(Đã dịch) Dương Thần - Chương 436:
Như Lai Pháp Thân hiển hiện!
Một chưởng ba thức!
Ma Ha Ấn, Yết Đế Ấn, Ba La Ấn, ba đại pháp ấn đồng loạt thi triển, va chạm với Xích Luyện Ngưng Đồng Thể và Đại Diệt Thần Quyền của Đại Chu thái tổ, nhất thời phân định cao thấp.
Không, cũng chẳng cần đợi đến khi va chạm mới phân định thắng thua, mà ngay khi còn chưa tiếp xúc, khí thế đôi chưởng đã hoàn toàn định rõ.
Như Lai Pháp Ấn xưng bá đương thời, toàn bộ lực lượng và khí thế hội tụ trong một chưởng hoàn toàn áp đảo Đại Diệt Thần Quyền của Đại Chu thái tổ.
Xích Luyện Ngưng Đồng Thể do 55.555 khối thần niệm của Đại Chu thái tổ ngưng tụ thành, bị một chưởng Như Lai Pháp Ấn của Hồng Dịch đánh trúng, trong chớp mắt liền tan nát! Thần niệm vỡ vụn, phát ra những tiếng rắc rắc liên hồi, hơn trăm nghìn tiếng nổ cùng lúc vang lên như một tràng pháo tép đồng loạt phát nổ.
Hàn Tiêu Tử là cao thủ Ngũ Lôi Kiếp, sở hữu 48.000 khối thần niệm, còn Đại Chu thái tổ là tuyệt thế cường giả Lục Lôi Kiếp, thần niệm thậm chí còn nhiều hơn, đạt đến sáu, bảy vạn khối! Tuy rằng so với Đường Hải Long thì vẫn kém hơn, thế nhưng đây là do Đường Hải Long xảo đoạt vô số kỳ ngộ mới có được.
Hiện giờ Xích Luyện Ngưng Đồng Thể Đại Chu thái tổ đã phải vận dụng tới hơn năm vạn thần niệm để ngưng tụ thành, đây quả thực đã chiếm tới 80% sức mạnh bản thân lão, một cái giá cực đắt.
Ấy vậy mà vẫn bị một kích của Hồng Dịch đánh nát, không chút sức lực chống đỡ.
Một chưởng mạnh mẽ này của Hồng Dịch đã nghiền nát khoảng bảy, tám nghìn, thậm chí gần một vạn thần niệm của lão, số thần niệm bị rạn nứt thì còn nhiều vô kể, khiến lão nguyên khí đại thương.
Những thần niệm bị nghiền nát thành bột phấn coi như đã hoàn toàn tiêu vong, không thể khôi phục. Còn những thần niệm bị rạn nứt thì cũng cần một thời gian dài tu dưỡng mới có thể hồi phục trở lại.
Đại Chu thái tổ dù có lợi hại đến mấy cũng không có thần thông khôi phục như Quá Khứ Kinh, thần niệm đã nát vụn thì không thể lập tức phục hồi như cũ được.
Nói một cách khác, một chưởng này của Hồng Dịch đã hủy diệt phân nửa thực lực của lão.
Một cao thủ Lục Lôi Kiếp, dưới một đòn trực diện đã bị Hồng Dịch hủy diệt hơn một nửa thực lực.
Từ đó có thể thấy được Như Lai Thần Chưởng này, mang theo lực lượng vô địch đương thời kết hợp với lực lượng không gian khi thần niệm của Hồng Dịch dung hợp với Càn Khôn Bố Đại, đã cường đại đến nhường n��o.
Thế nhưng vừa rồi Hồng Dịch cũng chưa hề dùng hết toàn lực, bởi lẽ trong số những người có mặt, Đại Chu thái tổ có lẽ là kẻ đáng sợ nhất, đơn giản là do Hồng Dịch đã từng chứng kiến qua thần thông Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp, hắn biết rõ môn đại pháp này đáng sợ đến nhường nào.
