(Đã dịch) Dương Thần - Chương 489:
Được, được, được lắm… Việc hôm nay, ta sẽ bẩm báo thực chất lại hầu gia, sau đó để hầu gia bẩm báo lại cho hoàng thượng. Không đến vài ngày, hoàng thượng sẽ ban ý chỉ đến cho ngươi.
Triệu phu nhân thấy một Vô Địch Hầu bá đạo đến tột cùng đã trở lại, hơn nữa lại bất ngờ thu nạp Triệu Phi Nhi vào hậu cung. Một người có tâm tư tinh tế đến mức như ả ta cũng không thể ngờ được việc này.
Ả ta khẽ liếc mắt, rồi bật dậy bước ra ngoài.
Long hồn Thái Thủy Sơn Dương Thiện quận vương nheo nheo mắt nhìn Vô Địch Hầu đã bị Hồng Dịch đoạt xá một hồi lâu, tựa hồ muốn ra tay đại chiến một trận, nhưng cuối cùng lại không hành động.
Những điều Hồng Dịch vừa nói quả thật khiến hắn nảy sinh sự kiêng dè cực lớn. Thiên Xà vương Tinh Mâu, giáo hoàng Tinh Nguyên Thần Miếu đều trở thành nữ nhân của hắn rồi sao? Nếu thực như vậy thì thế lực của hắn đã trở nên lợi hại đến mức nào rồi đây?
Nếu như lời này xuất phát từ miệng của một người tầm thường, thậm chí là do Hồng Dịch nói thì không một ai dám tin là thật. Thế nhưng lời này lại xuất phát từ miệng của Vô Địch Hầu thì quả thật khiến người khác không khỏi tin là thật.
Tuy rằng Hồng Dịch chỉ là phô trương thanh thế, nhưng hiện tại lại đạt được hiệu quả bất ngờ.
Hồng Hi kinh hãi, ánh mắt đầy oán độc nhìn Vô Địch Hầu, nhưng lại bị Long hồn Dương Thiện phẩy tay, hóa thành một đoàn khí xanh bao bọc, mang ra ngoài.
“Tuyết Kiều tiểu tỷ lưu lại chứ nhỉ, ta còn muốn cùng nàng tâm tình trò chuyện đôi chút.”
Hồng Dịch cười nửa vời, vẻ tà mị nói.
Ánh mắt của Hồng Tuyết Kiều chấn động, ngẩng đầu lên, bắn ra hai tia sáng sắc bén. Hồng Dịch cũng đưa mắt nhìn lại, chỉ mỉm cười.
“Hồng Tuyết Kiều, ngươi cũng lưu lại đi!”
Âm thanh của Triệu Phu Nhân từ bên ngoài truyền vào.
Triệu phu nhân rời đi. Hồng Dịch cũng không ngăn cản. Hắn biết bản thân vừa rồi cướp khải giáp của Hồng Hi, để Triệu Phi Nhi lộ diện, đây chẳng qua chỉ là chút ồn ào nhỏ nhặt, thể hiện thái độ cường ngạnh của mình. Điểm cốt yếu là hắn cũng không ra tay giết hay bắt người, bằng không, không chừng sẽ khiến toàn bộ Thanh Châu đại loạn, thậm chí bảy châu huyện Đông Châu cũng xao động. Một khi lan đến triều đình, thì càng không thể cứu vãn.
Một bộ Chư Thiên Tiên Vương Khải tuy rằng trân quý, thế nhưng nếu vì một bộ khải giáp này mà đối đầu thì cho dù là Hồng Huyền Cơ cũng khó mà gióng trống khua chiêng đối đầu với Vô Địch Hầu. Còn về phần chuyện tình của Triệu Phi Nhi thì càng không có khả năng, dù sao Hồng Huyền Cơ cũng là đại gia của trường phái Lý học. Một khi ra mặt tranh đoạt nữ nhân với Vô Địch Hầu, thanh danh lập tức sẽ thối nát ngập đường.
Chính vì những lý do như vậy cho nên Hồng Dịch mới biểu lộ chút ngông cuồng, hơi kiêu ngạo một chút, nhưng thực ra mọi việc đều có chừng mực.
“Hầu gia, cứ như thế để Dương Thiện rời đi sao? Vừa rồi đại tỷ để thiếp truyền lời tới, nói là Dương Thiện này đạo thuật cao siêu, thâm sâu khó lường, lực lượng khổng lồ đến mức đáng sợ. Hầu gia có chắc giữ chân được hắn không?”
