(Đã dịch) Dương Thần - Chương 475:
Mộ địa Long Tộc cổ đại này lại là một ngôi sao? Thật sự quá mức chấn động. Lẽ nào đây là một Trung Thiên thế giới? Nếu có thời gian, ta thực sự muốn nghiên cứu thật kỹ lưỡng, đem so sánh với Trung Thiên thế giới do cao thủ Dương Thần thượng cổ sau khi tích lũy đủ lực lượng mà hóa thành. Không biết Mộ Địa Long Tộc cổ đại này rốt cuộc là do cao thủ Dương Thần biến thành hay là một thế giới tự nhiên hình thành giữa dòng loạn lưu hư không đây?
Đặt chân trên mặt đất rắn chắc, đưa mắt nhìn cảnh sắc xung quanh, phóng tầm mắt lên bầu trời cao vợi, Hồng Dịch cảm nhận được sự huyền diệu của Trung Thiên thế giới "Mộ Địa Long Tộc cổ đại" này.
Hiện giờ, cái gì là long hồn, long cốt, long huyết, long lân đều bị hắn gạt sang một bên. Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy hứng thú chính là sự huyền bí của Trung Thiên thế giới này, hắn thực sự rất muốn nghiên cứu hành tinh này.
Nghiên cứu thấu đáo một Trung Thiên thế giới cũng là một cách tích lũy tri thức!
Khối tri thức khổng lồ này có thể hóa thành trí tuệ, dung hợp với thần niệm linh hồn, khiến cho thần niệm trở nên cường đại hơn, về sau sẽ giảm bớt một phần trở ngại khi vượt qua bảy lần lôi kiếp.
Long huyết, long cốt, những thứ này chẳng qua cũng chỉ là vật ngoài thân, đối với bản thân tu hành không chút lợi ích nào.
Hắn đã tu hành đến cảnh giới hiện tại, tuy rằng còn chưa đạt tới cấp bậc Tạo Vật Chủ, thế nhưng bằng vào tu vi sáu lần lôi kiếp đỉnh cấp đã có thể tìm hiểu một chút huyền bí của thế giới. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy Trung Thiên thế giới, chân đạp lên lục địa của nó, Hồng Dịch mới biết rằng tri thức bản thân vẫn còn hạn chế về nơi này.
Bịch! Bịch!
Kỳ Lân dùng móng giậm mạnh xuống mặt đất.
“Nền đất của lục địa này không dày lắm, sâu chưa tới mười dặm. Ở sâu bên trong là dung nham nóng chảy, so với vỏ đất của Đại Thiên thế giới quả thực quá mỏng.”
“Nền đất của Đại Thiên thế giới chúng ta dày bao nhiêu, đương nhiên không một ai có thể đo đạc được, cho dù là cao thủ Dương Thần thượng cổ hay trong bản thảo của chư tử trung cổ cũng không có đáp án về việc này.”
Tạ Văn Uyên nói.
“Đó cũng là nguyên nhân vì sao nói Đại Thiên thế giới chúng ta được thiên nhiên ưu đãi. Lão hủ thấy Mộ Địa Long Tộc cổ đại này xem ra là một khối lục địa Trung Thiên thế giới hình thành tự nhiên, cũng không phải là do cao thủ Dương Thần biến thành. Hơn nữa, không khí trong thế giới này cũng có thể hô hấp được. Lão h�� từng đọc qua một quyển điển tịch bí mật, trong đó nói rằng Trung Thiên thế giới do cao thủ Dương Thần biến thành, khí tức còn nồng đậm hơn nơi này rất nhiều. Nhất là người sinh trưởng trong môi trường như vậy, sinh linh được dựng dục trong thủy thổ như thế chỉ sợ không đủ tinh lực để tu luyện đạo thuật, thân thể cũng không quá mức mạnh mẽ cường tráng. Chính vì thế mà Thượng Cổ Thiên Long tộc mới chọn nơi này làm nơi yên nghỉ, tránh cho những đại thần thông giả khác tìm thấy, khai quật thi thể của bọn họ.”
