Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 496:

Từng luồng xích luyện nguyên đồng chân khí đã hoàn toàn dung nhập vào Chúng Thánh Điện. Hồng Dịch vận chuyển pháp lực dần trở nên thư thái hơn. Trong khi đó, bên ngoài hư không loạn lưu, Thiên Không Thành đã hoàn toàn biến mất, không để lại bất cứ dấu vết nào.

“Cỗ thân thể này của Đại Chu thái tổ sau khi luyện thành Đại Diệt Thần Vương xích luyện nguyên đồng chân thân, nếu dung hợp vào Chúng Thánh Điện thì còn lợi hại hơn thi thể của tên Man Ma Tạp Tây kia rất nhiều. Cỗ nguyên đồng chân thân này có thể nói là cường đại hơn thân thể nhân tiên nhiều lắm.”

Hồng Dịch nhìn thi thể Đại Chu thái tổ nằm trên mặt đất. Tuy vừa rồi bị đánh cho tàn tạ, thế nhưng máu thịt đông cứng lại như những khối đồng tinh chất. Vì thế, hắn không chút nghĩ ngợi, hai tay vung lên, một luồng không gian lực khổng lồ bùng nổ, cuốn lấy thi thể này nuốt chửng rồi tiến hành luyện hóa.

Đến đây, Hồng Dịch cuối cùng cũng chấm dứt toàn bộ quá trình vận chuyển pháp lực. Cho dù cường đại đến đâu đi chăng nữa, hắn cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Quá trình luyện hóa Thiên Không Thành khiến hắn phải tiêu hao một lượng linh hồn lực cực lớn. Khi rút lấy ký ức của Đại Chu thái tổ, thần niệm phải căng đến cực độ cũng khiến lực lượng của hắn tiêu hao rất nhiều. Hai việc này gộp chung lại khiến ngay cả bản thân hắn, người tu luyện Quá Khứ Kinh, cũng cảm thấy có chút không chịu nổi.

Tuy nhiên, cảnh tượng trư���c mắt khiến hắn cảm thấy rất đỗi thỏa mãn.

Nhìn Chúng Thánh Điện rắn chắc vô cùng, Hồng Dịch có cảm giác bản thân đang đứng giữa đồng ruộng chín vàng, sắp đến ngày thu hoạch.

Tòa Chúng Thánh Điện này do tự tay hắn luyện chế, vốn lúc đầu chỉ là một không gian nhỏ bé thua xa Tạo Hóa Hồ Lô, hoàn toàn không ổn định. Giờ đây không ngờ lại biến thành một kiện pháp bảo có thể sánh ngang với Viễn Cổ La Sinh, thậm chí tiệm cận đẳng cấp của Thuyền Tạo Hóa, Vĩnh Hằng Quốc Độ.

Bịch, bịch, bịch.

Dùng toàn bộ sức lực, Hồng Dịch mạnh mẽ dẫm xuống nền đất của điện phủ. Thế nhưng toàn bộ điện phủ không chút lay động, chỉ phát ra những âm thanh trầm đục, vững chãi.

Loại âm thanh này khiến ai nấy đều cảm thấy an toàn, vững chắc.

“Thiên Không Thành, xích luyện nguyên đồng... Những thứ này trước đây lão hủ cũng chỉ được đọc qua trong một số ghi chép cổ xưa.”

Tạ Văn Uyên cũng cảm nhận được Chúng Thánh Điện xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, trong lòng tự nhiên cảm thấy vui mừng.

Hồng Dịch luyện thành m���t kiện pháp khí niết bàn có một không hai, có lẽ sau này thực sự có thể vượt qua được con số nhất nguyên.

“Nghe nói năm đó Thuyền Tạo Hóa từng đâm vào Thiên Không Thành, một kích đánh tan, phô bày thần uy vô thượng của Tạo Hóa Đạo. Đây là những ghi chép về đại chiến thời cổ đại. Không biết hiện giờ Chúng Thánh Điện giao chiến với Thuyền Tạo Hóa thì sẽ ra sao đây?”

Bỗng nhiên, một giọng nói chợt vang lên từ hư không. Sau đó Cát Tường Thiên, với thân ảnh tiểu cô nương, hiện ra, trên đầu có một vòng hào quang màu sáng bạc liên tục lấp lánh.

Cát Tường Thiên vốn dĩ đang luyện hóa Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi, dường như lúc này đã đại thành, xuất quan!

