Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 420:

– Bảo vệ người độ lôi kiếp, chuyện này nghe ra cũng khá mới mẻ. Ta cũng muốn xem liệu cao thủ không tu luyện Quá Khứ Kinh thì sẽ độ lôi kiếp khác ta như thế nào.

Nhìn thấy vị Thiên Long đạo chủ thần bí kia bay vút đi, Hồng Dịch nhìn lại viên long hồn tinh thạch trong tay, đoạn ném về sau gáy. Lập tức, một luồng sáng lóe lên hút vào, biến mất vô ảnh vô tung.

Cùng lúc đó Thiện Ngân Sa theo một luồng sáng từ bên trong bay ra, Chân Không Đại Thủ Ấn lượn lờ sau gáy, với vẻ mặt đang suy tư điều gì.

Luồng sáng đó của Hồng Dịch chính là một tiểu thiên thế giới do viên chủ thần niệm tám kiếp của Ám Hoàng đạo nhân biến thành.

Càn Khôn Bố Đại tuy đã nát bấy, không còn khả năng chứa đựng bất cứ thứ gì. Thế nhưng hiện giờ đạo thuật của Hồng Dịch đã đạt tới cảnh giới nhất niệm sinh thế giới. Đặc biệt, với viên chủ thần niệm tám kiếp kia, tiểu thiên thế giới được tạo thành lại càng vô cùng vững chắc.

Vừa rồi toàn bộ thân thể Thiện Ngân Sa đều trú ẩn trong viên chủ thần niệm tám kiếp này, chuẩn bị có thể tập kích bất cứ lúc nào.

Hồng Huyền Cơ mơ hồ cũng cảm nhận được điều này, vì thế từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn ngầm đề phòng.

– Lai lịch của vị long nữ này vẫn là thần bí khó lường nhất. Hồng Dịch, chàng tuy đã nhận lời bảo vệ nàng độ lôi kiếp, nhưng đừng để mắc bẫy những âm mưu quỷ kế tiềm ẩn.

Thiện Ngân Sa sau khi bay ra, trầm ngâm một lúc rồi nói.

– Tuy nhiên điều kiện nàng đưa ra đúng là khó cưỡng lại. Long hồn, long lân, nếu chúng ta có thể chế luyện khải giáp cho bản thân, không cần nhiều, chỉ vài trăm bộ thôi, thành lập một đội ngũ cao thủ nòng cốt nho nhỏ, sau này khi thiên hạ đại loạn, muốn tranh đoạt thiên hạ e rằng cũng không phải không có hy vọng, ít nhất sẽ không bị những đại thế gia như gia tộc Phương Viên, Đường Hải Long chèn ép.

– Thiên hạ đại loạn, nhưng phải đợi Hồng Huyền Cơ và Càn Đế Dương Bàn gặp bất trắc thì mới có hy vọng. Nếu hai kẻ đó không gặp chuyện gì, thiên hạ sẽ không rung chuyển, các hào môn thế gia, các đạo môn cũng sẽ không dám tạo phản.

Hồng Dịch lắc đầu đáp.

– Chúng ta đi thôi. Trước hết phải đuổi theo đám người Vũ Văn Mục kia, xem liệu bọn chúng có bắt được kỳ lân không. Nếu không bắt được, chúng ta lập tức quay về Tây Vực. Đại chiến Tây Vực hiện giờ hết sức căng thẳng, đây mới là chiến trường thực sự. Ta còn muốn tôi luyện võ đạo trên chiến trường, đạt tới cảnh giới Nhân Tiên.

– Chàng nói đúng, thiếp cũng muốn tôi luyện võ đạo. Nếu kinh nghiệm võ đạo đạt tới cảnh giới Nhân Tiên sẽ vô cùng hữu dụng cho việc độ lôi kiếp. Võ đạo Nhân Tiên nếu có thể khiến linh hồn xuất khiếu, thì việc độ năm lần lôi kiếp sẽ vô cùng dễ dàng.

Thiện Ngân Sa nói.

Võ đạo Nhân Tiên, linh hồn tuy dung hợp cùng khí huyết, không thể thi triển các loại đạo thuật, nhưng kỳ thực về bản chất lại tương đồng với cảnh giới "tâm huyết lai triều" của linh hồn cao thủ đạo thuật năm lần lôi kiếp.

