(Đã dịch) Dương Thần - Chương 465:
– Cái gì? Đại Thiện Tự? Như Lai Cà Sa?
Tô Mộc bỗng chốc biến mất giữa hư không, đúng là đến vô ảnh đi vô tung. Đường Hải Long và Phương Viên không tài nào dò tìm dấu vết. Ngay lập tức, cả hai cùng thi triển bí pháp truy tìm nhưng vẫn không cảm ứng được bất cứ điều gì, khiến sắc mặt họ chợt biến sắc.
Lý Phi Ngư đứng bên cạnh mỉm cười, không nói năng gì. Ba người chỉ đưa mắt nhìn nhau, họ không đuổi theo Tô Mộc mà nán lại trong Yêu Thần Động.
– Đại Thiện Tự Như Lai Cà Sa mà nàng ta vừa nhắc đến là gì vậy?
– Đại Thiện Tự Như Lai Cà Sa, quả nhiên không tầm thường chút nào.
– Nghe đồn, tổ sư khai sáng Phật môn là Thánh Hoàng Nguyên, và đại đệ tử của ông, Thiện, đã lập nên Đại Thiện Tự, trở thành lãnh tụ Phật môn. Sau khi Nguyên thoái vị, chiếc Như Lai Cà Sa này đã được ông dùng pháp lực thần thông để ghi lại những đạo lý, pháp tắc thống trị thiên hạ, dẫn dắt chúng sinh. Tất cả những điều đó đã hình thành một thiên kinh văn truyền thuyết khắc trên Như Lai Cà Sa, mang tên Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa – một môn đạo thuật vô thượng! Mặc chiếc áo cà sa này vào, người mặc sẽ vạn tà bất xâm, vạn pháp bất phá, có thể nói là thiên hạ vô địch!
– Nàng ta vừa bảo Hồng Dịch muốn đến lấy Như Lai Cà Sa! Chúng ta phải nhanh chân lên thôi! Hiện giờ Hồng Dịch đã có đạo pháp ngập trời, không những cướp Vô Cực Kim Đan của chúng ta mà còn cưỡng đoạt cả Đại Xã Ngũ Sắc Thần Phiên của ta! Đây đã kết thành mối thù không đội trời chung. Lỡ hắn lại chiếm được Như Lai Cà Sa thì e rằng cả ba chúng ta sẽ bị hắn chèn ép đến không thể ngóc đầu lên được.
– Hồng Dịch này xét ra cũng không quá đáng sợ. Thậm chí ngay cả tên Vô Địch Hầu kia cũng vậy. Hơn nữa, nghe nói Như Lai Cà Sa còn có khả năng bảo vệ chủ nhân trước Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm.
Phương Viên mỉm cười nói.
Ba người này cũng chưa hay biết Vô Địch Hầu đã bị Hồng Dịch giết chết, Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cũng đã rơi vào tay hắn.
Ngày đó tại dãy núi Thiên Long phái, lúc Hồng Dịch xuất hiện đã không thi triển Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, chỉ bằng Như Lai Pháp Thân và mười đại pháp ấn đã đủ sức quét sạch mọi cao thủ có mặt khi đó.
– Tuy nhiên, hiện giờ chúng ta không cần vội vã đến Đại Thiện Tự. Tô Mộc lần này đến đây cứu chúng ta có thể là để tạo thành một tình thế cân bằng. Nàng ta nhận thấy Hồng Dịch đang dần tích súc lực lượng, trở nên cường đại, e rằng sẽ lập ra một môn phái nào đó, tạo thành sự áp chế đối với Thái Thượng Đạo. Sự xuất hiện của Như Lai Cà Sa là một tin tức trọng yếu, nàng ta tiết lộ cho ch��ng ta biết chẳng qua cũng là muốn chúng ta nhanh chân đến Đại Thiện Tự giúp nàng ta một tay. Chúng ta lúc này không cần vội vã làm gì cả, cứ chờ nàng ta cùng Hồng Dịch giao chiến một trận, đến khi đó chúng ta sẽ xuất hiện để hưởng lợi.
Đường Hải Long trầm tĩnh nói.
– Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu! Tô Mộc này là đệ nhất tài nữ của Ngọc Kinh Thành, lại còn là Thánh nữ Thái Thượng Đạo, lẽ nào Đường huynh không thương hoa tiếc ngọc chút nào ư? Lại còn muốn thừa cơ chiếm lợi của nàng ta?
