(Đã dịch) Dương Thần - Chương 424:
- Ngươi hiện giờ đang bị truy sát, có rất nhiều kẻ đang rình rập, chỉ cần lộ diện một chút là e rằng sẽ rước lấy vô số hậu họa, tốt nhất nên tĩnh tâm tu luyện thì hơn.
Cảm nhận được tiếng kỳ lân vọng ra từ tiểu thiên thế giới được tạo bởi thần niệm tám kiếp của mình, Hồng Dịch khẽ mỉm cười, đồng thời truyền ý niệm đáp lời nó.
- Kẻ khác thì không thành vấn đề, nhưng con Kim Cương Đại Lực Thần Viên này khiến ta thấy cực kỳ khó chịu. Năm đó, con vượn Không đã từng trông coi ngựa cho Thánh hoàng trong thiên hạ, hắn và ta là tử địch không đội trời chung, giờ đây con Kim Cương Đại Lực Thần Viên kia rõ ràng là hậu duệ của hắn, lại kiêu căng đến vậy, ta làm sao nhẫn nhịn cho được? Huống hồ những thế gia đệ tử này không dám tranh đua với ngươi bằng văn chương hay võ công, mà lại dùng thế lực gia tộc ra mặt áp chế ngươi. Nếu ngươi tỏ ra yếu thế, e rằng trong các thế gia này sẽ nảy sinh những ý đồ khó lường, đến lúc đó chúng sẽ dám xuống tay độc ác với ngươi. Bằng vào đạo thuật của ngươi dù không sợ nhưng cũng sẽ để lại vô số hậu họa!
Lời nói của kỳ lân truyền ra rõ ràng từng câu từng chữ.
- Quả không hổ là thánh thú, lại có thể nắm bắt tâm tính của các hào môn thế gia này như vậy? Không sai, tâm tính của đám thế gia hào môn này vĩnh viễn cao cao tại thượng, khinh thường bất cứ kẻ bình dân không có lai lịch gì. Cho dù ngươi là cao thủ, nếu không có huyết thống tôn quý thì sẽ chẳng ai nể sợ hay kết giao với ngươi. Thậm chí những cao thủ như Hồng Huyền Cơ, dù ngoài mặt tỏ ra kiêng dè, nhưng sâu trong nội tâm vẫn khinh thường coi rẻ. Đám người này ngay cả công chúa hoàng thất triều đình bọn họ cũng dám từ chối cưới hỏi.
Hồng Dịch nghe kỳ lân nói, không khỏi thầm kinh ngạc, hắn thật không ngờ kỳ lân lại thông minh đến nhường này.
Nhà họ Dương của Đại Kiền, sáu mươi năm về trước cũng là một đại thế gia, một hào môn có lịch sử cả nghìn năm, hậu duệ của thánh nhân. Thế nhưng, nhờ có được một số sự ủng hộ mà tranh đoạt thiên hạ thành công, nhưng một số thế gia khác lại chẳng hề coi trọng.
Thậm chí hơn hai mươi năm về trước, khi thiết kỵ của Vân Mông tấn công, tình thế nguy cấp, suýt chút nữa đã công phá kinh thành. Bên ngoài, ngoài Vân Mông thái sư Vũ Văn Mục lợi hại vô cùng, bên trong lại có một số thế gia thừa cơ vùng lên, khiến tình hình càng thêm rối loạn. Uy tín của chính quyền trung ương hoàng thất bị suy giảm, một trong những nguyên nhân chính là do đám thế gia này gây khó dễ mà ra.
Loại tình huống như vậy, cho dù là Thái Tổ, Thái Tông, Cao Tông của Đại Kiền cũng không có biện pháp nào khắc phục được.
