(Đã dịch) Dương Thần - Chương 472:
Linh tính từ áo cà sa sinh ra, dù không thể tiêu trừ triệt để, nhưng giáng một đòn nặng khiến nó bị trọng thương, sau này sẽ không thể tùy tiện xông ra quấy phá vào những thời điểm trọng yếu. Tính ra nếu muốn luyện hóa hoàn toàn cỗ linh tính này, ta phải tu luyện đến cảnh giới Tạo Vật Chủ, thấu hiểu nhân quả, tu luyện thành Nguyên Nhân Đạo Quả, khi ấy mới có thể tế luyện triệt để Như Lai Cà Sa, phát huy uy lực chân chính của nó.
Hồng Dịch liên tục thi triển Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp, cuối cùng tung ra Nhân Quả, giáng đòn trọng thương lên linh tính, khiến linh tính của Như Lai Cà Sa phải co rụt lại, không dám tác quai tác quái nữa.
Hồng Dịch cuối cùng cũng minh bạch rằng, linh tính của chiếc Như Lai Cà Sa này không giống như linh tính của Bàn Hoàng Kiếm.
Linh tính của Bàn Hoàng Kiếm dường như cảm thấy thân cận với người có phẩm đức cao thượng.
Trong khi đó, chiếc cà sa này lại hoàn toàn không quan tâm đến phẩm đức của ngươi cao thượng hay không, nó chỉ nhận diện sức mạnh thâm sâu của đạo niết bàn.
Bất cứ ai có lực lượng cường đại, nắm giữ đạo lý niết bàn thâm thúy trong tay, Như Lai Cà Sa liền đi theo kẻ đó, chiếm lấy mọi lợi thế.
Tại thời điểm sau khi Hồng Dịch lấy được Vũ Trụ Nhị Kinh của Thái Thượng Đạo từ Triệu Phi Nhi, linh tính của Như Lai Cà Sa thậm chí còn muốn tìm hiểu thiên kinh văn này từ Hồng Dịch.
Tuy nhiên, ngay cả khi Hồng Dịch biết rõ, dù linh tính này có đoạt được thiên kinh văn thì nó cũng sẽ không đi theo hắn.
Chiếm lấy mọi tiện nghi, không chịu bỏ ra bất cứ sự trả giá nào, tất cả đều vì siêu thoát khỏi niết bàn, bỏ ngoài tai vạn sự, đây chính là tính cách của linh tính Như Lai Cà Sa.
Đối với tính cách như vậy, Hồng Dịch tự nhiên sẽ phải "đạo bất đồng, bất tương vi mưu" (không cùng chí hướng, không cùng chung việc lớn), đây cũng chính là một tác hại của chiếc áo cà sa này. Suy nghĩ như vậy, Hồng Dịch đương nhiên sẽ không còn bất kỳ suy đoán nào nữa, quyết tâm diệt trừ linh tính của chiếc cà sa này bằng mọi giá.
– Như Lai Cà Sa cũng đang tích lũy một lực lượng khổng lồ. Linh tính bên trong cũng không ngừng học tập, không ngừng tiến hóa, không ngừng lớn mạnh. Nếu như ta truyền tất cả bí mật của cây cầu niết bàn cùng Vũ Trụ Nhị Kinh của Thái Thượng Đạo cho nó, thì sự tích lũy của nó sẽ còn trở nên khổng lồ hơn nữa, hoàn toàn khai phá tiềm năng vốn có, cuối cùng sẽ thực sự hóa thành hình người.
Một ý nghĩ bỗng thông suốt trong óc Hồng Dịch.
Chiếc áo cà sa này chính là vô thượng pháp bảo, cũng có thể biến hóa thành người giống như Nguyên Khí Thần.
Hơn nữa linh tính của nó hiện giờ còn chưa thể khống chế hoàn toàn lực lượng bản thân. Tựa như một người phàm, không thể ngay lập tức điều khiển mọi bộ phận cơ thể mà cần trải qua quá trình rèn luyện lâu dài, học võ, học đạo mới có thể khai phá hoàn toàn tiềm năng của bản thân.
Linh tính của Như Lai Cà Sa cũng như vậy, nếu như nó không ngừng tích lũy, linh tính không ngừng trở nên lớn mạnh, cuối cùng tu luyện thành công, thì cũng tựa như một võ thánh đạt đến cảnh giới cận Nhân Tiên, nắm giữ toàn bộ vật liệu của Như Lai Cà Sa, từ đó hóa thành hình người.
