Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 86:

Hai con ngựa đang phi rất nhanh trong rừng cây.

Thời điểm giao mùa giữa xuân và hạ, Tây Sơn trong phạm vi mấy trăm dặm cây cối phát triển vô cùng rậm rạp, cỏ tranh, cỏ dại mọc um tùm. Địa hình núi rừng kiểu này vốn không dễ dàng gì để có thể phi ngựa. Thế nhưng, Hồng Dịch và Tiểu Mục, với cung đeo sau lưng, kiếm dắt bên hông, cùng kỹ thuật cưỡi ngựa tinh xảo, vẫn ung dung vượt qua.

Chân và vó ngựa đều được quấn vải bông, đeo xà cạp để tránh bị gai góc vướng vào. Không những thế, vải bông và xà cạp còn được tẩm một lớp dung dịch chế từ hùng hoàng, kim ngân cùng nhiều dược liệu khác. Mùi hương này không chỉ khiến rắn rết, kiến và các loại độc trùng khó mà cắn được, mà chỉ cần ngửi thấy thôi, chúng đã phải tránh xa.

Vượt qua muôn vàn chông gai, chưa đầy một khắc, Hồng Dịch đã theo trí nhớ tìm được thung lũng sâu mà năm ngoái hắn từng gặp bầy hồ ly.

Trong thung lũng, cảnh núi đá vẫn y nguyên như xưa, chỉ có cây cỏ là nay đã rậm rạp hơn bội phần. Dấu vết đống lửa trại năm xưa cũng đã phai mờ. Chắc hẳn chỉ một hai năm nữa, nơi đây sẽ hoàn toàn mất đi sức sống, trở thành một chốn hoang sơn dã lĩnh tiêu điều.

Chứng kiến tất cả những điều này, lòng Hồng Dịch dâng lên nỗi bùi ngùi khó tả. Nếu không có cuộc gặp gỡ định mệnh đó, giờ đây hắn vẫn chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, và có lẽ đã vong mạng dưới gia pháp Hầu phủ rồi.

Vậy mà nay, hắn đã là một cử nhân, tinh thông võ thuật, tu luyện đến cảnh giới Võ Sĩ. Thậm chí còn tinh thông cả Đạo thuật, đã tu luyện Âm Thần đến độ có thể điều khiển vạn vật. Giờ đây, việc hắn hạ sát vài cao thủ Võ Sư là chuyện quá đỗi dễ dàng.

Đời người vốn là những cuộc gặp gỡ, nhưng thật không ngờ, ranh giới giữa thiện và ác lại khó phân định đến vậy.

Hồng Dịch chợt nhớ lại những ngày tháng trong thung lũng, cùng ba tiểu hồ ly Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ sắp xếp lại sách vở, ngày ngày hàn huyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Tự nhiên Hồng Dịch cảm thấy trong lòng mình bỗng ấm áp lạ thường.

"Đại khái từ khi ta hiểu chuyện đến giờ, đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được sự ấm áp của tình người trong cuộc sống. Nhưng thật trớ trêu, sự ấm áp ấy lại không đến từ con người, mà là từ những con hồ ly!"

Hồng Dịch nhớ về những tiểu hồ ly ngây thơ trong sáng, nhớ về Tử Nhạc phiêu dật, tiêu sái, nhớ về Nguyên Phi mạnh mẽ… trong lòng nhất thời không khỏi ngơ ngẩn.

"Người... Yêu... Yêu... Người. Sao yêu quái lại tựa tiên, còn con người thì lại như ma quỷ thế này?"

"A! Dịch ca ca, trong này có một sơn động! Oa! Bên trong rộng lớn thật! Hình như từng có người ở thì phải. Kỳ lạ quá! Sao huynh lại tìm được chỗ này hay vậy?"

Tiếng kinh ngạc khiến Hồng Dịch bừng tỉnh. Thì ra Tiểu Mục đã phát hiện ra sơn động trong thung lũng, vừa bước vào nhìn nàng đã không kìm được mà reo lên kinh ngạc.

Hồng Dịch thăm lại chốn xưa nên đương nhiên là chẳng kinh ngạc làm gì. Nghe Tiểu Mục kinh ngạc, hắn cũng bước vào thạch động. Bên trong, hơn mười vạn bộ sách đã sớm bị dọn đi, chỉ còn trơ lại những hàng giá sách cũ kỹ. Chính vì phát hiện những giá sách này mà Tiểu Mục mới giật mình kinh ngạc đến vậy.

