(Đã dịch) Dương Thần - Chương 492:
Chẳng lẽ sào huyệt của Đại Chu thái tổ nằm trong hư không loạn lưu? Thảo nào khó ai bắt được lão. Không biết sào huyệt của lão trong hư không loạn lưu trông như thế nào?
Hồng Dịch bám theo huyễn ảnh phân thân của Đại Chu thái tổ, truy tung suốt nửa canh giờ, một đường tiến sâu hơn mười vạn trượng vào hư không loạn lưu. Hắn cẩn trọng thao túng không gian để di chuy��n, cảm ứng quỹ tích chuyển động của huyễn ảnh thần toa phía trước, đồng thời tuyệt không để lộ chút khí tức nào của bản thân.
Hồng Dịch hiện giờ điều khiển không gian lực có thể nói là tinh diệu vô cùng. Bản thân Hồng Dịch đã dung hợp được với Càn Khôn Bố Đại, lại thấu hiểu Cửu Cung Diêm Phù Trận lẫn Ma Ha Kim Cương Bàn Nhược Ba La Mật Đa. Dù vẫn còn thua kém đại cường giả võ đạo phá toái chân không, thế nhưng so với Đại Chu thái tổ thì hắn đã cao minh hơn rất nhiều. Đặc biệt, cỗ huyễn ảnh thần toa này sau khi bắt được linh hồn của Nạp Lan Ám Hoàng, còn phải mãnh liệt trấn áp xuống.
Tuy nhiên, huyễn ảnh thần toa này lại vô cùng xảo quyệt, tốc độ nhanh không tưởng tượng nổi. Trong lúc liên tục đổi hướng, nó còn bày ra đủ loại nghi trận. Khi đã tiến vào hư không loạn lưu, nó càng bay loạn xạ xung quanh, chẳng khác nào một con ruồi nhặng ngu ngốc, khiến người khác không tài nào xác định được phương hướng.
Đến phút chót, nó bỗng chấn động, phát ra một cấm chế vô danh rồi ẩn mình mất dạng, không để lại chút vết tích gì.
– Độn Ảnh Tàng Hình trong Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp?
Trong thoáng chốc, Hồng Dịch liền nhận ra đây là một loại độn thuật cực kỳ cao minh, thuộc về Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp. Một khi ẩn mình, hình bóng thậm chí có thể qua mắt được cả Tạo Vật Chủ. Thế nhưng làm sao có thể che giấu được một người từng nghiên cứu cực kỳ thâm sâu về Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp như Hồng Dịch?
Thân thể khẽ động, uốn khúc tựa rồng tựa rắn, tan biến vào trong hư không.
– Diêm Phù Cửu Cung, Ngao Du Bát Cực.
Thoáng chốc, thi triển một môn đạo thuật lĩnh ngộ được từ Diêm Phù Đại Trận, Hồng Dịch liền bám sát đối phương.
Trong nháy mắt, hắn tựa như xuyên qua một tấm màn chắn vô hình. Lập tức, trước mắt Hồng Dịch hiện ra một dải thiên thạch hùng vĩ đồ sộ. Những khối vẩn thạch này không va đập hỗn loạn vào nhau như trong hư không loạn lưu, mà lẳng lặng trôi nổi giữa không trung, bất động, kiên cố tựa như dãy Thái Thủy Sơn.
Những khối vẩn thạch nơi đây đều to lớn vô cùng, chu vi lên tới vài dặm. Chúng lơ lửng giữa không trung, có khối hình núi non, có khối hình cung điện, trông chẳng khác nào vô số núi non, cung điện đang trôi lững lờ giữa bầu trời. Chỉ có điều, nơi đây vô cùng hoang vu, không có chút sinh cơ nào.
Ở trung tâm đám vẩn thạch là một khối có phương viên lên tới hai ba dặm, trông chẳng khác gì một tòa thành trì nho nhỏ. Cả khối vẩn thạch này đều có màu đỏ thẫm, tản mát ra từng luồng tinh khí đậm đặc của đồng. Thứ khí vị này cực kỳ nồng đậm. Người ngửi thấy đều có cảm giác như mũi bị nhét đầy mùi vị kim loại, thế nhưng trong tâm tưởng lại sinh ra một sự thỏa mãn chưa từng có, tựa như được nằm trên tiền mà ngủ.
– Xích Luyện Nguyên Đồng? Không ngờ lại có một khối lớn như vậy.
Hồng Dịch kinh ngạc đến chấn động cả người.
