Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 68:

– Ân chủ! Võ công của người này thật khó lường. Gân cốt toàn thân đã đạt đến đại thành. Nếu lão già này không tính sai, hắn là Võ Sư đỉnh phong và đã bắt đầu tôi luyện nội tạng nhưng vẫn chưa chính thức đạt tới mức trong ngoài hợp nhất, tức cảnh giới Tiên Thiên. Nếu không thì hôm nay lão già này đã phải bỏ mạng tại đây rồi.

Trầm Thiên Dương ngồi xổm xuống nhặt hai mảnh tẩu thuốc, thoáng nhìn vào chỗ bị Triệu Hàn đánh gãy. Khóe mắt lão giật giật, rõ ràng trong lòng vẫn còn vương nỗi sợ hãi.

– Cao thủ Tiên Thiên là người “Đồng bì, cương cốt, thiết tạng phủ”. Người này vừa rồi dưới sự vây công của chúng ta, hơi thở có chút tán loạn, cho thấy tạng phủ vẫn chưa luyện tới mức cao nhất. Hơn nữa, cao thủ Tiên Thiên không hề úy kỵ Đạo thuật mê thần chi pháp. Vừa rồi Ân chủ thi triển chính là Đạo thuật sao?

Nhớ lại màn giao đấu như điện quang thạch hỏa vừa rồi, Trầm Thiên Dương nhìn Hồng Dịch.

Là một lão giang hồ, đương nhiên lão có thể phát giác ra hai lần sơ hở của Triệu Hàn.

“Lão nhân này thật tinh tường.”

Trong lòng Hồng Dịch thầm nghĩ, nhưng hắn không trả lời mà ngồi xuống, một tay đặt lên chuôi kiếm, một tay để trên mặt bàn, trông có vẻ như sắp sửa ra lệnh.

Đòn công kích vừa rồi mà Hồng Dịch thi triển với Triệu Hàn là sự giao đấu trong ý niệm, vô hình vô ảnh, trực tiếp khắc sâu vào tâm trí đối phương. Người bên cạnh dù chỉ một chút cũng không thể nhìn thấy hay nghe thấy được.

“Võ Sư đỉnh phong đang bắt đầu luyện tới Tiên Thiên cảnh giới sao?”

Hồng Dịch cũng là lần đầu tiên đối mặt với một cao thủ như Triệu Hàn:

“Cao thủ bậc này cho dù trong Giảng Võ đường cũng có thể giữ một chức vụ không nhỏ trong quân đội. Thế nhưng hắn lại là nô bộc của Triệu phu nhân. Vậy thì gia tộc của mụ lớn đến mức nào đây? Hôm nay ta bắt hắn, liệu Triệu phu nhân còn có thể phái người nào đến nữa không?”

Nghĩ tới đó, hắn âm thầm khiếp sợ trước thế lực của Triệu phu nhân.

Mặc dù còn chưa luyện tới Tiên Thiên cảnh giới “Đồng bì, cương cốt, thiết tạng phủ”, trong ngoài nhất thể, nhưng Võ Sư đỉnh phong vẫn là một cao thủ hiển hách một phương.

– Tiểu tạp chủng, ngươi làm tốt lắm, tốt lắm!

Triệu Hàn mặc dù bị ép nằm trên mặt đất, gân tay gân chân đều bị cắt đứt nhưng đôi mắt vẫn lộ hung quang như trước, tựa như một con độc xà bị thương nhưng sự âm độc vẫn không hề suy giảm.

– Tiểu Mục, vả vào miệng hắn cho ta.

Ánh mắt Hồng Dịch phát lạnh.

– Dạ! Ân chủ.

Tiểu Mục bước tới, vươn tay tát tới tấp vào Triệu Hàn.

Mặc dù Triệu Hàn là cao thủ gân cốt da thịt đã đạt đại thành, nhưng da mặt khó lòng chịu nổi những cái tát. Huống hồ Tiểu Mục cũng đã luyện thuần thục, đòn tay ra rất mạnh.

Mặt hắn lập tức sưng đỏ, đồng thời máu từ khóe miệng chảy ra do bị đánh.

Bị tát mấy cái, Triệu Hàn cũng yên tĩnh, không tiếp tục mắng chửi nữa mà dùng ánh mắt chưa từng có, khiến người ta dựng tóc gáy nhìn Hồng Dịch, miệng lạnh lùng nói:

– Hảo hảo hảo! Ngươi giấu giếm giỏi lắm. Triệu phu nhân trước kia cũng không thể phát giác được. Ngươi không ngờ lại dám lén luyện Đạo thuật. Chắc chắn là con tiện nhân Mộng Băng Vân kia đã lén truyền cho ngươi rồi. Tốt! Tốt. Ngươi cũng có thể xem như là kẻ đại gian ác đấy. Tu luyện Đạo thuật mà ngay cả Hồng Huyền Cơ cũng không nhận ra được. Ngươi thực sự là kẻ có tâm cơ thâm trầm. Nếu sớm diệt trừ ngươi thì đâu có cơ sự ngày hôm nay.

