Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 463:

Chúng Thánh Điện à, ta hy vọng sau này ngươi sẽ xứng đáng với cái tên này. Tàng kinh các của Đại Thiện Tự chỉ có hơn mười vạn cuốn sách, ghi chép đầy đủ về phong thổ nhân tình, võ công đạo thuật, cùng các tác phẩm kinh điển của Tây Vực, Vân Mông. Giờ đây, tất cả điển tịch ấy đều được cất giữ trong Chúng Thánh Điện. Tuy số lượng chưa nhiều, nhưng sau này sẽ từ từ bổ sung, làm cho thư khố này thêm phần phong phú.

Ngắm nghía Chúng Thánh Điện trong tay, Hồng Dịch bỗng nhiên dấy lên một cảm giác yêu thích, không nỡ rời tay khỏi tòa điện phủ tinh xảo này.

Tuy tòa điện phủ này hiện giờ chỉ là một tiểu thiên thế giới nhỏ bé nhưng khá kiên cố, song hắn lại cảm thấy thân thiết hơn Càn Khôn Bố Đại, dù sao đây cũng là pháp khí do chính tay hắn luyện chế.

– Chúng thánh quy tụ, vạn thần tụ hội, đạt được phương pháp tu chân, tâm đến niết bàn, mở....

Theo sự vận chuyển thần niệm của Hồng Dịch, tòa điện phủ cao ba thốn nằm trong lòng bàn tay khẽ xoay tròn, sau đó một cánh cửa bật mở. Cánh cửa này cao đến hai mươi trượng, ba chữ lớn “Chúng Thánh Điện” (众 圣 殿) hiện ra trên tấm biển trôi nổi ngay giữa cánh cửa.

Sau đó, thân thể Hồng Dịch khẽ động, liền bước ngay vào trong điện phủ.

Toàn bộ không gian bên trong điện phủ hiện ra một không gian vuông vức bốn bề, diện tích ước chừng bốn mươi dặm, ánh sáng và bóng tối đan xen. Mặt đất tựa thủy tinh, nơi ánh sáng và bóng tối giao hòa, tạo nên những dải màu rực rỡ. Bước chân lên đó, liền cảm nhận được sự rắn chắc, trầm trọng, tựa như đang bước trên mặt đất, cảm giác vững chãi từ lòng bàn chân lan tỏa đến tận sâu thẳm trái tim.

– Thái Vũ Tháp, Trụ Cực Chuông! Cố định thời gian! Xoay chuyển không gian! Trong Chúng Thánh Điện này, thời không xoay chuyển chỉ bằng vào một ý niệm của ta! Hoàng Cực Nghịch Lưu! Thần Thánh Quốc Độ!

Dứt lời, Hồng Dịch đứng giữa không gian, khẽ động thân mình, nhất thời một tòa bảo tháp mười cạnh và một quả đồng chuông nhỏ bé hiện ra giữa không trung.

Bỗng chốc, thời gian, không gian trong toàn bộ Chúng Thánh Điện đều trở nên hơi vặn vẹo, méo mó.

Thế nhưng, chỉ một thoáng vặn vẹo, cả không gian liền khôi phục trạng thái bình thường; cơ thể Hồng Dịch khẽ rung lên, hắn cảm thấy linh hồn bản thân bỗng trở nên suy yếu, tựa hồ quá trình xoay chuyển thời gian, không gian trong tiểu thiên thế giới đã khiến hắn tiêu hao một lượng linh lực cực lớn.

– Tốt, tốt lắm! Công năng của tiểu thiên thế giới này chẳng kém gì Càn Khôn Bố Đại. Nếu sau này thi triển đại pháp lực, nhốt địch nhân vào trong Chúng Thánh Điện, xoay chuyển thời gian, không gian, tạo ra một pháp tắc hoàn toàn khác biệt với pháp tắc của đại thiên thế giới, chẳng phải sẽ giành được lợi thế cực lớn hay sao?

Hồng Dịch thử nghiệm một phen, rồi mừng rỡ tự nhủ.