Trong lúc nói chuyện, hai Chân Không Đại Thủ Ấn hòa làm một, cùng lúc đó Hồng Dịch khởi động khả năng phi hành của Thiên Mang Giác Thần Khải, cả hai nguồn lực lượng kết hợp tạo nên một tốc độ khó thể tưởng tượng.

Phốc!

Tốc độ này gần như vượt xa cả Minh Thần Độn hay Thông Thiên Kiếm Độn.

Một đường sáng đen gần như xuyên phá ranh giới giữa chân thực và hư vô, lướt chớp nhoáng giữa bầu trời, rung động khẽ một cái rồi lập tức biến mất vô ảnh vô tung.

Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa truy tìm lần này không cần tìm kiếm mọi phương hướng. Bởi lẽ khí tức của kỳ lân quá đỗi khổng lồ, trong lúc điên cuồng bay đi, vẫn lưu lại trong không khí một luồng huyết khí mờ nhạt.

Hình thể kỳ lân quá đỗi khổng lồ, khí huyết trong cơ thể nồng đậm ngang với ba cao thủ Nhân Tiên đỉnh cấp, dọc đường đi lưu lại rất nhiều, khiến các cao thủ truy đuổi phía sau dễ dàng nhận thấy.

Tuy rằng khí huyết của kỳ lân vô cùng hùng hậu, nhưng chất lượng ngưng luyện lại gần như ngang ngửa với đỉnh cấp Nhân Tiên, chẳng qua chỉ là số lượng nhiều hơn một chút. Hơn nữa, trong khí huyết của kỳ lân còn ẩn chứa một loại tinh thần sắc bén vượt xa cả cao thủ Nhân Tiên đỉnh cấp.

Tia sáng đen cắt ngang qua bầu trời, bay suốt hai ba canh giờ, Hồng Dịch toàn lực vận chuyển đạo thuật thôi động khả năng nhìn xuyên thấu hư không của Thiên Mang Giác Thần Khải, có thể nói lộ tuyến truy tìm của hắn vô cùng chuẩn xác, không hề lầm lẫn.

– Mãng Hoang này đúng là rộng lớn vô cùng, vô tận. Ta phi hành như vậy suốt hai ba canh giờ, đủ để vượt qua một vùng lãnh thổ khổng lồ, thế nhưng tại Mãng Hoang này, vẫn chỉ thấy núi non, rừng rậm trùng trùng điệp điệp, kéo dài tít tắp, khắp nơi là những mảng rừng nguyên sinh, ao hồ đầm lầy cổ xưa, không một dấu chân người.

Trong lúc phi hành, huyết khí của kỳ lân càng ngày càng đậm đặc, thế nhưng Hồng Dịch cũng thầm kinh hãi trước sự mênh mông vô tận, trước vô vàn kỳ trân dị thú, thiên tài địa bảo nơi Mãng Hoang. Nếu toàn bộ Mãng Hoang này được khai phá, thì những tài nguyên thu được quả thực rất đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, chuyện như vậy khó có thể thành hiện thực, cho dù là cao thủ Dương Thần cũng không làm được.

Bỗng nhiên, khí tức của kỳ lân hướng thẳng lên phía trên, thẳng tắp lao về phía cực cao trên bầu trời.

Ánh mắt của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa chợt lóe lên, cả hai đồng loạt vận đạo thuật, cũng phóng vút về phía cực cao trên bầu trời.

Bay lên trời cao suốt nửa canh giờ, càng bay càng cao, một vạn trượng, hai vạn trượng, ba vạn trượng, rồi vượt qua tầng mây mù mịt, vượt qua mười vạn trượng, đạt tới độ cao mà từ trước đến nay chưa từng có cao thủ nào đạt tới, cho dù là khi độ lôi kiếp cũng không bay cao đến mức đó.

Ở độ cao mười vạn trượng trên bầu trời, một khi người tu đạo tiến vào sẽ gặp phải những trận gió dữ dội điên cuồng, có thể xé nát bất cứ loại sắt thép kiên cố nào, cho dù là thần niệm của cao thủ Lôi Kiếp cũng bị nghiền nát.

Nơi này có rất nhiều dòng khí lưu lốc xoáy, ngưng tụ lửa mặt trời, ánh sáng tinh tú không biết bao nhiêu năm, thâm trầm cường đại lơ lửng giữa không gian, hơn nữa còn có những tảng băng lạnh lẽo đến cực điểm cùng vô vàn hiểm nguy, cạm bẫy rình rập, so với nước xoáy trong biển rộng còn hung hiểm hơn gấp vạn lần.