Cát Tường Thiên trông giống như hoàn toàn không có chút biến hóa gì, thế nhưng trong mắt Hồng Dịch, nàng cũng giống như Chúng Thánh Điện, đã lột xác hoàn toàn.

Những đường kinh mạch, tựa như gân máu con người, dần hiện rõ dưới lớp da trên thân thể của Cát Tường Thiên. Từng bộ phận cấu tạo cực kỳ phức tạp đều hiện ra rõ ràng. Ngũ tạng, hô hấp vận chuyển theo một tần suất nhất định, vận hành không ngừng, tuyệt đối không phải là một loại tồn tại hư ảo như trước.

Đặc biệt là ở đại não của Cát Tường Thiên, Hồng Dịch thậm chí cảm giác được nàng còn có những huyệt khiếu tựa như Tinh Nguyên Thượng Thai! Hơn nữa dường như đã tu luyện thành công.

Nói tóm lại, đây là một cỗ thân thể cực kỳ hoàn chỉnh, chân thực, hoàn toàn giống hệt như thân thể nhân loại. Bản thân nó sở hữu khí huyết cường đại, có kết cấu phức tạp vô cùng của con người. Hắn cũng không biết Cát Tường Thiên làm sao mà luyện đúc thành công một thân thể như vậy.

Ngoài ra, Hồng Dịch còn có thể cảm nhận được trong thân thể của Cát Tường Thiên một luồng linh hồn cường đại.

Cỗ linh hồn này không phải là do tín ngưỡng mãnh liệt ngưng tụ thành, mà giống hệt như thần niệm của con người.

Đến tận lúc này, vị thần linh Cát Tường Thiên này đã hoàn toàn biến hóa thành một con người. Từ thân thể đến linh hồn không chút khiếm khuyết. Từ nay về sau không bao giờ cần phải tập hợp tín ngưỡng của chúng sinh nữa mà có thể tự thân tu luyện.

“Cát Tường Thiên, ngươi tu luyện thành công rồi.”

Hồng Dịch nhìn một lúc lâu rồi mới cất lời.

“Tu luyện thành công rồi! Ta đã luyện hóa toàn bộ viên Hỗn Thiên Nguyên Khí Xá Lợi kia. Lẽ ra ta sẽ phải mất đến mấy tháng, thậm chí là một năm mới có thể tu luyện thành công, thế nhưng bỗng nhiên có một lượng nguyên đồng chân khí xuất hiện, sau đó lại có thêm huyết khí cường đại tiến vào, giúp ta rất nhiều, khiến ta rút ngắn được một năm khổ luyện.”

Cát Tường Thiên vỗ nhẹ bàn tay nhỏ nhắn của mình, vui mừng hớn hở nói.

“Ta hiện giờ pháp lực tiến triển nhanh chóng, không còn sợ Nguyên Khí Thần nữa. Tuy rằng lực lượng vẫn không thể bằng hắn, nhưng hắn muốn giết ta thì ta có đủ năng lực để chạy trốn. Hồng Dịch, xem ra giao dịch với ngươi thực sự là món hời lớn nha. Nếu như không có ngươi, ta e rằng một nghìn năm nữa cũng không thể thắng được Nguyên Khí Thần, đoạt lấy xá lợi của hắn.”

“Trước đừng cao hứng, ta nói cho ngươi một việc. Nạp Lan Ám Hoàng đã chết, Huyền Thiên Quán hiện giờ đã như rắn mất đầu, loạn trong giặc ngoài, tình thế vô cùng bấp bênh. Ngươi thân là thần linh của Huyền Thiên Quán, vào thời điểm hiện giờ nên phải làm gì đây?”

Hồng Dịch xua đi vẻ vui mừng của Cát Tường Thiên, kể chuyện Nạp Lan Ám Hoàng.

“Cái gì, Nạp Lan Ám Hoàng chết rồi sao?”

Nghe Hồng Dịch nói xong, Cát Tường Thiên đột nhiên kinh hãi vô cùng, trên khuôn mặt không còn chút tươi cười nào.

“Vậy thì xong rồi! Nạp Lan Y Hồng, Khổng Tước Vương, thậm chí là tên Vũ Văn Mục kia nhất định sẽ bắt đầu rục rịch hành động. Thiên Xà Vương Tinh Mẫu cũng không xong rồi. Ta phải nhanh chóng trở về xem sao, trấn áp cục diện ở Huyền Thiên Quán, không thể để cho những tên này gây rối loạn thánh địa được. Tàng kinh các của Huyền Thiên Quán vốn là dưới quyền quản lý của ta, không thể để xảy ra bất cứ vấn đề gì.”

