(Đã dịch) Dương Thần - Chương 467:
Tuần trước, do phải đi công tác nước ngoài kết hợp đón Giáng sinh nên tại hạ không thể đăng truyện đều đặn. Nay đã về nước, tại hạ xin tiếp tục gửi đến chư vị bằng hữu những chương truyện mới nhất. Kính mong quý vị vẫn luôn ủng hộ.
– Đây là long mộ cổ đại ư? Sao lại ẩn sâu đến vậy? Vòng xoáy này quá đỗi dị thường, ẩn chứa sức hủy diệt khôn cùng. Dù là thần niệm của cao thủ Ngũ Lôi kiếp, một khi lọt vào cũng sẽ bị nghiền nát tan tành.
Trong sâu thẳm vô tận của hư không loạn lưu, nhóm người Hồng Dịch cuối cùng cũng đặt chân đến rìa long mộ cổ đại.
Dù bốn người liên thủ, thi triển thần thông, tốc độ nhanh như chớp, họ vẫn phải bay ròng rã suốt một ngày một đêm mới tới được đây. Từ đó đủ thấy nơi này sâu thẳm và quỷ dị đến nhường nào. Nếu không phải long nữ có được kim nam châm thần kỳ chỉ đường, e rằng sẽ chẳng ai biết làm cách nào để đến được đây.
Phải biết rằng, trong hư không loạn lưu hoàn toàn không có phương hướng. Căn bản không thể phân biệt hay xác định chuẩn xác mục tiêu.
Tạ Văn Uyên nhìn từng đám tinh vân hình vảy cá nằm ở trung tâm vòng lốc xoáy phía xa, cảm nhận lực lượng không ngừng vận chuyển của hố đen. Từng đợt âm thanh "ô ô ô" vọng tới, tựa như muốn hút cả linh hồn thần niệm ra khỏi thể xác. Thứ âm thanh này hoàn toàn không thua kém gì những môn đạo thuật nhiếp hồn ma âm mà các cao thủ ma đạo, yêu đạo thường dùng.
Dù có đạo thuật cao cường, lão cũng không dám xông bừa vào bên trong.
– Đây là một đại trận, một thượng cổ đại trận, Diêm Phù Đại Trận. Nó bao phủ một diện tích lên đến trăm dặm. Ngay cả cao thủ Lục Lôi kiếp cũng khó lòng tiến vào vùng trung tâm. Chỉ cần vượt qua được đại trận này, chúng ta sẽ thực sự bước vào long mộ cổ đại.
Long nữ Ngao Loan nói.
– Ta đã nhiều lần đến đây, tìm trăm phương nghìn kế để vượt qua tầng đại trận này, thế nhưng đều thất bại, chứ đừng nói là tiến vào trong long mộ.
– Diêm Phù Đại Trận? Thượng cổ Diêm Phù Đại Trận… Tại hạ đọc sách cổ cũng từng thấy nhắc qua về đại trận này. Đây là một đại trận có thể hủy diệt cả nhân vật cấp bậc Tạo Vật Chủ. Thời cổ đại, khi Bàn Hoàng thống nhất Thiên Châu, đã từng gặp phải sự phản kích dữ dội của bộ tộc Thiên Long. Các cao thủ của bộ tộc Thiên Long đã liên thủ bày ra Diêm Phù Đại Trận, chống lại đại quân của Bàn Hoàng, một trận giết chết ba đại nguyên soái dưới trướng Bàn Hoàng! Sau đó, Bàn Hoàng nổi giận, đích thân ra tay, tự mình xông vào phá đại trận, bắt giữ tộc trưởng Thiên Long tộc, luyện chế thành Hoàng Thiên Thủy Long Khải. Đoạn điển cố này được ghi lại trong sách sử cổ đại, gần như đã trở thành một sử thi được cách điệu hóa thành thần thoại. Hôm nay ta cuối cùng cũng được nhìn thấy Diêm Phù Đại Trận, trận pháp từng ngăn cản cả Bàn Hoàng, chuyến đi này quả thực không uổng phí chút nào.
Hồng Dịch cảm thán nói.
Sự phân chia từ thời cổ đại đến thời thượng cổ chính là do Bàn Hoàng thống nhất Thiên Châu, từ đó lập ra biên niên sử.