Chỉ có hiện nay Kiền Đế Dương Bàn cùng Hồng Huyền Cơ, hai người này như ngang trời xuất thế. Trước tiên, họ tiêu diệt Đại Thiện Tự khiến cả thiên hạ kinh sợ, làm cho đám thế gia không dám vọng động; tiếp đó, họ đẩy lui gót ngựa sắt của Vân Mông, tung hoành thiên hạ suốt hai mươi năm không một ai dám chống lại. Hiện giờ, họ càng ban bố thêm một loạt chính sách cải cách, lần nữa làm cho các thế gia suy yếu. Đây mới thực sự tạo dựng nên quyền uy của hoàng thất, thiết lập trung ương tập quyền, khiến một lệnh vừa ban ra lập tức lan truyền khắp bốn phương.
Hiện giờ, Vương Phong ở trước mặt Hồng Dịch phô bày ngựa thần, linh thú cũng là nhằm thể hiện thế lực gia tộc để áp đảo Hồng Dịch.
Bàn về văn tự, võ công, đám thế gia đệ tử này đương nhiên biết được sự lợi hại của Hồng Dịch. Không một ai trong số họ là kẻ ngu ngốc, tất cả đều là hạng người thâm trầm, sâu sắc. Bên trong tuy rằng cũng có những cao thủ, thế nhưng họ sẽ không lộ diện khiêu khích Hồng Dịch.
Thế nhưng trò phô bày ngựa, linh thú như vậy, trong lòng mọi người đều hiểu rõ rằng hành động như thế nhằm nói rằng: "Ngươi cho dù lợi hại hơn đi chăng nữa cũng chỉ là ngôi sao chợt lóe sáng mà thôi, làm sao sánh được với thế lực của những gia tộc tồn tại hàng nghìn năm? Những nhân vật thiên tài trong lịch sử giỏi lắm cũng chỉ đứng trên đỉnh cao hơn mười năm, duy chỉ có những thế gia nghìn năm là vĩnh viễn không gục ngã..."
- Đạp Lôi à Đạp Lôi, lần này Thiên Châu chúng ta chinh phạt Tây Vực man di, ngươi sẽ cùng ta xông pha chiến trường giết đám man di kia, lập nên chiến công hiển hách! Trăm nghìn năm sau, hai chữ Đạp Lôi có khi cũng được ghi lại trong sử sách, được người đời truyền tụng!
Trong lúc Hồng Dịch cùng kỳ lân đang nói chuyện, trưởng tử của Niên Châu Vương gia, Vương Phong, cười dài một tiếng, vuốt ve con ngựa Đạp Lôi có thân hình to lớn như một con quái vật.
Thớt ngựa Đạp Lôi này toàn thân tựa như phủ giáp vảy bạc, hai mắt khe khẽ bắn ra những tia sáng bạc, trên đầu nhú lên hai khối thịt trông giống hai chiếc sừng. Khi vừa được Vương Phong khẽ vuốt ve, con ngựa này liền cất tiếng hí dài tựa tiếng rồng ngâm hổ gầm. Âm thanh truyền thẳng lên cao, cả bầu trời cũng như biến sắc. Hồng Dịch lập tức cảm nhận được một cỗ khí thế lẫm liệt từ tiếng hí vang dội của con ngựa kia ùn ùn kéo đến trước mặt, phảng phất như đó không còn là một con ngựa nữa mà là một con rồng bạc.
Trong thanh âm không ngờ lại ẩn chứa long uy, khiến thần niệm chấn động. Con ngựa này gần như đã tiếp cận với cảnh giới thần thú rồi!
Có thớt ngựa như vậy xông pha nơi chiến trường chém giết, đúng là hầu như không cần động thủ. Chỉ cần bốn vó kia vừa nhấc lên, khí phách uy nghiêm vô cùng vô tận tản ra cũng đủ khiến cho rất nhiều binh sĩ sợ vỡ mật mà chết. Cho dù là cao thủ tu luyện đạo thuật đến cảnh giới Âm thần, tinh thông thuật phi kiếm ám sát cũng khó chống lại một tiếng hí dài của Đạp Lôi.
