Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 50:

Trưởng tử của Triệu phu nhân, Hồng Hi, cũng là người có quyền uy thực sự trong Hầu phủ, chỉ đứng sau Hồng Huyền Cơ. Bề ngoài hắn trầm tĩnh, nho nhã, nhưng bên trong lại ẩn chứa khí chất uy mãnh như núi.

Hồng Dịch cảm thấy hai mắt mình đau nhói như bị kim châm khi ánh mắt hai người chạm nhau. Lồng ngực hắn đập thình thịch, Thần hồn dường như bị chấn động mạnh chỉ trong nháy mắt. Nhờ đó, hắn biết được rằng thực lực, tinh khí thần của "Tiểu Võ Ôn hầu" này vượt xa mình, sâu không thể lường được.

Việc tâm thần giật nảy khi ánh mắt giao nhau là do thực lực hai bên có sự cách biệt quá lớn, điểm này Hồng Dịch hiểu rất rõ ràng.

"Không biết võ công của Hồng Hi đã luyện tới cảnh giới nào rồi? Là Tiên Thiên cao thủ hay Đại Tông Sư?"

Hồng Dịch khẽ né tránh ánh mắt của Hồng Hi, thầm nghĩ trong lòng.

Thấy Hồng Dịch tránh ánh mắt mình, Hồng Hi liếc qua, khóe mắt lóe lên tia trào phúng và khinh thường. Ánh mắt đó tựa như một con sư tử hung mãnh đang nhìn chằm chằm một chú thỏ trắng nhỏ.

Vừa vặn khóe mắt Hồng Dịch quét tới, nhìn thấy ánh mắt ấy, khí huyết cuồn cuộn trong lòng hắn tức khắc dâng lên một sự phẫn nộ mãnh liệt. Hắn khẽ nắm chặt hai quyền, mi mắt hơi nhắm lại.

"Ngươi có thể kế thừa tước Hầu, nhưng rồi sẽ có một ngày ta nhất định sẽ vượt lên ngươi. Bất luận là văn hay võ, thực lực hay địa vị, ta đều phải áp đảo ngươi thật xa, rồi sẽ dùng chính ánh mắt ngươi hôm nay nhìn ta để nhìn lại ngươi!"

Hồng Dịch nén sự phẫn nộ trong lòng xuống, âm thầm thề.

Những việc Hồng Hi từng trải qua, Hồng Dịch cũng biết được ít nhiều. Thân là trưởng tử trong Hầu phủ, gần như từ lúc vừa lọt lòng, Hồng Hi đã bắt đầu theo văn tập võ và được chính Hồng Huyền Cơ cẩn thận dạy dỗ. Gân cốt của Hồng Hi cực tốt, nghe đồn lúc bảy tuổi hắn đã có thể chơi đùa với tảng đá sáu mươi cân. Mười bốn tuổi, hắn tiến vào Giảng Võ Đường trong quân đội, sau đó liên tiếp lập chiến công, được thăng chức lên thành Thống Lĩnh. Thậm chí có một lần bảo vệ Thái Tử đi tuần tra biên cương gặp phải ám sát, hắn một mình giết chết trăm kẻ vây công. Sau khi trở về, hắn được Hoàng đế ban cho một thanh bảo đao Băng Liệt Văn có tên “Trấn Ngục”, đồng thời được chính Hoàng đế khen ngợi rằng “Hổ phụ vô khuyển tử”.

Hồng Hi lẳng lặng đứng thẳng phía sau Hồng Huyền Cơ. Hai cha con vóc người và hình dáng đều tương tự nhau, đều trầm tĩnh như núi, không giận mà uy, sâu không lường được. Bất kể là ai nhìn vào cũng cảm thấy đây đích thực là một đôi cha con.

Trong lòng Hồng Dịch cảm thấy rằng những đứa con của vợ lẽ xung quanh, thậm chí bao gồm cả mình, đều không có được cái khí chất giống như Hồng Huyền Cơ và Hồng Hi. Loại khí chất này không phải xét trên tướng mạo hay huyết thống, mà là sự truyền thừa về tinh thần và khí phách.