Một khi khiến cho Đại Chu thái tổ quá thẹn mà hóa giận, thi triển ra môn đại pháp này thì Hồng Dịch có hối cũng chẳng kịp.
Một chưởng vừa rồi đã hủy diệt nhiều thần niệm như vậy, nếu lão ta có thi triển Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp thì bản thân thực lực sẽ bị suy yếu nghiêm trọng, chỉ e sẽ bị kẻ khác thừa cơ hãm hại.
"Với tính cách của một bậc kiêu hùng như lão, một chưởng này của ta sau khi đánh ra e rằng lão sẽ chẳng còn lòng dạ nào ham chiến nữa mà lập tức bỏ đi!"
Như Lai Pháp Thân của Hồng Dịch sau khi đánh ra một chưởng liền lập tức thu tay lại! Đột nhiên một loạt đại pháp ấn như Đại Thiên Ấn, Trí Tuệ Ấn, Bồ Đề Ấn liên tiếp được thi triển.
Trong đại điện hoàng cung lần thứ hai tràn ngập tiếng phạm xư���ng tựa như báo hiệu một bá chủ vô thượng, người thống trị đương thời, sắp sửa giáng lâm.
Quả nhiên Xích Luyện Ngưng Đồng Thể sau khi trúng một đòn, mấy vạn thần niệm bay tán loạn khắp nơi, Đại Chu thái tổ liền gầm lên điên cuồng.
"Như Lai Thần Chưởng, ba đại pháp ấn, đây là Hiện Thế Như Lai Kinh Tổng Cương, môn quyền pháp này từ lâu đã thất truyền rồi, ngươi học được từ đâu? Mối thù ngày hôm nay, ta quyết không chết không thôi!"
Hiện Thế Như Lai Kinh Tổng Cương từ lâu đã thất truyền, ngay cả bản mà Ấn Nguyện hòa thượng học được cũng chỉ là bản phụ, bên trong chỉ có phương pháp ngưng luyện 108 huyệt khiếu.
Mười đại quyền ấn trong bản tổng cương này đại diện cho một cỗ lực lượng cực mạnh.
Toàn bộ thần niệm trong lúc phiêu tán mạnh mẽ rồi đột nhiên co rút lại, ngưng tụ thành thân thể một người ngồi trên ngai A Tị, rồi cấp tốc bay vút lên không trung, xuyên qua lỗ hổng trên đỉnh đại điện mà vọt ra ngoài.
Trong lúc bay vút lên bầu trời, hơn một nghìn thần niệm của Đại Chu thái tổ lại tiếp tục nát vụn dưới Như Lai Thần Chưởng của Hồng Dịch.
Đại Chu thái tổ trúng phải đòn này, sau khi chịu thất bại thảm trọng, quả nhiên vội vã bỏ đi, không dám dừng lại.
Chỉ một chiêu liền đánh trọng thương Đại Chu thái tổ!
Trốn!
Lúc này, trong hoàng cung đại điện, nhân tiên phân thân của Hồng Dịch cùng kỳ lân khổng lồ đang giao chiến với giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu và Nạp Lan Y Hồng, cả hai bên đều bộc phát sức tấn công cực mạnh.
Nhân tiên phân thân của Hồng Dịch lúc này uy lực đã tăng lên rất nhiều, có thể nói đã hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của hắn, hơn nữa sử dụng Thiên Mang Giác Thần Khải, Thương Mang Thần Thương lại càng khiến cho sức mạnh của phân thân tăng lên gấp bội.
Một thương Vô Gian Sát Đạo bùng phát, đâm thẳng về phía giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu, thương thuật hung mãnh xé gió, phát ra tiếng rít chói tai, phá tan toàn bộ lớp pháp thuật phòng hộ trên người vị giáo hoàng này.
Rầm rầm rầm, rầm rầm rầm!
