(Đã dịch) Dương Thần - Chương 434:
- Rốt cuộc là ai làm? Là ai? Đáng chết! Tạp Tây đâu rồi? Sao lại chết nhiều dũng sĩ như vậy?
Ngay trong nháy mắt sau khi Hồng Dịch xông vào trong cánh cửa ảo ảnh, khắp Đại trướng Khung Lư bỗng xuất hiện một trận gió lạnh thấu xương thổi phần phật đến. Trong luồng gió này mang theo những âm thanh ti ti ghê rợn, tựa như hàng vạn con rết đang bò tới, khiến người nghe rợn tóc gáy, kèm theo mùi hôi tanh nồng nặc đến buồn nôn.
Tiếp đó, luồng gió thổi đến giữa trướng bồng, xoáy tròn một lúc rồi hiện ra một đạo nhân mặc trường bào màu nâu. Vị đạo nhân này tuy mặc đạo y, thế nhưng tướng mạo lại lai tạp giữa nét Đại Kiền và Tây Vực: tóc đen, mũi cao, mắt nâu. Trong con ngươi phát ra những tia sáng lập lòe như có những con rết độc ác ẩn mình trong hốc mắt, chực chờ lao ra cắn chết người bất cứ lúc nào.
- Cao thủ! Kẻ tập kích đại doanh chúng ta tuyệt đối là cao thủ! Đến Thiên Ngô Tôn Giả ta cũng không phải đối thủ của hắn!
Vị đạo sĩ lai lịch hỗn tạp tự xưng là Thiên Ngô Tôn Giả này, lúc đầu khi nhìn thấy khắp Đại trướng Khung Lư chất đầy thi thể thì kinh hãi tột độ, sau đó sắc mặt trở nên vô cùng ngưng trọng.
Soạt soạt soạt.
Khi hắn còn đang kinh hãi, vài luồng gió khác lại lao phần phật vào trướng bồng, rồi thêm năm người nữa xuất hiện. Năm người này ăn mặc khác nhau, có trang phục Tây Vực, có trang phục Thiên Châu Trung Thổ. Chỉ biết họ đều là tu sĩ, và tu vi rõ ràng không hề thấp.
- Ma Ni Đại Nhân, ta không phát hiện được điều gì. Thế nhưng sự dao động mạnh mẽ của thiên địa tinh thần vừa rồi bắt nguồn từ trung tâm đại doanh, không rõ là chuyện gì?
Thiên Ngô Tôn Giả khom người thi lễ, tỏ rõ sự tôn kính theo nghi thức Tây Vực. Rất rõ ràng, vị lão giả cao gầy như Bạch Vô Thường này có địa vị cực kỳ cao.
- Theo ghi chép bí mật trong Huyết Nguyên Khí Tập Võ Đạo, đây là hiện tượng thiên địa biến động khi Võ Thánh đột phá Nhân Tiên. Ta cũng kinh ngạc một lúc mới định thần lại, cứ tưởng Tạp Tây tiến giai.
Lão già được gọi là Ma Ni Đại Nhân này quơ quơ cây quyền trượng bằng xương trắng trong tay, ánh mắt bắn ra những tia sáng lập lòe nói.
- Xem ra Tạp Tây Đại Nhân đã xảy ra chuyện rồi. Tạp Tây Đại Nhân là thân đệ đệ của Tạp Ân Đại Nhân, nếu thực sự xảy ra chuyện gì thì chúng ta....
Sắc mặt của Thiên Ngô Tôn Giả khó coi đến cực điểm.
- Địch nhân quá mức cường đại, Tạp Ân Đại Nhân chắc sẽ không trách mắng chúng ta quá mức. Ta thân là phó đoàn trưởng Cự Pháp Quân Đoàn của đế quốc, nhi���m vụ hàng đầu là tiêu diệt quân đoàn bí mật của Hoàng thất dị đoan Đại Kiền, Tạo Hóa Ảnh Vệ. Bảo hộ Tạp Tây Đại Nhân chỉ là việc thứ yếu. Đây cũng là mệnh lệnh mà Tạp Ân Đại Nhân truyền xuống. Tạp Ân Đại Nhân lần này xuất động, chính là đích thân đối phó với đầu mục của Tạo Hóa Ảnh Vệ Đại Kiền, Khâu, một kẻ thần bí khó lường.