Trong hư không loạn lưu, có rất rất nhiều Trung Thiên thế giới. Có một số Trung Thiên thế giới bí ẩn là do cao thủ Dương Thần biến thành, thế nhưng còn rất nhiều Trung Thiên thế giới khác đều là tự nhiên hình thành.
Còn về phần Đại Thiên thế giới mà Hồng Dịch đang sinh sống, rốt cuộc rộng lớn đến mức nào, mặt đất dày đến đâu, ngay cả chư tử trung cổ cũng không thể đưa ra một đáp án chính xác. Nghe nói, ở nơi sâu nhất trong lòng đất là tầng dung nham nóng chảy, bên dưới tầng dung nham nóng chảy còn có địa sát chân khí, bên dưới địa sát chân khí còn rất nhiều tầng địa chất cổ quái kỳ dị khác.
Thiên Yêu Đạo Quả mà Thiên Yêu Ba tu luyện chính là được ngưng luyện từ địa sát chân khí nằm bên dưới tầng dung nham nóng chảy mà thành.
Còn Trung Thiên thế giới của Mộ Địa Long Tộc cổ đại này, ở sâu bên trong lòng đất cũng chỉ là dung nham nóng chảy, không có địa sát chân khí hay bất cứ thứ gì khác.
“Thật ra bằng vào đạo thuật của chúng ta, căn bản không đủ để đánh vỡ tấm màn chắn của Trung Thiên thế giới mà đi vào Mộ Địa Long Tộc cổ đại này. Chỉ có Hồng Dịch công tử thi triển lực lượng của Bàn Hoàng Kiếm, hoặc có chăng chỉ có cao thủ cảnh giới Tạo Vật Chủ mới có thể phá vỡ tấm màn chắn này. Đương nhiên, bốn đại gia chủ kia nếu nắm giữ được Diêm Phù Đại Trận thì cũng có cách mở ra cánh cửa tiến vào nơi này.”
Tạ Văn Uyên đưa mắt nhìn bầu trời nói.
Vừa rồi, sau khi Diêm Phù Đại Trận bị phá, hành tinh mộ rồng này liền hiện ra, bên ngoài hành tinh còn được bao phủ bởi một tầng khí bụi mỏng manh!
Đây chính là bình phong của thế giới này, chỉ có lực lượng cực lớn mới có thể phá vỡ nó.
Cao thủ sáu lần lôi kiếp trừ phi tự thiêu đốt thần niệm bản thân, bằng không cũng không thể nào tiến vào được.
“Được rồi, hiện tại không phải là lúc nghiên cứu học thuật!”
Vân Hương Hương nhìn Hồng Dịch và Tạ Văn Uyên bàn luận nghiên cứu học vấn, tựa hồ không để ý chút gì đến nguy hiểm trước mắt, liền khẽ quát một tiếng, sau đó vung mạnh tay lên.
“Thiên Hương Vân La, khí tức hỗn mang, dữ giới hợp nhất, bí khí mạc trắc. Thiên Hương Ẩn Nặc Đại Pháp!”
Một luồng hương thơm giống hệt không khí bao phủ lấy tất cả mọi người, khiến cho khí tức mọi người dung hợp một cách hoàn mỹ vào môi trường xung quanh, triệt để ẩn tàng đi.
Con Thuyền Tạo Hóa khổng lồ kia ở cực cao trên bầu trời quay xung quanh, trôi lơ lửng giữa không trung, tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì đó, rồi đột nhiên, từ trên Con Thuyền Tạo Hóa bỗng tản ra một luồng sóng ý niệm cực kỳ khổng lồ.
Luồng sóng dao động ý niệm này lạnh giá như băng tuyết, không có chút tình cảm gì của con người, mang theo một cỗ thiên yêu sát lục cuồn cuộn, tựa như ý chí của thần hoàng, thần vương, quyết tiêu diệt dị đoan, quét ngang qua cả mặt đất mênh mông, thấm sâu vào từng tấc đất.