“Võ công quyền pháp nếu đã tiến vào cảnh giới Tiên Thiên thì gân cốt da thịt, lục phủ ngũ tạng cả trong lẫn ngoài đều như đúc thành một khối. Toàn thân khí huyết, tinh thần và thể xác mạnh mẽ vô cùng, khiến bách quỷ vạn tà không thể xâm phạm được. Ta có thể coi là đạo pháp thông huyền, nhưng đối với dạng người như Hồng Hi cũng không có bất cứ tác dụng gì. Có thể nói nếu như hiện tại hắn có làm gì ta đi nữa, ta cũng không có một chút biện pháp nào cả. Không được! Thực lực ta còn chưa đủ cường đại, cần phải khắc khổ tu luyện!”

Sau khi sự phẫn nộ do ánh mắt của Hồng Hi gây ra đã lắng xuống, Hồng Dịch liền bắt đầu suy nghĩ cặn kẽ.

Hắn đọc qua Đạo kinh, lại vừa được một Đại Tông Sư là Bạch Tử Nhạc truyền đạt những lý luận uyên thâm, nên biết được rằng nếu tu đến cảnh giới Quỷ Tiên thì có thể chiếm và khống chế thân thể con người. Tuy nhiên, điều đó chỉ có thể đối phó được với những người có cảnh giới Võ Sư trở xuống.

Một khi gặp người đã đạt siêu việt cảnh giới Võ Sư tới Tiên Thiên, với toàn thân trong ngoài bền chắc như thép, thân thể đã tôi luyện thành một khối, thì đến cả Quỷ Tiên cũng không thể tiến hành Đoạt xá, Phụ thể để khống chế Thần hồn của họ. Lại càng không nói tới những người đã tu luyện quyền pháp tới cảnh giới Đại Tông Sư, thậm chí là Võ Thánh.

Sau khi luyện tới cảnh giới Võ Thánh, toàn thân sẽ được Hoán Huyết (đổi máu), khiến huyết khí cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi, làm các loại âm hồn trong phạm vi hơn mười dặm không thể tiếp cận nổi. Cho dù có dùng Phi kiếm giết tới thì chưa đến gần thân thể họ đã bị huyết khí áp bức, làm uy lực giảm xuống hơn một nửa, trở nên yếu ớt không còn lực lượng nữa.

“Trong sử sách, từ các triều đại xưa tới nay đều coi Quỷ Thần chi đạo là tiểu thuật. Cho dù có khởi binh tạo phản đi nữa thì cũng chỉ là thủ đoạn của tà giáo mê hoặc nông dân, lưu dân. Nếu đụng phải đại quân tinh nhuệ có huyết khí mạnh mẽ ngút trời, có tâm chí kiên định, được huấn luyện bài bản và trải qua vô số trận chiến sinh tử, thì dù là Quỷ Tiên cao minh tới đâu cũng không thể sử dụng bất cứ pháp thuật gì. Cho nên mọi triều đại từ xưa tới nay đều không quan tâm đến việc Quỷ Thần chi đạo truyền bá trong dân gian, vì những người nông dân vốn không quen cầm đao thương, khi đối đầu với quân tinh nhuệ của triều đình sẽ lập tức tan tác. Đây cũng là yếu điểm được ghi lại trong sử sách. Xem ra ta muốn thành công lập nghiệp, ngoài việc tu luyện Thần hồn thuật thì điều quan trọng hơn vẫn là Võ kỹ.”

Hồng Dịch hạ quyết tâm trong lòng. Chỉ trong nháy mắt, vô vàn ý niệm đã xoay chuyển trong đầu hắn, rồi cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.

Hắn đứng ở vị trí cuối cùng, liếc mắt nhìn quanh, phát hiện mình có cả thảy hơn mười anh chị em. Trừ đứa con thứ hai của Triệu phu nhân là Hồng Khang đang ở ngoài làm quan tại phương Nam, xa xôi ngàn dặm nên không kịp về, còn lại tất cả đều đã đến đông đủ, bao gồm cả Hồng Tuyết Kiều con của Phương phu nhân và Hồng Quế con của Tam phu nhân, đều đứng ngay ngắn, trang trọng.

Người trong Hầu phủ rất đông đúc. Hồng Huyền Cơ có tam thê tứ thiếp, mà gần như mỗi thê thiếp đều sinh được đôi ba con cái, vì thế anh chị em của Hồng Dịch lên đến hơn mười người.

Việc Nguyên Phi nương nương nhận họ hàng là đại sự, cũng là chuyện rất lớn của Hầu phủ. Quan trọng hơn cả ngày Tết, nên toàn bộ mọi người đều đã đến đông đủ để quỳ tiếp đón. Đó cũng là lễ số cần phải có.