Ma Ni chần chừ đôi chút, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa ảo ảnh khổng lồ treo trên tấm vải phía trước, chậm rãi nói.
- Chuyện của Tạp Tây, ta sẽ bẩm báo lên bề trên, các ngươi không cần hoảng loạn.
- Địch nhân chẳng lẽ tiến vào cánh cửa ảo ảnh hay sao? Hay là Tạp Tây Đại Nhân thấy địch nhân quá mức cường đại mà tiến vào đó?
Thiên Ngô Tôn Giả nhìn cánh cửa ảo ảnh, dường như cũng có chút sợ hãi.
- Cánh cửa ảo ảnh là hóa thân của Viễn Cổ La Sinh Môn, nó dẫn tới đâu, ngay cả ta cũng không biết rõ. Đây là lĩnh vực thuộc về Chí Tôn Nguyên Khí Đại Thần. Nếu Tạp Tây Đại Nhân vì tránh truy sát mà tiến vào cánh cửa ảo ảnh, vậy thì đã không còn thuộc về trách nhiệm của chúng ta. Giữ nguyên hiện trường, không được xáo trộn. Mọi chuyện ở đây tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài! Bảo mật nghiêm ngặt để tránh đại quân hỗn loạn. Ta sẽ bí mật báo cáo lên cấp cao của đế quốc và chờ đợi quyết sách của bề trên!
Ma Ni nghiêm khắc hạ lệnh.
- Rõ!
Mấy cao thủ đạo thuật còn lại đều cúi người, cung kính tuân lệnh.
- Tạo Hóa Ảnh Vệ của Đại Kiền?
Lúc này, những câu đối thoại của đám người kia đều truyền đến tai Hồng Dịch.
Điều khiến cho Hồng Dịch kinh ngạc chính là đám người vừa tiến vào, bao gồm cả Ma Ni và Thiên Ngô, đều là Quỷ Tiên lâu năm! Tuy rằng còn chưa vượt qua lôi kiếp, thế nhưng đạo thuật tuyệt đối tinh thâm, khí tức thâm trầm, hoàn toàn có thể sánh ngang Kim Chu Pháp Vương. Đám Quỷ Tiên này, vốn dĩ là những nhân vật có thể ngạo thị thiên hạ, cưỡi mây đạp gió, thế nhưng giờ lại tổ chức thành Cự Pháp Quân Đoàn gì gì đó, mơ hồ tạo thành thế cân bằng với Tạo Hóa Ảnh Vệ của Hoàng triều Đại Kiền.
Tạo Hóa Ảnh Vệ, cụm danh từ này Hồng Dịch còn chưa từng nghe nói qua. Hắn chỉ biết Hoàng thất Đại Kiền có một đội quân bí mật trông coi hoàng lăng là Càn Khôn Long Vệ. Thống lĩnh Càn Khôn Long Vệ là Đao Thánh Công Dương Ngu. Còn về phần thống lĩnh của Tạo Hóa Ảnh Vệ, người có tên Khâu mà Ma Ni Tôn Giả vừa nhắc đến, về cơ bản Hồng Dịch hoàn toàn không có chút ấn tượng gì. Bất cứ điển tịch, thư sách nào cũng không nhắc đến kẻ này.
- Xem ra, ngoài Đao Thánh Công Dương Ngu, Hoàng thất Đại Kiền còn ẩn tàng nhiều thủ đoạn.
Hồng Dịch nhíu mày nói.
- Không biết kẻ được gọi là Khâu kia đạo thuật như thế nào? Đội hộ vệ bí mật của Đại Kiền, Càn Khôn Long Vệ, tất cả đều tu luyện võ đạo, còn quân đoàn Tạo Hóa Ảnh Vệ này hẳn là tu luyện đạo thuật.