“Kiền đế Dương Bàn càng ngày càng đáng sợ. Vừa ra tay liền giết chết quỷ tiên năm lần lôi kiếp. Lần này không nhờ có hắn, ta cũng không giết được Đại Chu thái tổ. Sau Đại Thiện Tự, Huyền Thiên Quán e rằng cũng sắp tan rã mất thôi.”

Hồng Dịch lạnh lùng nói.

“Trong bản chính Vị Lai Vô Sinh Kinh có ghi lại rằng, nắm chặt tương lai, che phủ tương lai, thao túng tương lai, sáng tạo tương lai, thần kỳ không gì sánh được. Không ngờ có thể che giấu được linh cảm nguy hiểm của quỷ tiên năm lần lôi kiếp, khiến cho đối phương không cách nào cảm ứng được nguy hiểm. Kể từ nay về sau, cao thủ kiêu hùng cự phách đứng trước Dương Bàn không bao giờ có thể vô pháp vô thiên được nữa.”

Tạ Văn Uyên cũng biết chuyện này, nghe Hồng Dịch nói, trong lòng vô cùng khiếp sợ.

Cao thủ năm lần lôi kiếp đã không dễ bị tiêu diệt. Dựa vào năng lực dự báo nguy hiểm, có thể thay đổi được tương lai của chính mình. Quỷ tiên có thể dễ chết, nhưng kiêu hùng cự phách muốn chết cũng khó.

Thế nhưng Kiền đế Dương Bàn xuất ra một chiêu này chẳng khác đặt một thanh kiếm sắc bén trên đầu những cao thủ kiêu hùng cự phách.

“Cát Tường Thiên, ngươi trước tiên cứ về Huyền Thiên Quán đi, có chuyện gì thì thông báo cho ta biết, đồng thời tìm kiếm Thiên Xà Vương Tinh Mẫu. Hiện giờ nàng ta đang ở Ám Hắc Bí Giới thuộc Thiên Xà Sơn Cốc để khôi phục nguyên khí.”

Hồng Dịch quay sang Cát Tường Thiên nói một tiếng. Hắn đã tra xét ký ức của Đại Chu thái tổ, từ đó có thể biết được Thiên Xà Vương Tinh Mẫu đang ẩn mình ở nơi nào.

Cát Tường Thiên dường như sớm đã cảm thấy lo lắng vô cùng. Với tính cách của tiểu cô nương này, vừa nghe xong liền vội vàng lao ra khỏi điện phủ, thoáng cái đã biến mất.

Quán chủ của Huyền Thiên Quán đã chết, Thiên Xà Vương Tinh Mẫu suy yếu sau khi độ lôi kiếp. Cả tòa đại thánh địa này ngay lập tức lâm vào nguy hiểm. Cần biết rằng Nạp Lan đại đế cực kỳ có tham vọng với tòa thánh địa này, thánh địa nếu không có cao thủ năm lần lôi kiếp tọa trấn thì sớm đã bị hủy diệt rồi.

Cao thủ năm lần lôi kiếp là tồn tại không phải bất cứ ai cũng dễ dàng trêu chọc vào, rất đơn giản bởi vì bọn họ có năng lực dự báo trước nguy hiểm, rất khó giết chết.

Một tiếng thở thật dài truyền ra. Đó là tiếng thở dài của Thiện Ngân Sa.

Trong lúc Hồng Dịch nói chuyện với Cát Tường Thiên, Thiện Ngân Sa cũng luyện hóa hoàn toàn bảy vạn bảy nghìn bảy trăm bảy mươi bảy viên thần niệm tinh thuần sáu lần lôi kiếp đỉnh cấp của Đại Chu thái tổ. Lực lượng tăng vọt một cách bùng nổ, nhảy vọt đến đẳng cấp linh hồn có thể xé rách không gian của bậc kiêu hùng cự phách.

Tuy nhiên, rốt cuộc Thiện Ngân Sa vẫn còn thiếu đạo hạnh, cũng không có năng lực dự đoán nguy hiểm. Loại năng lực này cần phải chân chính vượt qua năm lần lôi kiếp mới có được.