– Mộng Băng Vân? Ai là Mộng Băng Vân?

Hồng Dịch nghe thấy Triệu Hàn nói ra cái tên này, trong lòng bỗng căng thẳng khó hiểu liền vội vàng hỏi.

– Ha ha, ha ha. Mộng Băng Vân đường đường là đệ tử kiệt xuất của Thái Thượng Đạo vào năm đó nhưng ngay cả tên của mình cũng không dám nói cho con trai biết. Nàng ta cũng xem như là hèn nhát đến cùng rồi!

Triệu Hàn thấy Hồng Dịch hỏi như vậy thì phản ứng đầu tiên là sững sờ, rồi cười ha hả như tìm thấy lối thoát cho nỗi uất ức.

“Mộng Băng Vân là tên mẹ ta sao?”

Hồng Dịch nghe được những lời trên đã hiểu ra. Đồng thời trong đầu hắn lúc này bỗng nhớ lại bức Hoa Mai đồ mà ngày đó hắn từng trông thấy khi vào thư phòng cùng Trấn Nam công chúa.

Trên bức Hoa Mai đồ có viết là Kiền Đạo Tử tặng Huyền Cơ huynh, Mộng Băng Vân.

“Thái Thượng Đạo, Mộng Băng Vân… Mẫu thân thì ra gọi là Mộng Băng Vân sao?”

Trong lòng Hồng Dịch bỗng trở nên kích động. Hắn giờ không biết cảm xúc của mình thế nào nữa. Khi hắn bảy tuổi thì mẫu thân đã mất.

Trong những hồi ức về mẫu thân, Hồng Dịch mặc dù cảm giác được mẫu thân mình đặc biệt xinh đẹp nhưng bị bệnh quanh năm và lại có vẻ uất ức. Từ trước tới giờ bà ấy chưa từng vui vẻ hay cười, cũng không nói về thân phận của mình. Hiện giờ trên bài vị của người là Hồng thị, ngay cả họ cũng không có.

Người con gái sau khi lấy chồng thì sẽ mang họ của chồng. Và khi thời gian trôi đi, tên thật của người con gái đó cũng dần bị lãng quên.

Với lại trong trí nhớ của Hồng Dịch, hắn cũng đã hỏi qua tên gọi của mẫu thân mình nhưng mà mẫu thân cũng chưa từng nói cho hắn biết, mà mỗi khi hỏi, bà lại nhíu mày.

Mẫu thân cũng chưa bao giờ đánh chửi hắn. Những lúc hắn nghịch ngợm, bà cũng chỉ cau mày mà thôi. Ánh mắt cau mày của mẫu thân là ấn tượng sâu sắc nhất trong tâm trí Hồng Dịch từ khi còn bé. Đôi lông mày như mây khói, khi nhíu lại khiến người ta tan nát cõi lòng.

– Thái Thượng Đạo cùng mẫu thân ta có chuyện gì xảy ra? Ngươi mau nói cho ta.

Hồng Dịch lúc ấy bỗng vỗ bàn một cái, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Triệu Hàn, ngón tay trên chuôi kiếm khẽ động giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rút kiếm ra chém vậy.

– Ngươi muốn biết sao? Hắc hắc, đi về mà hỏi Hồng Huyền Cơ đi! Muốn biết mọi thứ từ ta sao? Nằm mơ đi! Tiểu tạp chủng!

Triệu Hàn hắc hắc cười âm hiểm:

– Ngươi hôm nay dám đối xử với ta như vậy. Không tới vài ngày nữa thì ngươi cứ chờ sự trả thù không ngừng của Triệu phu nhân đi! Đừng tưởng chuyện tới đây là xong.

– Bất quá, ngươi đã xin ta thì ngươi chỉ cần quỳ xuống van xin ta thì ta sẽ nói cho ngươi. Kỳ thực mẹ ngươi không phải chết vì uất ức mà là bị Triệu phu nhân âm thầm hạ ‘Phần Cân tán’, khiến mẹ ngươi đang sống sờ sờ thì đau đớn mà chết. Hắc hắc, ngươi biết ‘Phần Cân tán’ là gì không? Loại dược vật này khi ăn vào thì sẽ đau đớn đủ mười ngày, gân cốt, nội tạng toàn thân đau như cắt. Cuối cùng thì khí huyết khô kiệt. Cuối cùng ngươi chẳng phải thấy mẹ ngươi ra nông nỗi ấy sao. Ha ha, không ngờ rằng nhất thời nương tay không diệt trừ ngươi! Bằng không đâu tới lượt ngươi kiêu ngạo như bây giờ.

– Cái gì!

Hồng Dịch nghe đến đó thì đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu.

Trong lòng hắn nhớ lại, mẫu thân ngày nào cũng nôn ra máu, mỗi ngày nằm trên giường, lông mày nhíu chặt không lúc nào giãn ra. Đến cả hai tấm chăn đắp cũng bị xé thành nhiều mảnh. Thế nhưng lúc hắn khóc hỏi, mẫu thân chỉ lắc đầu mà không nói một lời.

