(Đã dịch) Dương Thần - Chương 451:
– Vô Cực Kim Đan do ta luyện ra, ai dám cướp giật! Mạt Pháp Âm Lôi! Nổ cho ta!
– Nổ!
Thấy thánh nữ Thái Thượng đạo Tô Mộc vụt bay tới, dùng đạo thuật chính tông của Thái Thượng đạo phá Thái Vũ tháp của tông chủ Đại La phái Triệu Phi Nhi, sau đó lại tiếp tục dùng thần tháp chụp lấy tiểu hài nhi do Vô Cực Kim Đan biến thành, đôi mắt Phương Viên không kìm được đỏ hoe.
Làm sao hắn có thể để Vô Cực Kim Đan rơi vào tay kẻ khác? Gầm lên một tiếng điên cuồng, Phương Viên vận toàn bộ pháp lực, chỉ một ngón tay, thi triển Mạt Pháp Âm Lôi.
Nhất thời, toàn bộ chu vi xung quanh Thái Vũ tháp của Tô Mộc đều xuất hiện từng vòng sóng âm, không trung tựa như sôi lên sùng sục. Âm thanh trong trẻo đến cực điểm, vô cùng ưu mỹ, thế nhưng uy lực lại khiến lòng người chấn động.
Nhưng dù sao Thái Vũ tháp của Tô Mộc cũng là đạo thuật chính tông, hơn nữa uy lực lại cực kỳ lớn. Lực lượng của mười phương thiên địa, dưới khắp vòm trời này dường như đều bị Thái Vũ tháp nắm giữ. Gặp phải sự công kích của Mạt Pháp Âm Lôi, Thái Vũ tháp cũng chấn động một hồi, thế nhưng lại không hề suy suyển chút nào.
Oa oa, oa oa!
Chớp lấy cơ hội này, hài nhi Kim Đan kia liền kêu “oa oa” thật lớn, hai cánh tay vung lên, lập tức một đạo ánh sáng vàng kim cực kỳ chói mắt từ tay bắn ra, tựa hồ như muốn xé rách cả không gian. Sau đó, nó la hét inh ỏi, nhảy vọt lên, bay qua tầng gió xoáy xa xa trên cao, tiếp tục chạy trốn.
– Đuổi!
Lý Phi Ngư, Đường Hải Long lúc này đều không còn tâm trạng để tranh đấu, việc quan trọng trước mắt là phải đuổi cho bằng được Vô Cực Kim Đan. Cả hai người, một hóa thành cầu vồng vàng kim, một hóa thành cầu vồng năm màu, phá không bay đi.
Ánh mắt của Tô Mộc lóe lên, nhìn về phía Vô Cực Kim Đan, lẩm bẩm nói.
– Ba thanh niên thiên tài này lại làm ra động tĩnh lớn như vậy sao? Dù sao thì nó cũng đã thành kim đan, tuyệt đối không thể để lọt vào tay kẻ khác. Không có phương thuốc, không có dược liệu, không có thần niệm để cô đúc, sư tôn cũng không dám tùy tiện luyện kim đan này được.
Nói xong, thân thể nàng cũng hóa thành một đạo ánh sáng màu lam, bay vút lên, không quan tâm đến tông chủ Đại La phái Triệu Phi Nhi ở phía sau.
– Vô Cực Kim Đan! Ta theo dõi Phương Viên lâu như vậy, chỉ sớm đã lường trước rằng tên tiểu thí hài sẽ luyện chế một thứ vô thượng chí bảo, nhưng thật không ngờ lại luyện chế thành công, đúng là ngoài dự liệu của ta. Còn tên Đường Hải Long kia lòng dạ thâm trầm, lại dám ở bên ngoài Ngọc Kinh thành luyện đan, vậy mà không một ai biết được chuyện này. Viên Vô Cực Kim Đan này tuyệt đối không thể để lọt vào tay bất cứ ai, nhất định phải dung hợp với linh hồn của ta! Tô Mộc à Tô Mộc, sớm muộn gì cũng có người đối phó với ngươi! Hầu gia khẳng định sẽ đem ngươi nạp làm tiểu thiếp, phá Thái Thượng vong tình đạo của ngươi! Cho ngươi lưu lạc chốn nhân gian, chân chính trở thành kỹ nữ!