Đến lúc đó, Như Lai Cà Sa sẽ không còn là cà sa nữa, mà sẽ là một cao thủ có lực lượng cường đại không gì sánh được, một cường giả có thể sánh ngang với tồn tại cấp bậc Tạo Vật Chủ, thậm chí còn vượt qua cả Nguyên Khí Thần.
Thần khí cũng không phải là nô bộc, sẽ không hoàn toàn lệ thuộc vào bất kỳ ai, ngược lại, linh tính của chúng còn có thể bày ra vô số âm mưu quỷ kế, tìm mọi cách để tự cường bản thân.
Tuy nhiên hiện tại, kế hoạch này đã bị Hồng Dịch đoạn tuyệt. Linh tính trọng thương đành phải ẩn mình. Như Lai Cà Sa cũng vô cùng thần diệu, bên trong ẩn chứa vô số tầng không gian mê cung, thời gian, ẩn chứa không biết bao nhiêu tầng pháp trận, trùng trùng điệp điệp, quả thực có thể sánh ngang với Diêm Phù Đại Trận.
Mãi nửa ngày, Hồng Dịch vẫn không thể nào tìm ra linh tính kia rốt cuộc ẩn mình ở đâu.
Suy cho cùng đây vẫn là một mối hiểm họa tiềm tàng.
Tuy nhiên, vừa rồi Hồng Dịch cũng đã lĩnh ngộ được kinh văn của Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa, khiến nội hàm bản thân tăng tiến cực nhiều, hắn tin rằng bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu diệt được mối tai họa ngầm này.
Hơn nữa hiện giờ, chí ít hắn cũng có khả năng hơi hơi vận dụng được chiếc áo cà sa này.
Diêm Phù Đại Trận ở bên ngoài đã hoàn toàn được thôi động, mây đen cuồn cuộn ùn tới, mang theo vô cùng vô tận âm lôi đang liên tục điên cuồng bổ xuống.
Trong lúc Hồng Dịch cùng nhóm Vân Hương Hương liên thủ trấn áp Như Lai Cà Sa, bốn đại gia chủ cũng không chút do dự phát động Diêm Phù Đại Trận.
Tuy rằng trong nháy mắt bị hủy diệt một hóa thân, tổn thất hơn một vạn thần niệm, thế nhưng Phạm gia gia chủ Phạm Vân Đào lại không hề dao động, dường như mọi chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.
– Âm Lôi Lân Quang Hồ! Thiên Khôi Thần Thủy Đỉnh! Lục Dương Hỏa Long Kính! Canh Hạnh Kim Qua! Giáp Ất Thanh Long Mộc!
Chân thân của Phạm Vân Đào ẩn giấu trong Diêm Phù Đại Trận, thế nhưng ánh mắt của Hồng Dịch chỉ lóe lên một cái liền nhìn thấy rõ ràng.
Lúc này Phạm gia chủ đã nắm giữ năm kiện thần khí trấn áp mắt trận, mỗi một kiện thần khí đều phát ra uy lực không gì sánh kịp.
Trong một chiếc hồ lô phóng ra vô cùng tận lân hỏa âm lôi, còn trong chiếc đại đỉnh lớn kia nổ ra vô số thủy lôi, từ chiếc gương cũng bắn ra hàng vạn ngọn lửa kết hình rồng rắn, còn chiếc kim qua dài, trong lúc vung vẩy cũng xuất ra vô vàn những tàn ảnh sắc bén mang theo khí thế dời núi lấp biển mà đánh xuống. Trong khi đó Giáp Ất Thanh Long Mộc lại hóa thành một cây gỗ cực lớn, ầm ầm bổ tới.
Cùng lúc đó, trong tay Vương gia gia chủ Vương Linh Sơn cũng đang cầm một chiếc vỏ sò bằng bạch ngọc có hình dạng giống như một bánh xe. Vỏ sò khẽ động, mây đen lập tức điên cuồng ùn tới, trời đất trở nên u ám, đồng thời dưới chân nhóm người Hồng Dịch bỗng xuất hiện một cỗ lực hút khổng lồ tựa như s���t thép gặp phải nam châm.