Vào thời cổ đại, thiên hạ còn chưa thống nhất, lê dân bách tính, ma thần cổ đại, cự yêu đại ma, tất cả đều sinh sống lẫn lộn. Có thể nói đây là một thời đại "nhân, thần, tiên, yêu, ma" cùng chung sống.
Thời điểm đó không có lễ pháp, tất cả đều bằng vào thực lực mà phân chia địa vị. Những bách tính không có pháp lực thần thông đều là thức ăn của ma thần, cự yêu cổ đại.
Điều này cũng giống như nhân loại hiện nay nuôi lợn gà để làm thịt.
Vào thời cổ đại, Bàn Hoàng cũng đã là một tuyệt đại cao thủ, hơn nữa còn là người tu luyện thành từ nhân loại.
Chẳng qua khi đó, lực lượng cường đại nhất cổ đại không phải là người tu đạo, mà là rồng!
Rồng, về cơ bản là một thứ tồn tại cao cao tại thượng, thống trị một mảng lãnh thổ cực lớn.
Bàn Hoàng nhìn thấy con người chịu nhiều thống khổ liền dạy bảo mọi người tu luyện đạo thuật, tập võ giúp thân thể trở nên mạnh mẽ. Cuối cùng, nhân loại cũng cường đại, tiêu diệt vô số yêu ma, thần linh, thậm chí ngay cả rồng cũng bị đánh bại, khẳng định địa vị thống trị của nhân loại trên mặt đất.
Thế nhưng sự cường đại của rồng, tuổi thọ của rồng, sự uy nghiêm của rồng, thần thái của rồng, sự ảnh hưởng của rồng từ thời cổ đại đến giờ đều khắc sâu trong ký ức của tất cả loài người. Những ký ức này truyền từ đời này sang đời khác, chính vì thế trong lòng nhân loại, rồng luôn luôn là một tồn tại vô cùng cường đại.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao có điển cố "quân tử như rồng".
Hồng Dịch thông thuộc sử thư thượng cổ. Lần này đi tìm kiếm long mộ cũng không phải vì những thứ như long hồn, long cốt, long lân, mà để hiểu rõ thêm về những thần thoại, sử thi thời cổ đại cũng như thời thượng cổ, cảm nhận khí thế của thời đại này.
Lúc này, Hồng Dịch đang nhìn về phía Diêm Phù Đại Trận đang lơ lửng giữa hư không loạn lưu, nhớ lại những điển tịch sử sách thượng cổ mà bản thân từng đọc qua.
– Hồng Dịch công tử, hãy dùng kiếm khí Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm bao bọc tất cả chúng ta rồi cùng tiến vào! Diêm Phù Đại Trận này hiện không còn được long tộc cường đại chống đỡ, tuy uy lực vẫn lớn nhưng khó lòng gây tổn hại cho chúng ta.
Long nữ Ngao Loan nói.
– Đừng vội vàng. Diêm Phù Đại Trận này đúng là một sát trận cổ đại, chúng ta phải đề phòng cẩn thận để tránh tai họa, huống hồ hiện giờ đang là thời điểm hỗn loạn. Long mộ cổ đại này cũng được ghi lại trong bí điển của rất nhiều gia tộc cũng như trong bản chép tay của các chư tử trung cổ, e rằng đã khiến cho rất nhiều thế lực nhìn chằm chằm vào. Vạn nhất khi chúng ta tiến vào Diêm Phù Đại Trận, gặp phải bất trắc, khi đó e rằng sẽ bị kẻ khác lợi dụng thời cơ hãm hại.
Tạ Văn Uyên cười cười, nói một cách rất thâm trầm.
– Nhóm người chúng ta khi kết hợp lại cũng đã là một lực lượng nhất lưu trong thiên hạ. Nếu như toàn bộ bị tiêu diệt ở nơi này, mọi người thử nghĩ xem cục diện thiên hạ sau này sẽ ra sao?
– Ồ? Lời này của tông sư dường như ẩn chứa thâm ý?
Hồng Dịch nhìn Tạ Văn Uyên nói.
