(Đã dịch) Dương Thần - Chương 91:
Ân, ta thấy điền trang này của ngươi đích thật là vừa thiếu tiền lại vừa thiếu người. Ta đã ở đây, đương nhiên cần người bảo vệ an toàn. Mười gia đinh đang huấn luyện bên ngoài, nếu gặp phải cao thủ tới đây do thám, e rằng vẫn cần bố trí cẩn thận hơn.
Nghe Hồng Dịch nói, Mộ Dung Yến liền gật đầu đáp:
– A Mông, ngươi gửi một mật thư cho Phong Thiết Thử ở Tụ Bảo Trai, dặn hắn bí mật chuyển tới Vân Mông, mời Kiền thúc tới đây. Đồng thời, nhờ Kiền thúc dẫn theo đại đồ đệ của ông ấy, à mà tên gì nhỉ? Xích Truy Dương cũng tới đây. Nếu ông ấy chưa phải là một lão già lẩm cẩm thì cũng nên dốc sức vì ta rồi.
– Dạ, tiểu thư.
Võ sĩ A Mông lập tức đứng lên.
– Kiền thúc là một trong những lão quản gia của nhà Mộ Dung chúng ta. Thiên Sương Luyện Tủy Quyền của ông ấy đã đạt tám thành hỏa hầu, tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư. Đồ đệ của ông ấy, Xích Truy Dương, cũng đã luyện tới cảnh giới linh hồn và thể xác hợp nhất, là một cao thủ Tiên Thiên đỉnh! Có hai người này tới Ngọc Kinh bảo vệ, ta sẽ không phải sợ bất cứ điều gì cả.
Mộ Dung Yến quay đầu lại giải thích với Hồng Dịch, nhưng trong lời giải thích ấy lại ẩn chứa chút khoe khoang về thế lực của mình.
“Tình hình bên trong Mộ Dung thế gia quả là sâu không lường được! Mộ Dung Yến là tam tiểu thư mà lại có thể điều động một cao thủ cấp bậc Tông Sư, cùng một cao thủ Tiên Thiên đỉnh nữa tới đây!”
Hồng Dịch nghe xong cũng phải thầm giật mình.
Cao thủ cấp bậc Tông Sư mặc dù không có uy danh lẫy lừng, khiến một phương phải khiếp sợ như Võ Thánh, nhưng ở Đại Kiền vương triều, họ tuyệt đối là những nhân vật phi thường lợi hại, có thể lấy một địch cả trăm người. Cho dù là năm Đại thống lĩnh của Ngự lâm quân, e rằng cũng không hơn được họ.
Chẳng qua Hồng Dịch cũng chỉ kinh ngạc trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bất động thanh sắc.
Hắn cũng chưa từng được chứng kiến sự lợi hại của cao thủ cấp bậc Tông Sư. Mặc dù hắn từng được chứng kiến cảnh giới Võ Thánh của phụ thân Hồng Huyền Cơ, hay võ công của Bạch Tử Nhạc, nhưng chỉ rút ra được những lý giải thô thiển chứ chưa thể đi sâu tìm hiểu. Tuy nhiên, hắn cũng có thể tưởng tượng được những người này đều rất đáng sợ. Thân thủ như quỷ mị, sức mạnh phi thường, công kích sắc bén.
– Còn về tiền, ta hiện tại chỉ có khả năng điều động nhiều nhất là vạn lượng hoàng kim. Tất cả đều là tiền riêng của ta đó. Ngươi nếu thiếu tiền bạc thì nhiều nhất ta có thể gửi cho ngươi một ngàn lượng hoàng kim, hơn nữa thì không được.
Khi nhắc tới tiền, vẻ mặt Mộ Dung Yến lại lộ vẻ không nỡ:
– Nhưng nếu ngươi định bán Huyết Văn Cương Châm cho ta thì lại là chuyện khác.