Hồng Dịch thậm chí cảm giác được, trên mặt đất rộng hàng nghìn dặm, mỗi một con côn trùng nhỏ bé đều bị luồng sóng dao động này quét qua.
Khi luồng sóng ý niệm này quét ngang qua thân thể mọi người, tựa như dừng lại trong chốc lát, giống như muốn xác định rõ xem là vật thể gì, thế nhưng chỉ một thoáng sau liền tiếp tục di chuyển.
Luồng sóng ý niệm này khi dừng lại trên thân thể Hồng Dịch, hắn liền cảm thấy toàn thân giống hệt như bị mổ xẻ, mọi thứ bên trong đều bị thấu thị, thậm chí ngay cả đạo thuật tu luyện trong thần niệm linh hồn cũng đều bị soi mói.
Loại pháp thuật thần bí không thể tưởng tượng nổi này đã không phải là thứ đạo thuật tìm kiếm mà Quỷ Tiên hay cao thủ lôi kiếp có thể thi triển ra được, mà đã là một thứ đạo pháp tìm kiếm bá đạo, cao minh hơn gấp trăm nghìn lần.
“Một môn đại pháp sưu thiên tầm địa thật lợi hại! Nếu như không nhờ có Hương Hương cô nương thi triển đạo thuật thì chúng ta chỉ sợ đã sớm bại lộ rồi. Ngay cả là ta cũng khó có thể ẩn giấu được khí tức trước môn đại pháp vừa rồi.”
Luồng sóng ý niệm vừa rồi quả thực quá mức kinh khủng, đợi đến khi nó rời đi Hồng Dịch mới cất giọng nói.
Đối với một số thủ đoạn ẩn nấp, hắn cũng không hiểu rõ lắm. Chỉ có thích khách mới thực sự am hiểu thuật ẩn nấp. Hồng Dịch tuy rằng từng tế tự qua Thứ Đạo Minh, thế nhưng thời gian lưu lại quá ngắn, cũng khó có thể học được chút bản chất của đạo này.
Đối với đạo của thích khách, chỉ cần học được "dũng khí" của nó là đủ rồi.
Thiên Hương đạo thuật mà Vân Hương Hương tu luyện, đối với việc xáo trộn khí tức có thể nói là cực kỳ am hiểu. Huống hồ bản thân nàng là cao thủ sáu lần lôi kiếp đỉnh cấp, tuy rằng còn rất xa mới bằng được Hồng Dịch, thế nhưng về phương diện kỹ xảo tinh vi thì còn vượt trên cả Hồng Dịch.
Điều này cũng rất bình thường. Hồng Dịch tu luyện Như Lai Pháp Ấn, lực lượng xưng bá hiện tại, nếu về phương diện lực lượng thì bất kể cao thủ sáu lần lôi kiếp nào cũng không thể sánh bằng hắn.
“Ta từng bước lên Con Thuyền Tạo Hóa này rồi!”
Vân Hương Hương nhìn lên bầu trời, nhìn Con Thuyền Tạo Hóa khổng lồ từ từ lướt về phía xa, trên mặt nàng lộ ra vẻ mơ hồ.
“Vì thế ta cũng có chút hiểu biết về Con Thuyền Tạo Hóa này. Tuy nhiên mười năm trước, Con Thuyền Tạo Hóa vốn là một pháp khí bị hư hại nặng nề, mất đi năng lực phi hành lẫn năng lực phá vỡ hư không. Không ngờ mười năm sau, nó lại được tế luyện đạt đến trình độ như thế này. Cũng không biết bên trong đã dung hợp bao nhiêu pháp bảo, bao nhiêu thiên tài địa bảo mới được như vậy. Dương Bàn đúng là một nhân vật khó lường, đến tận bây giờ ta vẫn không cách nào nhìn thấu hắn.”
“Con Thuyền Tạo Hóa đã từng bị tông chủ Thái Thượng Đạo phá hủy, Tạo Hóa Đạo cũng bởi vậy mà bị tuyệt diệt. Dương Bàn không ngờ lại có thể lấy được Con Thuyền Tạo Hóa bị hư hại này, đó cũng là một đại vận khí.”