– Tô Mộc đúng là yểu điệu thục nữ không sai, chẳng qua nàng ta quá mức lạnh lùng vô tình, Thái Thượng vong tình. Khi nàng ta muốn giết huynh, tuyệt đối sẽ không nháy mắt lấy nửa cái. Nữ nhân này chỉ có thể chinh phục, tuyệt đối không thể kết thành đạo lữ sinh tử! Ở điểm này, Hồng Huyền Cơ đã làm rất tốt.
Đường Hải Long bình tĩnh nói.
– Hôm nay chúng ta đã vào đến tận bảo khố Yêu Thần Động, không thể nào trở về tay không được! Trong Yêu Thần Động này có vô số đan dược, pháp bảo, tài liệu, hơn nữa bên ngoài lại còn rất nhiều Kim Cương Đại Lực Thần Viên có tư chất tốt! Chúng ta phải chớp lấy cơ hội này mà thẳng tay cướp bóc một phen, một là cướp đoạt trọng bảo, hai là trả mối thù bị con yêu viên Ba ám toán.
– Hay lắm, Đường huynh suy nghĩ quả thật rất cẩn trọng! Ta cũng đang có ý này. Hiện giờ còn không cướp bóc thẳng tay thì còn đợi đến bao giờ nữa đây? Đám Kim Cương Đại Lực Thần Viên kia, mỗi con đều có thể sánh với hơn một trăm cao thủ võ đạo cơ đấy! Toàn thân chúng đao thương bất nhập, hai mắt lại là hỏa nhãn kim tinh, có thể nhìn thấy quỷ thần! Nếu thu phục được hơn trăm con, cho chúng tu luyện võ đạo thì sau này có thể thành lập một đội quân hùng mạnh chẳng thua kém gì năm trăm La Hán đỉnh cấp Tiên Thiên của Đại Thiện Tự năm đó, có tác dụng cực lớn cho đại nghiệp tranh bá thiên hạ sau này.
Phương Viên đắc ý cười một tiếng, sau đó vươn một ngón tay về phía trước.
– Mạt Pháp Âm Lôi, nổ!
Một loạt tiếng nổ nhỏ vang vọng, ngay lập tức, một tảng nham thạch lớn bị khí đen bao phủ liền nổ tung, để lộ ra một tầng không gian trong suốt. Từ đó, từng luồng dược khí thơm ngát tản ra.
– Đây là đan thất! Không ngờ lại có nhiều đan dược đến thế!
Ầm ầm!
Lại một chỗ cấm địa khác bị mở ra.
– Đây là nơi tế luyện pháp bảo! Không ngờ lại có nhiều pháp bảo, binh khí, khải giáp đến thế! Hổ Phách Ma Đao, cả Thanh Thần Chiến Giáp nữa chứ. Được lắm, con Thiên Yêu này quả thật muốn nhân lúc thiên hạ đại loạn mà tranh bá xưng hùng.
Một tiếng cười điên cuồng từ trong Yêu Thần Động truyền ra. Ngay sau đó, Phương Viên, Đường Hải Long, Lý Phi Ngư liền điên cuồng càn quét Yêu Thần Động, thu vét tất cả những thứ có thể dùng được vào không gian trữ vật của mình.
Pháp lực của ba người này một khi thực sự liên thủ, ngay cả Thiên Yêu Ba muốn thu phục chúng cũng có phần khó khăn, huống hồ hiện giờ Thiên Yêu Ba đang bị thương nặng, đã bỏ chạy.
Thực ra, Kim Cương Đại Lực Thần Viên ở Vân Vụ Sơn tuy không thiếu cao thủ võ công tinh thâm, nhưng cho dù là Võ Thánh cũng đâu phải đối thủ của ba người này.
Huống hồ, mấy đệ tử của Thiên Yêu Ba dường như đều đã có việc phải ra ngoài, như vậy lại càng không có cao thủ nào có thể đối đầu với ba người này.
Hơn nữa, tộc Kim Cương Đại Lực Thần Viên tuy có thiên phú dị bẩm, sức mạnh lớn vô cùng, nhưng lại không tu luyện trí tuệ, kém xa nhân loại biết tu đạo, tích lũy võ đạo. Việc đột phá cảnh giới Võ Thánh đã là vô cùng hi hữu tựa lông phượng sừng lân, đạt tới cảnh giới Nhân Tiên thì một kẻ cũng không có.
