(Đã dịch) Dương Thần - Chương 79:
Rừng núi hoang vắng, ánh mặt trời tỏa những tia nắng nhàn nhạt. Một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi ngồi bất động dưới bóng cây, mặt hướng về phía một tảng đá. Trước mặt hắn, một cây châm bay lượn như múa.
Cây trường châm bay múa trên không trung với tốc độ cực nhanh, kéo thành từng đạo hồng tuyến tựa như những đốm lửa nhảy múa, tạo thành đư��ng cong tuyệt đẹp.
Bồng bồng bồng bồng bồng!!!!!!!
Hồng tuyến bay lượn, gặp gỗ xuyên gỗ, gặp đá xuyên đá, để lại rất nhiều lỗ châm mà không có bất cứ vật cản nào có thể ngăn cản nó xuyên thủng. Quả thực, cây châm này có thể được gọi là bách chiến bách thắng, không gì không xuyên phá, bất cứ thứ gì cản đường đều bị nó phá tan tành.
Đột nhiên, đạo hồng tuyến thu lại, hóa thành Huyết Văn Cương châm, lẳng lặng trôi nổi giữa không trung. Cây châm rung lên vài cái rồi lại hóa thành một đạo hồng tuyến, chợt lóe lên rồi rơi xuống tay Hồng Dịch.
Châm vừa chạm vào lòng bàn tay, Thần hồn Hồng Dịch đã trở về. Hắn mở hai mắt nhìn cây cương châm trên tay, trong lòng dấy lên cảm giác huyết nhục tương liên với Huyết Văn Cương châm.
Không sai! Chính là cảm giác huyết nhục tương liên. Hay nói cách khác, nếu để Thần hồn người khác quán chú vào bên trong cây châm, cũng khó có thể phát động được nó, bởi vì Hồng Dịch đã gửi một tia ý niệm liên kết với cây châm, khiến nó giờ đây như một bộ phận cơ thể không thể tách rời của hắn.
“Thật may mắn là đạo sĩ kia đã hồn phi phách tán, nếu không ta sợ rằng không khu động được cây châm này.”
Hồn phi phách tán, mọi ý niệm trong đầu cũng tan biến theo, nên cây châm tự nhiên trở thành vật vô chủ.
“Thần hồn đạt tới cảnh giới Khu Vật, quả nhiên uy lực tăng vọt! Võ giả bình thường căn bản không phải đối thủ! Mà ta hiện tại sử dụng Huyết Văn châm, có thể tùy ý địch lại năm sáu người mặc thiết giáp mà không thành vấn đề.
Châm so với kiếm càng thêm nhẹ nhàng. Với lực lượng Thần hồn hiện tại của Hồng Dịch, việc điều khiển cây châm này còn nhanh hơn so với kiếm! Dù sao thì kiếm nặng tới vài cân, mà châm chỉ có vài lạng, chênh lệch hơn trăm lần, căn bản không thể so sánh.
Hồng Dịch cảm giác được, không chỉ võ sư, mà cả Tiên Thiên võ sư bình thường nếu đối mặt mà không có sự chuẩn bị cũng có thể bị hắn giết chết, trừ phi là một võ giả chân chính luyện được linh hồn và thể xác hợp nhất, Thần hồn mẫn cảm linh hoạt.
Linh hồn và thể xác chân chính hợp nhất chính là một Tiên Thiên Võ Sư đ���nh phong. Những Tiên Thiên Võ Sư cấp đỉnh này cực kỳ mẫn cảm. Đừng nói tới việc Thần hồn của ngươi xuất ra ám sát họ, mà chỉ một tia sát ý trong đầu hơi lộ ra thôi thì đối phương đã lập tức cảm ứng được rồi nhanh như chớp giết tới. Phi kiếm của ngươi còn chưa kịp điều khiển thì sợ rằng đã bị giết chết rồi.
“Bất quá cảnh giới Khu Vật này cũng có giới hạn của nó. Đó chính là thân thể hoàn toàn không thể nhúc nhích, không có một chút năng lực phòng ngự nào mà ngoan ngoãn để cho địch nhân ám sát. Song nghe nói tu luyện đến Quỷ Tiên, hồn liền có thể phân thần, có khả năng phân ra mấy tia ý niệm, đồng thời điều khiển kiếm và đối địch với người khác, thân thể vẫn có thể hoạt động như thường. Như vậy mới xem như là đạo thuật chân chính!”