Mỹ nữ mặc váy da, Âu Dương Thiến với bước chân uyển chuyển liền đi đến.
“Các nàng không nên lo lắng, kẻ này tuy rằng cường đại, thế nhưng ta có thể tùy tiện bóp chết hắn.”
Hồng Dịch khôi phục vẻ trầm tĩnh, thể hiện sự cơ trí của Vô Địch Hầu.
“Tuy nhiên hiện giờ không phải là lúc thích hợp để giết người, dù sao hắn cũng là Quận vương. Nếu giết hắn, triều đình nhất định sẽ không giữ thể diện, chắc chắn sẽ gây chiến. Còn chuyện ta trừng trị Hồng Hi, Triệu Phi Nhi, thì đều là ta đang đùa giỡn, không đáng kể gì. Hơn nữa bọn họ lại dám thừa dịp ta tẩu hỏa nhập ma, bị ngoại ma công kích, âm mưu đoạt cơ nghiệp của ta! Nếu không nghiêm phạt bọn chúng, chẳng lẽ để sự việc này tái diễn sao?”
“Dạ, đây là thủ đoạn của Hầu gia, giết gà dọa khỉ.”
Âu Dương Thiến gật đầu liên hồi, khuôn mặt dãn ra, lộ vẻ tươi cười nhẹ nhõm vô cùng, sau đó lại lộ ra vẻ e thẹn, nói.
“Mấy ngày này, Hầu gia tẩu hỏa nhập ma, biểu hiện khác thường, khiến chúng thiếp lo lắng gần chết, nhất là đại tỷ. Hầu gia cuối cùng cũng xuất quan rồi, Thiến nhi cùng các tỷ muội muốn cùng Hầu gia tổ chức một cuộc tụ hội.”
“Mở một cuộc tụ hội?”
Trong lòng Hồng Dịch khẽ giật mình. Hắn từ Ưu Lộ Lai Đặc biết được, Vô Địch Hầu cùng hậu cung giai nhân của hắn thường hay đùa giỡn, nói là tổ chức một cuộc hội gọi là Vô Già Đại Hội (đại hội không che), cùng nhau tập hợp chúng nữ lại để dâm loạn, ngủ chung.
“Hay, bản hầu vừa ngâm mình trong hồ Tam Giới Nguyên Khí, tu thành nhân tiên, cũng vừa lúc muốn thử qua một lần lực lượng của nhân tiên.”
Trên mặt Hồng Dịch lộ ra nụ cười chiêu bài dâm đãng của Vô Địch Hầu, tuy nhiên ngay sau đó liền thu liễm nụ cười lại, nói.
“Thế nhưng còn phải chờ ta ra ngoài giết chết hai kẻ khác, giết xong hai kẻ này ta mới có thể trở về được. Hiện giờ ta khiến người của triều đình kinh sợ, các nàng trước tiên nhanh chóng ổn định lại thế cục của Thanh Châu.”
“Hầu gia muốn đi giết Hồng Dịch? Hoàn toàn chính xác, tên Hồng Dịch kia không giết không được, năm lần bảy lượt dám đối nghịch với Hầu gia, hơn nữa dường như hắn còn luyện thành đại thần thông, ngay cả Ưu Lộ Lai Đặc đều phản bội. Vậy người còn lại Hầu gia muốn giết là ai?”
Âu Dương Thiến thắc mắc hỏi.
“Là Đại Chu thái tổ.”
Vô Địch Hầu bị Hồng Dịch đoạt xá lạnh lùng cười.
“Triều đình hiện giờ đang điều tra một vụ án cực lớn, đó chính là vụ án Xích Châu Trần gia có liên quan đến tiền triều mưu nghịch! Ngay cả họa thánh Kiền Đạo Tử cũng đều bị bắt. Triều đình khẳng định là muốn dụ dỗ bậc kiêu hùng cự phách có pháp lực cao cường như Đại Chu thái tổ xuất hiện, sau đó nhất cử tiêu diệt! Ta sao có thể không đến chiếm chút tiện nghi chứ?”
“Hóa ra là vậy, đại tỷ cũng đã sớm có kế hoạch này.”
Trên khuôn mặt của Âu Dương Thiến hiện ra vẻ tán thành.
“À? Nàng không nên hành động! Tốt nhất cứ tọa trấn tại Thanh Châu để phối hợp.”