Lúc này, Hồng Dịch đã tiến vào trong cánh cửa ảo ảnh, thứ được gọi là hóa thân của Viễn Cổ La Sinh Môn.
Ngay khi vừa tiến vào cánh cửa ảo ảnh, Hồng Dịch lập tức cảm nhận được một luồng lực lượng cường đại có tính chất gấp khúc ập tới khiến thần niệm cũng méo mó, thậm chí cơ thể cũng có xu hướng bị vặn vẹo.
Những luồng sóng dao động kịch liệt, những đợt âm thanh huyên náo, những luồng khí lưu hỗn độn liên tục xoáy tròn khiến hắn không nhìn, không nghe thấy bất cứ thứ gì. Chẳng khác nào một người chìm vào biển rộng, bị cuốn vào dòng nước xoáy, chỉ còn tuyệt vọng vô cùng tận. Từ đó, tâm linh sinh ra muôn vàn ảo giác: lúc thì ác quỷ địa ngục, lúc thì dung nham, lưu huỳnh, đủ loại khung cảnh khủng khiếp lần lượt hiện ra trước mắt, khiến cả thể xác lẫn linh hồn chìm đắm trong thế giới ảo giác, không cách nào thoát ra.
Thế nhưng Hồng Dịch tu vi thâm hậu, lại vừa lĩnh ngộ được đạo Nhân Tiên, bằng sự lĩnh ngộ Thiên Địa Phong Lôi và bốn phẩm đức của bậc quân tử, bắc cây cầu vàng đến niết bàn. Dù cây cầu này còn chưa hoàn thiện, quyền ý còn non yếu, thế nhưng ý niệm và khí thế lại lớn lao vĩ đại, đủ để đánh tan bất cứ loại ảo giác nào.
Không cần thi triển bất cứ đạo thuật nào, Hồng Dịch phóng thích hoàn toàn quyền ý tinh thần vừa lĩnh ngộ.
Trong nháy mắt, mọi âm thanh huyên náo hỗn độn, tất cả ảo giác trước mắt đều cuồn cuộn tản đi. Những làn sương mù hỗn độn dày đặc, dưới chiếc cầu vàng vô hình, lập tức tan biến, hiện lên khung cảnh chân thực.
- Trong hỗn độn, khí trong lành hóa thành bầu trời, khí nhơ bẩn lắng xuống hóa thành mặt đất, lẽ nào đây là trung thiên thế giới được sáng tạo ra?
Nhìn màn khí hỗn độn bị cây kim kiều của mình làm tản ra, sau đó tách làm hai phần rõ rệt, trong lòng Hồng Dịch bỗng xuất hiện ý cảnh "thanh trọc phân minh" (trong sạch, nhơ bẩn phân biệt rõ ràng), tựa như thuở khai thiên lập địa.
Quyền ý của Hồng Dịch hiện giờ sau khi tu luyện thành Nhân Tiên, khi phóng thích ra đủ để bao phủ phương viên hơn mười dặm.
Khi hỗn độn khí cùng những ảo giác vô cùng tận trong phương viên hơn mười dặm trước mắt tản đi, Hồng Dịch liền nhìn thấy khung cảnh chân thực vốn có.
Cách hơn mười dặm bên ngoài màn khí hỗn độn, loáng thoáng hiện lên một tòa pháo đài khổng lồ, nhìn qua có thể thấy rõ nó mang theo phong cách của Tây Vực. Từng luồng hương của ngũ cốc, lúa mạch từ trong pháo đài bốc lên, lan tỏa trong không khí, xộc vào mũi Hồng Dịch, khiến hắn càng thấm thía hơn ý nghĩa của hai từ "đại tắc".
Không hề nghi ngờ gì nữa, ở phía xa xa, dưới sự bao phủ của màn khí hỗn độn chính là kho lương thực.