– Hồng Dịch công tử có biết rằng hiện giờ công tử đã trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của rất nhiều thế gia nghìn năm cũng như của hoàng thất triều đình không? Hoàng thất không muốn có một Á Thánh như công tử. Đám thế gia nghìn năm, hậu duệ thánh nhân kia cũng không muốn lúc này lại xuất hiện thêm một thánh nhân. Kiền đế Dương Bàn lại muốn thi hành chính sách cải cách, làm suy yếu lực lượng của các thế gia. Các thế gia này hiện giờ đều rục rịch hành động, chỉ cần thiên hạ đại loạn, thiên hạ biến đổi sẽ lập tức giành lại các đại sĩ phu, cùng hoàng đế nắm giữ cục diện của giang sơn. Một Á Thánh như công tử hiện giờ đang nằm giữa hai thế lực là hoàng thất và thế gia. Nếu như hoàng đế không cần đến công tử nữa thì e rằng tất cả những mâu thuẫn đối chọi này sẽ đều nhằm về phía công tử mà công kích.
Tạ Văn Uyên phân tích đại thế của thiên hạ.
– Nếu như lần này tất cả chúng ta đều chết ở nơi này thì sao đây? Bị kẻ có tâm địa khác bắt giữ, như vậy e rằng sự thống trị thiên hạ của hoàng thất Đại Kiền cũng không được yên ổn nữa. Thực ra lần này trước khi khởi hành, lão hủ đã âm thầm xem thử một quẻ bói mai rùa, liền nhận thấy chuyến đi lần này cực kỳ hung hiểm, tất cả đều hiện trên quẻ này.
Vừa nói, Tạ Văn Uyên liền lấy ra một chiếc mai rùa, phía trên hiện ra một vết cháy do lửa đốt. Vết nứt trên mai rùa không ngờ lại hiện ra văn vân hình dạng một chiếc răng nanh lớn.
– Đây là dấu hiệu của hung hiểm. Thượng cổ thánh hiền từng có một khúc ca: "Xá nhĩ linh quy, quan ngã đóa di, kỳ triệu đại hung!" (Bỏ mai rùa vào, nhìn thấy hình răng nanh, đây là dấu hiệu cực kỳ nguy hiểm). Đây quả thực không phải là dấu hiệu tốt lành gì.
Hồng Dịch nhìn qua cũng phải nhíu mày.
Vốn hắn cho rằng chuyến đi lần này cũng không có gì nguy hiểm, coi như là một chuyến dạo chơi ngắm cảnh. Thế nhưng Tạ Văn Uyên tại thời điểm trước khi khởi hành lại đốt mai rùa, bói một quẻ, hơn nữa lại là một quẻ đại hung, điều này khiến cho mọi người cũng phải cảnh giác hẳn lên.
Một đại nho giả như Tạ Văn Uyên, tuân theo thượng cổ lễ nghi, thiêu mai rùa bói toán, về cơ bản đều có thể thấy trước được một chút cát hung họa phúc!
Từ đó có thể thấy được rằng chuyến đi lần này hung hiểm vạn phần.
Hồng Dịch nhìn về phía Diêm Phù Đại Trận đang di chuyển khắp trăm vạn dặm trước mặt, hàng lông mày khẽ nhíu lại.
– Quân tử không tin vào số mệnh. Nếu là có hung hiểm, vậy ta cứ xông thử vào một lần xem sao.
Hồng Dịch do dự một chút liền lập tức cười cười.
– Tương lai biến hóa khôn lường, hay là cứ dũng cảm tiến về phía trước, phúc hay họa cũng chưa thể nói trước được.
– Nếu Hồng Dịch công tử có cái tâm như vậy thì đó là chuyện vô cùng tốt. Đúng là tương lai biến hóa khôn lường, biết trước con đường sắp tới sẽ gặp phải hung hiểm mà vẫn bước đi. Bằng vào đại dũng khí, đại trí tuệ này, dùng đại lực lượng chiến thắng hiểm nguy, tất sẽ nhận được phúc khí. Đây cũng là hàm nghĩa chân chính của tương lai, cũng là hàm nghĩa của mệnh vận.
Tạ Văn Uyên nói.
– Nếu đã như vậy chúng ta tiến vào thôi!
– Trong truyền thuyết kể lại rằng, Diêm Phù Đại Trận là do chín loại pháp bảo hợp thành. Hồng Dịch công tử, nếu như thực sự có bản lĩnh thần thông thì hãy thử tìm kiếm quy luật của Diêm Phù Đại Trận này. Nếu như tìm được mắt trận thì có thể thu lại cả Diêm Phù Đại Trận này, mang đi luyện hóa, dung nhập vào trong không gian pháp bảo của công tử. Khi đó công tử lập tức sẽ có được một kiện pháp khí không gian vượt qua cả Càn Khôn Bố Đại, thậm chí có thể sánh ngang với vô thượng pháp khí Viễn Cổ La Sinh! Sau này tiếp tục ngưng luyện thì rất có thể sẽ trở thành một tồn tại tương đương với Vĩnh Hằng Quốc Độ hay Con Thuyền Tạo Hóa đấy!