Tiểu thiên thế giới không chỉ dùng để chứa đựng vật phẩm mà còn vô vàn công dụng khác. Khi đối địch, nhốt địch nhân vào trong tiểu thiên thế giới và mượn những lực lượng bên trong đó, có thể nói là sẽ chiếm được lợi thế cực lớn.

Lần trước, khi đối phó Vô Địch Hầu, Hồng Dịch đã cùng Thiện Ngân Sa liên thủ đánh cho Vô Địch Hầu Dương An ngã nhào vào Càn Khôn Bố Đại, giam giữ y trong đó, rồi đoạt lấy Thiên Mang Giác Thần Khải của y.

Ngày đó, trong hư không loạn lưu, Hồng Dịch, dù tay cầm Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, cũng không dám trực tiếp đối mặt Nguyên Khí Thần bởi trong tay đối phương có pháp khí Viễn Cổ La Sinh Môn, một khi nó được sử dụng, có thể nói là ngay cả quỷ thần cũng khó lòng lường trước được.

Thế nhưng, Càn Khôn Bố Đại của Đại Thiện Tự lại khác biệt với Viễn Cổ La Sinh Môn. Pháp khí này mang đậm phong cách Phật môn, toát lên một vẻ từ bi, hoàn toàn không có công năng sát thương, mê hoặc, hay xoay chuyển thời gian, không gian, điên đảo đại thiên thế giới, chính vì thế mà tính công kích cũng không mạnh mẽ cho lắm.

Thế nhưng, pháp khí Chúng Thánh Điện của Hồng Dịch lại không giống như vậy. Hiện giờ, tuy lực lượng còn chưa đủ, nhưng so với pháp tắc của Càn Khôn Bố Đại thì lại lợi hại hơn nhiều.

Đặc biệt là tòa điện phủ nhỏ bé này, nếu Hồng Dịch sau khi trở thành Tạo Vật Chủ tiếp tục luyện chế gia trì, thậm chí còn có thể trở thành một pháp khí cực kỳ lợi hại, lợi hại hơn Viễn Cổ La Sinh Môn rất nhiều.

Phải biết rằng, vừa rồi, trong lúc luyện chế pháp khí này, Hồng Dịch đã tham ngộ được đôi chút ý cảnh của Trụ Cực Chuông và Thái Vũ Tháp; tuy chỉ là thô thiển, thế nhưng sự nhận thức của hắn đối với thời gian, không gian lại càng thêm sâu sắc, vững vàng.

Trong tương lai, nếu tiếp tục hoàn thiện nó dần dần, đến khi đó, không chừng có thể tiến vào bên trong, tránh được sự mài mòn của thời gian!

Ví dụ như trong đại thiên thế giới, một trăm năm trôi qua, thì ở trong tiểu thiên thế giới này, thời gian mới chỉ là mười năm.

Hoặc có thể là tu luyện một năm trong tiểu thiên thế giới này lại tương đương với tu luyện một trăm năm trong đại thiên thế giới.

Loại công năng thần kỳ này cũng không phải là mộng tưởng hay suy đoán viển vông, điều này hoàn toàn có thể trở thành sự thật!

Hồng Dịch biết rằng, tiểu thiên thế giới của Hoàng Thiên Ngọc Tỷ nằm trong tay Kiền Đế Dương Bàn của hoàng thất Đại Kiền có công năng trì hoãn tuổi thọ, e rằng đây cũng là một loại năng lực khống chế thời gian.

Bằng không, Công Dương Nguy dù là Nhân Tiên cũng e rằng đã cạn kiệt thọ nguyên, làm sao còn sống hoạt bát đến tận bây giờ, làm sao còn có thể lén lút sát hại người khác được?

– Nguyên Khí Thần có Viễn Cổ La Sinh Môn thần bí khó lường. Ta có Chúng Thánh Điện, tuy hiện giờ còn chưa hoàn thiện. Kiền Đế Dương Bàn có Hoàng Thiên Ngọc Tỷ, không biết Mộng Thần Cơ có pháp khí gì? Mộng Thần Cơ chắc hẳn phải có một tiểu thiên thế giới lợi hại bậc nhất thiên hạ. Ngay cả Chân Cương Môn cũng có tiểu thiên thế giới riêng là Cương Đấu Không Gian, tuy không thể di động nhưng có thể khiến Chân Cương Môn bất diệt. Thái Thượng Đạo không lý gì lại không có tiểu thiên thế giới của mình.