Đôi mắt to tròn của Cát Tường Thiên chợt lóe lên, cặp cánh nho nhỏ sau lưng cũng vẫy vẫy vài cái.
“Chúng ta đến đây tìm long lân, long hồn, long huyết, nhưng nếu như để Con Thuyền Tạo Hóa chiếm lấy lợi thế thì chỉ sợ những thứ này sẽ không còn phần của chúng ta nữa. Không biết trong Mộ Địa Long Tộc cổ đại này có bao nhiêu hài c���t Thiên Long đây? Nếu như tất cả đều bị hoàng thất Đại Càn chiếm được, chỉ sợ rằng thế lực của hắn sẽ tăng lên một cách kinh khủng, sau một thời gian ngắn sẽ huấn luyện ra một đội quân gồm các Đại Tông Sư, Võ Thánh, mình khoác Thiên Long Khải. Khi đó chúng ta cho dù là cao thủ sáu lần lôi kiếp thì e rằng cũng bị chém giết đến mức phải bỏ chạy tán loạn.”
Thiện Ngân Sa thì không quá cảm khái, trên khuôn mặt nàng hiện lên vẻ bình tĩnh, lạnh lùng, dường như đang tính toán điều gì đó.
Nàng nhẹ nhàng nói, nghe có vẻ qua loa hời hợt, thế nhưng hàn ý bên trong khiến cho mọi người đều cảm thấy rét run.
“Hoàng thất Đại Càn có những thợ rèn trình độ cực cao, nội khố chẳng qua là không có nguyên liệu nên không thể rèn ra loại áo giáp của chiến thần thượng cổ này. Thế nhưng nếu họ có được long lân, long cốt, long huyết, long hồn thì mọi việc sẽ khác hẳn. Nhất là long huyết kết tinh, luyện chế thành kim đan, khi dùng sẽ khiến thể chất cải thiện cực lớn, muốn huấn luyện ra một đội quân Đại Tông Sư võ đạo đỉnh cấp thì hoàn toàn dễ dàng. Mỗi một cao thủ như vậy đều mặc áo giáp rèn từ long lân, so với Tinh Thần Lão Nha Khải hay Sắc Vi Huyết Lân Khải còn lợi hại hơn rất nhiều. Mỗi một Đại Tông Sư võ đạo muốn giết một cao thủ lôi kiếp thì hoàn toàn dễ như trở bàn tay. Nhất là hiện giờ hoàng thất Đại Càn đã thâm nhập vào trong các thế gia, vạn nhất trong lúc chế tạo những khải giáp kia lại dung hợp thêm phương pháp rèn đúc Bách Sắc Vô Ảnh Y thì quả thực quá sức kinh khủng.”
Thiện Ngân Sa tiếp tục bình tĩnh nói.
“Bách Sắc Vô Ảnh Y là bảo y bí truyền của Phạm gia! Lúc trước ta bị ám sát ở Sa Châu, thậm chí ta chưa từng suy nghĩ kỹ về việc này. Nếu như dung hợp thủ pháp này vào trong quá trình rèn đúc áo giáp, như vậy một kiện áo giáp chế tạo ra vừa kiên cố mạnh mẽ, không thể phá vỡ, lại có thể bay lượn trong không trung, hơn nữa còn có thể ẩn giấu khí tức. Một Tiên Thiên cao thủ mặc vào thật sự có khả năng đánh chết cao thủ lôi kiếp.”
Hồng Dịch nhớ tới Bách Sắc Vô Ảnh Y.
“Năm đó Dương Bàn có ý tưởng như vậy, muốn ta giao Thiên Hương Quyển. Thiên Hương Quyển của ta am hiểu việc che giấu khí tức, dung hợp vào trong vạn vật, bất cứ cao thủ nào cũng khó có thể nhận thấy được. Nếu như mang Thiên Hương Quyển dung nhập vào trong khải giáp, quả thực rất khủng bố.”
Vân Hương Hương cũng cảm nhận được một tia uy hiếp từ lời nói của Thiện Ngân Sa.