Vân Hương Hương ngẩng đầu lên nói.
– Long hồn, long tinh, long lân của long tộc cổ đại còn rất rất xa mới hữu dụng như Diêm Phù Đại Trận này, không nên bỏ phí.
– Hả? Còn có điều này sao? Vĩnh Hằng Quốc Độ là thứ gì vậy?
Hồng Dịch nghe Vân Hương Hương đột nhiên nói những lời này, không khỏi dừng lại, quay sang hỏi.
– Vĩnh Hằng Quốc Độ chính là pháp khí do Thái, tổ sư của Thái Thượng Đạo, sáng tạo ra, mang theo đạo niết bàn. Nghe truyền rằng trong Vĩnh Hằng Quốc Độ có thể bất lão bất tử, thẳng đến vĩnh hằng. Kiện pháp khí này vẫn luôn luôn nằm trong tay Mộng Thần Cơ, năm đó Mộng Thần Cơ đã từng nói qua cho sư phụ ta.
Vân Hương Hương nói, sau đó lại lạnh lùng cười.
– Cũng giống như Con Thuyền Tạo Hóa, đều là vô thượng pháp khí mà những cao thủ Dương Thần sáng tạo ra nhằm truy cầu đột phá con số nhất nguyên. Một Con Thuyền Tạo Hóa, một Vĩnh Hằng Quốc Độ, hai kiện pháp khí này thậm chí còn vượt qua cả Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, Như Lai Cà Sa.
Ông ông ông ông…
Tựa hồ nghe được lời này của Vân Hương Hương, Như Lai Cà Sa đang khoác trên người Hồng Dịch rung lên dữ dội, sau đó lại yên tĩnh trở lại.
– Vĩnh Hằng Quốc Độ của Thái Thượng Đạo? Cái tên này quả thật xứng với đạo môn đệ nhất thiên hạ Thái Thượng Đạo!
Hồng Dịch mỉm cười, thân hình khẽ động.
– Được rồi! Mọi người, chuẩn bị thật tốt nhé! Ta liền kiểm tra qua một chút Diêm Phù Đại Trận này! Nếu như thực sự có thể dung nhập vào trong Chúng Thánh Điện thì hoành nguyện của ta sẽ có bước đột phá rất lớn.
Hồng Dịch nói xong liền mãnh liệt vung tay lên. Ngay lập tức Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm cùng sáu vạn sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu thần niệm linh hồn bản thân liền tuôn ra, ngưng tụ cùng một chỗ, hóa thành một đạo kiếm khí rực rỡ tựa như cầu vồng, bao phủ lấy toàn bộ mọi người vào trong đó.
Bàn Hoàng Sinh Linh Kiếm, uy lực cực đại, phối hợp với thần niệm của Hồng Dịch càng khiến cho uy lực tăng lên vượt trội, bộc phát ra vô cùng vô tận kiếm khí, xé rách hư không, tiến thẳng vào trong Diêm Phù Đại Trận.
Bảy tám canh giờ ngay sau khi nhóm người Hồng Dịch tiến vào trong Diêm Phù Đại Trận.
Đột nhiên, tại vùng hư không loạn lưu cổ đại từ lâu không một ai đến này bỗng xuất hiện một vài bóng người. Những người này đều được bao phủ trong những chiếc lồng ánh sáng có hình dạng giống như vỏ trứng, trông tựa như thần linh, cả người đều mặc trang phục mang phong cách cổ xưa của những bậc trung cổ chư tử.
– Phạm gia chủ, đây phải chăng là cửa vào long mộ cổ đại trong hư không loạn lưu?
Một người trong đó bỗng mở miệng hỏi.
– Tôn huynh, Vương huynh, hai người nói không sai. Trong long mộ cổ đại có thượng cổ long hồn, long cốt, long lân cùng rất rất nhiều linh dược, long huyết thảo, long huyết linh chi. Thế nhưng những thứ này đều không quan trọng, thứ quan trọng nhất chính là Diêm Phù Đại Trận.
Phần dịch thuật này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng không đăng tải lại.