Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 426:

Đây là một hùng quan phòng thủ kiên cố! Một chiến trường vĩ đại như vậy, nơi hai nền văn minh giao tranh, được chứng kiến một trận chiến như thế này thật không uổng một kiếp người. Trời xanh ban cho ta cơ hội trải nghiệm giây phút này, so với đọc vạn quyển sách còn khiến lòng người rung động gấp bội.

Ánh tà dương đỏ rực như máu, Hồng Dịch đặt tay lên chuôi kiếm, đứng trên thành lầu của hùng quan Sa Châu, nhìn khung cảnh trước mắt, trong lòng bỗng dấy lên một cảm xúc khó tả.

Thành lầu của hùng quan Sa Châu, nói là thành lầu chi bằng gọi là một con đường rộng thênh thang thì đúng hơn, trải dài uốn lượn trên thành lũy.

Tòa thành Sa Châu này cao tới ba bốn mươi trượng, giống như đài quan sát thiên văn, dày tới hai ba dặm, kéo dài vô cùng vô tận suốt dải biên giới, trông chẳng khác nào một con rồng màu xám vàng, trải dài hàng ngàn dặm.

Trên dải tường thành cao ngất có thiết kế rất nhiều pháo đài. Những tướng sĩ nơi đây, đời đời kiếp kiếp nối tiếp nhau trấn giữ và bảo vệ Sa Châu Quan ải này.

– Nghe truyền rằng, mấy nghìn năm trước, vị thánh hoàng cuối cùng, Thánh Hoàng Ngu, thống lĩnh đại quân giao chiến với Ma La Đại đế, đại soái Tây Vực. Hai người tại vùng sa mạc biển cát này chỉ huy hơn trăm vạn đại quân giao tranh ác liệt, đến cuối cùng Ngu đánh trọng thương Ma La Đại đế, buộc y phải tháo chạy về Tây Vực. Sau đó Ngu điều động lực lượng, cho xây dựng Trường Thành vạn dặm tại Sa Châu Quan ải này.

Đây là những ghi chép trong thượng cổ thần thoại kể lại.

Hồng Dịch nhìn khung cảnh trước mắt, đứng sánh vai với Thần Uy Vương, đưa tay chỉ về biển cát vàng mênh mông vô tận trước mặt.

– Dải hùng quan ba vạn dặm này được nhiều đại vương triều tu sửa, vô cùng kiên cố, không thể phá hủy. Còn về diện mạo ban đầu của nó là như thế nào, không một ai biết rõ được. Tuy nhiên đây chính là kỳ tích vĩ đại nhất của Thiên Châu ta, ngay cả bậc thần thông quảng đại cũng khó lòng tạo nên một công trình như vậy.

Thần Uy Vương Dương Thác nói, chỉ một ngón tay về phía trước, tầm mắt phóng về xa xa.

– Hừ! Ba mươi vạn đại quân tiên phong, quả nhiên đã đến vùng biển cát phía trước rồi. Hồng huynh xem, phía trước là lều bạt của đại quân trú đóng trên sa mạc, nhưng số lượng binh lính chắc chắn không thể đông đảo đến thế! Hừ, trong thời gian ngắn ngủi không thể tăng lên nhanh như vậy được! Những chiếc “Khung Lư” chứa ngàn người như vậy, chỉ bậc quốc công quyền quý mới có thể sở hữu.

Nghe Thần Uy Vương nói, Hồng Dịch cũng đưa mắt nhìn về phía trước.

Từ trên thành lầu, phóng tầm mắt nhìn về phía trước, tất cả đều là đại sa mạc mênh mông vô tận, cát vàng trải dài vạn dặm.

Biển cát vàng vạn dặm này chính là Hãn Hải Qua Bích (sa mạc Gobi), là bức tường ngăn cách khổng lồ giữa hai nền văn minh, Thiên Châu và Tây Vực.

Xa xa, cách dải sa mạc mênh mông này vài nghìn dặm, loáng thoáng có thể nhìn thấy hình bóng của những ngọn núi tuyết sừng sững cao chọc trời, thần bí khó lường. Dưới chân những ngọn núi tuyết này chính là nơi quần tụ của các quốc gia Tây Vực.