– Đây chẳng phải Xích Luyện Nguyên Đồng, một trong chín nghìn chín trăm chín mươi chín loại kim khí mà thượng cổ thánh hoàng dùng để đúc ra Đại Thông Mẫu Tiễn, pháp bảo mà Đường Hải Long đang sử dụng sao?
– Loại đồng này sau khi khai thác liền có thần lực, có thể chế tạo thần binh lợi khí, lợi hại hơn Huyết Văn Cương rất nhiều. Đây chẳng phải tài phú của triều Đại Chu? Hay là tuyệt thế pháp bảo mà Đại Chu thái tổ ngưng luyện, một pháp bảo sánh ngang với Vĩnh Hằng Quốc Độ, Viễn Cổ La Sinh Môn, Thuyền Tạo Hóa, Chúng Thánh Điện của ta! Đây chẳng phải pháp bảo trấn giữ đáy hòm mà Đại Chu thái tổ vẫn giấu kín b���y lâu, chưa từng thi triển trước mặt người khác sao?
Một tòa thành trì hoàn toàn được đúc từ Xích Luyện Nguyên Đồng đang trôi nổi ở giữa trung tâm đám vẩn thạch. Một tòa thành khiến người ta khi nhìn vào đều hiểu thế nào là thành đồng vách sắt. Giờ đây, Hồng Dịch đã thấy được cái gọi là "tường đồng" rồi.
Trong tòa đồng thành này ẩn chứa từng luồng uy sát cường đại, một loại khí tức cực kỳ trầm trọng, khiến ngay cả Hồng Dịch cũng ngấm ngầm kinh hãi, không dám tùy tiện đến gần. Loại pháp bảo cấp bậc thế này chỉ có thể dùng hai chữ khủng bố mà hình dung. Dù không bằng Thuyền Tạo Hóa, Vĩnh Hằng Quốc Độ, Như Lai Cà Sa, Diêm Phù Đại Trận, Viễn Cổ La Sinh Môn hay Bàn Hoàng Sinh Linh Môn, thế nhưng nó có thể sánh ngang với những tuyệt thế pháp bảo như Hoàng Thiên Thủy Long Khải Giáp.
Thế nhưng, tòa đồng thành dường như bị tàn phá đôi chút, giống như thiếu khuyết thứ gì đó, hoặc cần pháp lực vô cùng lớn mới có thể thôi động. Ngay cả Đại Chu thái tổ cũng không vận chuyển được nó, đành để nó dừng lại giữa hư không loạn lưu, trở thành sào huyệt cuối cùng của mình.
– Thời Thái cổ có Thiên Không Đạo, khai thác Xích Luyện Nguyên Đồng, cùng vô số vật liệu quý hiếm như Chân Kim, Hắc Hà Thủy Tinh, Chân Thiên Ma Sát, Cửu Âm Nguyên Thủy, Cửu Dương Phù Vân. Họ đã dung hợp hơn bảy nghìn ba trăm loại đạo pháp vào trong đại đỉnh, tiêu tốn ba trăm ba mươi ba năm, đúc luyện thành tòa Thiên Không Thành này. Bản thân nó có uy lực vô cùng vô tận, nhưng về sau lại bị Thuyền Tạo Hóa đâm vào, hủy diệt cùng bầu trời...
Một đoạn lịch sử ngắn hiện lên trong óc Hồng Dịch. Hồng Dịch lập tức nhận ra đây là một kiện thượng cổ pháp bảo! Một pháp bảo trấn phái của Thiên Không Đạo thời Thái cổ, Thiên Không Thành. Thế nhưng, vào thời Thái cổ, dường như Tạo Hóa Đạo và Thiên Không Đạo từng xảy ra tranh chấp, tòa thành này đã bị Thuyền Tạo Hóa đâm vào mà vỡ nát, vậy làm sao giờ lại xuất hiện ở nơi đây?
Chẳng lẽ Đại Chu thái tổ đã tìm được di hài của Thiên Không Thành? Tất cả những điều này không ai biết rõ.
– Tốt lắm, vừa lúc đang muốn giết Đại Chu thái tổ. Hôm nay, ta sẽ mang di hài của Thiên Không Thành dung nhập vào Chúng Thánh Điện của mình, khiến Chúng Thánh Điện càng thêm kiên cố! Đến lúc ta tu luyện thành Tạo Vật Chủ, triệu tập cao thủ trong thiên hạ, đủ sức để dung hợp Như Lai Cà Sa, Diêm Phù Đại Trận, Thiên Không Thành thành một thể. Khi ấy thực sự có thể sánh ngang với Thuyền Tạo Hóa!