Hồng Dịch thầm nghĩ, sau đó thần niệm khẽ động. Sáu vạn sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu khối thần niệm liền bay ra, hóa thành vô số quả cầu chu vi hơn một trượng, xé rách không gian, biến mất tăm.

Khi xuất hiện trở lại, mỗi khối thần niệm đều bao phủ lấy một cuốn thư tịch, đồng loạt bay vào Chúng Thánh Điện. Sau đó, trong không gian của Chúng Thánh Điện, từng chiếc giá sách do ánh sáng và bóng tối đan xen tạo thành lần lượt xuất hiện.

Những cuốn thư tịch ấy, căn cứ vào từng thể loại khác nhau, lần lượt được xếp ngay ngắn, gọn gàng vào các giá sách. Sau khi sắp xếp thư tịch xong, thần niệm của Hồng Dịch lại bay ra bên ngoài, bao phủ lấy vàng bạc, thóc gạo, đan dược, binh khí, áo giáp, tơ lụa và vô số hàng hóa khác, toàn bộ đều được vận chuyển vào trong Chúng Thánh Điện, rồi được sắp xếp rõ ràng theo từng chủng loại.

Phù... Sau ba bốn canh giờ, Hồng Dịch cuối cùng cũng đã vận chuyển toàn bộ đồ vật vào trong Chúng Thánh Điện. Hắn có hơn sáu vạn thần niệm, mỗi khối thần niệm đều cường tráng dị thường, sức lực cường đại gấp trăm lần trai tráng khỏe mạnh. Hiệu suất làm việc của riêng hắn có thể nói là tương đương ba mươi vạn công nhân tinh tráng.

Tuy phải vận chuyển một lượng vật tư giàu bằng cả một quốc gia, hắn vẫn không hề cảm thấy quá sức. Thần niệm của Hồng Dịch vốn đã cường đại hơn cao thủ Lục kiếp Lôi kiếp, hơn nữa lại từng luyện qua Quá Khứ Kinh, chính vì thế thần hồn lực của hắn bền bỉ hơn rất nhiều.

Nếu đổi lại là một cao thủ Lục kiếp Lôi kiếp khác thì đừng hòng có thể tiến hành chuyến vận chuyển quy mô lớn như vậy.

Sau khi đưa những vật tư giàu bằng cả một quốc gia này vào trong Chúng Thánh Điện, Hồng Dịch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá nặng trĩu trong lòng cũng được trút xuống.

Hồng Dịch vẫn tiếp tục ngồi khoanh chân trong tiểu thiên thế giới, tận lực quán tưởng, điều tức.

Cảm nhận bầu trời bên ngoài đại thiên thế giới, cảm nhận lực lượng hùng hồn từ vô vàn tia sáng lấp lánh của tinh tú trên bầu trời, thần niệm của Hồng Dịch khẽ động, mãnh liệt hô hấp. Ngay tức thì, vô vàn luồng lực lượng vô hình của tinh tú từ bên ngoài ào ạt tiến vào tiểu thiên thế giới, sau đó gia trì lên không gian bên trong.

Hồng Dịch liền vận chuyển thần niệm chân hỏa cùng lực lượng sinh diệt của trời đất, đem những luồng lực lượng tinh tú này tinh luyện, tiêu diệt tạp chất, luyện thành một cỗ năng lượng tinh túy nhất, sau đó dung hợp vào thần niệm của bản thân, khiến lực lượng thần niệm dần dần tăng lên, đồng thời lợi dụng những cỗ năng lượng này gia trì lên tiểu thiên thế giới, khiến nó càng thêm kiên cố vững chắc.

Sau khi độ qua Lục kiếp Lôi kiếp, thần niệm có thể hấp thụ đủ các loại lực lượng từ sao trời, đất trời, lực hút, hỏa diễm và các lực lượng tinh khiết khác. Hấp thụ, luyện hóa, giúp thần niệm bản thân càng thêm cường đại.

