Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 48:

Hồng Dịch cuối cùng cũng thấu hiểu sâu sắc hơn lý do vì sao Quá khứ Di Đà Kinh lại được xưng là môn Thần hồn thuật vô thượng.

Khi tu luyện quyển kinh này đạt đến cảnh giới cao nhất, Thần hồn sẽ lơ lửng trên hư không, bản thân trở thành Quá Khứ Chi Phật. Dù trải qua trăm ngàn kiếp nạn, bản tính thuần túy cũng không hề lay chuyển.

Theo quan điểm Phật giáo, bản tính thuần túy này chính là ý niệm Thần hồn trong Đạo gia. Nói cách khác, tu thành Di Đà Kinh có thể giúp Thi Giải chuyển sinh qua trăm ngàn lần mà Thần hồn không hề tổn hại, từ đó trực tiếp đạt đến Dương Thần.

Dù Hồng Dịch chưa tu luyện Thần hồn đủ kiên cường để trải qua trăm ngàn kiếp nạn mà vẫn bất động, đạt cảnh giới bất biến về bản tính thuần túy, nhưng với một chút tổn thương như thế này, hắn vẫn có thể khôi phục chỉ trong nháy mắt nhờ Quan tưởng.

Lục Đinh Lục Giáp thần của Đạo sĩ lợi hại không kém Dạ Xoa Vương, đủ sức đánh tan Thần hồn yêu quỷ thông thường. Hoặc cho dù không thể đánh tan, cũng sẽ gây ra những thương tổn khó lòng khôi phục. Thế nhưng, đối với Hồng Dịch, đó chỉ là những tổn thương rất nhỏ.

“Cảnh giới của Đạo sĩ này có lẽ không cao, chắc chắn chưa luyện thành Quỷ Tiên. Bằng không, với uy áp Thần hồn, hắn đã có thể trực tiếp khiến ta hồn phi phách tán, khi đó ta căn bản không có cơ hội Quan tưởng ý niệm.”

Ầm!

Cương xoa của Dạ Xoa Vương và đại phủ của Đinh Giáp Kim Thần va chạm vào nhau. Một Ma thần, một Thần tướng giao đấu giữa không trung.

Hồng Dịch cùng tên Đạo sĩ kia đều hết sức chăm chú trấn áp và khống chế, khiến Tâm ma và Thần tướng được triệu hồi tới chém giết lẫn nhau trên hư không.

Đây là sự giao tranh của những ý niệm vô hình, không phải vật chất hay thực thể. Song, việc chém giết này lại càng thêm hung hiểm. Nếu một bên bại trận, Thần hồn bên đó sẽ trực tiếp chịu thương tổn.

Lúc này, kim quang trong đôi mắt Đinh Giáp thần tướng mà tên Đạo sĩ Quan tưởng đã trở nên ảm đạm, không còn uy thế như lúc ban đầu.

Hồng Dịch biết rõ đó là do Thần hồn của Đạo sĩ vừa bị thương, vì vậy uy lực của Đinh Giáp thần tướng Quan tưởng cũng suy yếu theo. Dù là Dạ Xoa Vương hay Đinh Giáp thần tướng đều do ý niệm bản thân biến thành, nên Thần hồn mạnh thì chúng mạnh, Thần hồn yếu thì chúng yếu.

Lúc đầu khi triệu hồi Thần tướng, kim quang của tên Đạo sĩ này rất mãnh liệt, một phủ khi đó có thể chém Dạ Xoa Vương thành hai đoạn, tan thành tro bụi. Nhưng hiện tại, thần tướng đó lại bị Dạ Xoa Vương kìm chân tại chỗ.

Trong mấy hiệp giao chiến bằng ý niệm, Hồng Dịch cảm thấy Thần hồn của Đạo sĩ này tuy cường đại nhưng chưa đến mức không thể chống đỡ. Nhiều nhất cũng chỉ hơn hắn một cảnh giới, đang ở cảnh giới Khu Vật, chưa đạt tới bước Hiện Hình.

Nếu Thần hồn tu tới bước Hiện Hình, có thể dựa vào Duyên Hống Kim Đan chi khí trực tiếp hiển hóa thành hình thể mà mắt thường cũng có thể trông thấy được, thậm chí còn có thể gây tổn thương cho nhục thân thật sự.

Đây cũng là điều mà Hồng Dịch thỉnh thoảng từng nhắc đến khi đàm luận cùng Bạch Tử Nhạc.