Thu lại Liệt Thần Ngẫu, trên khuôn mặt Triệu Phi Nhi hiện ra một nụ cười lạnh lùng. Sau đó, phía trên Tinh Thần Lão Nha Khải bắn ra những tia ánh sáng rực rỡ, liên tục chớp động, tựa như đang tích tụ lực lượng. Kế đến, “vèo” một tiếng, cả người nàng đã biến mất không dấu vết.
Năm đại cao thủ chia nhau đuổi theo Vô Cực Kim Đan. Trong khi đó, vô số luồng âm phong từ Ngọc Kinh thành bay ra, cũng đuổi theo lên đến không trung, ngần ngừ mãi bên ngoài tầng gió xoáy một hồi lâu, thế nhưng không dám tiến vào. Chỉ đành lực bất tòng tâm mà trở về.
Cho dù là quỷ tiên cũng không dám tùy tiện tiến vào trong tầng gió xoáy ở độ cao mấy vạn trượng như vậy. Bằng không sẽ bị vô số luồng gió trời dữ dội cùng những dòng khí lưu điên cuồng, hoặc cực nóng, hoặc cực lạnh, hay thái dương chân hỏa, cực quang thiêu đốt, lập tức hồn phi phách tán.
Chỉ có cường giả vượt qua lôi kiếp, hơn nữa có hộ thân pháp bảo thuộc loại thượng cổ kỳ trân thì mới có thể bình yên phi hành trong tầng gió xoáy, từ đó bay vào trong hư không loạn lưu giữa vũ trụ.
Thế nhưng lúc này lại có một vài luồng dương phong cường hãn, mãnh liệt bay lên, trực tiếp xuyên qua tầng gió xoáy hỗn loạn, bằng vào lực lượng hùng hồn mà truy đuổi tới.
Trong đó có một luồng dương phong cực kỳ cường đại, được bao phủ bởi một màn ánh sáng như gương cổ. Đây chính là một môn đạo thuật tuyệt học của Đại Minh Bảo Kính, Động Thiên Thần Quang.
Ngoài ra, theo sát ngay phía sau Động Thiên Thần Quang là một luồng ánh sáng chín màu, đây là Chân Không Đại Thủ Ấn! Bên cạnh đó cũng còn có một vài cỗ lực lượng cường đại không thua kém gì Động Thiên Thần Quang, tất cả đều vây quanh Động Thiên Thần Quang.
Đây lần lượt là tông chủ Chính Nhất Đạo Cơ Thường Nguyệt, và thái tử Dương Nguyên với Chân Không Đại Thủ Ấn của mình.
Còn về phần một số cỗ lực lượng khác thì là các nhân vật thần bí không biết từ nơi nào đến.
Ngọc Kinh thành quả nhiên là ngọa hổ tàng long, thế lực ở khắp nơi đều hội tụ nơi này.
Ngay khi cả đám người đang dốc toàn lực truy kích, thì đột nhiên ở phía xa xa xuất hiện một cỗ xe ngựa khổng lồ. Toàn bộ cỗ xe ngựa này mang màu đồng đen, trông chẳng khác nào chiến xa thời thượng cổ.
Kéo chiếc chiến xa đồng đen này là chín con ngựa cực lớn đúc bằng đồng đen, tựa thực tựa ảo, mạnh mẽ cường đại. Vó ngựa dẫm trên tầng gió xoáy tựa như đứng trên những phiến đá tảng cứng rắn trên đất bằng, phát ra những âm thanh cộc cộc vang dội. Uy thế của chín con ngựa đồng đen này không ngờ lại sánh ngang với kỳ lân.
Điều khiển cỗ xe chín ngựa kéo này là một đại hán cao lớn, toàn thân mặc áo giáp vàng, trông giống hệt như cự linh thiên thần. Còn ngồi trong xe ngựa là một vài thanh niên nam nữ mặc y phục sĩ phu.
– Vô Cực Kim Đan?
Cỗ khí tức hùng hậu, cổ xưa từ trên xe ngựa tản ra, ngưng đọng giữa không trung, sau đó một thanh niên trên xe ngựa nhíu mày nói.
– Đúng là Vô Cực Kim Đan, nếu không ta cũng không mang thượng cổ thần bảo Nguyên Khôi Binh Phù Chiến Xa đến đây. Bộ chiến xa này là một trong những bảo vật tôn quý nhất của gia tộc ta! Lần này đám trưởng lão trong gia tộc quyết ủng hộ Hòa thân vương đoạt lấy ngôi vị hoàng đế, nếu không được thì cũng phải gây xáo động triều đình. Vì thế mới từ trong phần mộ tổ tiên lấy ra cỗ chiến xa này giao cho ta. Trong quá trình cướp đoạt viên Vô Cực Kim Đan này, tất cả các ngươi đều phải nghe lệnh của ta!