Trong chốc lát, rất nhiều Đại Lực Kim Cương Thần Viên đều lần lượt bị bắt giữ, giam vào pháp bảo không gian. Đặc biệt là Vô Cực Long Giới của Phương Viên, bên trong có không gian còn lớn hơn cả Càn Khôn Bố Đại, chứa bao nhiêu cũng đủ.
Toàn bộ Đông Hải, Vân Vụ Sơn, Yêu Thần Động – nơi tộc Đại Lực Kim Cương Thần Viên sinh sống, hôm nay phải gánh chịu một hạo kiếp cướp bóc điên cuồng chưa từng có từ trước tới nay.
– Ha ha ha ha, ha ha ha ha.
Sau hơn nửa ngày, một tràng cười đầy đắc ý từ bên trong truyền ra, là tiếng cười thỏa mãn của ba thanh niên thiên tài.
– Thật không ngờ trong Yêu Thần Động này lại cất giấu nhiều trọng bảo đến thế! Chúng ta lần này đúng là trong họa có phúc, quả nhiên đều là kẻ có đại vận khí.
Đường Hải Long nói.
– Tất cả tài liệu hao phí để luyện chế Vô Cực Kim Đan, giờ đây chúng ta đều có thể bù đắp lại được rồi!
– Đây là Thái Cổ Yêu Kinh, là Thiên Yêu Bí Ma Bảo Điển. Thiên Yêu Ba lúc chạy trốn đã không kịp mang theo. Bảo điển này cực kỳ lợi hại, những điều ghi lại bên trong hoàn toàn trình bày về pháp tắc yêu đạo cổ đại, hơn nữa còn có rất nhiều phương pháp tu hành đạo thuật. Chúng ta cùng nhau tìm hiểu, tất sẽ thu được vô vàn lợi ích. Sau khi tích lũy được một lực lượng khổng lồ, chúng ta sẽ tiếp tục độ lôi kiếp. Khi đó, cả thiên hạ này sẽ trở thành của chúng ta. Những lão già kia cũng đều phải nhường lại thời đại này cho chúng ta. Kẻ địch lớn nhất của chúng ta hiện giờ là Hồng Dịch. Đợi đến khi chúng ta tu luyện đại thành, sẽ lập nên một đạo môn do ba chúng ta liên thủ tạo nên để đè chết Hồng Dịch!
Phương Viên cầm một quyển yêu thư đen nhánh trên tay, nói.
Bản yêu thư này khá vuông vắn, kích cỡ chừng ba thước, trên bìa sách khắc một loại văn tự cổ đại, uốn lượn méo mó tựa nòng nọc, lại như chim muông, giống như thể chữ triện. Tuy nhiên, đối với những kẻ có học vấn tinh thâm như Phương Viên, Đường Hải Long thì việc đọc chúng cũng không quá khó khăn.
– Được! Ta cũng đã bù đắp lại được tổn thất của Đại Xã Ngũ Sắc Thần Phiên! Hiện giờ, ta đã có thêm Thanh Thần Châu, Thanh Thần Chiến Giáp và Hổ Phách Ma Đao rồi!
Lý Phi Ngư nói.
– Chúng ta đi thôi! Đến Đại Thiện Tự xem sao, xem thử ở đó còn giao chiến hay không. Nếu còn, chúng ta hãy yên lặng theo dõi kỳ biến. Nếu không, chúng ta sẽ lập tức tìm một nơi bí mật tu luyện, tiêu hóa triệt để toàn bộ thành quả cướp được lần này!
Đường Hải Long cười to một tiếng, sau đó liền bay vút lên bầu trời.
Hiện giờ, ba người này đều tràn ngập lòng tin. Cảm giác chán chường, suy sụp vì bị Hồng Dịch đánh bại đã bị quét sạch hoàn toàn. Sau khi cướp sạch toàn bộ bảo tàng trong sào huyệt Yêu Thần Động, cùng vô số đan dược, pháp bảo, điển tịch bí mật mà Thiên Yêu Ba tích cóp hơn ba nghìn năm, tất cả đã mang lại cho ba kẻ này một lòng tin vô cùng to lớn.
Tạm thời bỏ qua một loạt sự việc đang phát sinh trong Vân Vụ Sơn Yêu Thần Động ở tận cùng Đông Hải.
Cùng lúc đó, tại biên quan Sa Châu, cách nơi này hơn mười vạn dặm, thậm chí cả trăm vạn dặm, Hồng Dịch sau khi ngưng luyện thành Chúng Thánh Điện liền truyền thụ cho đứa trẻ sơ sinh to lớn – Vô Cực Kim Đan – phương pháp tu luyện thân thể, đồng thời để nó trông giữ không gian bên trong Chúng Thánh Điện.