Vài tấm khiên màu bạch kim lập tức tan tành thành bột phấn, biến thành vô số điểm sáng trắng tung tóe khắp nơi.
Đây là Bất Tử Pháp Thuẫn, một môn pháp thuật phòng hộ mạnh hơn Trứng Minh Thần rất nhiều. Vừa rồi khi thần niệm của giáo hoàng vừa khẽ động, những tấm khiên này lập tức gia trì quanh cơ thể nàng.
Với đạo thuật Lục Lôi Kiếp của giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu, một khi gia trì lên Bất Tử Pháp Thuẫn, quả thực chẳng thứ gì có thể xuyên thủng.
Thế nhưng hiện giờ, dưới mũi thương của nhân tiên phân thân, những tấm khiên này vỡ tan như trứng gà.
Bụp!
Một thương sau khi xuyên nát Bất Tử Pháp Thuẫn, thế thương của nhân tiên phân thân vẫn tiếp tục lao tới, vô số luồng ánh sáng rực rỡ liên tục chớp động, đó là do rất nhiều tầng pháp thuật phòng hộ trên người giáo hoàng liên tục vỡ nát thành bột phấn.
Ngoại trừ Bất Tử Pháp Thuẫn, trên người vị giáo hoàng này có hơn trăm tầng pháp thuật bảo hộ, tầng tầng lớp lớp, khiến người ta có cảm giác không thể nào phá vỡ nổi.
Thế nhưng hiện giờ dưới Thương Mang Thần Thương, tất cả những tầng đạo thuật này không chỉ bị xuyên thủng mà còn hoàn toàn bị nghiền nát thành bột phấn.
Thương thuật nhanh như điện chớp, trong thoáng chốc phá nát hơn trăm tầng pháp thuật, đâm thẳng về phía yết hầu đối phương. Kình phong dữ dội thậm chí còn thổi bay cả tầng khăn che mặt của vị giáo hoàng này, loáng thoáng hiện ra khuôn mặt đang kinh hãi. Thật không ngờ vị giáo hoàng tôn quý không gì sánh được này, lãnh tụ tinh thần của sáu, bảy trăm triệu người Tây Vực, lại là một nữ tử.
Tuy nhiên đây cũng là chuyện rất bình thường, đại giáo hoàng các đời của Tinh Nguyên Thần Miếu đều là nữ tử, đây là thần dụ của Nguyên Khí Đại Thần truyền xuống. Trông coi tế đàn thánh hỏa cũng là thánh nữ, tất cả đều là những mỹ nữ xinh đẹp tuyệt trần.
Mũi thương của phân thân nhân tiên khi vén tấm khăn che mặt của giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu, cũng chẳng hề lộ ra chút ngạc nhiên nào, tựa như một cỗ máy vô tình lạnh lùng, vẫn đâm thẳng tới.
Mắt thấy mũi thương sắp xuyên thủng yết hầu, giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc, trong nháy mắt Vinh Diệu Quyền Trượng trong tay giáo hoàng liền vụt bay lên, nương theo những ngón tay tinh tế, mảnh khảnh của nàng mà xoay chuyển, tựa như một cây gậy ma thuật, liên tục đón đỡ mũi thương, chặn đứng thế công của Thương Mang Thần Thương.
Tinh Tượng! Võ học chí cao của Tinh Nguyên Thần Miếu!
"Tượng Ma Kích!"
Keng, keng, keng.
Mũi thương khẽ động, bắn ra vài tia sáng, bao phủ lấy thân hình giáo hoàng.
Vinh Diệu Quy��n Trượng trong tay giáo hoàng vẫn tiếp tục vụt sáng như ma thuật, lúc vung lên, lúc hạ xuống, chặn lại Thương Mang Thần Thương, trong lúc đó cả cơ thể của nàng tựa như lông hồng, phiêu bồng giữa không trung, nương theo thế thương mà chuyển động, tựa như một mảnh lá cây cuốn theo chiều gió, không hề mang theo chút lực lượng nào.