Ngoài ra, ở trung tâm tòa pháo đài chất đầy lương thực đó là một hồ nước lớn, bên trong tràn đầy nước xanh biếc.
Hồng Dịch nhìn tòa pháo đài phía xa, ph��t mạnh tay một cái.
Ầm ầm, gió nổi lên, toàn bộ khí tức hỗn độn xung quanh đều biến mất. Nhất thời Hồng Dịch liền cảm thấy nhẹ nhõm, khoan khoái, tựa như được trở về đại thiên thế giới.
Ngay khi màn khí hỗn độn biến mất, Hồng Dịch đưa mắt nhìn xuống dưới chân, hắn nhận ra đó là bùn đất chân thật, không phải do khí hỗn độn biến hóa thành.
Rất rõ ràng, cánh cửa ảo ảnh mà hắn vừa đi qua không phải thông đến một tiểu thiên thế giới, mà chẳng qua chỉ là đưa hắn đến một nơi khác trong đại thiên thế giới.
Cánh cửa ảo ảnh này chỉ là một cổng dịch chuyển đến nơi khác, hoàn toàn không phải bản thể của Viễn Cổ La Sinh Môn.
Nếu so sánh với Viễn Cổ La Sinh Môn, cánh cửa ảo ảnh vừa rồi chẳng qua chỉ là một vài thần niệm mà một người tu đạo để lại bên ngoài.
Nơi này chính là trung tâm của Tây Vực, nơi chứa đựng lương thực của Hỏa La Đế quốc.
Đây là một tòa thành cực kỳ lớn, bên trong là những tòa pháo đài nhỏ hơn nối tiếp nhau liên miên không dứt. Tràn ngập trong không khí là mùi lúa gạo. Hồng Dịch ngửi thấy luồng hương đậm đặc này, trong lòng phán đoán nơi đây e rằng có đến hàng nghìn vạn, thậm chí hàng trăm triệu gánh gạo.
- Được lắm, cánh cửa ảo ảnh này không ngờ lại dẫn đến kho lương thực của Hỏa La Đế quốc. Thế nhưng nó quả thật quá mức lợi hại. Khi tiến vào, dù là cao thủ bốn lần lôi kiếp cũng khó thoát thân. Chẳng lẽ chỉ có những kẻ được gia trì thần lực của Nguyên Khí Thần mới có thể yên lành đi qua hay sao? Nhưng tại sao trên người Tạp Tây lại không có thần lực của Nguyên Khí Thần?
Hồng Dịch quay đầu lại nhìn về phía sau một chút.
Sau lưng hắn là một bình phong đất khổng lồ, bên trong là một cánh cửa ảo ảnh cao vút, tỏa ra những màn ánh sáng hỗn độn, không rõ dẫn đến đâu.
Tất cả đều đã rõ ràng.
Hắn vừa từ trướng bồng chủ soái trong đại doanh quân địch ở biên giới Tây Vực tiến vào cánh cửa ảo ảnh. Sau khi chống đỡ được màn ảo giác bên trong, lúc ra không ngờ lại tiến đến trọng địa kho trữ lương thực của Hỏa La Đế quốc.
Hồng Dịch biết đây đã là trung tâm của Hỏa La quốc rồi.
Đi qua một cánh cửa có thể đến một địa phương được định sẵn, loại thần thông này đã vượt xa năng lực xé rách hư không, hoặc là đã tiến thêm một tầng nữa từ năng lực đó. Loại cảnh giới như vậy Hồng Dịch còn chưa từng gặp qua, thậm chí còn chưa từng nghe nói quá.
- Hừ, chẳng lẽ đám binh sĩ canh phòng nơi này đã phát hiện ra ta?
Hồng Dịch vừa từ cánh cửa ảo ảnh bước ra liền nhìn thấy từng đội kỵ binh tay cầm đuốc đi tới đi lui phía trước, tựa hồ đang canh giữ cánh cửa này vô cùng nghiêm mật.