Đồng thời, Hồng Dịch biết rằng, trong quá trình tu luyện Chúng Thánh Điện này, không gian càng được gia cố thêm, làm thọ nguyên của tiểu thiên thế giới tăng lên.

– Oa, oa, oa...

Ngay khi Hồng Dịch vừa hoàn tất quá trình tu luyện, một tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên.

Bỗng chốc, toàn bộ không gian tràn ngập mùi dược hương, khiến người ngửi thấy chẳng khác nào đang được ngâm mình trong quỳnh tương ngọc dịch.

Hồng Dịch ngửi thấy làn dược hương này, liền hít mạnh một hơi, liên tiếp hít thêm hơn mười hơi, hơi thuốc trong miệng liền hòa tan vào nước miếng, khiến khoang miệng tràn ngập hương vị thơm ngọt, tựa như một chén nước thuốc ngọt lịm. Nuốt chén thuốc này vào bụng, nhất thời dạ dày, ruột giống như được gột rửa, toàn thân trở nên thanh tịnh, từng luồng khí nóng thấm sâu vào xương tủy, khiến khí huyết càng thêm sung túc.

– Vô Cực Kim Đan?

Hồng Dịch nhìn về nơi làn dược hương phát ra, đúng là Vô Cực Kim Đan vốn đang ẩn mình trong thần niệm Bát kiếp. Giờ đây, viên thần niệm Bát kiếp này đã trở thành một bộ phận của Chúng Thánh Điện, Vô Cực Kim Đan cũng định cư luôn trong đó.

Trong đại thiên thế giới, nếu Vô Cực Kim Đan phát tán những luồng dược khí nồng đậm như thế này, e rằng chỉ có thể tồn tại trong chốc lát; một khi bị phát hiện, e rằng sẽ khiến vô số người tu đạo chen nhau đến đây cướp giật.

Cho dù không có người tu đạo đến cướp giật, thì nếu viên kim đan này cứ bất cứ lúc nào cũng phát tán dược khí như vậy, cuối cùng dược lực cũng khô kiệt, thọ nguyên suy cạn, không tránh khỏi kết cục biến mất giữa đại thiên thế giới.

Vô Cực Kim Đan còn chưa đạt tới cấp bậc như Vô Lậu Chân Tiên.

Giờ đây, trong tiểu thiên thế giới, dược lực phát tán không thoát ra bên ngoài, thọ nguyên của tiểu hài nhi Vô Cực Kim Đan, tựa như vàng ròng, có thể nói là tăng lên cực nhiều.

Hồng Dịch đoán rằng, trong đại thiên thế giới, tối đa là ba năm, nguyên khí của Vô Cực Kim Đan sẽ phát tán hết.

Còn trong tiểu thiên thế giới của Chúng Thánh Điện, ít nhất phải hơn ba mươi năm nguyên khí của nó mới tiêu tán hết.

Những luồng dược hương từ cơ thể Vô Cực Kim Đan không ngừng tản ra, tràn ngập khắp không gian, sau đó những luồng dược hương này lại bị kim đan hút mạnh thu hồi vào cơ thể. Thế nhưng, vẫn có một phần nào đó của những luồng dược hương này dung nhập vào không gian, khiến cả không gian thoang thoảng ẩn chứa một cỗ dược khí thơm ngát, người khi tiến vào đây tu luyện có thể phạt mao tẩy tủy, tăng cường khí huyết.

– Thật thần diệu, trong không gian này lại ẩn chứa một chút dược lực của Vô Cực Kim Đan!

Điều này càng khiến Chúng Thánh Điện thêm phần thần bí! Tuy nhiên, nếu viên kim đan này cứ tiếp tục như vậy thì cũng khó mà duy trì được lâu.

Hồng Dịch thầm nghĩ.

– Oa oa, oa oa...

Viên Vô Cực Kim Đan, dưới hình dạng một tiểu hài nhi xích kim, bỗng nhiên nhảy lên, tựa như đang đói bụng, tìm được thứ đồ ăn thơm ngon, vội vàng bay về phía đống đan dược xếp trong tiểu thiên thế giới, bay tới bay lui.