Đây là tuyệt thế thân pháp của Tinh Nguyên Thần Miếu, Phiêu Miểu Kinh Hồng (hồng nhạn mờ ảo). Một cái tên đầy ý thơ khi dịch sang văn tự Đại Kiền, một bộ thân pháp nổi danh ngang với Phù Quang Lược Ảnh của Thái Thượng đạo.
Thế nhưng Hồng Dịch không muốn dây dưa nhiều với vị giáo hoàng này, hiện giờ đòn tấn công của hắn tuy bị giáo hoàng cản lại, thế nhưng hắn hoàn toàn chiếm thế thượng phong, đối phương phải chống đỡ cực nhọc, nhìn có vẻ ung dung nhưng thật ra đã thở không ra hơi.
Thế thương vừa thu về liền bất ngờ biến hóa, nhân tiên phân thân của Hồng Dịch liền gầm lên một tiếng rung trời, chân ngôn bộc phát!
Sau khi liên tục đâm ba thương về phía giáo hoàng, mũi thương liền đột ngột xoay ngư���c lại, bằng vào thế hồi mã thương, đâm thẳng vào thân loan đao của hoàng đế Hỏa La quốc A Dục vương.
Vị quân vương Hỏa La quốc lúc này đang cầm loan đao chém về phía Chân Không Đại Thủ Ấn, đồng thời tay còn lại cũng vung lên, bắn một giọt máu tươi vào cánh cửa Viễn Cổ La Sinh Môn.
Xem ra vị quân vương này muốn dùng máu tươi để kích phát uy lực của Viễn Cổ La Sinh Môn.
Thế nhưng khi giọt máu tươi này sắp sửa tiến vào cánh cửa thì một thương từ trên bầu trời vùn vụt lao tới, đâm thẳng vào giọt máu tươi, hấp thụ vào mũi thương, đồng thời cả cán thương đâm ngập vào tận đáy Viễn Cổ La Sinh Môn, rồi khều mạnh lên.
"Lên!"
Một tiếng gầm thật lớn vang lên, cả hoàng cung chấn động, toàn bộ những tấm bích họa bằng ngọc lưu ly trên đại điện đều nát vụn!
Kiện thần khí Viễn Cổ La Sinh Môn nho nhỏ mà nặng tựa núi lớn, không ngờ lại bị một thương của nhân tiên phân thân Hồng Dịch khều thẳng lên, lơ lửng giữa không trung.
Ngay khi bị nhấc bổng lên không trung, không gian bốn phía quanh Viễn Cổ La Sinh Môn đồng loạt phát ra những tiếng "rắc rắc" bạo liệt, dường như các sợi dây liên kết bí mật bị đứt đoạn.
Cánh cửa ảo ảnh kia dường như bị kẻ nào đó ném vào một khối thuốc nổ, ngay lập tức phát ra những tiếng "ầm ầm" liên tục, nổ dữ dội, sau đó khí hỗn độn tuôn ra bốn phía, từng luồng khí cuồn cuộn tản ra như khói mù dày đặc, rồi dần dần biến mất.
Viễn Cổ La Sinh Môn vừa bị đánh bật lên, cánh cửa ảo ảnh liền biến mất.
"Hay!"
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Hồng Dịch liền hét lớn một tiếng, trong lòng vô cùng vui sướng. Chỉ cần chừng ấy cánh cửa ảo ảnh biến mất, liên quân Tây Vực sẽ tan vỡ hoàn toàn, tất cả đòn công kích đều trở thành cọp giấy.
"Vô lượng thọ, vô lượng quang! Quang Minh Mạn Đồ La! Phong ấn cho ta!"