Ở cách cánh cửa một trăm bộ, binh sĩ liên tục đẩy những xe lương thực từ trong tòa thành vào cánh cửa ảo ảnh, bên cạnh có đội kỵ binh đi kèm bảo vệ nghiêm ngặt.
Khi Hồng Dịch bước ra khỏi cánh cửa ảo ảnh, đám binh lính này tựa như kẻ mù, không hề nhìn thấy Hồng Dịch. Bởi lẽ Hồng Dịch thi triển hư không ảo ảnh, bao phủ lấy hình thể, những binh lính bình thường sao có thể nhìn thấy hắn?
- Nơi này là kho lương thực lớn nhất của Hỏa La quốc, đáng tiếc không phải là nơi chúng ta muốn đến.
Tôn Vi Vi nhìn khung cảnh trước mắt một lúc rồi nói.
- Chúng ta đành quay lại cánh cửa ảo ảnh, tìm kiếm bản thể của Viễn Cổ La Sinh Môn. Tuy nhiên, bằng vào pháp lực của công tử, cũng đủ để thiêu rụi tòa thành này, khiến nguồn lương thực của đại quân Tây Vực sụp đổ.
- Hủy thành trì, đốt lương thực?
Hồng Dịch nhíu mày nói.
- Lương thực nơi này nhiều vô cùng, hủy diệt chúng chẳng khác nào hủy diệt mồ hôi công sức của biết bao nhiêu người trồng trọt. Việc làm trái với thiên đạo như vậy ta không thể nào làm. Tốt nhất chúng ta đoạt lấy bản thể của Viễn Cổ La Sinh Môn. Nếu đống lương thực này đưa về Trung Thổ, có thể khiến không biết bao nhiêu người được ăn no. Cứ thế phá hủy đi thì thật đáng tiếc.
Nói rồi, Hồng Dịch dẫn Tôn Vi Vi một lần nữa tiến vào cánh cửa ảo ảnh, màn ảo giác vô cùng tận lần thứ hai bao phủ lấy hắn.
Thế nhưng lần này, Hồng Dịch thong thả bước đi, tựa như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Không biết đi được bao lâu, Hồng Dịch hơi nhíu mày, sau đó đột ngột thu liễm toàn bộ khí tức bản thân. Hắn dung hợp hơn phân nửa thần niệm với võ đạo quyền ý, hóa thành một cây cầu vàng nho nhỏ, mãnh liệt bay tỏa khắp bốn phương tám hướng, xuyên qua màn khí hỗn độn để tìm kiếm.
- Đã tìm được căn nguyên khí tức của màn ảo ảnh này. Đi qua đây chắc chắn sẽ đến được bản thể của Viễn Cổ La Sinh Môn. Nếu không phải ta lĩnh ngộ được Bỉ Ngạn Chi Kiều, sao có thể tìm ra dễ dàng như vậy?
Đột nhiên, luồng thần niệm đang xuyên qua màn khí hỗn độn khắp bốn phương tám hướng bỗng cảm nhận được một nơi tỏa ra khí tức cường đại dị thường. Hồng Dịch liền cười lạnh một tiếng, thần niệm cấp tốc thu về thân thể, sau đó nhảy vọt về phía đó.
Ầm ầm...
Tiếng nổ vang lên.
Từ một cánh cửa ảo ảnh khác, Hồng Dịch bước ra. Mặt đất dưới chân hắn được phủ một tấm thảm hoa lệ vô cùng trân quý, dường như là lông của một loại khỉ vàng ở phía Bắc Tây Vực. Theo những ghi chép về văn hóa Tây Vực, lông của loại khỉ này thường được dùng để dệt thảm trải trong hoàng cung Hỏa La quốc.
Hồng Dịch vừa đặt một chân ra khỏi cánh c���a ảo ảnh, lập tức cảm nhận được vài luồng khí tức cường đại dị thường ập tới, chỉ cách gang tấc. Loại khí tức này có thể sánh ngang với những bậc kiêu hùng cự phách như Giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu, Đại Chu Thái Tổ!
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn lan tỏa những câu chuyện hay.