(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 1: Gangster World
Bạn có cảm thấy cuộc sống này rất áp lực không?
Nếu không phải mệt mỏi vì tình cảm nam nữ, thì lại có người trằn trọc vì cha mẹ già đau ốm ở nhà.
Tất bật cả ngày cũng chỉ vì vài tờ bạc ít ỏi.
Nếu không có tiền, xã hội này sẽ ngay lập tức đào thải chúng ta.
Tình cảm cũng vậy, thời buổi bây giờ thật khó mà tìm thấy cảnh một túp lều tranh hai quả tim vàng. Mu���n yêu ai đó, trước tiên phải có tiền.
Ngoài ra còn phải có năng lực.
Đôi khi, suy nghĩ quá nhiều sẽ khiến chúng ta trở nên trầm tư, rồi bao điều tiêu cực ập đến, vồ vập lấy ta.
Thế nên, hút thuốc cũng là một cách xả stress, dù biết là không tốt.
Dương Đế rít một hơi thuốc lá thật sâu, rảo bước về phía trước. Gã cố ngậm thật lâu rồi nhả ra một làn khói trắng, chỉ mong nó cuốn theo mọi phiền muộn của mình theo làn gió.
"Yo! Dương Đế đến rồi!"
Ở bàn cà phê phía trước, một nhóm người đang phất tay chào gã. Người lên tiếng là đội trưởng Nguyễn Văn Chợ.
Nghe vậy, cả nhóm quay mặt lại nhìn.
Giang Văn Trường, một người đàn ông gầy gò, mở lời trêu chọc: "Ây gu, Dương Đế ca đêm qua thật là uy phong, rượu vào lời ra, mở miệng tán em Vân không trượt phát nào."
Cả nhóm lập tức cười vang, trong đó chỉ có Huỳnh Thúy Vân là gượng cười, quay mặt đi chỗ khác.
"Có nói sao?" Dương Đế kinh ngạc, kéo ghế ra ngồi xuống.
Gã không nhớ rõ mình đã nói những gì đêm qua, cả đội đã nhậu quá chén.
Thế nhưng nhìn phản ứng gượng gạo của Thúy Vân, gã cũng biết mình lỡ lời rồi.
Nói thật, Dương Đế có chút tình cảm với Huỳnh Thúy Vân. Con bé chỉ mới 22 tuổi, gã bị hấp dẫn bởi tính cách hoạt bát, hồn nhiên, lại có phần năng động và tràn trề năng lượng của em.
Thứ mà gã đã đánh mất nó từ lâu.
Tuy nhiên, Thúy Vân cũng không phải loại con gái dễ dãi, thậm chí em ấy còn tỏ ra rất khó chịu với gã. Có lẽ một phần do ngại ngùng khi bị cả đội chọc ghẹo, hoặc cũng có thể em ấy thật sự chẳng có chút tình cảm nào với gã.
Thế thôi, gã cũng chỉ trêu đùa một tí.
Dương Đế biết rằng kiếp này mình không nên dính líu tình cảm đến ai. Gã biết rõ mình máu lạnh đến thế nào, thậm chí gã còn sợ hãi chính mình.
Đội trưởng Chợ nhận ra không khí có vẻ không phù hợp, nên liền lên tiếng: "Được rồi, không chọc hai đứa nữa."
"Hôm nay anh Vũ còn kẹt việc ở thành phố Lũng Hải, không về kịp. Anh sẽ chia hàng trong kho nhà phân phối cho anh em đi bán. Mọi người nhớ chú ý sản lượng hàng hóa, kẻo bán hết lại không có hàng mà giao nhé."
"Vâng." Cả nhóm đồng thanh đáp.
Anh Vũ trong lời Văn Chợ là giám sát Lê Tuấn Vũ.
Dương Đế đang làm tiếp thị cho nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt. Công việc cụ thể là tiếp cận các tiệm tạp hóa và quán ăn, xem họ cần lấy món gì rồi ghi toa vào.
Ngày mai nhà phân phối sẽ lấy hàng theo toa để giao cho họ.
Cả nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt chỉ có tám nhân viên bán hàng, đội trưởng Chợ và giám sát Vũ.