Thanh âm đầy uy nghiêm của một nữ tử vang lên.
– Rõ!
Mấy người còn lại đều đồng ý đáp lại.
– Sinh nô, dùng cự thiết nhuyễn tiên thúc ngựa.
Nữ tử nói.
Đại hán mặc áo giáp vàng kia liền “dạ” một tiếng, sau đó mãnh liệt vung chiếc roi đen sì trong tay lên. Dùng sức vung roi, ánh sáng đen chớp động, lần lượt đập sang hai bên thân thể của chín con ngựa to lớn bằng đồng đen.
Chín thớt ngựa đồng đen kia lập tức đồng loạt hí lên một tiếng điên cuồng, lao nhanh về phía trước, tốc độ tăng lên vô số lần.
Cả bộ binh phù chiến xa liền hóa thành một luồng ánh sáng xanh đen, xé rách tầng gió xoáy, trực tiếp tiến vào vũ trụ!
Thời thượng cổ, trong mỗi trận chiến tranh đều sử dụng chiến xa. Mỗi cỗ chiến xa là một thừa, hoàng đế khi đó cũng có một danh hiệu được gọi là Vạn Thừa Quân, ý chỉ nắm trong tay hàng vạn chiến xa.
Cỗ chiến xa vừa mới xuất hiện chính là một kiện pháp bảo thượng cổ của nhà binh.
………..
Lúc này, ở phía đông xa xôi, trên thảo nguyên rộng lớn bạt ngàn, gần như cách Ngọc Kinh thành hơn mười vạn dặm, nằm ở rìa của Vân Mông đế quốc là một dải núi hùng vĩ.
Không một ai biết quần thể núi non này hùng vĩ đến đâu, cũng không một ai có thể tiến sâu vào trong đó để tìm hiểu tận cùng xem bên trong ẩn chứa điều gì. Tất cả người Vân Mộng đều cho rằng dải núi này chính là tận cùng thiên địa.
Bởi lẽ quần thể núi non này, một năm bốn mùa đều bị những đám mây mù dày đặc bao phủ. Sâu thẳm trong dãy núi, đôi lúc còn phát ra những tiếng sấm ầm ầm.
Cả dãy núi này có thể nói là một địa phương thần bí, ở trung tâm dải núi không ngờ lại xuất hiện một tòa cung điện.
Tòa cung điện này cũng không tính là lớn, kích cỡ chỉ bằng một phần mười của hoàng cung Ngọc Kinh thành, thế nhưng kiến trúc của nó lại tinh xảo đến dị thường. Khắp nơi đều ngập tràn hoa tường vi, một năm bốn mùa đều không tàn úa, khắp nơi tràn ngập hương hoa.
Đám người Hồng Dịch hiện giờ đang ngồi trong cung điện, nhìn quần thể núi non phía xa xa, thưởng thức trà được trưng cất từ sương hoa tường vi.
Nơi này chính là chủ cung điện của Thiên Long phái thần bí.
Sâu trong dải núi này còn có rất nhiều cung điện giống như vậy, đó là nơi một vài trưởng lão khác của Thiên Long phái dùng để tu luyện.
Thiên Long phái là một thánh địa nổi danh sánh ngang với Huyền Thiên quán, tuyệt đối sẽ không chỉ có một mình long nữ Ngao Loan làm phái chủ, chắc chắn sẽ còn một vài người khác nắm giữ quyền hành.
Trong phái có đủ mười tám trưởng lão, hai vị Đại Tổng quản Đạo Đàn cùng hơn một nghìn đệ tử tu luyện. Hơn nữa, trong Vân Mộng quốc còn có rất nhiều đệ tử của Thiên Long phái đảm nhiệm những chức vụ tướng lĩnh trong quân đội.
Chính vì thế Đại đế Nạp Lan Y Hồng ngay khi vừa nhìn thấy Thiên Long đạo chủ xuất hiện liền vô cùng kiêng kỵ.
– Từ lâu đã nghe đồn rằng Thiên Long phái thần bí khó lường, ngày hôm nay đến đây, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Hồng Dịch ngồi trên một chiếc ghế, xuyên qua khung cửa sổ của cung điện, nhìn về bầu trời phía xa xa, không khỏi tấm tắc ngợi khen.