“Tên Đại Chu thái tổ này thực sự là kẻ chuyên cướp đoạt, không hổ là nhân vật tung hoành thiên hạ suốt ba trăm năm. Hồng Dịch, chàng tu luyện cho đến tận bây giờ cũng chỉ có sáu vạn sáu nghìn sáu trăm sáu mươi sáu viên thần niệm, thế nhưng lão ta còn nhiều hơn chàng một vạn thần niệm.”

Thiện Ngân Sa thở ra nói.

“Đương nhiên rồi, khi chinh chiến thiên hạ, lão ta giết không biết bao nhiêu nhân vật lợi hại. Đúng rồi, kiện pháp khí A Tị Vương Tọa cùng Huyễn Ảnh Thần Toa này ta cũng thu được, vừa hay nàng có thể luyện hóa chúng làm pháp bảo hộ thân.”

Hồng Dịch vung hai tay lên, mở ra một vùng không gian. A Tị Vương Tọa cùng Huyễn Ảnh Thân Toa lớn đến mấy trượng liền bay ra ngoài.

Hai kiện pháp bảo này đều là những thứ cường đại khó lường, so với pháp bảo trấn giáo của các thánh địa còn mạnh hơn rất nhiều, chỉ kém một chút là có thể sánh ngang với pháp bảo của thượng cổ thánh hoàng, chư tử.

“Cao thủ năm lần lôi kiếp Nạp Lan Ám Hoàng chết, Đại Chu thái tổ cũng đã chết. Giấy khó có thể bọc được lửa, tin tức này sớm muộn gì cũng bại lộ. Trong mấy năm sắp tới e rằng các cao thủ đều liều mạng nâng cao thực lực bản thân, liều mạng đi độ lôi kiếp.”

Tạ Văn Uyên cảm thán nói.

“Đây cũng là dấu hiệu khi một thời đại mới bắt đầu.”

“Một khi không có chắc chắn mười phần, không có tích lũy khổng lồ để sau khi độ bảy lần lôi kiếp không bị suy yếu, ta sẽ không mạo hiểm đi độ lôi kiếp. Thực ra hiện tại ta cũng có ba phần chắc chắn mở ra cánh cửa tạo hóa, chẳng qua như vậy lại quá mức nguy hiểm, tính ra thì không phải là tích lũy đủ dày.”

Hồng Dịch nói.

“Thiên Xà Vương mạo hiểm độ lôi kiếp lại thành công bất ngờ, thế nhưng cũng không tránh khỏi suy yếu, đạo lữ bị giết. Thiên Xà Vương độ lôi kiếp nhanh như vậy, thật ra nàng ta chỉ có ba phần chắc chắn, sau đó mạo hiểm liều lĩnh một bước mà thôi. Vốn dĩ nàng ta không muốn độ lôi kiếp là muốn tích lũy đủ lớn để sau khi độ lôi ki��p không bị suy yếu. Thế nhưng mỗi khi một thời đại mới bắt đầu, rất nhiều người đều muốn nâng cao thực lực, rất nhiều người mạo hiểm, bất chấp tích lũy chưa đủ mà vẫn liều mạng độ lôi kiếp.”

“Long nha mễ đã trưởng thành rồi! Dường như hấp thụ xích đồng chân khí, long nha mễ lập tức sinh trưởng điên cuồng, hiện giờ rất nhanh sẽ chín rộ.”

Ngay khi Hồng Dịch cùng Tạ Văn Uyên, Thiện Ngân Sa nói chuyện, long nữ Ngao Loan liền từ trong hư không hiện ra, vội vàng nói.

“Đi, đi xem một chút!”

Hồng Dịch trong lòng khẽ động, một trận pháp chuyển hoán không gian bùng lên, mọi người lập tức xuất hiện tại nơi trồng long nha mễ.

Chỉ thấy trên nền đất ngũ sắc, những cây long nha mễ đã trưởng thành, cao vọt lên chẳng khác gì những cây đại thụ che trời, chiều cao hơn mười người, bên trên kết đầy những hạt lúa nhọn hoắt tựa kiếm.

Trên mỗi một cây đại thụ, ít nhất có đến mấy trăm hạt, thậm chí là cả nghìn hạt long nha mễ.

Hạt lúa đung đưa, hương thơm ngào ngạt.

Văn bản này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong quý độc giả đón đọc trọn vẹn tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free