Hồng Dịch càng nghe càng cảm thấy không thích hợp ở lại lâu, sau đó đột nhiên vung tay lên. Hồng Tuyết Kiều kêu lên một tiếng "ôi chao", ngã vào tiểu thiên thế giới của hắn. Cùng lúc đó, hắn khẽ xé rách không gian, biến mất không dấu vết.
Ở bên ngoài bầu trời Thanh Châu.
Một mảnh không gian bị xé rách, Hồng Dịch từ trong đó bước ra. Hiện tại hắn đang sử dụng thân thể của Vô Địch Hầu.
“Vị đại tỷ kia rốt cuộc là ai? Chính thê của Vô Địch Hầu, ta vốn nghĩ chỉ là một nữ nhân có chút lợi hại, không đáng để bận tâm, giờ lại không ngờ nữ nhân này ngay cả Đại Chu thái tổ cũng dám nghĩ cách vây giết? Chính thê của Vô Địch Hầu không ngờ lại hung mãnh đến thế, ta cũng không thể gặp mặt nàng ta được, vạn nhất để lộ chút sơ hở, chẳng lẽ lại phải hạ sát thủ sao? Vô Già Đại Hội? Tên Vô Địch Hầu này quả thực quá dâm loạn rồi... Chậc... Bất quá đám nữ nhân này quả thực đều có chút thủ đoạn và tâm cơ. Vô Địch Hầu vừa chết, các nàng mất đi chỗ dựa, kết cục của các nàng nhất định sẽ vô cùng thê thảm, bởi lẽ Vô Địch Hầu đã đắc tội với rất nhiều người.”
Sau khi đi ra, Hồng Dịch lơ lửng giữa không trung, suy ngẫm lại bộ dáng kiêu ngạo bá đạo vừa thể hiện ban nãy. Nó giống Vô Địch Hầu đến mức ngay cả nữ nhân của hắn cũng đều tin tưởng. Nghĩ vậy, trong lòng hắn không khỏi thở phào một hơi.
“Buông đao đồ tể, lập tức thành Phật. Ma đến cực điểm, chỉ cần thoáng chút chuyển hóa, lập tức là chính đạo. Mà chính phái đến cực điểm, chỉ cần thoáng chút biến đổi, cũng liền trở thành ma trong ma. Nếu ta đi làm ma trong ma, quả thực còn tốt hơn Vô Địch Hầu nhiều.”
Dừng lại một lúc, Hồng Dịch liền chấn động mạnh, xé rách hư không, bay về phía tây. Mục tiêu lần này của hắn chính là Trần gia nằm sát biên giới Xích Châu! Một đại danh gia vọng tộc đã tồn tại hơn năm trăm năm, nơi sản sinh ra họa thánh Kiền Đạo Tử (Trần Tử Mặc), một thế gia nổi danh gần như có thể sánh ngang với hậu duệ thánh nhân. Giờ đây, một gia tộc như vậy lại bị xét nhà tịch biên, chấn động gây ra quả thực không nhỏ chút nào.
Tuy nhiên việc này cũng không thể thay đổi được, triều đình muốn làm một việc trọng đại tất phải kiếm một kẻ nào đó để khai đao. Huống chi Trần gia quả thật có dính dáng rất sâu đến triều Đại Chu.
Hồng Dịch không hề có chút đồng tình nào với Trần gia. Ngược lại, hắn có cùng mục đích với triều đình, đó chính là giết chết Đại Chu thái tổ.
Đại Chu thái tổ là kẻ duy nhất nhìn thấy hắn giết chết Vô Địch Hầu. Lúc đó, trong hư không loạn lưu, hắn dùng Hoàng Cực Nghịch Lưu đại pháp tập kích, ngược lại có thể giúp bản thân luyện hóa linh hồn Vô Địch Hầu.
Hơn nữa bản thân hắn sử dụng Bàn Hoàng kiếm nhiều lần, lúc ở Vân Mông Thiên Long phái lại bắt đi Triệu Phi Nhi, việc này cũng rất nhiều người chứng kiến. Hồng Huyền Cơ, Dương Bàn đều là hạng người tinh minh, chắc chắn sẽ không tin tưởng rằng hắn sẽ buông tha không đoạt xá Vô Địch Hầu.