– Quá khen. Lòng người thường khó đồng nhất, mấy năm nay ta bế quan khổ luyện pháp thuật, không để ý đến chuyện trong phái, dần dần trong phái bị thế lực của hoàng thất Vân Mộng trà trộn không ít. Chính vì thế lần này ta độ lôi kiếp mới nhờ đến Hồng Dịch công tử làm hộ pháp. Giờ ta đã chẳng thể tin ai trong môn phái được nữa rồi.
Thiên Long đạo chủ Ngao Loan mỉm cười, trong giọng nói hiện ra một tia bất đắc dĩ.
– Có tiền lệ của Kiền đế Dương Bàn, Vân Mộng đại đế Nạp Lan Y Hồng này cũng muốn bắt chước Trung Thổ Thiên Châu, tăng cường trung ương tập quyền. Hoàng đế hiệu lệnh thiên hạ, chỉ một lời muốn phong thần, buộc người tu đạo phải thần phục.
Cát Tường Thiên xoay xoay ngón tay, đôi cánh trắng muốt sau lưng chớp lên vài cái rồi nói.
– Đến giờ rồi. Mười ngày trước ta quan sát thiên tượng phát hiện ra ở hơn ba nghìn dặm trên bầu trời đã xuất hiện thiên địa khí, các điện cực va chạm sinh ra lực lượng cực lớn, đang từ từ tăng lên. Đến hôm nay sẽ xuất hiện một trận dông bão cuồng bạo, rất thích hợp để độ lôi kiếp.
Long nữ Ngao Loan nhìn quần thể núi non ở phía xa xa đang dần xuất hiện một đám mây đen, sắc trời trở nên ảm đạm.
– Xem ra Ngao cô nương không chỉ tinh thông đạo thuật mà thiên văn địa lý cũng biết rất nhiều, học vấn thâm hậu, lại còn biết được dông bão sẽ sinh ra từ sự va chạm của các điện cực?
Ánh mắt của Tạ Văn Uyên lóe lên, đưa tay vuốt vuốt chòm râu dài trắng bạc của mình.
– Đi thôi! Ngày hôm nay độ lôi kiếp ta cũng không nói cho bất cứ kẻ nào trong phái. Ngay cả đệ tử chân truyền của ta là Hạnh Vũ Tiên cũng không biết chuyện này.
Long nữ Ngao Loan nói xong liền bắn người lên, bay ra khỏi cung điện.
Sau đó cả đám người liền vô thanh vô tức bay vút lên không trung, hướng về phía xa xa mà bay đi.
Trong nháy mắt, gió trời trở nên dữ dội, cả đất trời tràn ngập trong cuồng phong, những âm thanh ô ô ô ô liên tục vang lên tựa như tiếng gào khóc của trăm vạn quỷ thần. Cả bầu trời trở nên u ám, mây điện cuồn cuộn. Trong chu vi mấy nghìn dặm trên bầu trời, một luồng khí thiên địa mà ngay cả quỷ thần cũng phải khiếp sợ đang ùn ùn kéo tới. Hai điện cực mang theo lực lượng khổng lồ đang dần dần áp sát, tích tụ, có thể thấy chỉ trong chớp mắt sẽ bùng nổ sức mạnh chấn động càn khôn.
Nhóm người Hồng Dịch bay đến bên dưới đám mây điện phía xa xa, dừng lại ở trên đỉnh một ngọn núi cực cao, đưa mắt nhìn về phía bầu trời tràn ngập cuồng phong cùng những đám mây điện liên tục gầm rít.
Dưới chân gió gầm gừ thổi, trên đầu sấm sét sắp sửa bùng nổ.
– Phong Tùy Tốn, quân tử dĩ thân mệnh hành sự. Lôi Tồn Chấn, quân tử dĩ khủng cụ nhi tu tỉnh. Đây là đạo của phong lôi, song, phong và lôi kết hợp lại là ý nghĩa của nhân đạo.
Lúc này, gió ở dưới chân, sấm sét ở trên đầu, Hồng Dịch đứng trên đỉnh núi cao vời vợi, quan sát phong lôi gào thét liền chợt nhớ đến đạo phong lôi do mình sáng tác ra, trong lòng thoáng chốc lĩnh ngộ.
– Phong lôi, trên cương mà dưới nhu, phong lôi dung hòa, Tốn cùng Chấn, cương nhu tiếp ứng. Đây là...