Tuy nhiên, muốn đi qua dải Hãn Hải Qua Bích này thì phải trả cái giá cực đắt, đổi bằng vô số sinh mạng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao những thương đội buôn bán tơ lụa, gốm sứ, sau khi vận chuyển hàng hóa đến Tây Vực sẽ bán với giá ngang ngửa vàng ròng.

Vốn dĩ mảnh sa mạc vô cùng vô tận Hãn Hải Qua Bích này vô cùng hoang vắng không một bóng người, cùng lắm chỉ có sa phỉ, cường đạo và vô số loài độc vật hung tợn như rắn rết, bò cạp, vân vân.

Thế nhưng hiện giờ, ở phía xa xa trên vùng Hãn Hải Qua Bích này, chỉ trong một ngày một đêm, vô số lều bạt khổng lồ đã mọc lên san sát. Lạc đà, xe cát, cờ quạt gần như đua nhau giăng kín, người đi lại đông nghịt như kiến. Một luồng tinh khí cương sát hùng tráng, uy nghiêm không ngừng tỏa ra, ngưng tụ thành khối trên bầu trời, khiến cả quỷ thần cũng không dám lại gần!

Chỉ cần nhìn qua luồng khí thế đó, người ta cũng đủ biết trong doanh trại kia ẩn chứa không ít kỳ nhân dị sĩ, võ lực cao cường, pháp lực thông thiên.

Trước một thế trận hùng hậu như vậy, ngay cả võ đạo nhân tiên hay lôi kiếp cao thủ cũng chẳng dám tùy tiện xâm nhập.

Hồng Dịch thầm nghĩ, đối mặt với tình huống này, ngay cả y cũng không dám tùy tiện hành động, chỉ có thể chờ hai quân giao chiến rồi chớp lấy thời cơ.

Ô ô ô, ô ô ô.

Từ phía bên kia đại doanh cũng truyền đến tiếng kèn lệnh thê lương, vừa tựa tiếng gầm của chiến thần, vừa giống tiếng gào thét phẫn nộ của ma thần, khiến lòng người rung động mãnh liệt.

Hồng Dịch biết, thời khắc này, từ vô số lều bạt đóng quân cách đây mấy trăm dặm trên dải sa mạc Hãn Hải Qua Bích, liên quân hơn trăm quốc gia Tây Vực đã phát động Thánh Chiến.

Hàng nghìn hàng vạn tấm lều bạt, cái nào cũng sừng sững trong gió cát, có chiếc cao hơn mười trượng, ngất ngưởng như một ngọn núi nhỏ. So với tường thành còn cao hơn hẳn, phía trên lều bạt có vẽ nhiều hoa văn hoa lệ, tạo nên những bức họa mang đậm phong tình dị vực, thu hút ánh nhìn của Hồng Dịch.

Tranh vẽ trên những tấm lều bạt này có ma quỷ, có tướng lĩnh, có lực sĩ, có mãnh thú, khiến người xem không khỏi giật mình.

– Những tấm lều bạt này cao đến hơn mười trượng, bên trên vẽ hoa văn họa tiết này có lẽ chính là “Khung Lư” mà Thần Uy Vương Dương Thác nói đến, một loại lều bạt có thể chứa đến nghìn người!

Trong tiếng kèn lệnh ô ô thê lương, Hồng Dịch liền nhận ra ở phía xa xa, trong vô số lều bạt, có một chiếc cao vọt hẳn lên, đứng sừng sững giữa sa mạc. Bên trong có vô số đại hán uy mãnh, thân mặc áo giáp, đứng thành những đội ngũ chỉnh tề, quân kỳ phần phật tung bay. Những đại hán này lập tức gầm lên mãnh liệt, “keng” một tiếng, những thanh loan đao khổng lồ ánh lên sắc lạnh như tuyết, đồng loạt tuốt khỏi vỏ.

Ánh đao dưới ánh mặt trời phản xạ, bắn về bốn phía. Ở xa xa, Hồng Dịch và Thần Uy Vương Dương Thác chỉ thấy một mảng trắng xóa chói mắt.

– Đây chỉ là một tiểu đội nhỏ một nghìn người diễn luyện đao thuật mà thôi. Nhân vật thực sự lợi hại còn ẩn giấu trong lều bạt, bên trong còn có rất nhiều thần quan, tế tự của Tinh Nguyên Thần Miếu.