– Ngươi nếu có thể thành đại sự thì ta sẽ tặng nó cho ngươi, sao nào?
Hồng Dịch cười ha ha.
– Thật sao?
Mộ Dung Yến ngạc nhiên đứng bật dậy, thân thể khẽ cong lên, như một con mèo vồ mồi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hồng Dịch, hơi thở có chút loạn nhịp.
– Sao lại không phải thật chứ? Nếu nhờ sức mạnh của ngươi mà thành được đại sự, ta sẽ tặng nó cho ngươi. Hồng Dịch ta nói được làm được, tuyệt không có chuyện nói rồi không giữ lời.
Hồng Dịch ngạo nghễ nói.
– Tốt! Chúng ta một lời đã định!
Mộ Dung Yến vội vàng vỗ tay như sợ Hồng Dịch đổi ý. Mặc dù nàng biết Hồng Dịch đã đưa ra một mồi câu hấp dẫn để dụ mình mắc câu, nhưng mồi câu này thực sự quá hấp dẫn, khiến nàng không thể không cắn câu.
Tối hôm nay, Mộ Dung Yến sẽ ở lại Lục Liễu sơn trang.
Sáng sớm ngày thứ ba, qu��� nhiên Hồng Dịch đã phái người đến Tụ Bảo Trai trong Ngọc Kinh thành, dựa vào tín vật của Mộ Dung Yến và mẫu thư viết tay của nàng lấy ra một ngàn lượng hoàng kim theo yêu cầu. Đồng thời, lão chưởng quỹ Phong Thiết của Tụ Bảo Trai còn chuẩn bị năm con ngao khuyển rất lớn, toàn thân trắng như tuyết, lông trên cổ có một vòng vàng, tựa như sư tử, cùng người áp tải số hoàng kim đó đến điền trang.
Khi những con ngao khuyển trắng như tuyết này được đưa tới điền trang thì Hồng Dịch còn đang luyện võ, Mộ Dung Yến cũng đang vận động giãn gân cốt. Vừa thấy những con ngao khuyển ấy, Hồng Dịch liền kinh hãi không thôi.
– Đây là loại ngao khuyển gì?
Hồng Dịch biết ngao khuyển là linh vật giữ nhà. Trong những nhà quý tộc Đại Kiền cũng nuôi rất nhiều. Loại tốt nhất chính là tuyết ngao, tiếp theo là hắc ngao, rồi đến hôi ngao. Loại cực phẩm tuyết ngao có sức mạnh như sư tử, hổ, báo, giá trị lên tới mấy ngàn lượng bạc trắng nhưng có tiền cũng khó mua.
Lần trước tại Tây Sơn, Hồng Dịch gặp Hồng Tuyết Kiều, Vịnh Xuân quận chúa đi săn c��ng chỉ là hắc ngao, chứ không hề có tuyết ngao.
Mà bây giờ năm con ngao khuyển này chẳng những toàn thân trắng như tuyết mà lông trên cổ còn có một vòng lông màu vàng. Loại ngao này hắn chưa từng thấy qua, chứ đừng nói là nghe nói đến.
Hơn nữa nhìn bộ dáng của mấy con ngao khuyển này, mặc dù thần thái trông có vẻ uể oải, nhưng Hồng Dịch lại nhìn ra chúng mang phong thái ung dung, tựa như đế vương trong loài ngao khuyển. Hơn nữa khi đi lại không phát ra âm thanh, thân thể còn lớn hơn cả một con nghé con, còn khi hành động lại di chuyển như điện, khi tĩnh lại thì như xử nữ.