Viên Vô Cực Kim Đan này có lực lượng cực kỳ cường đại. Thời điểm xuất lò, dưới sự truy đuổi của rất nhiều cao thủ, dược lực của kim đan bị ép buộc phát tán rất nhanh, thọ mệnh suy giảm nghiêm trọng. Giờ đây, nắm bắt được phương pháp tu luyện, lại có vô số linh đan diệu dược để lấp đầy dạ dày, một khi nó tu luyện thành công, uy lực e rằng sẽ trở nên quá mức kinh khủng.
– Hồng Dịch! Ngươi dám đối xử với ta như thế sao? Ngươi đừng nghĩ Đại La phái chúng ta chỉ có vậy thôi chứ? Đại La phái chúng ta, ngoài Hồng Huyền Cơ ra còn có Đại La Thiên Tôn! Huyền Cơ sẽ liên thủ với Đại La Thiên Tôn để xử lý ngươi!
Triệu Phi Nhi lúc này đã bị phong ấn, trong miệng phát ra những tiếng than khóc thảm thiết.
– Đại La Thiên Tôn? Đó là loại thần linh nào? Đáng tiếc, ngay cả Nguyên Khí Thần ta còn chẳng sợ, hà cớ gì phải quan tâm đến một tên thần linh vớ vẩn nào khác?
Hồng Dịch lắc đầu thở dài, nói.
– Triệu Phi Nhi, giờ ta sẽ không giết ngươi, chờ ta gặp mặt Hồng Huyền Cơ một lần, nói chuyện với hắn, rồi bắt hắn phải tự tay xử lý ngươi! Để hắn biết, mỗi một việc làm đều có hậu quả đi kèm!
Nói xong, Hồng Dịch liền vung tay lên, tống Triệu Phi Nhi vào trong Chúng Thánh Điện, giam giữ ở đó.
– Hồng Dịch, thủ đoạn của ngươi thật lợi hại. Vũ Trụ Nhị Kinh đúng là rất thích hợp để lĩnh ngộ pháp tắc không gian thời gian. Năm đó, Thái là người duy nhất Nguyên kiêng kỵ, ngươi tại sao không mang Vũ Trụ Nhị Kinh cho ta xem qua, mà lại một mình dung nhập vào linh hồn bản thân như vậy?
Đúng lúc này, một luồng sóng dao động đột nhiên tản ra từ cơ thể Hồng Dịch.
Đây chính là sóng dao động phát ra từ linh tính của Như Lai Cà Sa.
– Ngươi cũng giấu đi Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa, không cho ta xem qua. Thôi được, chúng ta làm một cuộc trao đổi nhé?
Hồng Dịch mỉm cười, truyền ý niệm vào trong Như Lai Cà Sa.
– Khỏi đi, lực lượng của ngươi còn chưa đủ để ta mở kinh văn ra. Một khi ngươi đọc thông suốt Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa xong, e rằng ta sẽ giống như Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm mà mất đi linh thức.
Như Lai Cà Sa lại truyền một luồng dao động vào tâm trí Hồng Dịch.
Lần trước, kinh văn trên chiếc Như Lai Cà Sa này thoáng hiện ra, khi đó Hồng Dịch cũng đọc được đôi chút, sau đó nó lập tức thu liễm lại, bị ý niệm của con Thuyền Tạo Hóa hấp dẫn.
Hồng Dịch tuy đã hàng phục được nó, nhưng linh tính của nó cũng khép kín lại. Hiện giờ tuy đang được mặc trên thân Hồng Dịch, nhưng cũng không khác gì một kiện y phục thông thường. Điều này cũng giống như Vô Địch Hầu năm đó, khi có được Bàn Hoàng Kiếm cũng không tài nào điều khiển nổi.
– Dịch ca ca! Vừa rồi Thần Uy vương gửi tới quân báo khẩn!
Đúng lúc này, Tiểu Mục từ cửa lớn tiến vào, trên tay cầm một bản quân báo khẩn cấp: trong thời gian gần đây, Vô Địch Hầu đã khiến Vân Mông đại nguyên soái, Hắc Lang vương Thấp Tất Hoa phải quy hàng! Hiện giờ, toàn bộ đại quân Thiết Phật Đồ đã tan vỡ!
Bản dịch này đ��ợc thực hiện bởi đội ngũ truyen.free, mong quý độc giả tìm đọc tại nguồn gốc.