Thần Uy Vương nhìn chằm chằm vào ánh đao, hai mắt quét qua đám thế gia đệ tử đang đứng dọc tường thành.

Đám thế gia đệ tử này nhìn thấy khí thế của địch nhân cường hãn như vậy, sắc mặt khẽ biến, trầm ngâm hẳn xuống, chẳng còn vẻ vênh váo tự đắc như ban đầu.

Bọn họ cũng không phải là kẻ ngu, chứng kiến khí thế của đại quân Hỏa La như vậy rồi mà vẫn ngông cuồng đòi giết địch thì chẳng khác nào quá mức ngạo mạn.

Trong đám người này cũng có một vài thế gia đệ tử âm thầm tu luyện đạo thuật, đạt tới cảnh giới rất cao thâm. Lúc đầu cũng định ỷ vào chút đạo thuật của mình mà âm thầm tập kích địch, đại triển thần uy. Thế nhưng hiện giờ xem ra, nếu như thực sự giao chiến trên chiến trường, bảo toàn được tính mạng đã là may mắn lắm rồi. Ngay cả quỷ tiên chân nhân cũng khó tự bảo toàn, dễ bị trọng thương. Dù sao, không phải quỷ tiên nào cũng được như Hồng Dịch, luyện thành thần thông vô thượng Quá Khứ Kinh, gần như bất tử bất diệt, vừa bị đánh tan liền có thể hồi sinh ngay.

Quỷ tiên chỉ cần bị tổn thương một chút thôi là tu vi đã bị ảnh hưởng.

Hơn mười vạn đại quân, trùng trùng điệp điệp, đại doanh quân đội kéo dài hàng trăm dặm, cao thủ thâm sâu khó lường ẩn tàng bên trong, ai dám tùy tiện xuất động đây?

Các cao thủ tu luyện đến cảnh giới quỷ tiên, siêu thoát sinh tử, đã là những bậc thượng vị giả, càng không thể tùy tiện mạo hiểm, đâm đầu vào chỗ chết như phàm nhân. Hơn nữa, họ còn trân quý tính mạng của mình hơn rất nhiều.

Cho dù là không chết, nhưng nếu bị những tổn thương không thể hồi phục được thì cũng là tổn thất rất lớn rồi.

Càng lợi hại hơn chính là trong quân địch còn ẩn tàng rất nhiều cao thủ đạo thuật thâm sâu khó lường, hơn nữa còn ẩn hiện thần khí trong truyền thuyết.

– Đây mới chỉ là đại quân tiên phong sao? Nếu như đại quân chính quy đến đây thì lực lượng còn lớn đến mức nào đây?

Hồng Dịch quan sát khí thế quân địch rồi nói.

– Đại quân tiên phong này có đủ ba mươi vạn người. Nếu tính cả nô lệ, đầy tớ, mã phu, nô tỳ, chỉ sợ lên đến năm sáu mươi vạn người. Vương gia nhìn xem, đám lều bạt kia trải dài liên miên cả trăm dặm, số người trong đó e rằng còn đông hơn nhiều. Dải Hãn Hải Qua Bích này cách Tây Vực cực kỳ xa, thiếu hụt nguồn nước, lương thực tiếp tế. Đại quân kia nếu cứ đóng quân ở đây, lượng tiêu hao hàng ngày e rằng không thể nào kham nổi. Thế nhưng ta nhận thấy bọn chúng vẫn rất bình tĩnh, không hề có chút lo lắng hay sợ hãi nào, thậm chí cả chút mùi hôi thối ô uế cũng không có, dường như hàng ngày đều được tắm giặt sạch sẽ. Đây là chuyện gì vậy?

Ánh mắt của Hồng Dịch rất lợi hại, tinh tế tỉ mỉ, chỉ thoáng chốc đã nhìn ra vấn đề trọng yếu.

Ba mươi vạn đại quân, tính cả nô lệ trong quân, tỳ nữ, tôi tớ của đám quý tộc thống soái, ít ra cũng hơn năm sáu mươi vạn người. Ngoài ra còn có rất nhiều ngựa, lạc đà, vân vân. Không tính đến lương thảo, nước ngọt, thực vật tiêu tốn hàng ngày, mà chỉ cần tính đến lượng chất thải hàng ngày cũng đủ chất thành núi phân, biển nước thải, mùi hôi thối xú uế xông tận trời, gây ra dịch bệnh.

