Tam Giới Thông Thiên Kiếm của Vũ Văn Mục đâm vào khoảng không.
– Quả nhiên không hổ là người thân rồng, thân thể đã đạt tới cảnh giới Nhân Tiên, chẳng qua cảnh giới võ đạo hơi kém một chút. Nhân Tiên quan trọng nhất không phải là thân thể mà là cảnh giới võ đạo. Tuy nhiên kỹ xảo của ngươi cũng đạt tới đỉnh cấp võ thánh, thảo nào Vân Mộng võ thánh, Thần Hành Hầu, cũng là đồ đệ của ngươi.
Từ một thương vừa rồi Hồng Dịch cũng đã thăm dò ra lực lượng thân thể của vị Thiên Long Đạo Chủ khó lường kia, không ngờ lại có thể chống lại được Nhân Tiên. Rất rõ ràng đây là người có thân thể của rồng, bản thân có lực lượng cường đại trời sinh.
Tuy nhiên nếu như là một chọi một, Hồng Dịch mặc Thiên Mang Thần Khải có thể trực tiếp giết chết long nữ. Thế nhưng lúc này cường địch lượn lờ xung quanh, hắn chỉ có thể nhìn tình hình mà ứng biến.
– Hồng Dịch, vị tất phải hạ sát thủ như vậy. Lần này chúng ta đến đây chẳng qua chỉ là ngăn cản Hồng Huyền Cơ đoạt được kỳ lân mà thôi. Ý của công tử chẳng qua cũng chỉ là để cho kỳ lân chạy thoát, hiện giờ kỳ lân đã thoát rồi, chúng ta cũng không đuổi kịp, thiết nghĩ lúc này chúng ta cũng không còn là địch nhân nữa.
Long nữ thu lại Lịch Huyết Sắc Vi Kiếm, mỉm cười nói.
– Hồng Dịch, đến hiện giờ, Hồng Huyền Cơ ta cho dù tự phụ đến mấy cũng không thể không thừa nhận rằng ngươi là con cháu xuất sắc nhất của Hồng gia ta, cường đại hơn rất nhiều so với Hi nhi, Khang nhi. Tuy nhiên ngươi thật sự quá mức ngỗ nghịch. Ngày đó ở bên ngoài Ngọc kinh, ta vẫn còn khoan nhượng cho ngươi. Khi đó, quả thật ta không giết được ngươi. Hiện giờ trong tay ta đã nắm giữ quyền ý tinh thần, hoàn toàn dung hợp với Hoàng Thiên Thủy Long Giáp, ngươi đã không còn là đối thủ của ta. Thế nhưng hôm nay ta sẽ không giết ngươi, chỉ lột Thiên Mang Giác Thần Khải của ngươi. Càn Khôn Bố Đại của ngươi hiện giờ đã đến sát thời điểm hủy diệt, e rằng sẽ không xuyên qua hư không được nhiều nữa.
Đúng lúc này Hồng Huyền Cơ bất ngờ mở miệng nói.
– Thật sao? Không ngờ ngươi có thể dung hợp với Hoàng Thiên Thủy Long Giáp.
Hồng Dịch nhìn Hồng Huyền Cơ, lạnh lùng nói.
Từng luồng ánh sáng trong suốt thẩm thấu vào thân thể hắn, trông giống hệt như một tầng nội y mờ ảo huyền bí.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Hồng Huyền Cơ hơi sửng sốt, sau đó liền nói.
– Ngươi đã sớm biết Càn Khôn Bố Đại sắp bị hủy diệt, lại mang thần niệm linh hồn bản thân dung hòa vào lực lượng của Càn Khôn Bố Đại. Đây là sự tính toán ngươi đã sớm chuẩn bị rồi sao?
Vừa dứt lời Hồng Huyền Cơ xuất ra một quyền oanh kích đến.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.