Ngựa là loại động vật sinh ra vì chiến tranh. Trải qua trăm nghìn năm, trong tiềm thức của loài ngựa đã hằn sâu một cỗ uy thế lẫm liệt, ngay cả quỷ thần cũng phải kiêng sợ.
Đứng trong sân hí dài, thớt ngựa màu sáng bạc Đạp Lôi khẽ rung bốn vó lên khiến mặt sân như rung chuyển. Hồng Dịch nhất thời cảm thấy đất dưới chân cuộn trào, tựa hồ như có sấm rền trong lòng đất, gây ra cảm giác sợ hãi trong lòng người.
Ánh mắt của Thần Uy vương Dương Thác khẽ động, liền nhìn ra lúc bốn vó của con ngựa rung lên, lớp sừng mỏng dưới bốn vó không ngừng rung lên, tựa như một cao thủ võ đạo vận lực xuống các ngón chân, khiến mỗi bước chân đều vang lên như tiếng sấm đánh.
Đối với cao thủ võ đạo, đạt tới cảnh giới như vậy đã là điều cực kỳ khó khăn, không ngờ lại bắt gặp trên thân thể một thớt ngựa.
Vương Phong cười dài, Đạp Lôi mã hí vang, bốn vó phát ra tiếng sấm, mây gió biến sắc, khí thế lẫm liệt, tất cả diễn ra trong khoảnh khắc Hồng Dịch trò chuyện với kỳ lân.
- Vương gia, đại binh Hỏa La quốc đã sắp tới đây, chúng ta đều nóng lòng vì triều đình lập công, khẩn cầu ngài ban bố quân lệnh để chúng ta cùng xuất trận giết địch, chặt đầu thủ lĩnh đám man di.
Trong khi Vương Phong nói, Đạp Lôi tựa như có linh tính, lập tức hướng về phía Truy Điện mà phát ra một cỗ khí tức khiêu khích.
Hí!
Truy Điện cũng là một thớt ngựa vô cùng thông linh, được Hồng Dịch dùng linh dược nuôi dưỡng, lại trải qua tu luyện đạo thuật, hiện giờ cũng đã tu luyện đến cảnh giới Âm thần. Bản thân kiêu ngạo vô cùng, sao có thể chịu được sự khiêu khích của Đạp Lôi? Bốn vó rung lên, hí dài một tiếng, cả người chồm lên, lao cực nhanh về phía trước, trực tiếp đâm thẳng về phía Đạp Lôi!
Lần lao tới này, Truy Điện trước tiên nằm rạp xuống, sau đó bất thình lình tung vó lên, cơ thể giống hệt như giao long vọt lên mặt nước, đầy dũng mãnh, lẫm liệt.
Ngựa, vốn không thể sánh với người, tính nết cực kỳ mãnh liệt, bị khiêu khích làm sao có thể nhẫn nhịn được?
- Nghiệt súc! Mày dám đánh thương người sao!
Trong nháy mắt khi Truy Điện điên cuồng lao tới, một tiếng gầm cực lớn vang dội, tựa như sét đánh ngang trời khiến toàn mảnh sân rung lên dữ dội, thậm chí ngay cả ngựa của Thần Uy quân cũng kinh hãi hí lên, xao động bất an.
May mà ba nghìn binh lính này đều là thân binh của vương phủ, ai nấy đều có võ công cao cường, ngựa cũng được chăm sóc rèn luyện hàng ngày nên rất nhanh liền trấn tĩnh lại. Bằng không chỉ một tiếng gầm vừa rồi, ba nghìn kỵ binh này đã lập tức tan vỡ.
Một bóng ảnh màu vàng thật lớn lao đến trước Truy Điện, đó chính là con vượn khổng lồ lông vàng nói tiếng người, Kim Cương Đại Lực Thần Viên, một con vượn với thân thủ cao cường, hai tay có thể xé rách cả một con voi lớn!