Đạo gia lấy Duyên Hống luyện thành Kim Đan không phải dùng cho thân thể, mà là để Âm Thần hiển lộ hình thể.

Nếu hôm nay tên Đạo sĩ này luyện tới Hiện Hình, lấy Lôi Hỏa phù dung hợp với khí Duyên Hống Kim Đan, Thần hồn tụ lại cùng Duyên Hống Ngũ Kim chi khí mà hiển hóa kim thân, với ưu thế áp đảo hoàn toàn đó, dù Hồng Dịch có thể Quan tưởng mà khôi phục cũng chỉ là vô ích.

Bởi vì khi đó, ý niệm của hắn không kịp xoay chuyển, chỉ một thoáng thôi Hồng Dịch cũng sẽ bị đánh cho hồn phi phách tán.

“Tiểu tử, ngươi muốn chết!”

Mắt thấy từ nơi xa xa phía Chính phủ truyền tới tiếng kim thiết vang vọng, trong lòng tên Đạo sĩ này vô cùng nôn nóng. Hắn đột nhiên hét lên một tiếng chói tai, vung mạnh cánh tay, Đinh Giáp thần tướng liền biến mất không dấu vết.

Dạ Xoa Vương mất đi đối thủ liền mạnh mẽ xông tới trước mặt Đạo sĩ. Nhưng ngay khi Dạ Xoa Vương nâng cây xoa lên định đánh xuống, một mặt trời đỏ rực từ đỉnh đầu tên Đạo sĩ bay lên. Ngay lập tức, hỏa quang tràn ngập tạo ra cái nóng như thiêu như đốt, còn Dạ Xoa Vương chỉ thoáng cái đã tan thành tro bụi.

“Nhật Thần Quan tưởng pháp?”

Hồng Dịch kinh hãi.

Mặt trời trên đỉnh đầu tên Đạo sĩ vừa xuất hiện, hồng quang rực rỡ khiến Hồng Dịch chỉ thấy trước mắt một mảnh mơ hồ, không thể nhìn thấy bất cứ cái gì. Toàn thân đau đớn như lửa đốt, cứ như thể đang xuất khiếu giữa ban ngày dưới ánh mặt trời chói chang, gay gắt, hoàn toàn bị ánh nắng mãnh liệt đó chiếu rọi mà tan biến.

Đây là một loại thần thông của Đạo môn. Trong Thần hồn đấu pháp, tưởng tượng ra Mặt trời để khiến hết thảy ma đầu do người khác luyện ra tan thành tro bụi. Nhưng loại Quan tưởng pháp này đòi hỏi Thần hồn phải hoàn toàn đạt tới cảnh giới Nhật Du siêu việt mới có thể thi triển, và đặc biệt, khi thi triển cũng sẽ làm tổn thương tới Thần hồn của chính bản thân.

Hiện tại, Đạo sĩ bị Hồng Dịch cuốn lấy không thoát ra được nên đành phải liều mạng thi triển thần thông, với hy vọng tiêu hao Thần hồn của Hồng Dịch.

Xung quanh toàn thân Hồng Dịch đều là hỏa diễm nóng bỏng khiến hắn không thể nhúc nhích.

Đối mặt với Nhật Thần Quan tưởng pháp mà đối phương thi triển, khiến Thần hồn Hồng Dịch bị thiêu đốt, trở nên yếu ớt vô cùng. Hắn lập tức tưởng tượng Di Đà Phật để giữ vững tâm thần, duy trì một chút tỉnh táo, nhưng trước sau vẫn không thể dập tắt được hỏa diễm xung quanh, nói gì đến chuyện phản kích.

“Tiểu tử này làm thế nào mà vẫn còn chưa chết?”

Trong lòng Đạo sĩ cũng kinh ngạc. Hắn thấy rõ ràng sau khi mình thi triển “Nhật Thần Quan tưởng pháp”, hỏa diễm phô thiên cái địa hoàn toàn vây quanh Hồng Dịch, nhưng đối phương lại tĩnh tọa bất động giữa những ngọn lửa. Mặc dù bị vây khốn không thể cựa quậy, nhưng dù đã luyện một lúc rồi mà hắn vẫn chưa chết.

“Liều mạng! Thần hồn có bị thương thì cũng phải luyện chết hắn.”