Giám sát Vũ là chức cao nhất, cũng là người đã đưa Dương Đế vào công việc này.
Gã rất tôn trọng và kính nể anh ta.
Ngoài thân phận nhân viên bán hàng cho nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt, nhóm của Dương Đế còn có cương vị chính thức khác là thành viên của tập đoàn Wilmar Marketing CLV. Đây là một tổng công ty chuyên liên kết với tất cả các nhà sản xuất dầu ăn, nước tương, v.v., để cung cấp hàng cho nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt.
Và Dương Đế cùng các đồng nghiệp được tập đoàn Wilmar thuê để bán hàng cho nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt.
Anh Vũ nắm vai trò phụ trách kho, nhập hàng từ tập đoàn về nhà phân phối cho anh em đi bán.
Mặc kệ đội đang th��o luận vui vẻ, Dương Đế lại rít một hơi thuốc, ánh mắt lạnh nhạt.
Thúy Vân lườm gã, cô gái này ghét Dương Đế hút thuốc.
Gã mỉm cười đáp trả, song chẳng buồn để tâm.
Đột nhiên, một giọng nói lạnh giá từ trời cao phủ xuống.
"Nhân loại!"
"Nghe cho kỹ đây!"
Giọng nói này vừa cất lên, cả quán cà phê Panga triệt để chấn động, tất cả kinh ngạc đờ người, bao gồm cả Dương Đế.
"Hệ thống The Gangster and The Cop đã giáng xuống Địa Cầu. Ngoại trừ các cửa hàng thuộc diện 【Thuộc Địa】 thì tất cả tổ chức chính trị, kinh tế, hội nhóm hay các gia tộc trên thế giới này đều nằm trong tay hệ thống Gangster hoặc The Cop!"
Hệ thống toàn cầu?
Dương Đế nhíu mày, gã không đọc tiểu thuyết, nhưng thể loại thế giới đồng hóa này thì gã có xem phim qua.
Chẳng lẽ nói thời đại này thay đổi rồi?
Dương Đế bất giác xiết chặt nắm đấm.
Hệ thống tiếp tục nói:
"Những kẻ đang nghe thấy ta nói, bọn mày đã được chọn trở thành gangster."
"Hãy nhớ rằng, mục đích trò chơi này chỉ có một: bọn mày và tổ chức của m��nh phải giết sạch những kẻ ngáng đường để đặt chân vào chiếc ghế của Hội đồng Tối cao! Chỉ có vậy, bọn mày mới có thể thiết lập luật lệ và vận hành thế giới này theo ý muốn!"
"Giết hoặc bị giết!"
"Hãy nhớ, đừng để căn cứ của bọn mày bị băng khác chiếm đoạt quá lâu. Sau 24 giờ mà bọn mày không cướp lại được, tất cả người trong tổ chức sẽ tự động chết sạch."
"Lời nói đầu chỉ có vậy, tiếp theo hãy để hệ thống The Gangster giảng giải kỹ lưỡng hơn về chi tiết cho bọn mày biết."
"Giờ thì hãy buông bỏ những hoài bão tốt đẹp đi, bóp chết những viễn cảnh hạnh phúc đi. Thời đại gangster đã chính thức bắt đầu, giết nhau đi, đừng để kẻ khác đạp lên xác bọn mày mà đi lên!"
Lời nói cuối cùng của hệ thống giống như một ngòi thuốc nổ, khiến tất cả những người đang trong cơn kinh hoàng chợt bừng tỉnh.
"Trời ơi, chuyện gì xảy ra vậy mọi người ơi?!" Giang Thúy Kiều sợ hãi hô.
"Anh Chợ! Chuyện này là sao? Chúng ta làm gì đây?" Nguyễn Thị Yến Nhi hoảng loạn hỏi đội trưởng.
Đội của Dương Đế có tám người. Phía nam có Giang Văn Trường, Võ Đức Giàu, Lý Tự Trọng và gã.
Phía nữ có Giang Thúy Kiều, Huỳnh Thúy Vân, Nguyễn Thị Yến Nhi, Ngô Thị Châm.
Lúc này, cả đội rơi vào trạng thái hoảng loạn, nói năng không ngừng.