Long lân, long cốt, vân vân, ở Đại Thiên thế giới đều là những thứ vô cùng hi hữu, gần như không tồn tại. Nếu như có được những thứ này, rèn ra khải giáp, sau đó dung hợp các loại pháp môn như Bách Sắc Vô Ảnh Y, Thiên Hương bí quyển thì quả thật sẽ có lực lượng lớn vô cùng, ẩn chứa uy nghiêm của thần thú Long Tộc, không thể phá vỡ, bay lượn trên trời, ẩn giấu khí tức, đúng là một loại khải giáp vô ảnh vô hình.
Như vậy sẽ kinh khủng đến mức nào đây?
Cường đại đến mức nào đây?
Cao thủ sáu lần lôi kiếp, nếu như bị mười Võ Thánh hoặc một đội gồm một trăm Đại Tông Sư mặc loại khải giáp như vậy mà bất thình lình tập kích, thì cũng khó tránh khỏi bị trọng thương, thậm chí là có thể bị đánh tan thành tro bụi.
Võ Thánh mặc loại khải giáp như thế chính là ác mộng của người tu đạo. Chỉ riêng uy nghiêm của thần thú rồng thôi, Quỷ Tiên thông thường cũng đã không cách nào chịu nổi rồi.
“Cho dù thế nào đi chăng nữa, hiện giờ chúng ta đều khó có thể chống lại Con Thuyền Tạo Hóa. Huống chi trên Con Thuyền Tạo Hóa kia còn ẩn tàng nhiều nhân vật lợi hại như Khâu, Công Dương Ngu, thậm chí còn có những cao thủ như Hồng Huyền Cơ.”
“Thiên Long Đạo Chủ, hiện giờ cô nương bị thương không nhẹ, tại hạ sẽ dùng Vô Cực Kim Đan giúp cô nương khôi phục thần hồn. Đợi sau khi cô nương khôi phục lại, mọi người tương trợ lẫn nhau, cùng nhau ngưng luyện Chúng Thánh Điện, trấn áp Như Lai Cà Sa, tìm hiểu Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa đạo, sau đó khống chế hoàn toàn chiếc cà sa này, dung nhập nó vào trong Chúng Thánh Điện. Tạm thời chỉ cần luyện một kiện pháp khí này thôi, để xem xem nó có thể chống lại Con Thuyền Tạo Hóa hay không, ngăn cản một ít uy lực của nó, giành giật từng chút thời gian với bọn chúng!”
Hồng Dịch đột nhiên vung tay lên, từ trong tay bắn ra một tòa điện phủ nho nhỏ.
Tòa điện phủ này xuất ra một cánh cửa, hút mọi người vào bên trong, sau đó hoàn toàn ẩn mình đi. Không gian bên ngoài từng tầng từng tầng bắt đầu xếp chồng lên nhau, không khí trở nên vặn vẹo méo mó.
Vừa tiến vào Chúng Thánh Điện, Vô Cực Kim Đan cũng cảm nhận được sự biến hóa bên trong, thấy sinh mệnh của bản thân trôi đi chậm hơn nhiều, tự nhiên cảm thấy cực kỳ vui sướng.
“Kỳ Lân, cho nó ăn một giọt máu, để nó bổ sung nguyên khí!”
Hồng Dịch nói.
Kỳ Lân ngẩng đầu, phun ra một giọt máu lớn bằng nắm tay. Giọt máu tỏa ra mùi thơm ngát đến cực điểm, tựa lan tựa linh chi, giống hệt máu nhân tiên.
Sau đó nhân tiên phân thân của Hồng Dịch cũng bay tới, trích vài giọt máu đưa cho Vô Cực Kim Đan.
Vô Cực Kim Đan hấp thụ máu tươi, tựa như vừa dùng một thứ thuốc đại bổ, thân thể mập lên một vòng, miệng mở to ra, hướng về phía long nữ mà phun ra một luồng khí lưu.