Đống đan dược này là vô số linh đan ngàn năm của Đại Thiện Tự, vốn được c���t giữ trong Càn Khôn Bố Đại. Một vài loại linh dược trong đó thậm chí có thể cải tử hoàn sinh, tăng thêm tuổi thọ.

Giờ đây, tất cả đều được Hồng Dịch sắp xếp gọn gàng, đặt trên từng ngăn kệ rõ ràng, đồng thời, trên mỗi kệ đều dán một miếng nhãn, ghi rõ hiệu quả, tác dụng của từng loại đan dược.

Thế nhưng, tiểu hài nhi xích kim Vô Cực Kim Đan này, ngay khi bay vọt đến chỗ đan dược, liền cầm lấy một lọ Quỳnh Tương Ngọc Tuyết Liên Cao, dốc vào miệng tựa như uống nước lã, rồi lại ăn thêm một lọ Cửu Dương Ngọc Tham Đan. Đây có thể nói là một loại ngọc tham cực hiếm, do các hòa thượng của Đại Thiện Tự dùng tinh huyết Võ Thánh, trải qua bảy loại thần hỏa luyện chế mà thành, là một loại thánh dược dùng để bồi bổ nguyên khí.

Liên tiếp ăn hơn mười loại linh dược hiếm có khắp thế gian, Vô Cực Kim Đan cuối cùng cũng dừng lại, xoa xoa bụng, rồi hạ xuống mặt đất, ngồi xổm, bài tiết ra một đống phân màu vàng kim óng ánh. Ngay sau đó, dường như toàn thân kim đan trở nên tốt hơn, khí tức phát tán ra càng thêm nồng đậm.

– Trời ạ! Viên kim đan này có thể tự sinh tồn, ăn linh dược để tăng cường thọ nguyên! Đống phân thải ra ấy, tuy là những tạp chất bên trong linh dược, thế nhưng những tạp chất này cũng đều là những linh dược cực kỳ hiếm có.

Hồng Dịch nhìn thấy tình huống ấy, nhất thời biết được viên Vô Cực Kim Đan này có thể ăn linh dược dưới dạng thể rắn. Nước tiểu, phân bài tiết ra bên ngoài đều là chất cặn của những linh dược này, tuy là chất cặn, nhưng cũng đều là linh dược thượng hạng.

Phải biết rằng, trẻ sơ sinh chưa từng ăn ngũ cốc tạp lương (ngô, cao lương, các loại đậu), chỉ uống sữa, nước tiểu bài tiết ra bên ngoài cũng đều là thuốc, loại thuốc này còn có tên là Đồng Tử Niệu (nước tiểu trẻ em), huống hồ là những chất cặn thuốc mà tiểu hài nhi Vô Cực Kim Đan ăn linh dược rồi bài tiết ra?

– Lại đây, lại đây. Ta sẽ truyền cho ngươi phương pháp kiên cố, bồi bổ nguyên khí! Ngươi cũng nên học cách thổ nạp, tu luyện, luyện tinh hóa khí, luyện tiểu dược thành đại dược, ngưng kết dược lực trong cơ thể, không để chúng phát tán ra bên ngoài, đó mới chính là đạo trường sinh!

Hồng Dịch cười, bàn tay vung lên. Viên Vô Cực Kim Đan ấy lập tức bay tới, hạ xuống ngồi bên cạnh Hồng Dịch, cũng bắt chước hắn, ê a khoanh chân ngồi xuống.

Hồng Dịch đưa tay xoa đầu tiểu hài nhi kim đan này, hắn cảm thấy làn da của kim đan mềm mại, trơn nhẵn như mỡ đông, đúng là da thịt của trẻ sơ sinh. Đưa mắt nhìn xuống thân dưới của tiểu hài nhi này, hắn phát hiện ra nó không phải nam cũng không phải nữ, không có bộ phận sinh dục, giống hệt Cửu Hỏa Viêm Long, không phân biệt giới tính!

– Tạo hóa thần kỳ, không gì không có! Đây phải chăng là một phần thần bí của cảnh giới Tạo Vật Chủ Thất kiếp Lôi kiếp sao? Phương Viên, Đường Hải Long, Lý Phi Ngư, loại người như ba kẻ này mà có thể luyện chế được một viên kim đan thần kỳ thế này sao! Đúng là có chút không thể tưởng tượng nổi!