Đạo sĩ nghiến răng. Thi triển Nhật Thần Quan tưởng pháp, chính Thần hồn hắn cũng phải chịu dày vò, khiến toàn thân đau đớn. Song, để luyện hóa xong Hồng Dịch rồi còn tới đối phó với Hồng Huyền Cơ, hắn đột nhiên tập trung toàn bộ ý niệm.

Ầm ầm! Thế lửa quanh Hồng Dịch càng ngày càng mãnh liệt. Trong thế lửa, ánh sáng cực kỳ rực rỡ rồi cuối cùng biến đổi, hiện ra một màu trắng trong suốt đến không ngờ. Và đương nhiên, tất cả những điều này mắt thường đều khó có thể nhìn thấy. Thần hồn đấu pháp đều diễn ra trong ý niệm, tạo đủ loại ảo giác.

Hỏa diễm từ Nhật Thần Quan tưởng pháp của Đạo sĩ cũng không phải là ánh sáng mặt trời chân chính, mà là ý niệm “Tâm Hỏa”, nhưng tác dụng của nó giống với ánh nắng mặt trời, đều khiến ý niệm của người tán loạn và làm Thần hồn biến mất.

“Nếu cứ như vầy thì e rằng không được rồi. Sớm muộn gì Thần hồn cũng sẽ khô héo, bị tâm hỏa kia luyện chết thôi. Phải nghĩ cách phản kích mới được.”

Hồng Dịch biết với lực lượng Nhật Du vừa mới đạt được của mình thì còn kém xa tên Đạo sĩ kia, nên mới bị hỏa diễm vây khốn chẳng thể động đậy nổi. Nếu Thần hồn hắn cường đại, đã trực tiếp lao ra rồi. Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể dựa vào Di Đà Quan tưởng pháp duy trì sự bất động của bản tính và không ngừng chữa trị Thần hồn. Đối phương muốn thiêu chết mình, Hồng Dịch cũng đành phải liều mạng, tìm sự sống trong cái chết.

“La Sát Vương!”

Bảo vệ bổn tâm, Hồng Dịch Quan tưởng ra La Sát Vương, vị vương lợi hại hơn Dạ Xoa Vương.

Vừa mới Quan tưởng một chút, từ miệng mũi đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng đậm. Sau đó, xung quanh một phiến huyết quang hiện lên, rồi một La Sát ác ma tóc đỏ rực xuất hiện. Dưới chân hắn là một huyết hải rộng lớn.

La Sát ác ma này vừa trông thấy Hồng Dịch, định đánh mạnh tới, song một đòn này chưa xuất ra thì thân thể nó lại căng lên, hỏa diễm xung quanh đang thiêu đốt nó phát ra những tiếng xèo xèo.

La Sát ác ma này vốn là ý niệm Hồng Dịch biến thành, nên khi vừa mới xuất hiện, tự nhiên cũng bị hỏa diễm của tên Đạo sĩ kia thiêu đốt.

Bị thiêu đốt, La Sát ác ma này liền gào thét. Huyết quang toàn thân đại thịnh. Một con sóng lớn màu máu đột nhiên từ hư không hiện ra, dập tắt ngay tức khắc hỏa diễm xung quanh. Đồng thời, La Sát ác ma lại rống lên một tiếng, mãnh liệt đánh tới tên Đạo sĩ.

- A!

Đạo sĩ kia la thảm một tiếng, toàn bộ hỏa diễm tiêu tan. Hồng Dịch chỉ thấy cây đao luân có răng cưa màu đỏ trong tay tôn La Sát ác ma nọ chợt lóe lên, chém tên Đạo sĩ thành hai mảnh. Hồn phách Đạo sĩ vặn vẹo giãy dụa, nhưng La Sát ác ma liên tiếp chém xuống rồi cuối cùng dần dần tiêu tan.

Tôn La Sát ác ma này chỉ thoáng cái đã đánh Đạo sĩ hồn phi phách tán, ngửa mặt lên trời cười 'lạc lạc' rồi đột nhiên xoay người lại, đôi mắt đỏ như máu đầy quỷ dị nhìn về phía Hồng Dịch.

“Không tốt rồi!”

Hồng Dịch biết La Sát ác ma là một tâm ma cường đại mà chính bản thân hắn không thể khống chế nổi, nên hiện tại giết tên Đạo sĩ xong, lại tới phiên mình gặp phiền toái. Quả nhiên La Sát ác ma nhào tới, đao luân cực lớn trong tay bổ về phía Hồng Dịch.