Long nữ vội vàng vận pháp lực, thần niệm xuất khỏi thân thể, hòa vào luồng khí lưu đang ập tới. Sau đó, rất nhiều thần niệm dần trở nên cường tráng, tỏa ra sinh khí bừng bừng.
“Vô Lượng Thọ!”
Hồng Dịch cũng giúp long nữ một tay, thi triển ra Quá Khứ Kinh, mãnh liệt xông tới.
Nhất thời toàn bộ thần niệm của long nữ ngưng tụ thành một linh hồn hoàn chỉnh, sau đó trở lại thân thể.
Lúc này nàng toàn thân tràn đầy sức sống, tinh thần sáng láng, tỏa ra một loại uy nghiêm còn bá đạo hơn cả Kỳ Lân.
Đây là long uy!
Long nữ lần này đã khôi phục toàn bộ pháp lực, trở thành cao thủ sáu lần lôi kiếp chân chính, vượt qua thời kỳ suy yếu.
Hồng Dịch tiện tay đặt Như Lai Cà Sa ở vị trí trung tâm của Chúng Thánh Điện, bàn tay khẽ chụp một cái.
Toàn bộ Diêm Phù Đại Trận bên trong Chúng Thánh Điện một lần nữa lại hiện lên, hút chiếc cà sa vào mắt trận.
Hai tay hắn chà xát vào nhau, ngay lập tức một quả Nguyên Nhân Đạo Quả thật lớn liền ngưng tụ thành, mãnh liệt hạ xuống Diêm Phù Đại Trận, thôi động tòa đại trận này.
Cùng lúc đó, long nữ, Cát Tường Thiên, Vân Hương Hương, Thiện Ngân Sa, Kỳ Lân, Tạ Văn Uyên, tất cả m��i người đều xuất ra thần hồn bản thân, đồng loạt tiến vào trong Diêm Phù Đại Trận, thôi động uy lực của đại trận, trợ giúp Hồng Dịch tiến nhập vào trong Như Lai Cà Sa, tiêu trừ linh tính bên trong!
Diêm Phù Đại Trận sau khi bị Hồng Dịch hàng phục, dung hợp vào Chúng Thánh Điện, uy lực lại càng tăng lên đáng kể. Tòa thượng cổ đại trận này vốn có thể ngăn cản cả tồn tại Dương Thần như Bàn Hoàng, hiện giờ được một loạt các cao thủ đỉnh cấp thôi động, nhất thời bộc phát ra một luồng lực lượng vô cùng cường đại.
Từng đám mây đen nồng đậm thoáng chốc mãnh liệt bao phủ lấy Như Lai Cà Sa, tạo thành một quả trứng có màu sắc hỗn độn, bên trong có vô số âm lôi bạo phát, vô tận không gian gấp khúc.
Hồng Dịch bằng vào một quả Nhân Quả, kết hợp với toàn bộ lực lượng của Bàn Hoàng Kiếm, dung nhập hàm nghĩa của Quá Khứ, Hiện Tại, Vị Lai, thôi động đại trận. Sự kết hợp của các loại lực lượng này khiến hắn vượt qua cả cảnh giới Tạo Vật Chủ.
Chỉ có Tạo Vật Chủ mới có năng lực nắm giữ loại pháp khí niết bàn này.
Ầm ầm!
Quả Nhân Quả này mang theo lực lượng còn cường đại hơn trước rất nhiều, triệt để dung nhập vào trong Như Lai Cà Sa.
Nhất thời Hồng Dịch liền cảm nhận thấy trước mắt là một thế giới cổ đại rộng mênh mông, tầng tầng lớp lớp trận pháp huyền ảo khó lường hiện ra khắp nơi, những dải mê cung vô tận, thời gian gấp khúc, đủ các loại Tiểu Thiên thế giới đang không ngừng sinh diệt.
Chiếc cà sa này bên trong có vô số pháp trận vận chuyển không ngừng. Hồng Dịch mang Nhân Quả tiến nhập vào trong đó, quả thật chẳng khác nào đi ngao du trong Đại Thiên thế giới.