Trừ phi là cao thủ độ bảy lần Lôi Kiếp, linh hồn cường đại, đạt tới cảnh giới Tạo Hóa thì mới có thể bay vượt qua độ cao mười vạn trượng.

Đến độ cao như thế này đã không còn thuộc phạm vi bầu trời nữa, mà đã là Hư Không.

Đạo gia nói Hư Không mang bốn ý nghĩa: đó là "Chu Biến", "Động", "Vô Tận", "Vĩnh Hằng".

Mười vạn trượng trên bầu trời, nếu tiếp tục tiến lên phía trước coi như hoàn toàn thoát ra khỏi đại thiên thế giới, tiến nhập vào Hư Không Loạn Lưu, gặp phải những nguy hiểm vô cùng vô tận, cho dù là người tu đạo cao cường đến đâu, một khi tiến vào cũng không biết bản thân liệu có thể trở về không.

Có rất nhiều người tu đạo, vì luyện chế pháp bảo mà gượng ép tiến vào trong đó, tìm kiếm di tích của các tu sĩ thời cổ đại, thượng cổ, trung cổ, tìm kiếm động phủ trong các tiểu thiên thế giới, trung thiên thế giới, với hy vọng tìm được pháp bảo. Kết quả là pháp bảo chẳng thấy đâu, mà bản thân thì chết thẳng cẳng.

– Đây là Hư Không Loạn Lưu sao?

Vượt qua tầng tầng lớp lớp gió xoáy, vượt qua tầng tầng bẫy rập cùng lửa mặt trời, ánh sáng nhật nguyệt, những dòng khí lưu xoáy, Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa liền lập tức cảm thấy cơ thể bỗng nhiên nhẹ bẫng hẳn đi, giống như vừa thoát khỏi sự trói buộc nào đó, toàn thân từ trên xuống dưới bước vào "chân không".

Trước mắt đều là một mảng tinh tú lấp lánh. Ngoài ra còn rất nhiều những tồn tại giống như chấm đen kịt trôi nổi lững lờ giữa không trung, từ bên trong phát ra lực hút cực kỳ mãnh liệt, khiến ngay cả ánh sáng từ Chân Không Đại Thủ Ấn cũng không trụ lại được, nhanh chóng bị các điểm đen này hút đi.

May mà Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa đã tu luyện thần thông trong Quá Khứ Kinh, nên Chân Không Đại Thủ Ấn kiên cố vô cùng mới không bị xé rách.

Ngoài ra, nơi này còn có rất nhiều tảng thiên thạch khổng lồ, rải rác khắp bốn phía, di động với tốc độ cực cao, mãnh liệt va chạm, so với tử lôi hỏa dược của Phương Tiên Đạo khi phát nổ thì còn lợi hại hơn gấp mười lần.

Nhìn thấy khung cảnh như vậy Hồng Dịch cùng Thiện Ngân Sa không ai bảo ai, liền thu lại Chân Không Đại Thủ Ấn. Chỉ còn Thiên Mang Giác Thần Khải lặng lẽ lơ lửng giữa không gian, Thiện Ngân Sa cũng tiến vào tiểu thiên thế giới do thần niệm tám kiếp biến thành.

Thật ra nếu Thiện Ngân Sa thu nạp bốn vạn thần niệm năm kiếp Lôi Kiếp của Hàn Tiêu Tử, luyện hóa Sinh Tức Lôi Vân, Chấn Thiên Xá Lợi, phối hợp với đạo thuật hai kiếp Lôi Kiếp của bản thân thì cũng chẳng phải e sợ nhiều. Thế nhưng, nàng làm sao có thể làm vậy được?

– Thiên Mang Giác Thần Khải đúng là rất lợi hại, ở trong Hư Không Loạn Lưu như vậy mà không hề suy chuyển chút nào, vẫn vững như Thái Sơn.

Thiện Ngân Sa nhìn điểm đen nhỏ bé trước thân thể Hồng Dịch, từ đầu chí cuối vẫn không hề lay chuyển chút nào kể từ khi tiến vào Hư Không Loạn Lưu, không khỏi thầm than một tiếng. Từ đ�� có thể thấy Hoàng Thiên Thủy Long Khải lợi hại đến mức nào.