Thế nhưng, nếu giết chết Đại Chu thái tổ, tiếp đến tiêu diệt hết nhân chứng, sau đó dùng thêm chút thủ đoạn, chẳng hạn như bắt Thiên Xà Vương, mọi việc lập tức sẽ trở nên hoàn hảo không chút sơ hở.
Dù sao Vô Địch Hầu trời sinh đã có đại vận khí, mỗi một lần gặp nguy hiểm đều nhận được kỳ ngộ cực lớn, không một ai tin rằng hắn thực sự đã chết.
Cho dù Vô Địch Hầu hiện giờ đột ngột xuất hiện, tu luyện đến cảnh giới Tạo Vật Chủ, Hồng Dịch rất hoài nghi rằng những kẻ biết nội tình của Vô Địch Hầu sẽ không ai ngờ vực, cùng lắm chỉ hơi ngạc nhiên đôi chút mà thôi.
Chính vì điểm này mà Hồng Dịch cho rằng việc bản thân đoạt xá Vô Địch Hầu, tạm thời đảm bảo an toàn cho thê nữ, tạm thời khống chế được cục diện đại thế thiên hạ, nắm giữ tất cả trong lòng bàn tay, đây cũng là một biện pháp khả thi.
Tuy nhiên chỉ có một vấn đề duy nhất, đó chính là đối mặt với một đám giai nhân hậu cung đầy tinh minh kia, nhất là trong đó còn có một vị "đại tỷ" chính thê đầy thần bí. Đây là một vấn đề rất khó khăn, thậm chí còn trắc trở hơn cả việc Hồng Dịch tu luyện đến Dương Thần.
Đêm khuya, gió lớn không trăng.
Lúc này đã là cuối thu chớm đông, đêm ở Xích Châu cũng bắt đầu trở nên lạnh lẽo. Hồng Dịch bay đến sát biên giới Xích Châu, tìm ra vị trí của Trần gia.
“Hai năm rồi. Nhớ lại hai năm trước, khi đó ta ở trên Tây Sơn gặp Nguyên Phi.”
Trong khí trời cuối thu đầu đông này, Hồng Dịch đột nhiên cảm thán xúc động. Bất tri bất giác đã hai năm trôi qua, thời gian tựa thoi đưa. Hai năm ấy tựa như một giấc mộng huyễn.
“Như Lai Pháp Nhãn! Thiên Lý Chân Đồng.”
Trong đêm tối, đứng trên một ngọn núi cao, Hồng Dịch vận dụng mạnh thần thông. Giữa mi tâm nhất thời mọc thêm một con mắt, hoàn toàn do thần niệm ngưng tụ mà thành.
Thoáng chốc, cảnh vật trong phạm vi trăm nghìn dặm bên ngoài đều được phóng to vô hạn, tất cả đều thu vào khóe mắt hắn. Đêm tối cũng không cách nào ngăn trở được tầm nhìn của hắn, chỉ trong khoảnh khắc hắn liền nhìn thấy được Trần gia.
Hắn nhìn thấy từng tòa từng tòa trang viện lớn nằm nối tiếp nhau, xung quanh là non xanh nước biếc, dải Xích Thủy xanh ngát uốn lượn quanh đó. Cả tòa trang viện lúc này sáng trưng, khắp nơi hỗn loạn vô cùng. Quan binh ùn ùn kéo đến, giam giữ tất cả người của Trần gia, canh gác chặt chẽ. Khắp nơi đều là tiếng khóc than của phụ nữ, trẻ em, thể hiện sự tuyệt vọng của một đại gia tộc khi đối mặt với tai ương diệt tộc. Một danh gia vọng tộc tồn tại hơn năm trăm năm, trong đó ít nhất cũng lên tới trên vạn người. Lần này động tĩnh gây ra quả thật khó có thể kết thúc.
“Hả?”
Hồng Dịch lần này đến đây cũng phát hiện ra được trong hoa viên của Trần gia nằm phía sau núi đang phát ra những cỗ sóng lực dao động mạnh mẽ đến cực điểm, suýt nữa lọt khỏi linh giác của Hồng Dịch.
Nhìn một hồi, Hồng Dịch cũng không có hành động nào khác, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Đột nhiên, khi canh ba đến, vào lúc trời bắt đầu hừng đông, ở phía xa xa trên bầu trời, một mảng mây đen khẽ động, một cỗ khí tức sát phạt cường đại liền hiện ra từ trong đó.
Cỗ khí tức ấy chính là của A Tị Vương Tọa.
Bản dịch này được tạo ra bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.