Con vượn lông vàng này vừa khẽ động, quả nhiên nhanh như chớp giật, thân thể lướt gió lao đi mang theo những âm thanh chói tai ngân dài, bàn tay thật lớn chụp thẳng về phía đầu Truy Điện.
- Nghiệt súc! Ngươi dám đánh thương ngựa yêu của ta?
Hồng Dịch nhíu chặt mày lại, khẽ nói. Thân thể chợt lóe lên, bàn chân xoay tròn, hai huyệt khiếu Địa Cực nóng lên, tựa như từ sâu thẳm trong lòng đất có mối liên hệ với tâm linh của hắn. Cùng lúc ấy, hai huyệt khiếu Thông Minh, huyệt Cốc Thần, Thượng Cảnh Bát Thần, tất cả đều phát động. Thân thể hắn xoắn lại, chân như đạp trên hoa sen, toàn bộ thân thể căng phồng lên, lập tức thi triển Như Lai Thần Chưởng, Đại Thiên Ấn.
Cơ thể của kim mao thần viên cao lớn dị thường, cao bằng ba người gộp lại, giống hệt như một con quái vật. Bất luận kẻ nào đứng trước m���t con thú khổng lồ hung mãnh như thế, chiến ý dù cao đến mấy cũng bị dập tắt, trong lòng chỉ còn nỗi sợ hãi vô cùng vô tận.
Thế nhưng khi Hồng Dịch thi triển Đại Thiên Ấn, trong nháy mắt thân thể như vươn cao lên, tất cả mọi người có mặt tại đây đều có chung một cảm giác, đó là thân thể của Hồng Dịch bỗng nhiên trở nên cao lớn hơn kim mao thần viên rất nhiều, tựa như Đại Phật đứng trên chín tầng trời, đứng trên tất cả chúng sinh vạn vật.
Ầm ầm!
Ngay khi bàn tay của kim mao thần viên chụp tới đầu Truy Điện, Đại Thiên Ấn của Hồng Dịch cũng chạm tới tay nó.
Hai tay va chạm phát ra một âm thanh kịch liệt, dữ dội tựa như một viên đạn pháo phát nổ.
Tay của Hồng Dịch so với bàn tay khổng lồ của kim mao thần viên thật chẳng khác nào nắm tay một hài tử, chỉ sợ vừa va chạm lập tức vỡ nát. Thế nhưng khi hai nắm tay va chạm vào nhau, con kim mao thần viên kia không những không đánh gãy được bàn tay của Hồng Dịch, trái lại toàn thân nó liền rung lên, thân thể cấp tốc nhảy lùi về phía sau, cái miệng lớn há to lộ ra hàm răng trắng hếu, sắc bén.
Bịch bịch bịch.
Mặt đất cứng rắn trong phút chốc hiện lên vài dấu chân thật lớn.
Hồng Dịch không hề lùi lại, chỉ đứng bên cạnh Truy Điện mà trấn an nó. Tuy nhiên, khí huyết toàn thân hắn cũng hơi sôi sục, thế nhưng chỉ hơi điều hòa một chút liền trở lại bình thường.
Đây không phải là do chấn động từ phía con vượn kia gây nên, mà do thân thể hiện giờ của hắn khi vận dụng Như Lai Thần Chưởng Đại Thiên Ấn có chút quá sức.
Nếu như tu luyện đến Nhân Tiên, sử dụng Như Lai Thần Chưởng Đại Thiên Ấn, cho dù nắm tay của con vượn kia có bằng sắt thép thì cũng sẽ bị một quyền mà nát thành bột phấn.
- Con Kim Cương Đại Lực Thần Viên kia quả nhiên là thiên phú dị bẩm! Sau khi tu luyện võ công lại càng thêm lợi hại! Ta nếu không phải tu luyện Như Lai Thần Chưởng, chỉ bằng vào võ đạo e rằng cũng không phải đối thủ của nó.