Khải giáp trong khắp thiên hạ, có thể tiến vào Hư Không Loạn Lưu cũng chỉ có hai loại thần khải. Ngay cả Sắc Vi Huyết Lân Khải tuy có khả năng phi hành, lực phòng ngự rất mạnh thế nhưng cũng không thể tiến vào Hư Không Loạn Lưu.

Ầm ầm!

Một tảng thiên thạch lớn mãnh liệt lao tới, tốc độ vượt xa cả cường cung cứng nhất gấp mười lần, thế nhưng thân thể Hồng Dịch lập tức hóa thành một tia sáng đen vụt đi.

Tảng thiên thạch lao vút về phía sau, va vào một tảng thiên thạch khác lớn hơn, phát ra một trận chấn động kịch liệt, thế nhưng lại không hề vang lên bất cứ âm thanh nào, chỉ xuất hiện từng vòng chấn động dữ dội lan tỏa ra bốn phía.

Trận chấn động này quả thật cường đại đến dị thường, thực sự có thể nghiền nát thần niệm của cao thủ Lôi Kiếp.

Hai tảng thiên thạch sau khi va chạm liền vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh đá nhỏ, bay tán loạn khắp bốn phía, có nhiều mảnh thoát khỏi môi trường chân không, lao xuống bên dưới, thoáng chốc tiến vào tầng gió xoáy.

Nếu ở trong tầng gió xoáy này không bị nghiền nát, những mảnh đá này sẽ biến thành sao băng rơi xuống mặt đất. Người nào nhặt được những mảnh đá này thì có thể chế tạo thần binh lợi khí, chế luyện pháp bảo.

Những tảng thiên thạch này có lực lượng cực kỳ cường đại, đủ để xuyên thủng loại sắt tinh khiết nhất đến ba, bốn tấc, thế nhưng khi đập lên Thiên Mang Giác Thần Khải lập tức bị những mũi gai xương nhô ra đâm vào, chấn thành bột vụn.

– Hương Thạch Vẫn Thiết!

Ánh mắt của Hồng Dịch chợt lóe lên. Hắn nhìn thấy trong những tảng thiên thạch vỡ vụn có một khối đá cực kỳ đặc biệt, trông giống như trứng chim, tròn trịa, trơn nhẵn, đỏ đậm như vàng ròng, tỏa ra một mùi kim loại nồng đậm, thế nhưng trong mùi kim loại đậm đặc này lại thoang thoảng chút hương thơm.

Đây là một loại thiên thạch cực kỳ hiếm có trong đại thiên thế giới, cực kỳ khó gặp. Khi chế luyện thành áo giáp hay binh khí sẽ có hiệu quả rất đặc biệt.

Thân thể khẽ động, bay vút lên, tay vung ra chộp lấy nó, lập tức tóm được viên thiên thạch kia, cất vào trong thần niệm tám kiếp Lôi Kiếp.

– Huyết khí của kỳ lân đã hoàn toàn biến mất, xem ra nó đã tiến vào Hư Không Loạn Lưu, cũng không cần lo lắng gì nhiều nữa.

Sau khi thu được một viên Hương Thạch Vẫn Thiết, Hồng Dịch tìm kiếm một hồi lâu rồi mới nói.

Tại Hư Không Loạn Lưu, khí huyết của kỳ lân đã hoàn toàn biến mất, không còn lưu lại chút vết tích nào.

Hư Không Loạn Lưu cường đại đã hút đi tất cả, nghiền nát khí tức của bất cứ kẻ nào tiến vào.

– Ở đây quá nguy hiểm, chúng ta trở lại thôi. Lỡ không cẩn thận lại bị thiên thạch đập vào, ngã vào những đường ngầm đen kịt kia, bị hút vào đó thì vạn kiếp bất phục, sẽ rất khó tìm được đường trở về. Chẳng ai biết được những đường hầm đen kịt đó dẫn đến đâu.

Thiện Ngân Sa cẩn thận nói.

– Phải rồi.

Hồng Dịch đương nhiên rất đồng tình.

Đúng lúc này, đột nhiên, ở phía cực xa, trong một cụm thiên thạch cách đó hơn nghìn dặm, một chấm đen bỗng khuếch đại rồi mở rộng. Từ bên trong truyền đến tiếng gầm gừ thật lớn. Một luồng khí huyết đậm đặc từ bên trong truyền ra, theo sau là ánh lửa cường liệt phóng vọt. Trong ánh lửa hiện lên hình bóng một con quái vật khổng lồ lao ra, đó chính là kỳ lân.