"Nơi này từng là nơi ở của một bầy hồ ly tinh ranh. Ta đã từng đọc sách trong này đó!"

Hồng Dịch tìm chỗ sạch sẽ ngồi xuống rồi kể lại cho Tiểu Mục chuyện xưa của mình.

"Đúng là một truyền kỳ đặc sắc!"

Tiểu Mục lắng nghe nhập thần, mãi cho đến khi Hồng Dịch kể xong một lúc lâu, nàng mới hoàn hồn, thè chiếc lưỡi hồng phấn ra.

"Được rồi! Chúng ta lên sườn núi gom cỏ, đốt thành tro bón cho mấy cây lạc với dây khoai lang ở hai bên kia. Sau đó phải phái người đến chăm sóc, đợi đến mùa thu thu hoạch. Cũng phải mang giống về trồng thử xem liệu chúng có sống được không. Nếu chúng sống được thì xem như thành công một nửa. Sang năm có thể bán được giá tốt rồi. Đến lúc đó, ta sẽ mua cho Tiểu Mục muội mấy nha hoàn để chúng hầu hạ muội. Khi ấy, Tiểu Mục muội chính là một Đại tiểu thư rồi!"

Hồng Dịch cười đùa rồi đứng dậy.

Hắn nhớ rất rõ vào năm đó trên sườn núi, bộ tộc Thuần hồ đã trồng không ít cây lạc và khoai lang. Sau khi thu hoạch, họ còn để lại không ít rễ và mầm cây trên mặt đất. Đông qua xuân lại, chắc chắn những chỗ đó sẽ nảy mầm, bén rễ không ít. Vừa rồi trên sườn núi hắn cũng có thấy mấy mầm cây của hai loại này. Mặc dù xung quanh cỏ dại mọc thành bụi, nhưng những mầm cây này vẫn cứng cáp vươn lên giữa đám cỏ dại, cho thấy sức sống mãnh liệt của chúng.

Hai người cùng lên sườn núi, làm cỏ, chất cành khô thành đống rồi đốt lấy tro làm phân bón. Sau vài canh giờ bận rộn, khi mặt trời đã ngả về tây, vài mẫu cỏ dại xung quanh mới được dọn sạch và đốt thành tro.

"Bây giờ sợ nhất là lợn rừng và chuột ở ngọn núi này tới đây phá. Buổi tối nhất định phải có người trông. Sau khi trở về, phải điều vài người đáng tin cậy đến đây trông coi."

Hồng Dịch mồ hôi đầm đìa, bèn ra hồ nước bên cạnh thung lũng tắm rửa sạch sẽ. Khi cơ thể đã nhẹ nhàng khoan khoái, hắn mới đứng dậy chuẩn bị trở về.

"Dịch ca ca. Truy Điện tại sao lại có vẻ kinh hãi bất an như vậy?"

Đúng lúc này, Truy Điện mã đứng cạnh thung lũng đột nhiên kinh hãi không ngừng. Bờm và lông toàn thân nó rũ xuống, thở hồng hộc qua miệng và mũi.

"Ngoài thung lũng, cách đây không xa, có giao chiến!"

Hồng Dịch trong lòng khẽ động, tay đè mạnh lên chuôi kiếm rồi đứng lên. Thường xuyên giao tiếp với Truy Điện, Hồng Dịch biết con ngựa này đã trải qua huấn luyện đặc biệt. Nó có khả năng cảm ứng được động tĩnh chém giết để báo trước nguy hiểm cho chủ nhân, đồng thời vẫn giữ được bình tĩnh khi thực sự lâm trận.

"Đi! Chúng ta ra ngoài thung lũng xem sao!"

Hồng Dịch cũng không lên ngựa mà vỗ vỗ vào Truy Điện, trao đổi với nhau một ánh mắt. Truy Điện mã cũng gật đầu rồi im lặng đứng yên.