Thế nhưng hiện giờ, dường như không hề có chút dấu vết nào của những thứ đó.

Hồng Dịch nhìn thấy đám sĩ binh trong đại doanh phía xa xa, mỗi một người đều tinh tráng vô cùng, không có mùi hôi thối, hiển nhiên là rất chịu khó tắm rửa hàng ngày. Thể xác sạch sẽ, tinh thần sung mãn thì mới có thể phát huy lực chiến đấu lớn nhất.

– Tinh Nguyên Thần Miếu tồn tại sừng sững ở Tây Vực năm sáu nghìn năm, cao thủ tầng tầng lớp lớp. Lần này phát động thánh chiến cũng là bỏ ra một khoản cực lớn! Những loại thần khí giống như Càn Khôn Bố Đại của Đại Thiện Tự, Tạo Hóa Hồ Lô của Tạo Hóa Đạo cũng không phải là không có. Nghe đồn rằng, lần này Nguyên Khí Tà Thần của Tinh Nguyên Thần Miếu thậm chí từ trong cơ thể phun ra một kiện thần khí gọi là Viễn Cổ La Sinh Môn (cánh cửa Viễn Cổ La Sinh). Cánh cửa pháp khí này khi mở ra sẽ thông đến một thế giới tràn ngập ánh sáng vô tận, qua cánh cửa này, tài nguyên vật tư không ngừng được vận chuyển đến chiến trường.

Thần Uy Vương Dương Thác nói.

– Viễn Cổ La Sinh Môn!

Cho dù tâm tư Hồng Dịch trấn định đến đâu, sau khi nghe từ này cũng phải chấn động không thôi.

Viễn Cổ La Sinh Môn là một kiện pháp khí thần diệu không tưởng. Trong điển tịch của Đại Thiện Tự có ghi lại rằng, kiện pháp khí này vượt xa Càn Khôn Bố Đại rất nhiều, gần như tương đương với một trung thiên thế giới do cao thủ Dương Thần hóa thành.

Tuy nhiên loại thần khí này rốt cuộc hình dạng như thế nào Hồng Dịch cũng không biết. Trong điển tịch của Đại Thiện Tự cũng chỉ ghi lại một cái tên, còn về hình dáng của nó thì hoàn toàn không có một chữ nào miêu tả.

“La Sinh môn”, ý nghĩa của cụm danh từ này là ám chỉ mỗi cá nhân có thể vì lợi ích bản thân mà tạo ra những gian trá, bịa đặt, lừa gạt, khiến người khác không thể biết được chân tướng thực sự.

Cũng giống như ý nghĩa của cái tên, kiện pháp khí thần bí Viễn Cổ La Sinh Môn này, rốt cuộc hình dạng và thế giới bên trong nó ra sao, không một ai biết được.

– Mưu kế hiểm độc nhất trong binh pháp chính là cắt đứt đường tiếp tế, triệt đường lương thảo! Đừng thấy đại quân này khí thế hùng hồn, cao thủ như mây, chỉ cần nắm được yếu điểm của nó, tất sẽ tan vỡ! Đại quân này ở trong Hãn Hải Qua Bích lâu như vậy, lương thảo tiếp viện lại liên tục không ngớt, chắc chắn là do có Viễn Cổ La Sinh Môn chống đỡ. Không biết kiện thần khí này rốt cuộc nằm ở nơi nào? Nếu đoạt được kiện thần khí này, đại quân Tây Vực tất sẽ tan rã, toàn bộ sẽ bị bắt làm nô lệ, sức mạnh quốc gia khi đó sẽ lớn mạnh đến nhường nào?

Ánh mắt của Hồng Dịch lóe lên, nói.

– Ta cũng từng chú ý đến vấn đề này, đã phái người bí mật tra xét, thế nhưng rốt cuộc vẫn không biết kiện thần khí thần bí này nằm trong tay ai, hạ lạc nơi nào. Trong đại doanh quân địch đúng là ngọa hổ tàng long, một vài cao thủ Thứ Đạo Minh cũng từng thâm nhập tra xét, thế nhưng không những không tìm ra, thậm chí còn một đi không trở lại.