Sau khi nhân tiên phân thân một thương nhấc bổng Viễn Cổ La Sinh Môn lên, Như Lai Pháp Thân liền vung tay ra, vô số điểm ánh sáng lóng lánh liên tiếp hiện lên, bộc ra vô số luồng ánh sáng rực rỡ vô cùng vô tận, trong nháy mắt phong ấn kiện thần khí kia vào trong.
"Được lắm, lực lượng dao động của kiện thần khí này thật mãnh liệt, phong ấn nó còn khó hơn cả kỳ lân!"
Ngay khi phong ấn được Viễn Cổ La Sinh Môn, Hồng Dịch liền cảm nhận được sự lợi hại của nó. Kiện thần khí này tựa như một sinh vật có linh tính, liên tục giãy dụa điên cuồng, tựa hồ muốn phá vỡ không gian mà bay đi.
Lực lượng dao động hỗn loạn này so với khi phong ấn kỳ lân ngày đó tại Mãng Hoang thì còn lợi hại hơn nhiều, lợi hại đến mức có thể sánh ngang với việc phong ấn hai con kỳ lân.
Đây là loại uy lực gì đây? Gần như tương đương với việc phong ấn Hồng Huyền Cơ!
"Huyền Thiên Ám, Viễn Cổ Thọ! Hắc Ám Mạn Đồ La! Phong!"
Trong nháy mắt khi âm thanh rạn nứt phát ra từ Quang Minh Đại Kết Giới, thần niệm của Hồng Dịch dưới sự chấn động mãnh liệt của Viễn Cổ La Sinh Môn đều rạn nứt.
Thế nhưng Quá Khứ Kinh lập tức vận chuyển, những thần niệm rạn nứt này lập tức khôi phục toàn bộ lực lượng.
Sau đó Hắc Ám Đại Kết Giới trong nháy mắt gia trì lên Quang Minh Đại Kết Giới. Huyền Thiên Đạo Tôn, Đại Nhật Như Lai, hai tôn thần linh này đột nhiên nắm tay chặt lại.
Quang Ám Đại Kết Giới dao động kịch liệt, liên tục phát ra những tiếng nổ đì đùng.
Đúng lúc này, một cây cầu vàng bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, phá vỡ không gian mà bay đến, bay vào giữa ánh sáng và bóng tối, dung hợp thành một thể với những thần niệm đang liên tục phát nổ này.
Sau đó những thần niệm đang phát nổ này không ngờ lại khôi phục nguyên hình, ngừng dao động, toàn bộ ánh sáng và bóng tối dưới sự xuất hiện của kim kiều đã đạt đến trạng thái dung hợp hoàn mỹ vô cùng, không còn cần dùng thần niệm Bát Lôi Kiếp làm Định Thần Châu nữa.
Võ đạo quyền ý Bỉ Ngạn Chi Kiều của Hồng Dịch không ngờ lại có thể dung hòa được ánh sáng với bóng tối.
Cây cầu niết bàn này tuy rằng chưa ngưng tụ thành hình, thế nhưng bên trong ẩn chứa huyền bí của thiên địa phong lôi, ẩn chứa đạo lý thiên đạo và nhân đạo, khi dung nhập vào thần niệm, đương nhiên có khả năng dung hợp và điều hòa toàn bộ ánh sáng và bóng tối.
Lúc này Hồng Dịch thi triển ra Quang Ám Đại Kết Giới cũng không cần Định Thần Châu nữa.
Cũng chính vì có cỗ quyền ý này, khi đối mặt với bốn đại hoàng giả, Hồng Dịch đã ngang nhiên tập kích, đánh cho bọn họ không kịp trở tay.
Ánh sáng, bóng tối sau khi điều hòa dung hợp, cả kết giới lập tức với tốc độ kinh người mà thu nhỏ lại, trong nháy mắt biến thành một chấm đen gần như không còn tồn tại trong đại thiên thế giới nữa, sau đó lập tức phát nổ mãnh liệt, phun ra một luồng lực lượng cực mạnh.