Còn Tôn gia gia chủ đang khống chế một quả trứng thật lớn, bên trên lóe lên vô số phù văn.
Ngô gia gia chủ, trong tay đang điều khiển một thanh lệnh kỳ.
Trên thanh lệnh kỳ này vẽ vô số phù văn phong hỏa, lệnh kỳ vừa phất lên, từ bên trong liền phóng ra từng luồng hỏa diễm màu tím, rồi bùng nổ mãnh liệt.
Hơn nữa, bốn người cùng liên thủ lại, khống chế thêm một lư hương bằng sắt, từ trong lư hương bắn ra vô số đốm lửa nhỏ, trút xuống như mưa bão.
Chín đại thần khí: Giáp Ất Thanh Long Mộc, Âm Lôi Lân Quang Hồ, Thiên Khôi Thần Thủy Đỉnh, Lục Dương Hỏa Long Kính, Canh Hạnh Kim Qua, Bạch Ngọc Xa Bối, Đà Long Đản, Phong Hỏa Lệnh Kỳ, Tinh Hỏa Hương Lô.
Toàn bộ đều nằm trong tay bốn đại gia chủ, phát huy toàn bộ uy lực bản thân.
Trong màn mây đen dày đặc, không gian liên tục nứt gãy, cho dù bằng vào pháp lực của bản thân, nhóm người Hồng Dịch cũng đều cảm thấy cơ thể cứ như bị xé nát, biến dạng đủ đường, hoàn toàn không thể tự chủ.
Trong đại trận này, uy lực của con người có vẻ trở nên vô cùng nhỏ bé.
– Không hay rồi!
Âm lôi khắp trời đánh tới, Long Nữ chấn động toàn thân. Dù là cao thủ Lục Trọng Lôi Kiếp, nàng lúc này đã kiệt sức, suy yếu vô cùng.
– Không sao! Vừa đúng lúc để thử xem uy lực của chiếc áo cà sa kia!
Hồng Dịch mỉm cười, đoạn đột nhiên quát lớn một tiếng.
– Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa! Như Lai Cà Sa! Đại đại đại! Đại Tụ Càn Khôn!
Bỗng nhiên, trong khoảnh khắc, tay áo của Như Lai Cà Sa bỗng căng phồng lên, tản ra khí thế ngút trời, tựa như bao phủ cả đất trời, bao trùm khắp bốn phía, tất cả mây đen, âm lôi đều nổ tung trong tay áo, khiến vô vàn đốm lửa chói mắt bùng lên, sau đó trong nháy mắt liền bị tiêu diệt thành hư vô.
– Thật tuyệt! Đây mới là uy lực thực sự của Như Lai Cà Sa!
Tạ Văn Uyên thốt lên một tiếng tán thưởng.
Hồng Dịch lại lao mạnh về phía trước, toàn thân bay vút ra ngoài, bất ngờ tung ra một chưởng cách không đánh thẳng về phía Phạm gia gia chủ Phạm Vân Đào.
Chưởng này vừa ra, Nguyên Nhân Đạo Quả bắn đi, xuyên qua vô số tầng không gian gấp khúc, thẳng đến trước mặt Phạm Vân Đào.
Tất cả mây đen, âm lôi trên đường đi đều bị một chưởng này đánh tan tành.
– Diêm Phù Quy Giáp! Cản!
Phạm Vân Đào cười nhạt một tiếng, miệng niệm chân ngôn. Dưới chân hắn đột nhiên một tấm mai rùa bay lên, tựa như lá chắn, hoa văn trên mai rùa hiện lên đồ hình cửu cung, chắn lấy đòn công kích của Nhân Quả.
Nhân Quả oanh tạc dữ dội lên tấm mai rùa, nhưng không ngờ lại không thể tiến thêm một tấc nào.
– Đây là căn nguyên lực lượng của Diêm Phù Đại Trận, Đà Long Quy Giáp! Hồng Dịch, dù ngươi có Bàn Hoàng Kiếm cũng chẳng thể phá nổi nó, rốt cuộc ngươi cũng đâu phải Bàn Hoàng! Nếu đích thân Bàn Hoàng cầm Sinh Linh Kiếm thì dĩ nhiên có thể phá được, nhưng với ngươi thì còn kém xa lắm!
Chặn đứng Đạo Quả xong, Phạm Vân Đào cười khinh miệt một tiếng, dường như đang chế giễu Hồng Dịch không biết tự lượng sức mình.