Rút kiếm, Hồng Dịch cùng Tiểu Mục thân hình khẽ chớp, nhanh chóng phóng lên đỉnh núi, ẩn mình vào một lùm cây nhỏ bí mật trên sườn. Chính nơi đây, năm ngoái, khi tuyết còn rơi dày, hắn từng nhìn thấy Cảnh Vũ Hành và bọn họ đi săn thú.

Lùm cây này là điểm cao nhất của toàn bộ sơn cốc. Từ đây có thể nhìn thấy bao quát nhiều nơi, nhưng từ những vị trí khác lại không thể phát hiện ra thứ gì bên trong lùm cây.

Quả nhiên!

Trên con đường nhỏ cách đó vài dặm về phía xa, hơn mười tên hắc y nhân tay cầm trường đao đang vây giết mười mấy võ sĩ, trong đó có một nữ nhân mặc áo trắng. Đao kiếm chém vào nhau vang lên những tiếng ngân truyền đi rất xa.

Chỉ có điều nơi này là chỗ sâu nhất của Tây Sơn nên cho dù có dùng thuốc nổ cũng chẳng có người nghe thấy.

"Võ công của đám hắc y nhân này thật cao cường!"

Hồng Dịch vừa trông thấy những gì đang diễn ra thì trong lòng rất sửng sốt. Cả hai trao đổi ánh mắt, đều nhìn thấy sự khiếp sợ tột cùng trong mắt đối phương.

Đám hắc y nhân kia, ánh trường đao chớp lóe, thân pháp thoắt ẩn thoắt hiện linh hoạt như báo. Thế nhưng, mỗi đòn lại mang sức mạnh cuồn cuộn như báo đen vồ mồi. Không thể nghi ngờ gì nữa, những người này đều cùng một cấp độ với tên Triệu Hàn kia, đều là những Võ Sư hàng đầu.

Ầm!

Đám hắc y nhân truy sát những võ sĩ còn lại. Trường đao chém xuống, dễ dàng như bổ củi mục. Đao tới là thấy máu. Chỉ trong chớp mắt, bảy tám người đã ngã gục. Giờ đây, những võ sĩ còn lại chỉ còn mấy người võ công cao cường, đang khó nhọc chống đỡ để bảo vệ nữ nhân áo trắng đứng giữa.

"Dịch ca ca, nữ nhân kia là... Hình như là... Mộ Dung Yến thì phải? Những người tới giết nàng là ai?"

Ẩn mình trong lùm cây, bằng ánh mắt sắc bén, Tiểu Mục trong phút chốc đã nhận ra nữ nhân áo trắng kia chính là Mộ Dung Yến!

Mấy tên hắc y nhân bao vây rất chặt chẽ nên Mộ Dung Yến dường như cũng không kịp thi triển Đạo pháp hay là Thần hồn xuất xác. Dù Thần hồn có xuất xác, e rằng thân thể nàng cũng sẽ lập tức bị chém thành từng mảnh.

"Những kẻ truy sát nàng ta chắc chắn là những quân nhân thân kinh bách chiến, từng trải qua thi sơn huyết hải mà thành. Điều đó có nghĩa là, Tà pháp Hắc Ma Ô Nha trận chuyên trấn áp Thần hồn của nàng ta đã sớm vô hiệu! Đây là Ngự lâm quân! Hơn nữa, còn là cao thủ Thần Cơ doanh!"

Đúng lúc đó, Hồng Dịch chợt thấy một tên hắc y nhân áo quần bị chém rách, để lộ bộ giáp da trâu tinh xảo bên trong. Trên bộ giáp thấp thoáng phù hiệu hình song đầu ưng!

"Tiểu Mục! Chúng ta quay về thạch động! Muội phải ở lại bảo vệ thân thể của ta! Ta muốn Thần hồn xuất xác để điều khiển Huyết Văn châm cứu Mộ Dung Yến!" Ngự lâm quân Thần Cơ doanh là đội quân của Thái tử, do Hồng Hi thống lĩnh. "Giờ đây ta đã cùng tiến cùng lùi với Ngọc Thân Vương, lẽ nào lại khoanh tay đứng nhìn hành động của bọn họ?"

Vốn dĩ sinh tử của Mộ Dung Yến chẳng liên quan gì đến hắn. Nhưng giờ lại dính dáng đến phe Thái tử, nên Hồng Dịch không thể không ra tay hành động.

Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, rất mong độc giả không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free