Hồng Dịch và viên Vô Cực Kim Đan này tâm linh tương thông, bởi lẽ, lúc luyện kim đan, ba người kia đốt văn chương khiến bách thánh tề minh của hắn để tế luyện.

Vung tay lên, trước mặt Hồng Dịch liền xuất hiện một khối thần niệm. Khối thần niệm này vừa bay vút ra liền phồng lớn, đạt tới kích thước bằng đầu người. Đây chính là thần niệm Ngũ kiếp Lôi kiếp đỉnh cấp của Vũ Văn Thái Sư, hiện giờ Hồng Dịch cũng chỉ còn vài khối thần niệm như vậy.

Khối thần niệm khẽ lưu chuyển, liền biến thành vô số văn t��, tản ra những luồng sóng dao động, thoáng chốc truyền vào thân thể Vô Cực Kim Đan.

– Tu tiết lộ, thể trung tàng, đạo tự xương...

Thiên kinh văn này chính là pháp môn kiên cố, bồi bổ nguyên khí trong Như Lai Kinh Tổng Cương, tức Bồ Đề Tâm Pháp.

Kinh văn vừa truyền vào thân thể Vô Cực Kim Đan, kim đan hài nhi lập tức phát ra những âm thanh ong ong, sau đó dược hương khắp toàn thân cấp tốc hút vào trong, khí tức được thu liễm đi rất nhiều, không hề bị phân tán ra bên ngoài! Có thể thấy, bộ tâm pháp vừa rồi đã phát huy tác dụng rất lớn.

– Ngươi cứ tu luyện trong tiểu thiên thế giới này nhé, tiện thể trông coi Chúng Thánh Điện, đói thì cứ lấy linh đan mà ăn, khát thì uống linh tuyền. Số linh dược này xem ra cũng đủ cho ngươi dùng trong vài năm, bằng vào tiềm lực của ngươi, sau khi tu luyện thành, e rằng khó có thể lường trước được.

Hồng Dịch quay về phía kim đan, khẽ gật đầu; kim đan cũng khẽ gật đầu đáp lại.

Giờ đây đã đến lúc đi tìm mộ địa của Long tộc cổ đại rồi!

……………

Cùng lúc Hồng Dịch luyện thành Chúng Thánh Điện, ở nơi xa xôi, cách đây gần trăm vạn dặm, tận cùng Đông Hải, bên trong màn hơi nước mông lung, sâu trong dãy Vân Vụ Sơn, hiện ra một thế giới tràn ngập ánh sáng, núi non trùng điệp, suối nguồn uốn lượn, bốn mùa hoa thơm trái ngọt, khắp nơi đều là đào, loại thọ đào trái to như miệng bát.

Đây là một tiểu thiên thế giới được diễn sinh ra giữa đại thiên thế giới, nằm nơi tận cùng Đông Hải. Vân Vụ Sơn, Yêu Thần Động, là nơi cư ngụ của một chủng tộc: Kim Cương Đại Lực Thần Viên.

Trong dải núi rộng lớn mấy nghìn, mấy vạn dặm này, gần như chỉ có một loại thực vật sinh sống: loại cây đào tập hợp tinh hoa của trời đất, cùng tinh khí Đông Hải! Loại đào này cũng là loại Bích Đào của Thần Phong Quốc!

– Đường Hải Long, Phương Viên, Lý Phi Ngư, các ngươi còn ngoan cố chống cự ư? Mau mau hiến dâng linh hồn của các ngươi đi, để bản tổ tông luyện thành Tam Thi Nguyên Thần, bù đắp pháp lực tổn thất của Thiên Yêu Đạo Quả. Bảo bối của các ngươi cũng mau bỏ hết ra đây, bản tổ tông ta cũng vui lòng nhận hết!

Từ một nơi thần bí sâu trong Yêu Thần Động vọng ra một thanh âm. Kẻ đang nói là một con vượn hung bạo, cao bằng mười người cộng lại, từng sợi lông thô to tựa như những chiếc đũa.

Bản quyền chuyển ngữ nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phân phối trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free