Hồng Dịch từng nghe Bạch Tử Nhạc nói qua, tu luyện đến Quỷ Tiên, Thần hồn liền có năng lực phân hóa, chứ không giống hiện tại, chỉ có thể điều khiển vật thể mà thân thể hoàn toàn không có năng lực hành động, chỉ có thể mặc người định đoạt.
“Tốt lắm, hôm nay tu luyện đến đây thôi.”
Đứng dậy thu Huyết Văn Cương châm lại, Hồng Dịch xoay người lên ngựa, lao nhanh đi.
Cuối cùng cũng đột phá, mặc dù sau này con đường tu luyện vẫn còn dài, nhưng Hồng Dịch cuối cùng cũng có đòn sát thủ của riêng mình. Trong thiên hạ rộng lớn, hắn đã có thể an thân, bảo vệ tính mạng, tùy ý hành tẩu.
Truy Điện mã tốc độ cực nhanh, chỉ chốc lát sau đã phi được ba bốn mươi dặm, trở lại dưới chân núi Ngọc Long Sơn.
Vừa vào sân đạo quán, hắn đã ngửi thấy một mùi thơm nồng đậm bốc lên từ nồi thuốc của Tiểu Mục đang ngồi đun dưới bóng râm trong sân. Trên một cái bếp lò nhỏ đang nấu một bình thuốc. Mặt trời trên cao chiếu chói chang, nhưng bên trong đạo quán có một cái ao nhỏ cùng một cái giếng cổ nước xanh trong. Gió nhẹ thổi hơi nước từ mặt hồ, đập vào mặt, mang đến cảm giác mát mẻ chứ không hề khô hanh.
Ngọc Long Sơn vốn có phong thủy vô cùng tốt. Đây cũng chính là thánh địa để nghỉ hè. Mấy chục dặm quanh đây có bảy mươi hai con suối, ba mươi sáu hồ sâu, đủ để thấy hơi nước bao phủ nơi đ��y nhiều đến thế nào.
Hồng Dịch ở nơi này, không tiếc tiền bạc, một nửa cũng là vì phong thủy nơi đây rất tốt. Tiền thuê phòng ở đây so với chỗ khác ít nhất phải đắt gấp đôi.
Trầm Thiết Trụ đang ở trong sân chuyên tâm miệt mài luyện võ công. Mỗi chiêu mỗi thức trầm ổn, đánh ra Ngưu Ma Đại Lực quyền, gân thịt toàn thân vận động, phát ra lực kéo căng, kéo tới run rẩy, cả người ẩn chứa sức bạo phát kinh người.
Mà Mộ Dung Yến thì tùy ý nằm trên giường trúc, sau lưng dùng vải xô trắng quấn dày thành một vòng. Sắc mặt nàng vẫn hơi tái nhợt, nhưng tinh thần lại vô cùng tốt. Bên cạnh nàng có đặt vài quyển sách, hiển nhiên là đang nhàm chán nên đọc sách để thư giãn. Bất quá nàng hiện tại lại ở phòng bên, lắng nghe tiếng luyện công, trên mặt hiện lên vẻ suy tư.
Còn Trầm Thiên Dương lại mang một cái ghế nhỏ, ngồi bên cạnh Mộ Dung Yến, vừa chép chép miệng vừa hút thuốc. Chỉ có điều tâm thần của hắn toàn bộ đều tập trung vào Mộ Dung Yến. Có thể thấy được, chỉ cần Mộ Dung Yến hơi chút coi thường mà vọng động, hắn l���p tức sẽ động thân, cây thiết tẩu rất lớn sẽ không chút do dự nện xuống. Một lão giang hồ đã có phòng bị lại trông chừng một Mộ Dung Yến đang bị thương nên tạm thời cũng không có chuyện gì.
– Ân? Hồng Dịch, ngươi thật không đơn giản đó.
Mộ Dung Yến đang lắng nghe, thấy Hồng Dịch dắt ngựa đi vào, lông mày nhướng lên cư��i lạnh:
– Người hầu kia của ngươi luyện hình như là Ngưu Ma Đại Lực quyền của Đại Thiện Tự đúng không? Loại quyền pháp này đã thất truyền hơn hai mươi năm rồi. Hoàng triều Đại Kiền không có người nào biết được, bằng không đã sớm phổ biến trong quân đội rồi. Ngươi tại sao lại có được?