Uy lực của Thuyền Tạo Hóa, đại hạm của thần hoàng, đã trở thành nỗi sợ hãi trong lòng Hồng Dịch kể từ khoảnh khắc nó phá vỡ hư không, xuất hiện trước mặt hắn. Đại Chu thái tổ không ngờ lại có hài cốt của kiện pháp bảo này. Điều này khiến người khác không tưởng tượng nổi, thế nhưng lại hợp với tâm ý của Hồng Dịch.
Hiện giờ, thực lực của hoàng triều Đại Kiền tăng lên một cách khủng khiếp, Hồng Dịch tự nhiên có tâm tư chống đối. Nếu càng để lâu, sẽ càng khó có khả năng chống chọi nổi, khiến quân thần hoàng triều càng lúc càng vô pháp vô thiên, biến cả thiên hạ thành nô lệ, trở thành bá chủ vĩnh viễn.
– Nếu đã vậy, ta đành tiên hạ thủ vi cường, không cần c��� kỵ gì nữa! Tránh cho Kiền Đế Dương Bàn tìm đến nơi này rồi giết chết Đại Chu thái tổ!
Ý niệm vừa chuyển động trong lòng, thoáng chốc hình thể Hồng Dịch liền hiện ra.
Vừa hiện hình, Hồng Dịch không chút do dự, hai tay vung lên, một quả Nguyên Nhân Đạo Quả thật lớn lao về phía Thiên Không Thành. Một đòn công kích toàn lực này của Hồng Dịch gần như tương đương với uy lực của Tạo Vật Chủ.
Nguyên Nhân Đạo Quả không mang bất cứ một hình dạng cố định nào, tựa tròn mà không tròn, tựa vuông mà không vuông, trong nháy mắt biến hóa thành một khối có kích thước lên tới vài dặm, trực tiếp đâm sầm vào Thiên Không Thành. Tựa như sao chổi đâm vào trái đất.
Ầm ầm! Ầm ầm ầm!
Thiên Không Thành tóe lên, bắn ra vô số tia sáng mang theo khí tức giống như Đại Thông Mẫu Tiễn, thoáng chốc lan tỏa xung quanh, ngăn cản Nguyên Nhân Đạo Quả. Thế nhưng đám khí tức này lập tức bị nghiền nát vụn. Toàn bộ Thiên Không Thành liền run lên dữ dội, phát ra một loạt âm thanh "ông ông ông" tựa như tiếng đại chung từ thời cổ đại.
Trung Ương Mậu Không Động Đại Khí của Thuyền Tạo Hóa cũng đều bị Nguyên Nhân Đạo Quả cứng rắn ngăn chặn, huống chi trước mắt chỉ là hài cốt của Thiên Không Thành, càng không thể chống chọi nổi.
– Ai?
Từng luồng khí huyết cường đại từ Thiên Không Thành bộc phát, thứ khí huyết này đậm đặc đến cùng cực, gần như tiếp cận với cảnh giới Nhân Tiên. Tiếp theo đó, A Tị Vương Tọa mang theo pháp lực ngập trời, bay thẳng lên. Trong mây đen cuồn cuộn, hàng ngàn hàng vạn chiến hồn liên tục gào thét, sát khí mịt mù.
Đại Chu thái tổ, với thân thể đầy uy mãnh, ngồi trên vương tọa. Lúc này, lão hoàn toàn là chân thân, không còn là linh hồn hiển hóa nữa.
– Nơi đây quả nhiên là sào huyệt của lão, chân thân lão ẩn mình ở đây tu luyện.
– Vô Địch Hầu, ngươi còn chưa chết sao?
Đại Chu thái tổ vừa bay lên, ánh mắt đảo qua, nhìn thấy thân thể Vô Địch Hầu vốn đã bị Hồng Dịch đoạt xá, ngữ khí liền lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ.
– Chẳng phải ngươi đã bị Hồng Dịch giết chết rồi sao, ngay cả Bàn Hoàng Kiếm cũng bị cướp mất? Làm sao ngươi còn có thể xuất hiện ở đây, hơn nữa pháp lực còn tăng tiến nhanh đến vậy? Rốt cuộc ngươi bị ai đoạt xá?
Hồng Dịch ở trong hư không loạn lưu luyện thành Nguyên Nhân Đạo Quả, Đại Chu thái tổ cũng không biết. Trận đánh ở mộ địa thái cổ long tộc cũng chỉ có mấy người đứng đầu thiên hạ biết được.