– Mọi người, chúng ta cùng vận chuyển đại trận! Triệt để vây khốn Hồng Dịch vào trong đó, đoạt Bàn Hoàng Kiếm của hắn, luyện hóa thần niệm của hắn, biến mộng thành Thánh nhân của hắn thành hoa trong gương, trăng dưới nước.
Vương gia gia chủ Vương Linh Sơn quát lớn một tiếng.
– Không cần gấp gáp làm gì. Sau khi vây khốn hắn, chúng ta buộc hắn khai ra tinh túy Dịch Kinh, thứ này vô cùng hữu ích với chúng ta.
Tôn gia gia chủ trầm ổn nói.
– Nói không sai, tên nhóc Hồng Dịch kia tự xưng là Á Thánh. Á Thánh dễ dàng đạt được thế sao? Không căn cơ hùng hậu, xuất thân thấp kém, trên người vẫn còn vương hơi hướm phàm tục, chẳng phải làm bẩn xưng hiệu Á Thánh này sao? Ngày hôm này chúng ta phải triệt để tiêu diệt hắn! Tránh để hắn gây loạn thiên hạ, làm chuyện thị phi.
Ngô gia gia chủ lạnh lùng cười, tựa hồ đang muốn chọc tức Hồng Dịch, từ đó chiếm lấy lợi thế.
– Các ngươi chắc còn chưa biết rằng ta đã hàng phục Như Lai Cà Sa, cứ tưởng trong tay ta chỉ có Bàn Hoàng Kiếm thôi ư? Bàn Hoàng Kiếm, Bàn Hoàng Y đều trong tay ta, lẽ nào thiên hạ không quy phục? Lẽ nào Thánh Đạo không về với ta? Ngươi nghĩ tấm mai rùa kia có thể áp chế ta ư?
Từng tràng âm thanh ù ù đột nhiên vang lên trước mặt Phạm Vân Đào.
Không ngờ lại là Hồng Dịch thoáng chốc đã phá vỡ hư không, toàn thân hắn rõ ràng hiện ra ngay trước mặt Phạm Vân Đào. Thân thể hắn xuyên qua vô số tầng không gian gấp khúc, vượt qua mê cung thời gian, xông qua âm lôi liệt hỏa, cự mộc kim qua, trực tiếp xuất hiện tại nơi Phạm Vân Đào đang ẩn nấp.
Hồng Dịch vừa xuất hiện, hai tay liền giương lên, Như Lai Cà Sa trên người phát ra những luồng quang mang mãnh liệt, từng tầng từng lớp gia trì lên hai bàn tay hắn.
Hai bàn tay không ngừng xoay tròn quanh một khối Nhân Quả.
Sức mạnh của khối Nhân Quả này càng lúc càng lớn, tỏa ra uy thế khiến người ta nghẹt thở.
Ầm ầm!
Hồng Dịch song quyền hợp nhất đẩy ra, một quyền trực tiếp nện thẳng lên tấm mai rùa hộ thân trước mặt Phạm Vân Đào. Cửu Cung Quy Giáp lập tức nổ tung, nứt toác như bị pháo công phá, toàn bộ căn nguyên Diêm Phù Đại Trận cũng theo đó chấn động, rung chuyển dữ dội.
Ngay sau khi tấm mai rùa bị đánh vỡ, Phạm Vân Đào kinh hãi tột độ, thế nhưng vẫn lạnh lùng cười một tiếng, thân thể đột nhiên vặn vẹo, hóa thành năm bóng ảnh, nương theo độn pháp trong đại trận mà biến mất vào màn mây đen dày đặc.
– Ngươi có thể chạy thoát được sao?
Hồng Dịch vung tay lên, năm ngón tay co lại thành trảo ưng, chộp vào hư không một cái. Tức thì từ lòng bàn tay sinh ra một lực hút cực mạnh, hút toàn bộ năm bóng ảnh kia trở về, rồi ngưng tụ lại thành một thể hoàn chỉnh.
Đó là toàn bộ thần niệm của Phạm Vân Đào vừa bị Hồng Dịch tóm về bằng một trảo, giờ đây bàn tay của hắn đã bóp chặt lấy cổ đối phương.
Bản dịch thuật này là thành quả của truyen.free, mong được quý bạn đọc đón nhận và lan tỏa.