Rõ ràng con kỳ lân này dường như đang chạy trối chết, trông có vẻ chật vật, ánh mắt vô cùng sắc bén, vừa nhìn thấy Hồng Dịch liền lao thẳng về phía hắn.

– Giúp ta!

Một luồng pháp lực dao động truyền vào tai Hồng Dịch.

Thần niệm của Hồng Dịch khẽ động, đón lấy kỳ lân đang lao tới. Gần như chỉ trong nháy mắt, Quang Minh Mạn Đồ La Đại Kết Giới đã hình thành, phong ấn kỳ lân vào trong đó.

Kỳ lân thấy Hồng Dịch phong ấn mình cũng không hề chống cự, ngược lại còn hiện vẻ như vừa trút được gánh nặng.

– Đi.

Quang Minh Đại Kết Giới liền biến thành một khối thủy tinh phát sáng, hạ xuống lòng bàn tay Hồng Dịch. Kỳ lân vừa nằm vào trong kết giới, trông giống như trái trứng gà, liền nằm bò xuống, lập tức ngủ say, tựa hồ kiệt sức đến tột cùng.

– Rồng và kỳ lân đều tín nhiệm ta đến như vậy, xem ra đạo đức, sự thành tín trong tu dưỡng của ta cũng không tệ lắm.

Nhìn thấy kỳ lân trong đại kết giới hoàn toàn không hề cố kỵ Hồng Dịch chút nào, nhanh chóng ngủ say, trong lòng Hồng Dịch cũng dâng lên niềm tự hào. Có được sự tín nhiệm của loại thánh thú như thế này, rất rõ ràng, về phương diện tinh thần, bản thân đã đến gần với cảnh giới của Trung Cổ Thánh Hiền.

Thế nhưng bản thân Hồng Dịch cũng hiểu rõ, sự tin tưởng của kỳ lân hoàn toàn là điều tự nhiên. Dù sao, hiện giờ hắn chỉ đơn thuần giang tay giúp đỡ kỳ lân mà thôi. Nếu kỳ lân sau khi nghỉ ngơi xong vẫn muốn rời đi, Hồng Dịch cũng sẽ không ngăn cản, để nó tùy ý rời đi. Tuy rằng máu huyết, vảy của kỳ lân, nếu dùng làm dược vật để luyện chế thì có tác dụng gần như tương đương với máu Tà Thần. Thế nhưng Hồng Dịch tuyệt đối sẽ không làm việc chích máu lột vảy của kỳ lân.

Nếu là đạo nhân khác thì khó mà nói trước được. Sau khi phong ấn được kỳ lân, thân thể Hồng Dịch chớp lên, lập tức bay xuống bên dưới, tiến vào tầng gió xoáy.

Ngay sau khi Hồng Dịch tiến vào tầng gió xoáy không bao lâu, bỗng có hai người từ một phương khác bay lên, cũng tiến vào Hư Không Loạn Lưu, đến sát vành cụm thiên thạch, chứng kiến toàn bộ tình huống vừa diễn ra.

Hai người này chính là hai thiếu niên thiên tài Đường Hải Long và Phương Viên.

Lúc này xung quanh cơ thể Đường Hải Long, có chín đồng tiền hình tròn lớn bay quanh. Chín đồng tiền lớn này, ở chính giữa có một lỗ tròn. Mỗi đồng tiền đều lóe lên ánh sáng xanh nhạt, phía trên khắc những ký tự thời thượng cổ, trong lúc xoay tròn, đều tỏa ra một luồng uy lực cực kỳ khổng lồ.

Văn tự trên chín đồng tiền có lỗ tròn ở giữa này, mặt chính là bốn chữ "Nhân Đạo Trọng Bảo", mặt sau là bốn chữ "Thông Hành Đại Thiên".

Đây là mẫu tiền đồng đầu tiên mà hoàng triều thời thượng cổ đúc ra, tượng trưng cho lợi ích của Nhân Đạo.

Đây cũng là loại thần khí có thể sánh ngang với Vô Cực Long Giới và Đại Thông Mẫu Tiễn.

Phiên bản dịch thuật này được độc quyền bởi truyen.free, gửi gắm tấm lòng tri ân đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free