– Ha ha, mỗi lần ta gặp hung hiểm đều có kỳ ngộ, pháp lực nhờ đó mà bạo tăng, chẳng lẽ ngươi không biết điều này sao? Ai có thể đoạt xá được ta? Nói vậy, chắc hẳn ngươi còn không biết tin tức ta giam lỏng thái tử rồi? Hai tên ngoại tộc kia không ngờ dám đến đoạt xá cơ thể ta, thế nhưng làm sao chúng có thể thành công được?
Hồng Dịch bắt chước giọng cười ngông cuồng của Vô Địch Hầu, khí thế đầy bá đạo, kiêu ngạo.
– À?
Thân thể Đại Chu thái tổ khẽ động, không ai biết lão đang suy nghĩ điều gì.
– Vậy ngươi bám theo bổn hoàng là có mục đích gì?
– Đương nhiên là muốn...
Hồng Dịch cười hắc hắc, đột nhiên khuôn mặt trở nên lạnh lẽo:
– Lấy tính mạng của ngươi!
Vừa dứt lời, Hồng Dịch vung tay lên, lại một chưởng bắn ra mang theo một quả Nguyên Nhân Đạo Quả cách không lao về phía Thiên Không Thành. Chiêu này liền phá nát lớp màn ánh sáng bao quanh Thiên Không Thành, Hồng Dịch lập tức xé rách hư không, xuất hiện trong phạm vi bao phủ của A Tị Vương Tọa, đứng cách Đại Chu thái tổ một trượng rồi tung ra một quyền.
– Hừ! Giết bổn hoàng thì ngươi được gì? Đại Diệt Thần Quyền! Thiên Không Thành, bảo hộ linh hồn ta! Xích Luyện Nguyên Đồng!
Thân thể Đại Chu thái tổ chớp lên, mây đen cuồn cuộn, mành châu bình thiên quan tung bay, để lộ một khuôn mặt hình chữ "Quốc", vuông vức góc cạnh tựa đao khắc, đường nét cứng cỏi, khóe miệng mang theo một nét cười quỷ dị. Cùng lúc đó, trên thân thể Đại Chu thái tổ, mấy vạn thần niệm đều bốc lên mãnh liệt, ngưng kết thành Xích Luyện Nguyên Đồng Thể. Đặc biệt, mỗi linh hồn của lão đều có được sự tương trợ từ khí tức cường liệt của Thiên Không Thành, uy lực gần như tăng lên gấp đôi.
Một chiêu Đại Diệt Thần Quyền của Đại Chu thái tổ không ngờ lại có thể đỡ được một quyền của Hồng Dịch.
– Vô Địch Hầu! Ngươi lẽ nào cho rằng có thể giết được bổn hoàng sao? Hiện giờ, thực lực hoàng triều Đại Kiền tăng lên đáng sợ, hôm nay ngươi hẳn đã thấy Nạp Lan Ám Hoàng bị một chiêu giết chết! Ngươi không phải từng muốn kết hôn với Thiên Xà Vương sao? Nàng ta hiện đang độ lôi kiếp, tuy nhiên chỉ có ta mới biết được thân thể nàng đang ẩn mình nơi nào!
Ầm ầm ầm!
Vô số quyền đầu va chạm, trong lúc đó, sóng âm dao động từ Đại Chu thái tổ truyền thẳng vào linh hồn Hồng Dịch.
– Hừ! Đại Chu thái tổ, ngươi cũng không cần vờ vĩnh nữa! Ngươi đã biết rõ ta là ai lại còn muốn giả bộ không nhận ra, định lợi dụng cơ hội giết ta hay sao? Hay là muốn lợi dụng cơ hội hại ta? Hôm nay ngươi chết chắc rồi! Khắp thiên hạ này không ai còn có thể cứu được ngươi nữa!
Hồng Dịch cười lớn một tiếng, Như Lai Thần Chưởng toàn lực thi triển.
– Hồng Dịch, ngươi thật xảo quyệt!
Sắc mặt Đại Chu thái tổ chợt biến, thân thể điên cuồng lùi về phía sau. Huyễn ảnh thần toa xuất hiện bên người lão, đồng thời lão liền thi triển Hoàng Cực Nghịch Lưu Đại Pháp! Quả nhiên lão đã nhận ra Hồng Dịch, vừa rồi chẳng qua là ngấm ngầm giả vờ mà thôi.
Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập của truyen.free.