Cả quán cà phê Panga cũng không khác biệt. Những người đang ngồi tại quán này đều làm trong ngành tiếp thị, đến từ nhiều nhà phân phối khác nhau.
Cả quán cà phê vô cùng hoảng loạn, ngay cả nhân viên cũng vậy. Họ cố gắng giữ vững trật tự, không ai biết tiếp theo nên làm thế nào.
Dương Đế đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi thật sâu, điềm tĩnh ngồi giữa làn điên loạn.
Trong đầu gã đang có điều gì đó mới lạ, gã lập tức dùng ý thức lựa chọn nó.
Mà Thúy Vân lúc này gấp gáp hô lên: "Mọi người bình tĩnh, trong đầu chúng ta đang xuất hiện thứ gì đó! Không, nó là hệ thống cá nhân! Em đọc truyện nên biết, mọi người mau chọn vào nó nhanh lên, dùng suy nghĩ để kích hoạt nó."
Dương Đế im lặng không đáp. Sau khi gã truy cập hệ thống cá nhân, một loạt thông tin liền tràn vào não của gã.
Dương Đế nhắm mắt để tiếp nhận.
"Hệ thống The Gangster trói chặt ký chủ thành công. Bạn là thành viên chính thức của tập đoàn Wilmar Marketing CLV, đang bán hàng cho nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt."
"Thế nên..."
"Khanh Hoàng Kiệt sẽ là trụ sở của bạn. Lãnh đạo tổ chức là Lê Tuấn Vũ. Hệ thống của người này có thể quản lý hoạt động kinh doanh của băng nhóm, nâng cấp phẩm chất, khả năng và trang bị cho bạn. Còn tôi, hệ thống cá nhân Systorm, sẽ giúp bạn cường hóa thuộc tính cá nhân và kỹ năng của mình."
"Lúc này đây, khi bạn giết người của tổ chức khác và duy trì hoạt động kinh doanh cho tổ chức, bạn sẽ nhận được tiền hệ thống. Số tiền này sẽ được lãnh đạo của bạn dùng để nâng cấp và phát triển tổ chức."
"Trong mọi hoàn cảnh, hãy tiêu diệt băng nhóm khác nhiều nhất có thể. Chiếc ghế trong Hội đồng Tối cao chỉ có năm!"
"Đương nhiên, nếu muốn, bạn có thể giết lãnh đạo của mình để cướp quyền. Hệ thống The Gangster không hạn chế bất kỳ hành động nào của bạn!"
Nghe hệ thống Systorm giải thích, Dương Đế đại khái đã hiểu rõ cách vận hành của thế giới hiện tại.
Trong lòng gã có xúc động, là vui mừng sao?
Theo những sự thật được phơi bày, không khí trong quán cà phê Panga ngày càng trở nên căng thẳng, không phù hợp. Những ánh mắt nghi kỵ bắt đầu trao đổi lẫn nhau.
Dương Đế cũng liếc mắt nhìn mấy gã bàn bên.
Chẳng biết từ lúc nào, khi Dương Đế nhìn thấy những kẻ này, trên đầu bọn chúng đồng loạt xuất hiện một chấm đỏ.
Ngược lại, tám thành viên trong đội lại có chấm xanh.
Đây là phân biệt địch và ta sao?
Ngồi kế bên Dương Đế lúc này là Giang Thúy Kiều. Cô không kiềm được sợ hãi, nắm chặt lấy một góc áo của gã.
Chỉ nghe Systorm nói tiếp: "Được rồi, trước khi bắt đầu cuộc chơi, bạn được tặng một gói quà tân thủ ngẫu nhiên, mở nó ra đi, xem bạn nhận được gì."
"Tất nhiên, 100% sẽ là vũ khí."
"Đừng vội vui mừng, mở ra một cái muỗng ăn cơm cũng không chừng đấy." Systorm dội nước lạnh.
Thế nhưng, liệu Dương Đế có để tâm không?
Đôi tay đầy sẹo của gã đã là vũ khí rồi.
"Mở gói tân thủ." Dương Đế ra lệnh.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, được gửi gắm trong từng dòng chữ.