Hồng Dịch thầm nghĩ. Cùng con Kim Cương Đại Lực Thần Viên kia đối chiến một quyền, Hồng Dịch liền cảm thấy võ đạo bản thân còn cần phải tu luyện nhiều hơn nữa.
- Viên Công Minh, trở về!
Vương Phong thấy Hồng Dịch trong nháy mắt có thể đẩy lui được thế công kích của Kim Cương Đại Lực Thần Viên, không khỏi biến sắc! Lập tức quát lớn một tiếng.
Hắn biết rất rõ sự lợi hại của con vượn này, hoàn toàn không thua kém bất cứ đỉnh cấp Võ Thánh cường giả nào, hơn nữa thân thể đao thương bất nhập, thể lực vô cùng vô tận.
- Thiếu chủ, ngươi tuy rằng có ân với ta, lão tổ tông bảo ta đi theo ngươi, nhưng kẻ kia đã sỉ nhục bản công, bản công sao có thể bỏ qua cho hắn được!
Con vượn lông vàng này lại không nghe lời Vương Phong, mà cất giọng cười ha hả, phát ra âm thanh quái dị đến cực điểm.
- Nghiệt súc? Ngươi nói bản công là nghiệt súc? Ngươi quá cuồng vọng rồi! Nghe nói ngươi cùng Bạch Tử Nhạc trong Bát đại Yêu Tiên thiên hạ là bằng hữu? Hừ! Ba mươi năm trước khi bản công còn tu luyện trong núi, Bạch Tử Nhạc vì cầu đạo pháp đã từng đến Yêu Thần động trong dãy Vân Vụ sơn tại tận cùng biển Đông Hải, quỳ trước mặt lão tổ tông cầu xin ba ngày ba đêm, lão tổ tông mới truyền hắn một phương pháp thi giải, khiến hắn không bị u mê trong thai nhi! Còn bản công cũng được lão tổ tông truyền cho một môn vô thượng võ đạo! So với con vượn tạp mao Bạch Tử Nhạc kia thì bản công còn tôn quý hơn nhiều lắm. Vậy mà ngươi còn dám nói bản công là nghiệt súc sao?
- Tận cùng biển Đông Hải, Vân Vụ sơn, Yêu Thần động?
Hồng Dịch vừa nghe xong, hàng lông mày khẽ cau lại. Những địa danh này, trong đống thư tịch bí điển của Đại Thiện Tự hắn cũng chưa từng gặp qua, không biết những nơi này nằm ở đâu.
Tuy nhiên hắn cũng không quá để tâm, lạnh lùng cười.
- Nghiệt súc là nghiệt súc. Bạch Tử Nhạc hiện giờ là chưởng môn Chân Cương phái, là lãnh tụ của một thánh địa, địa vị tôn quý. Một con súc sinh lông vàng tạp chủng như ngươi làm sao có thể so sánh được?
- Ngươi muốn chết!
Con vượn lông vàng được gọi là Viên Công Minh kia liền gầm lên một tiếng!
- Kỳ lân! Hàng phục nó cho ta!
Ánh mắt Hồng Dịch khẽ động, cất giọng nói.
Bỗng nhiên, một luồng sáng màu hồng từ mi tâm Hồng Dịch bắn vọt ra, xông thẳng lên trời cao, sau đó ở giữa không trung ngưng tụ thành một đám mây lửa. Trong hỏa vân, hình thể một con kỳ lân đầy uy nghiêm dần dần hiện ra từng tấc từng tấc.
Con kỳ lân này toàn thân đen nhánh, tiếng hô hấp thâm trầm tựa sấm rền.
Nó ung dung bước đi chậm rãi trên đám mây lửa, thong thả hạ xuống mặt đất.
Tất cả mọi người có mặt nơi này đều ngước lên nhìn kỳ lân, ánh mắt ngây dại, thậm chí ngay cả Thần Uy vương dường như cũng ngừng thở.
- Kỳ lân hiện thế, điềm lành của quốc gia! Thánh nhân xuất hiện, kỳ lân thổ thư!
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.