Thần Uy Vương lắc đầu.

– Tinh Nguyên Thần Miếu lần này phát động thánh chiến, xem ra là hạ quyết tâm thép hạ Đại Kiền. Tây Vực có đến sáu bảy trăm triệu nhân khẩu, điều động một lượng binh lực khổng lồ tiến công như vậy, e rằng thật sự có thể khiến Sa Châu Quan ải tan vỡ! Một khi Sa Châu Quan ải sụp đổ, để đám man di này tiến sâu vào lãnh thổ, trăm họ tất sẽ lâm vào cảnh lầm than.

Hồng Dịch vừa nói, ánh mắt lóe lên những tia sáng kỳ lạ.

Nhìn thấy đội hình của đại quân Tây Vực, Hồng Dịch lúc này đã hiểu rõ quyết tâm của nền văn minh Tây Vực lần này lớn đến mức nào rồi! Nếu thực sự để đại quân công phá hùng quan, đến lúc đó bản thân y nhất định sẽ bị cao thủ Tinh Nguyên Thần Miếu truy sát.

Mà đám man di Tây Vực này lại cực kỳ hung tàn độc ác, kết cục của trăm họ ra sao thì không cần nghĩ nhiều cũng biết trước được.

Tuy nhiên hiện giờ ngay cả Thần Uy Vương cũng không biết kiện pháp khí thần bí dùng để tiếp tế lương thảo cho đại quân Tây Vực, Viễn Cổ La Sinh Môn, nằm ở nơi nào, Hồng Dịch cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Tuy rằng hiện giờ pháp lực của Hồng Dịch khá cao cường, bản lĩnh thần thông quảng đại, thế nhưng đối diện với một nền văn minh, cao thủ trùng điệp, đơn thương độc mã cũng không thể chống lại, chỉ còn cách tìm cơ hội hành động trong giao chiến mà thôi.

Nếu như chỉ có một thân một mình, Hồng Dịch cũng có thể đơn thương độc mã xông vào doanh trại địch một lần. Thế nhưng hiện giờ, ở phía Đại Kiền còn có rất nhiều cao thủ đang ẩn mình, dòm ngó y, chỉ chờ y bị tập kích là sẽ thừa cơ chiếm tiện nghi. Hồng Dịch sao có thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy được?

Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng!

Ngay khi Hồng Dịch, Thần Uy Vương, còn có cả đám thế gia đệ tử đang bàn luận, quan sát quân địch ở trên thành lầu, thì đột nhiên, ở phía xa xa, nơi đại quân liên minh Tây Vực đang đóng quân, bỗng vang lên một loạt tiếng trống trầm trọng.

Tiếng trống trầm bổng vang vọng giống hệt như động đất, khiến mặt cát rung chuyển.

Đám mây hồng trên cao, đang trôi lơ lửng giữa không trung cũng bị sóng âm từ trống trận đánh tan!

Tiếng trống rền vang, uy vũ mà hùng tráng, cả đất trời dường như rung chuyển, ngay cả linh hồn Hồng Dịch cũng hơi chao đảo.

Trong tiếng trống hùng tráng, từng đội từng đội kỵ binh, với khí thế hiên ngang từ trong đại doanh vọt ra.

Đây thực sự là kim qua thiết mã (giáo vàng ngựa sắt), mỗi đội kỵ binh, thân phủ áo giáp, tay cầm giáo dài khổng lồ, hông đeo loan đao, toàn thân bao bọc trong tầng tầng lớp lớp tinh cương, giống hệt một dòng thác thép.

Đội kỵ binh cường hãn nhất Tây Vực đã bắt đầu xuất động, tiến thẳng về phía chân thành.

– Dùng kỵ binh công thành ư? Bọn chúng điên rồi sao? Ngay cả một đại quân, với mỗi binh lính đều là võ thánh, khi đối mặt với dải tường thành cao lớn, dày chắc như núi thế này e rằng cũng vô dụng!

Một thế gia đệ tử nhìn thấy tình huống như vậy, không nhịn được nói một câu.

Khuôn mặt của Dương Thác cũng trở nên ngưng trọng một cách dị thường, liền vung tay lên!

– Truyền lệnh xuống dưới, Thiết Giáp Thần Lôi của Phương Tiên Đạo lập tức chuẩn bị!

Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free