Liên tiếp phá tan hơn trăm vạn trận pháp, đi xuyên qua vô số tầng không gian, thời gian gấp khúc, lang thang qua hơn mười vạn Tiểu Thiên thế giới đang không ngừng sinh diệt, Hồng Dịch cuối cùng cũng đã chạm vào tầng bên trong chiếc cà sa. Lúc này hắn dường như vấp phải một tầng lực lượng cực kỳ kiên cố, ngay cả Nhân Quả cũng không thể tiến nhập vào được.
Vốn dĩ Như Lai Cà Sa sẽ không chống cự lại Nhân Quả. Người tu luyện thành Nhân Quả cũng chính là chủ nhân của chiếc cà sa này. Đây cũng là đạo thuật của Thánh Hoàng Nguyên. Một khi tu luyện tới cảnh giới Tạo Vật Chủ, tự nhiên có tư cách mặc chiếc Như Lai Cà Sa này lên người, kế thừa đạo thống của Nguyên.
Thế nhưng hiện chiếc cà sa này có linh tính, nó không quan tâm đến bất kể thứ gì là đạo thống của Nguyên hay không phải của Nguyên, tuyệt đối không để kẻ khác chiếm lấy bản thể của chiếc cà sa. Chính vì thế, ở nội tầng cà sa, linh tính kiên quyết chống lại sự xâm nhập của Hồng Dịch.
Trong cảm ứng thần niệm của Hồng Dịch, hắn nhìn thấy đại trận do vô số phù văn màu vàng kim kết thành đang liên tục vận chuyển, trông chẳng khác nào một đại dương vàng óng.
Ở trung tâm đại trận phù văn hải dương này, một bóng người nho nhỏ mờ ảo hiện lên, người này mặc vũ y (áo lông chim), đầu đội tinh quang, khuôn mặt hiện lên dữ tợn. Đây chính là hình thể do linh tính của chiếc cà sa hóa thành.
“Hồng Dịch! Đây là Lưỡng Giới Thập Phương Kim Cương Đại Tàng Thần Thông Đạo! Chẳng lẽ ngươi cho rằng bản thân có thể phá giải được sao? Hôm nay ta làm một người giữ ải, vạn người khó qua! Ngươi có bao nhiêu thần niệm thì mang hết đến đây, đến một ta giết một, đến một vạn ta giết một vạn! Đến lúc đó cho dù ngươi phá được đại trận thì bản thân còn có bao nhiêu thần niệm? Bao nhiêu pháp lực?”
Linh tính cà sa cười ha ha. Sau đó ngồi xếp bằng xuống, cả người dập dềnh giữa đại dương phù văn kim sắc, bàn tay kết thành một pháp ấn kỳ quái.
Hồng Dịch nhìn đạo nhân trẻ tuổi do linh thức của Như Lai Cà Sa hóa thành, hắn chỉ đứng bên ngoài một lúc, không có bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào.
Trong khi đó, chân thân của Hồng Dịch lúc này đang đứng ở bên ngoài bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng.
“Phạm Gia Gia Chủ! Cho ta mượn một hóa thân của ngươi!”
Nói xong, Hồng Dịch chụp một trảo vào trong hư không, bắt lấy một bóng người. Bóng ảnh này chính là hóa thân do một vạn thần niệm của Phạm Gia Gia Chủ biến thành.
Hồng Dịch nắm lấy hóa thân này, vặn mạnh một cái, toàn bộ linh hồn lạc ấn bên trên liền bị tiêu trừ sạch, biến nó thành một hóa thân của chính mình.
Sau đó không chút do dự, Hồng Dịch cầm một vạn khối thần niệm này thiêu đốt, thi triển Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp, oanh kích vào Như Lai Cà Sa. Cả chùm đại pháp tựa sao băng vọt thẳng tới Lưỡng Giới Thập Phương Kim Cương Đại Tàng Thần Thông Đạo.
Ầm ầm!
Toàn bộ đại trận thoáng chốc bị phá nát!
Mọi câu chữ trên đây đều là sản phẩm trí tuệ từ truyen.free.