– Đây là Ngao Sư Vương. Tỷ lệ sinh cực thấp, trên trăm đầu tuyết ngao giao phối mới may ra sinh được một con Ngao Sư Vương. Loại Ngao Sư Vương này rất có linh tính, chỉ cần một con có thể trông coi hơn ngàn đầu bò dê. Cho dù bầy sói có kéo đến, chỉ cần chúng rống lên là bầy sói cũng không dám lại gần! Và cũng chỉ hoàng thất Vân Mông chúng ta mới có thể nuôi dưỡng. Năm con Ngao Sư Vương này, ta đã phải rất vất vả tìm mua với giá cao mới có được chúng. Chúng còn được huấn luyện đặc biệt, có thể đối đầu với con người! Dù là Võ Sư đi chăng nữa, e rằng cũng sẽ bị chúng thu thập!
Mộ Dung Yến vô cùng đắc ý nói. Ngay sau đó, nàng ra lệnh cho con Ngao Sư Vương đầu đàn:
– Kim nhi, thi triển Liệt Kim Quyền của ngươi đi nào!
Con Ngao Sư Vương này nghe Mộ Dung Yến ra lệnh, liền bước ra rồi gầm lên một tiếng trầm thấp. Thanh âm tựa sấm rền, khiến màng nhĩ những người xung quanh rung động, tạo cảm giác đau nhức.
Một tiếng rống này khiến mấy con ngựa bình thường trên luyện võ trường của trang viện hoảng sợ, liên tục hí vang, chỉ có Truy Điện mã là vẫn trầm tĩnh như Thái Sơn.
Sau đó, trong đôi mắt đầy vẻ khó tin của Hồng Dịch, lông mao toàn thân con Ngao Sư Vương dựng đứng, trông như một con nhím, toàn thân nó gồng cong lên, mạnh mẽ đứng thẳng dậy, trông như một con gấu.
Sau khi đứng thẳng lên như người, chân sau của con Ngao Sư Vương đạp mạnh một cái, nhanh chóng nhào về phía trước. Thân thể nó nhanh như điện, lao hơn mười bước, hai chân trước như hai cây phủ, hung mãnh bổ xuống một khối đá tròn trên luyện võ trường.
Phác xích!
Vụn đá tung bay! Khối đá tròn lớn nặng mấy trăm cân tựa như một trái banh, lăn đi rất xa, đồng thời trên bề mặt khối đá còn xuất hiện một dấu chưởng rất sâu.
Sau khi hoàn thành một loạt động tác đứng lên, lao tới rồi bổ xuống, con Ngao Sư Vương lại nhanh như một tia chớp lùi về. Sự nhanh nhẹn của nó quả là có thể so sánh được với một con báo! Sau khi lùi về, thần thái nó vẫn rất bình thản, cứ như chưa từng ra tay, lại giống một cao thủ võ đạo. Mặc dù tư thế lùi về bằng bốn chân của cao thủ võ đạo này trước nay chưa từng có, nhưng ngoại trừ tư thế bất nhã đó ra, khí thế của Ngao Sư Vương đúng là đã đạt đến trình độ của một cao thủ quyền pháp!
– Thế nào hả? Với sức mạnh và tốc độ của chưởng này, Hồng Dịch ngươi cũng chẳng thể nào chống đỡ nổi, phải không?
Mộ Dung Yến thấy ánh mắt không chỉ của Hồng Dịch mà cả Tiểu Mục cũng đều rất kỳ quái liền cười nói.
– Với thực lực như vậy thì mỗi một con trong số chúng có thể đối phó với hai ba con hổ hay sư tử! Chỉ có điều muốn so sánh với người có võ kỹ thì e rằng sự linh hoạt và biến hóa của chúng không thể nào bằng được.
Hồng Dịch biết những loài động vật thông minh, có linh tính, luôn ỷ vào ưu thế thân thể, lại được con người huấn luyện, nên việc chúng có võ kỹ cũng không phải là điều gì lạ lẫm.
– Điều này...