Trong lúc phun ra, kiện thần khí Viễn Cổ La Sinh Môn này dường như tạm thời ngừng dao động, trôi lững lờ giữa không trung, trọng lượng cực nặng ban đầu thoáng chốc biến mất không dấu vết.
Tuy nhiên đây cũng chỉ là tạm thời dừng dao động.
Bởi lẽ Hồng Dịch cảm nhận được, vừa rồi khi Quang Ám Đại Kết Giới bạo phát chẳng qua chỉ gột rửa được chút khí tức trên kiện thần khí này, tạm thời trấn áp nó xuống mà thôi.
Kiện thần khí này có thể nói là thứ thần khí huyền bí nhất, ảo diệu nhất, thâm sâu khó dò nhất mà Hồng Dịch từng biết đến. Thậm chí ngay cả Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cũng không thần bí như vậy.
Tuy rằng vừa phong ấn được kiện thần khí này, thế nhưng cho đến tận bây giờ Hồng Dịch chưa nắm rõ công năng của nó, chứ đừng nói đến việc sử dụng.
Thế nhưng Hồng Dịch biết rằng trước hết phải đoạt lấy kiện thần khí này, đó mới là chính đạo, sau này có thời gian sẽ từ từ luyện hóa, nghiên cứu.
"Kỳ lân, đi!"
Một tay dùng Quang Ám Đại Kết Giới phong ấn, trấn áp Viễn Cổ La Sinh Môn, Hồng Dịch liền hét lớn một tiếng, viên thần niệm Bát Lôi Kiếp liền bay ra, hóa thành một luồng sáng chói mắt.
Lực lượng của viên thần niệm tám kiếp này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của tất cả đám người có mặt ở đây.
Giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu, hoàng đế Hỏa La quốc A Dục vương, đại đế Vân Mông quốc, Nạp Lan Y Hồng, liền lập tức thối lui thật nhanh về phía sau.
Hồng Dịch nhún mình nhảy vọt một cái, cùng kỳ lân tiến vào hư không, mãnh liệt chấn động, phá vỡ không gian mà bay đi.
Vừa bay vút lên, hắn lập tức lao thẳng lên tầng mây, đưa mắt nhìn xuống bên dưới chỉ thấy dưới chân quả nhiên là một tòa thành cực lớn, nơi nơi pháo đài, cửa hàng nối tiếp nhau, phồn hoa vô tận, đậm nét phong tình Tây Vực, khí tức của hàng vạn người bay thẳng lên trời cao.
Đây là một đô thành có đến mấy triệu, thậm chí là mấy chục triệu người.
Hiện giờ đêm đã về khuya thế nhưng những dải đèn đuốc kéo dài mấy trăm dặm, khiến cả tòa thành dường như biến thành một tòa thành ánh sáng.
Vụ nổ dữ dội trong hoàng cung cũng khiến vô số người chú ý. Hồng Dịch lập tức cảm giác thấy có đến mười cỗ thần niệm cực kỳ cường đại trong nháy mắt quét về phía hắn, mấy trăm luồng gió, cả âm phong lẫn dương phong, từ bốn phương tám hướng đồng loạt bốc lên.
"Thánh giả Đạo Phu đến Đại Kiền dạo chơi một vòng, lập tức gặp tai họa. Hiện giờ ta tiến vào hoàng thành, đại diện cho cả nền văn minh Tây Vực, tốt nhất nên rời khỏi nơi này thật nhanh."
Chỉ liếc mắt một cái, Hồng Dịch không kịp suy nghĩ, lập tức phá vỡ không gian bay đi, nhằm thẳng về phía xa xa mà lao đi.
Phía sau lập tức có vài luồng ánh sáng rực rỡ truy đuổi gắt gao, có vẻ quyết không bỏ qua.
Bản văn này được biên tập bởi truyen.free, nhằm mang đến trải nghiệm đọc tự nhiên nhất cho người Việt.