Một cơn thịnh nộ ngập trời từ trong lòng Hồng Dịch dâng lên.

“Mối thù hại mẫu thân bất cộng đái thiên! Thù này không báo thì ta uổng làm con của người!”

Hồng Dịch một tay nắm chặt chuôi kiếm, tay khác cào mạnh lên mặt bàn khiến chiếc bàn gỗ vang lên những tiếng kẽo kẹt. Móng tay hắn bị gãy ra, máu tươi chảy ròng ròng nhưng hắn như không hề hay biết.

Hắn nhớ lại lúc mình còn bé và dung mạo của mẫu thân. Tất cả làm tim hắn đau đớn tột cùng như có ngàn mũi kim đâm, từng giọt máu rỉ ra càng khiến hắn thống khổ.

– Ân chủ, cẩn thận người này gây chia rẽ!

Nhìn bộ dạng Hồng Dịch như vậy, Trầm Thiên Dương vội vàng nói. Là một người từng trải nên hắn nhìn ra được điều bất ổn, vội vàng lên tiếng.

Hồng Dịch nghe thấy những lời này liền từ nỗi đau đớn tột cùng và sự phẫn nộ ngút trời mới dần tỉnh táo trở lại, mạnh mẽ nén lại sự thôi thúc muốn cầm kiếm lao đến Hầu phủ để làm rõ mọi chuyện. Song hắn biết bất luận là thật hay giả thì hiện giờ hắn không thể tới Hầu phủ. Nếu không, chắc chắn sẽ rước họa sát thân.

– Ngươi cũng đừng mơ kích bác ta cầm kiếm đến Hầu phủ làm rõ mọi việc!

Hồng Dịch nhìn Triệu Hàn trên mặt đất, sắc mặt lạnh lẽo đáng sợ nói:

– Ngươi nói Triệu phu nhân, bà ta đã hãm hại mẫu thân ta. Cha ta thông tỏ mọi việc, há có thể không biết chuyện hạ độc sao? Còn nữa, mẫu thân ta là đệ tử Thái Thượng Đạo, một thân bản lĩnh Đạo pháp cao thâm như vậy, tại sao lại bị hãm hại đến chết? Hơn nữa dù mẫu thân ta bị hại chết thì người Thái Thượng Đạo sao lại không đến Hầu phủ báo thù?

– Hắc hắc, Thái Thượng Đạo coi trọng việc du hí nhân gian, Thái Thượng vong tình. Nhưng Mộng Băng Vân lại động tình, tự làm tự chịu. Thái Thượng Đạo không đến thanh lý môn hộ đã là may rồi, vì vậy đã mặc kệ nàng sống chết. Hắc hắc, Mộng Băng Vân chết thế nào, Hồng Huyền Cơ đương nhiên biết. Nhưng ngươi phải biết tình hình năm đó... Hay là cứ về hỏi cha ngươi đi. Cha ngươi sẽ nói rõ cho ngươi biết. Hắc hắc, hắc hắc….

Triệu Hàn nói tới đây thì âm hiểm cười không ngừng.

– Thiên Dương, mở miệng của hắn ra!

Hồng Dịch thở dài một hơi, cố nén nỗi đau trong lòng.

– Ng��ơi muốn làm gì!

Nhìn thần thái này của Hồng Dịch, Triệu Hàn lớn tiếng kêu lên.

Hồng Dịch không nói một lời, nhìn Trầm Thiên Dương đang bóp chặt miệng Triệu Hàn. Hắn thoáng cái rút Trảm Sa ra, đâm vào miệng Triệu Hàn rồi xoay một vòng!

Phụt! Đầu lưỡi đỏ như máu bị cắt xuống.

– Thân là nô bộc mà dám cường đoạt tài sản của chủ nhân, lại còn nhục mạ mẫu thân và động thủ với chủ nhân. Tội này không thể dung tha. Ta hôm nay không giết ngươi, chỉ thi hành gia pháp. Ta sẽ để nha môn Ngọc Kinh phủ đến xử lý ngươi. Pháp luật Đại Càn với ba nghìn tám trăm chín mươi sáu điều, ta đều ghi nhớ nằm lòng. Ngươi phía sau có Triệu phu nhân thì sao chứ, ta đây vẫn trừng trị được ngươi!

Hồng Dịch đột nhiên đứng dậy:

– Các ngươi trông coi hắn cho tốt. Ta giờ đi ra ngoài một chuyến.

– Ân chủ, người muốn đi đâu?

Trầm Thiên Dương vội vàng hỏi.

– Ta đi một chuyến tới phủ của Trấn Nam công chúa, sau đó giúp các ngươi chuẩn bị hộ tịch.

Hồng Dịch cầm kiếm ra khỏi phòng, cưỡi lên Truy Điện, phóng thẳng ra ngoài.

Tác phẩm này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và đăng tải lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free