Mộ Dung Yến nheo mắt:
– Bàn chân của chúng đều được đệm một lớp thịt dày, còn móng vuốt được giấu sâu bên trong lớp thịt đó! Một khi chúng phát uy, lớp thịt đệm cứng rắn như sắt thép, móng vuốt giương lên như móc câu, so với người thì còn lợi hại hơn rất nhiều. Huống hồ, chúng còn trải qua huấn luyện võ kỹ đặc biệt. Tuy sự biến hóa không bằng con người và chiêu thức không đa dạng, nhưng cũng đã vô cùng đáng sợ rồi. Hơn nữa, chúng còn có thể nhìn thấy quỷ hồn và Âm Thần. Quan trọng hơn là sự thận trọng và khứu giác của chúng còn nhanh nhạy hơn cả Tiên Thiên Võ Sư, nên nếu có chuyện bất thường xảy ra, chúng sẽ lập tức báo động ngay được. Ta mang chúng tới đây chính là để trông coi trang viện.
– Khứu giác của loài chó đương nhiên hơn người gấp trăm lần. Dù là người có công phu luyện đến Tiên Thiên, thì so về sự cảnh giác và khứu giác, e rằng vẫn kém hơn chúng. Vì thế, nếu có người đến thăm dò, tất nhiên sẽ bị chúng phát hiện từ xa. Kể cả là cao thủ Tiên Thiên đi nữa cũng sẽ bị phát hiện.
Hồng Dịch gật đầu. Có năm con Ngao Sư Vương này ở trong điền trang thì hoàn toàn không phải lo cao thủ tới thăm dò nữa.
Tuy nhiên, cũng cần phải nói một chút về sự trân quý của năm con Ngao Sư Vương này. Giá trị của một con tuyết ngao bình thường cũng phải tới mấy ngàn lượng. Vậy thì e rằng loại Ngao Sư Vương này lại càng trân quý hơn gấp mười lần.
– Chỉ có điều, việc ăn uống của chúng cũng cần phải chú ý. Mỗi ngày một con phải ăn mấy chục cân thịt, hơn nữa phải là loại thịt tươi mềm. Uống sữa để duy trì khí lực thật tốt. Ta vừa ủng hộ ngươi ngàn lượng hoàng kim, chắc ngươi có thể chăm sóc tốt chúng chứ?
Mộ Dung Yến cười hắc hắc.
Hồng Dịch lúc này mới hiểu được dụng ý của Mộ Dung Yến khi đem những con chó cưng của mình tới sơn trang, hơn nữa là do tiếc rẻ ngàn lượng hoàng kim kia, nên mới đưa chúng đến đây để hắn nuôi dưỡng. Năm con Ngao Sư Vương này mỗi ngày phải ăn mấy trăm cân thịt tươi mềm, uống sữa, ngần ấy thức ăn phải tương đương với khẩu phần của cả một trăm tráng hán.
Cho dù là một tiểu địa chủ mà nuôi năm con Ngao Sư Vương n��y thì chỉ mười ngày nửa tháng cũng sẽ bị chúng ăn đến tán gia bại sản. Mộ Dung Yến bỏ ra ngàn lượng hoàng kim rồi lại mang Ngao Sư Vương đến đây, kỳ thực chỉ là muốn dùng tiền của Hồng Dịch để nuôi năm con chó cưng của mình, hoàn toàn không bị thiệt hại gì.
Sau khi hiểu được dụng ý của Mộ Dung Yến, Hồng Dịch có chút dở khóc dở cười. Nữ nhân này đối với tiền bạc đúng là so đo từng li từng tí một.
Tuy nhiên, điều này cũng đáng giá. Ít nhất thì với sự cảnh giác cao độ và khả năng nhìn thấy Âm Thần, quỷ hồn của năm con Ngao Sư Vương này, dù là cao thủ Tiên Thiên có tới đây cũng sẽ bị chúng đánh hơi được. Lục Liễu trang từ nay về sau sẽ không còn phải lo lắng về việc cao thủ đến thăm dò nữa.
Bản dịch của đoạn truyện này là tài sản độc quyền của truyen.free.