– Ngươi chỉ bằng vào âm thanh là có thể đoán ra được công phu sao?
Hồng Dịch vừa xuống ngựa đã nghe thấy câu hỏi của Mộ Dung Yến, trong lòng lấy làm kinh hãi.
Trầm Thiết Trụ luyện công ở một đầu khác, cách một khoảng khá xa, nhưng Mộ Dung Yến không ngờ sau khi nghe được âm thanh lại còn có thể đoán ra lai lịch của công phu.
– Đương nhiên, ta Huyền Thiên Quán là thánh địa võ học, mà công phu của đối thủ một mất một còn như Đại Thiện Tự thì sao mà không đoán ra được cơ chứ?
Mộ Dung Yến vừa cười lạnh vừa nói.
– Bất quá, ngươi chừng nào thì thả ta? Những điều ngươi hỏi, ta đều trả lời ngươi, còn những gì không thể trả lời được thì dù ngươi có giết ta, ta cũng sẽ không hé răng nửa lời. Ngươi đừng tưởng rằng cứ giam cầm ta như vậy là ta sẽ nói cho ngươi biết. Chỉ mười ngày nửa tháng nữa, thương thế của ta khỏi hẳn, chỉ bằng các ngươi bốn người cộng lại, còn chưa là đối thủ của ta!
– Nga? Chúng ta bốn người, không phải là đối thủ của ngươi? Vậy ngươi tại sao còn bị ta bắt?
Hồng Dịch buộc ngựa ở bên cạnh giếng nước, rồi sau đó rửa tay, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh giếng, cảm nhận sự mát mẻ của hơi nước, thản nhiên nói.
– Đó là ta lo lắng thân thể bị thương tổn. Hừ!
Mộ Dung Yến mắt lóe lên:
– Ngươi đừng tưởng rằng, tịch thu kim đan, lá bùa, phi kiếm của ta thì ta không còn thủ đoạn nào để đối phó ngươi. Ngươi đừng quên, Âm Thần cường đại của ta, nếu hiện hình, ngươi có thể chống được ta sao? Cũng tốt, ta sẽ cho ngươi thấy một chút thủ đoạn của ta, kẻo ngươi thật sự tưởng rằng có thể tùy ý đùa bỡn ta!
Tiếng nói vừa dứt, thân thể Mộ Dung Yến đột nhiên bất động.
Tiểu Mục nhướng mày, chỉ cảm thấy xuất hiện một luồng ý niệm vô hình âm u kéo tới chính mình. Nàng theo bản năng mạnh mẽ đ��ng lên, đưa tay mò sang bên cạnh tìm tinh cương trường kiếm. Nào biết đâu rằng, tay còn chưa kịp chạm vào chuôi kiếm, "cheng" một tiếng, kiếm đã ra khỏi vỏ, bay lên mười trượng cao giữa không trung, bay múa xoay quanh, vừa đâm xuống, kiếm khí thật sâu, như một đạo quán nhật bạch hồng, bắn về phía Hồng Dịch.
Khi mà kiếm đang ở giữa không trung phi xuống, đột nhiên đúng lúc đó, một đạo hồng tuyến từ bên cạnh Hồng Dịch bay lên, trong nháy mắt đón lấy tinh cương trường kiếm. Tiếng kim loại va chạm "đinh đinh đang đang" như âm thanh đang rèn sắt. Chỉ trong một cái hô hấp, kiếm châm đã giao tranh mấy chục hiệp.
Băng! Trường kiếm hoàn toàn bị châm chặn lại, hơn nữa bị đâm ra méo mó vặn vẹo, kiếm thế cũng hoàn toàn tan biến. Đột nhiên kiếm gãy đôi! Huyết Văn Châm sau khi đánh gãy trường kiếm thì lóe lên, phi thẳng tới mi tâm của Mộ Dung Yến đang nằm trên giường trúc.
– A!
Mộ Dung Yến hét lên một tiếng thét chói tai. Trường kiếm rơi xuống mặt đất, Thần hồn cũng đã trở về thể xác, nhìn Huyết Văn châm đang chĩa thẳng vào mi tâm mình thì vẻ mặt nàng liền hiện ra vẻ khiếp sợ đến si ngốc.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.