Đột nhiên trong lúc đó, toàn bộ đạo thuật, võ công, đạo lý thông qua sách vở mà Hồng Dịch có được, tất cả dường như đều dung nhập vào phong lôi. Đạo niết bàn, đạo siêu thoát vĩnh hằng mà Hồng Dịch hằng tìm kiếm trong đạo thuật, võ công, tính mạng, nay đều tìm thấy sự ứng nghiệm.
– Siêu thoát cũng đơn giản chỉ là một chữ, độ lôi kiếp cũng chỉ là một chữ. Thế nhưng đây lại là trường cửu, vĩnh viễn! Lôi Phong Hằng! Quân tử dĩ lập bất dịch phương!
– Quan sát thiên địa phong lôi, quân tử lĩnh ngộ đạo lý, dĩ lập bất dịch phương!
Hồng Dịch đột nhiên cất giọng nói.
– Lôi Phong Hằng, quân tử dĩ lập bất dịch phương!
Tạ Văn Uyên nghe thấy Hồng Dịch nói không khỏi cảm thán một câu. Đứng quan sát thiên địa phong lôi, lão cũng hồi tưởng lại hơn một trăm năm đọc sách, dưỡng thần, điều thần, trảm niệm đạo lý, ngay lập tức cảm ngộ nhân đạo cùng thiên đạo, liên kết chúng mật thiết với nhau.
– Quân tử quan sát phong cùng lôi, lĩnh ngộ đạo lý vĩnh hằng, vì thế kiến lập ra nguyên tắc vĩnh hằng bất biến.
Thiên Hành Kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức! Địa Thế Khôn, quân tử dĩ hậu đức tái vật! Phong Tùy Tốn, quân tử dĩ thân mệnh hành sự! Lôi Tồn Chấn, quân tử dĩ khủng cụ nhi tu tỉnh! Lôi Phong Hằng, quân tử dĩ lập bất dịch phương!
Hồng Dịch vung tay lên, thanh âm cuồn cuộn vang vọng, tựa như hòa cùng gió mây sấm sét khắp bầu trời. Nhất thời, đạo lý bao hàm trong âm thanh dung hợp với lôi phong, toàn bộ mọi người đang có mặt nơi này bỗng chốc cảm thấy cả thế giới dường như sống động hẳn lên.
– Từ trước đến giờ chưa có thời khắc nào thiên đạo cùng nhân đạo trở nên gần gũi đến như vậy, hòa hợp mật thiết đến như vậy, liên kết một cách hoàn mỹ đến như vậy.
Tạ Văn Uyên thầm cảm ngộ trong lòng.
– Đạo chủ, sợ rằng tại hạ phải độ lôi kiếp thôi. Chờ khi ta vượt qua sáu lần lôi kiếp này sẽ quay lại hộ pháp cho Đạo chủ! Lần lôi kiếp này đối với ta chẳng đáng kể, chắc chắn sẽ không làm lỡ việc của Đạo chủ.
Hồng Dịch bỗng nhiên nói.
– Công tử cũng muốn độ lôi kiếp! Cũng đúng, công tử tu luyện thành nhân tiên, vượt qua năm lần lôi kiếp quả thực cũng là chuyện dễ dàng. Thật ra ta cũng chưa chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho lắm, công tử vượt qua lôi kiếp cũng khiến cho lòng tin của ta tăng lên vài phần.
Ngao Loan lúc đầu khá sửng sốt, về sau liền vui vẻ nói.
Nàng lần này độ sáu lần lôi kiếp cũng không nắm chắc hoàn toàn, trong lòng luôn ẩn chứa một chút lo lắng. Hiện giờ Hồng Dịch lại muốn độ lôi kiếp trước, có người tiên phong như vậy cũng khiến cho lòng tin của nàng tăng lên rất nhiều.
Hồng Dịch mỉm cười, cũng không nói gì nữa, thần niệm liền ngưng kết thành thần hồn, mãnh liệt xông lên bầu trời, bay vào trong tầng mây dày đặc.
Ầm ầm!
Một cột sét cực lớn xé toang bầu trời, những tia chớp hình rắn khổng lồ xé nát tầng mây.
Ngay khi Hồng Dịch vừa tiến vào trong tầng mây, ở phía xa xa liền truyền đến những tiếng “oa oa” cực lớn, đây chính là tiếng kêu của Vô Cực Kim Đan.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.