Bốn tiểu thiếp trong Hầu phủ cũng lẳng lặng theo sau ba vị phu nhân, tựa như nha hoàn tùy tùng, và họ cũng chẳng dám gây ra bất cứ náo động hay vượt quá khuôn phép nào.

“Cuộc sống của mấy di nương này mặc dù khó khăn, nhưng ít nhiều vẫn có chút của cải, hơn nữa con cái đều đã trưởng thành, nên cũng xem như có một kết cục không tệ,” Hồng Dịch nhìn bốn người tiểu thiếp trong phủ, trong lòng yên lặng nghĩ.

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng trở nên ồn ào. Mấy tên thái giám cưỡi ngựa hồng y xông vội tới đại môn, sau khi xuống ngựa liền nhanh chóng tiến vào.

– Nương nương đã ra khỏi cung rồi. Không tới nửa canh giờ nữa người sẽ tới Hầu phủ. Hầu gia, người phải chuẩn bị sẵn sàng.

Một âm thanh khàn khàn, khó nghe, như tiếng vịt đực, phát ra từ cổ họng tên thái giám vừa chạy tới báo tin.

– Ban thưởng cho bọn họ để họ lui xuống nghỉ ngơi.

Hồng Huyền Cơ mặt không chút thay đổi phân phó một tiếng. Hoa phu nhân bên cạnh hắn lập tức hiểu ý, liền sai người dẫn đám thái giám xuống nghỉ ngơi, uống trà.

Người trong Hầu phủ nhất thời im phắc, không một tiếng động. Tất cả đều lẳng lặng nhìn ra phía cửa. Một lát sau, lại có thái giám tiến vào nói:

– Tới rồi!

Sau đó liền xuất hiện rất nhiều thái giám, tay nâng lư hương, tay cầm ô dù, đứng chật một đoạn đường phía trước cổng. Tiếp theo đó, một cỗ kiệu lớn tám người khiêng xuất hiện. Trên chóp nóc kiệu, một hồ lô lớn bằng vàng khảm bảo thạch bảy màu lấp lánh. Rèm kiệu, màn che bốn phía, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi. Tất cả đều toát lên vẻ phú quý, vương giả của Hoàng gia Thiên triều.

Hồng Dịch liếc trộm vào nhưng chẳng thấy được người trong kiệu dù chỉ một thoáng, nên đương nhiên không thể nhìn rõ diện mạo Nguyên Phi để xem liệu đây có phải vị hồng y hiệp nữ năm xưa trong sơn cốc nọ hay không. Song, Hồng Dịch lại có một loại cảm ứng rằng ánh mắt người bên trong kiệu cũng đang dõi theo mình. Một ánh mắt rất nhẹ nhàng, đầy hứng thú và có chút thưởng thức.

Nếu không phải Thần hồn Hồng Dịch đã tu luyện có chút thành tựu, thì e rằng hắn không thể có được cảm ứng tinh tế như vậy.

Ngay lập tức:

– Cung nghênh Hoàng Quý Phi nương nương!

Lúc này, tất cả mọi người trong Hầu phủ đều đồng loạt quỳ xuống. Hồng Dịch cũng theo đó cúi mình quỳ lạy. Đó là quy tắc.

Song, hai cha con Hồng Huyền Cơ và Hồng Hi lại không quỳ xuống, họ chỉ khom mình hành lễ.

Tuy nhiên, cũng không ai ngạc nhiên. Đó là bởi vì hai cha con Hồng Huyền Cơ, Hồng Hi đều được Hoàng đế hạ chỉ cho phép “Hoàng thành kỵ mã, kiếm lý thượng điện” – tức là, ngoại trừ Hoàng Thượng, họ không phải quỳ lạy bất kỳ ai.

Nói cách khác, hai cha con này có thể cưỡi ngựa ra vào Hoàng thành, thậm chí có thể mang đao kiếm khi yết kiến Hoàng Thượng. Ngay cả khi gặp Thái tử hay Hoàng hậu, họ cũng chỉ cần hành lễ chứ không phải quỳ lạy.

Đây là niềm vinh dự lớn lao đối với những bậc Cực Nhân Thần.

– Miễn lễ!

Âm thanh từ trong kiệu truyền ra.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free