Thần hồn Hồng Dịch vội vàng quay lại, bay nhanh trở về phòng mình. Chỉ có nhanh chóng quy khiếu thì Thần hồn mới có nơi ký thác, và sau cùng mới có khả năng cùng tâm ma đấu một trận. Nếu không thì hắn chết mà cũng chẳng biết mình chết thế nào nữa.

Sân ở cách đó không xa, chỉ một chốc Hồng Dịch đã tung người bay vào phòng, thấy thể xác mình trên giường, hồn lập tức quy vị. Đồng thời, tôn La Sát Vương nọ cũng tiến sâu vào trong đầu Hồng Dịch.

Thần hồn trở về thể xác khiến Hồng Dịch cảm thấy dễ chịu hơn và cũng cường đại hơn rất nhiều. Rồi đột nhiên nhảy lên hư không, hóa thân thành Di Đà Đại Phật, mặc cho La Sát Vương công kích hay cắn xé mãnh liệt đến đâu, hắn vẫn lù lù ở đó không hề động đậy.

Không biết trải qua bao lâu, có lẽ đã qua trăm ngàn hiệp, Hồng Dịch cuối cùng cũng trấn định lại được Thần hồn của chính mình. Ý niệm xoay chuyển, kim quang đại thịnh, áp chế La Sát Vương ở nơi sâu nhất trong ý niệm khiến nó biến mất không còn dấu vết.

“Hung niệm tàn bạo này thật quá cường đại!”

Hồng Dịch mở mắt ra. Hắn chỉ cảm thấy cả người vô cùng mệt mỏi.

La Sát Vương là đại biểu cho ác niệm khát máu tàn bạo ẩn sâu trong nội tâm bản thân. Nếu để cho ác niệm đó chiến thắng, hắn sẽ biến thành một ma đầu khát máu, giết người không ghê tay và hoàn toàn không còn nhân tính.

“Được rồi! Tên Đạo sĩ kia lúc hồn phi phách tán thì thanh Bạo Viêm Thần Phù kiếm kia đã bị rớt, ta phải đến xem một chút mới được.”

Hồng Dịch miễn cưỡng cố gắng ngồi dậy. Đang định đi thẳng ra ngoài thì lại nhớ ra rằng mình giờ không phải là Thần hồn nữa mà là thân thể, và bên ngoài còn có bốn nha hoàn đang nhìn chằm chằm.

“Tử Ngọc. Các ngươi dậy rồi thì cho ngựa ăn cho ta.”

Hồng Dịch hô vài tiếng nhưng bốn nha hoàn bên ngoài không lên tiếng, hình như đều đã ngủ say. Hồng Dịch âm thầm cười, bước nhanh ra ngoài, phía sau không hề có một ai theo dõi.

Bước nhanh vào một cái hẻm ở giữa hai bức tường, Hồng Dịch quả nhiên nhìn thấy một thanh chùy thủ nhỏ với chi chít những phù văn màu tím trên mặt đất. Hồng Dịch nhanh chóng thu lấy nó.

Đi tới dãy tường bao bên cạnh, dùng chùy thủ đào một ít gạch vỡ, sau đó Hồng Dịch phi qua bức tường vây, rồi lặng lẽ đi tới góc đường nọ thì nhìn thấy thi thể của tên Đạo sĩ kia.

Thần hồn tên Đạo sĩ này đã xuất xác và chết, nên thi thể hắn hoàn toàn trở nên ngu dại. Hắn giờ chỉ còn hô hấp, tim vẫn còn đập nhưng hoàn toàn không có thần trí, không hề nhúc nhích, giống như một thực vật. Trong dân gian gọi đó là tẩu hồn nhân (người mất đi linh hồn).

Hồng Dịch sờ lên người tên Đạo sĩ này phát hiện trên người hắn cũng chẳng mang theo cái gì, chỉ có một túi tiền và vài đĩnh vàng.

“Ồ? Đây là cái gì?”

Hồng Dịch tiếp tục khám xét thì lại phát hiện một hộp gỗ nhỏ. Mở nó ra thì thấy bên trong là một cây trâm dài bằng ngón tay, giống như châm dùng để châm cứu. Nhưng cây châm này không phải bằng vàng cũng chẳng phải bằng bạc, mà toàn thân nó là những huyết vân. Cầm trên tay thì nặng trịch, nặng gấp đôi loại tinh cương bình thường.

“Châm này chính là Huyết Văn Cương?”

Hồng Dịch cả kinh.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả thưởng thức trọn vẹn tại nguồn chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free